Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Xem: 4819|Trả lời: 41
Thu gọn cột thông tin

[Đồng Nhân - Xuất Bản] Đến Phủ Khai Phong Làm Nhân Viên Công Vụ Tập 1 | Âu Dương Mặc Tâm (Hết)

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 7-6-2014 20:19:31 | Xem tất |Chế độ đọc
ĐẾN PHỦ KHAI PHONG LÀM NHÂN VIÊN CÔNG VỤ
TẬP MỘT




Tác giả: Âu Dương Mặc Tâm

Dịch giả: Trần Thúy Hiền

Nhà xuất bản: Thời Đại - Bách Việt

Số trang: 476

Kích thước: 14.5 x 20.5 cm

Trọng lượng: 550 gam

Giá bìa: 99.000 VNĐ

Ngày phát hành: 21/01/2013

Nguồn: Tự type


GIỚI THIỆU


Hài hước, trẻ trung, hiện đại và lôi cuốn, có quá nhiều yếu tố hấp dẫn có thể kể đến để minh chứng cho sức hút của cuốn tiểu thuyết xuyên không Đến phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ giữa một rừng các tiểu thuyết đủ mọi thể loại trên thị trường sách Việt Nam hiện nay. Bối cảnh câu chuyện quen thuộc, những hình tượng nhân vật cũng không còn xa lạ với các độc giả nhưng cái hay, cái sáng tạo của Âu Dương Mặc Tâm chính là việc khắc họa khá thành công nữ nhân vật chính Kim Kiền – người đóng vai trò là sợi chỉ xuyên suốt, kết nối nhiều nhân vật khác và tạo chất kết dính cho tổng thể câu chuyện từ những chi tiết mới lạ, vui nhộn. Tác giả cũng tập trung đi vào khai thác tâm lý, tính cách nhân vật, dàn dựng những cảnh huống ấn tượng để đem đến cảm xúc chung thật khó quên cho độc giả. Hãy cùng Kim Kiền khám phá cuộc sống mới đầy bất ngờ của cô và tận hưởng những giây phút giải trí thật nhẹ nhàng!

Kim Kiền, một cô gái của thế kỉ 21, không những không xinh đẹp mà trông lại chẳng khác gì nam nhi, mắt nhỏ, mình dây, gương mặt chẳng có nét gì nổi trội cả. Đã vậy tính tình còn ở dưới mức bình thường, đã ham tiền lại háo sắc, nhát chết nhưng mê giai, chỉ cần thấy giai đẹp là mắt sáng như đèn pha. Có thể nói, Kim Kiền chính là một cô gái hết sức, hết sức tầm thường, cũng giống như cái tên Kim Kiền của cô vậy. (“Kim Kiền” nghĩa là quỳ gối trước đồng tiền)
Vì hám tiền mà Kim Kiền đồng ý làm “vật thí nghiệm” cho cỗ máy xuyên không của một nhà khoa học, ngờ đâu cô thật sự xuyên không về quá khứ, rơi xuống đúng đầu hai nhân vật “tai tiếng” trong giang hồ là Y Tiên và Độc Thánh. Nhờ cơ duyên kỳ ngộ trên trời rơi xuống này mà Kim Kiền được hai vị Y Tiên và Độc Thánh nhận làm đệ tử, truyền cho cách chữa bệnh dùng độc. Sau những ngày tháng bị “nhồi nhét” vô số các phương thức hại người (và cứu người), cuối cùng cũng đến ngày nàng “thành tài” và bị đá ra chốn giang hồ.

Nàng cải trang nam nhi,vào Khai Phong phủ làm bộ khoái, cấp dưới của Triển Chiêu, giúp Bao đại nhân phá án và gây ra hàng loạt các tình huống dở khóc dở cười…

Một Bao đại nhân liêm khiết chính trực, một Công Tông Sách đa mưu túc trí, “gian xảo” vô cùng, một Ngự Miêu Triển Chiêu đẹp trai ngời ngời, nghĩa khí đầy mình, là “Idol” của cả thành Biện Lương, một Kim Kiền miệng lưỡi dẻo quẹo, chuyên gia nịnh bợ, ham tiền, háo sắc, mê giai đẹp…tất cả kết hợp với nhau trong một Khai Phong Phủ gần gũi, ấm áp và…thật hơn là những câu chuyện truyền kì được người đời ca tụng.

Nội dung của Đến phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ không có quá nhiều điểm đặc sắc, đơn giản chỉ là viết lại những vụ án kinh điển của phủ Khai Phong lừng lẫy dưới thời Bao Thanh Thiên như vụ: Trát Mỹ Án, Ly miêu hoán thái tử, Ô bồn án, Trần Châu Án… Tác giả Âu Dương Mặc Tâm cũng chỉ đơn giản là kể chuyện điều tra phá án. Nhưng bên trong những tình tiết cũ, nhân vật cũ, Mặc Tâm đã tìm ra những con người mới, cách nghĩ mới, khiến độc giả cho dù biết trước thủ phạm hay kết cục, vẫn phải hồi hộp chăm chú dõi theo hành trình khám phá của các nhân vật, để rồi thở phào nhẹ nhõm khi thủ phạm cuối cùng cũng bị trừng phạt. Song, đây là một tiểu thuyết ngôn tình nên bên cạnh những vụ án quen thuộc, độc giả lại có cơ hội diện kiến một mối quan hệ tình cảm được giấu chặt trong phần lớn câu chuyện với những rắc rối, hiểu lầm, va chạm rất dễ thương, đáng yêu giữa Kim Kiền và Triển Chiêu. Chắc chắn sẽ có rất nhiều bất ngờ đấy!

Rate

Số người tham gia 3Sức gió +15 Thu lại Lý do
MinhHạ + 5 Cảm ơn bạn
Rain_Smile^_^ + 5 Ủng hộ 1 cái!
minjay1608 + 5 Cố mà type nhé ^^

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 7-6-2014 21:00:01 Từ di động | Xem tất
Nàng ơi ta cắm cọc đây, đóng vài chục vào trăm cái cọc luôn chiếm đất triệt để luôn.
Dạo này ta đang chán, đọc chuyện không co hứng gì hết. May quá mừng quá vui quá yêu nàng quá nàng ơi, hôn nàng vài tỷ cái hôn gió nhé.
Mong mong chương mới, chương mới chương mới, ta muốn có chương mới, đêm nay thức đợi chương mới của nàng nha nha nha nha...
Cuộc đời vẫn đẹp sao tình yêu vẫn đẹp sao, là lá la....

Bình luận

hồi này ta đọc ké ờ nhà sách nên mới thích chuyện này đấy hihi  Đăng lúc 7-6-2014 09:54 PM
có hồi 1 rồi kìa nàng :D mỏi hết cả tay =))  Đăng lúc 7-6-2014 09:51 PM
kéo không quá cố đấyhaha  Đăng lúc 7-6-2014 09:42 PM
uh :D đang cố đây =))  Đăng lúc 7-6-2014 09:29 PM
hức, đen kinh mà, nàng tự type truyện này hả nàng, cô gắng nhé  Đăng lúc 7-6-2014 09:27 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 7-6-2014 21:50:24 | Xem tất
MỞ ĐẦU: LÃO HUYNH, QUAY LẠI ĐI  
HỒI MỘT



Cỗ máy thời gian tỏ rõ uy lực, vượt thời gian đến năm nào đây?


Vân Ẩn Sơn, núi đúng như tên, quanh năm mây mù che phủ, không hề thấy dấu vết của con người. Ngọn núinày chia làm hai đỉnh, một là đỉnh Dương, một là đỉnh Âm. Đỉnh Âm thì quanh năm chẳng nhìn thấy ánh sáng mặt trời, luôn ẩm ướt lạnh lẽo, cũng bởi thế mà nơi đây sản sinh ra rất nhiều loại độc vật, độc thảo hiếm thấy trên thế gian, những trùng độc khó giải mà trên giang hồ một khi mắc phải thì coi như số đã tận; còn đỉnh Dương kỳ hoa dị thảo mọc ngút ngàn trải khắp sơn cốc, nhiều loài lá thánh phẩm trị bệnh mà thế gian khó có được, chính vì thế nó cùng những độc vật đỉnh Âm sinh sinh tương khắc [1].

[1] Sinh sinh tương khắc là quy luật của tự nhiên, có chuột tất có mèo, có hoa tất có ong, xung quanh nơi sinh trưởng của rắn độc, trùng độc, độc vật ắt có giải dược…đây là quy luật phổ biến của thế giới tự nhiên.

Nơi giao nhau giữa hai đỉnh Âm, Dương là một khe núi, ở đó chướng khí dày đặc che phủ, phàm là những loài chim thú, rắn rết chuột bọ, chẳng loài nào sống được. Vì thế, người ta gọi nó là “Vô Vật Cốc”.

Mười năm trước, có hai quái nhân đến Vô Vật Cốc, nhìn thấy chướng khí, độc vật dày đặc họ lại coi như không có gì. Vừa nhìn thấy nơi này hai người liền quỳ sụp xuống vái trời, vui mừng khôn xiết, rồi từ đó phân ra mà ở, dựng hai căn nhà cỏ đối diện nhau, định cư nơi đây.

Hôm nay vừa tròn mười năm hai quái nhân đó đến cốc.

“Độc lão đầu, đến nay kỳ hạn mười năm đã mãn, ngươi chuẩn bị cho trận chiến này thế này rồi?”

Người nói là một lão nhân áo trắng, râu tóc bạc phơ, gương mặt phương phi hồng hào, hai hàng lông mày bạc trắng vô cùng đặc biệt, cơ hồ dài đến tận thắt lưng. Lúc này lão nhân đó đang đứng trên triền núi của đỉnh Dương, đối diện với đỉnh Âm sừng sững, sau lưng kỳ hoa dị thảo tỏa hương nồng nàn, dáng vẻ tựa như thần tiên hạ phàm.

“Hừ, Dược lão đầu, đừng tưởng lần trước ngươi thắng ta mà cho rằng từ nay về sau ngươi không thể thua. Ta nói cho ngươi biết, hôm nay nhất định ta sẽ khiến cho ngươi mất mặt! Hừ hừ!”

Một lão nhân khác đứng trên triền núi của đỉnh Âm cười lạnh trả lời. Không giống như lão nhân phía đối diện, lão nhân này cả người so với yêu nghiệt cũng chẳng mảy may khác biệt. Trường bào tím thẫm, áo trong đỏ sậm, phất phơ trong gió, lộ ra vẻ ma mị khác thường. Tóc và lông mày của lão cũng dài như thế nhưng lại có màu lục sẫm, dung nhan tựa hồ trẻ mãi không già tuy có chút xanh xao.

“Được, được, được, ta đợi mười năm chính là đợi ngày hôm nay, mau xuất chiêu!”

Lão nhân áo trắng phất tay áo một cái, trên tay thình lình xuất hiện rất nhiều dược hoàn màu nâu, mỗi viên cỡ quả trứng chim.

“Ta há lại sợ ngươi sao?!”

Lão nhân áo tím cũng rút từ trong áo ra mấy viên dược đạn kẹp giữa các ngón tay, chi khác là màu sắc của dược đạn này đẹp đến chói mắt và có hình tam giác.

Hai người cùng vung tay lên, dược đạn trong tay đồng loạt tung về phía đối phương. Nhất thời, một đám bụi màu tía dâng lên trong Vô Vật Cốc, rồi khói trắng cuồn cuộn bốc lên, âm thanh như sấm dậy, khắp nơi vang lên những tiếng đùng đoàng, rất hỗn loạn.

Đợi đến khi khói bụi tan đi, chỉ thấy hai người trong cốc như vừa hoàn đổi ngoại hình cho nhau.

Người được gọi là “Dược lão đầu”, chiếc áo trắng của lão bị biến thành loang lổ, hoa hòe hoa sói, sắc mặt thì khỏi nói, rất phong phú, lấy hai hàng lông mày làm ví dụ, ba phần ngọn thì đỏ rực, ba phần giữa xanh biếc, ba phần gốc lại vàng chói lọi, nom như một loài thú lạ màu sắc sặc sỡ.

Người được gọi là “Độc lão đầu” thì ngược lại. Cả người như mới trong lu nước chui ra, toàn thân trên dưới, từ lưỡi cho đến lông mày đều trắng như tuyết.
Hai người sững sờ nhìn đối phương một lát, sau đó cùng cười to.

“Ha ha ha, Độc lão đầu, ngươi quả không hổ là ‘Quỷ thần độc thánh’ khiến võ lâm kẻ trên người dưới nghe tên đều kinh hồn táng đảm, cái loại độc dược kỳ lạ này mà ngươi cũng có thể nghĩ ra được. Hai hàng lông mày của ta từ nay về sau xem ra khó mà phục hồi nguyên trạng được rồi”

“Hô hô hô, Dược lão đầu, cái danh hiệu ‘Y tiên quỷ kiến sầu’ của ngươi cũng chẳng phải hư danh, ta lao tâm khổ tứ bao lâu mới nhuộm được cho tóc thành màu xanh, thế mà lại dễ dàng bị ngươi đánh cho trở về nguyên dạng”

Nói rồi, cả hai lại nhìn nhau cười to.

“Haizzz, nhớ mười năm trước, hai chúng ta chung chí hướng, kết bạn cùng thoái ẩn giang hồ. Lúc này lại là láng giềng ở Vô Vật Cốc, nghĩ cũng là tiêu diêu tự tại. Chỉ là…” Y Tiên với khuôn mặt diễm lệ khe khẽ lắc đầu, không nói tiếp nữa.

“Chỉ là…chi là tiếc thay cho độc thuật cùng y thuật có một không hai của chúng ta, ngay cả một truyền nhân vừa ý cũng không có”, Độc Thánh cả người trắng như tuyết tiếp lời.

Cả hai cùng thở dài một tiếng.

“Biển trời mênh mông, chúng ta nên tới nơi nào để tìm được đồ nhi ưng ý đây?”

“Ẩn cư nơi đây tất là không muốn gặp lại cố nhân. Nhưng Vân Ẩn Sơn này trước nay vốn không có dấu vết con người, lẽ nào bây giờ lại tự trên trời rơi xuống một người ư?”

Lời còn chưa dứt, đột nhiên hai người nghe thấy trên cao vang lên một tràng âm thanh kỳ dị, giống như có cả trăm tia sét đánh xuống ầm ầm vang dội. Ngẩng đầu lên thì thấy trời xanh muôn dặm bỗng xuất hiện vô số những tia sét, mà điều kỳ quái hơn nữa là, những tia sét ấy tụ lại một điểm, rồi một khối cầu màu lam thẫm xuất hiện giữa không trung. Khối cầu ấy từ từ biến hóa, cuối cùng biến thành một hình người, rơi thẳng xuống chân hai vị lão nhân còn đang ngơ ngác.

“Y Tiên”, “Độc Thánh” chính là những nhân vật Thái Sơn Bắc Đẩu trong chốn võ lâm, sóng to gió lớn họ đều kinh qua. Nhưng hoàn cảnh trước mắt này thì đừng nói là đã từng gặp, sợ rằng ngay cả nằm mơ cũng chưa từng ấy chứ.

Trên đất, một người nằm thẳng cẳng. Phục sức quái dị, chẳng có áo dài chỉ có quần dài, thêm một chiếc áo trong bị mất phần tay. Người đó, tóc tai bù xù, mặt mũi tái xanh, mày rậm mặt tròn, đôi mắt dài nhắm nghiền, có vẻ như đang ngất xỉu.

“Dược lão đầu”, Độc Thánh vuốt vuốt bộ râu dài trắng như tuyết, cười híp mắt, “Giờ há ngươi có thể không phục ta được ư. Chẳng qua ta chỉ tùy tiện nói có mấy câu, ông trời liền đem tặng một đồ nhi tốt cho chúng ta thật”

Lúc này Y Tiên cũng chẳng có tâm trạng đâu mà đấu khẩu với lão Độc Thánh. Hiện tại người được võ lâm xưng tụng là có y thuật xuất thần nhập hóa còn đang nghiên cứu xem nên sắp xếp kế hoạch học tập cho đồ nhi như thế nào đây.

Mà vị nhân huynh đang nằm thẳng đơ trên mặt đất kia, thậm chí còn không có cả quyền được từ chối, đã bị hai lão quái nhân này thu nhận làm đệ tử mất rồi.

Chẳng biết là may mắn hay xui xẻo nữa.

***


Kim Kiền biết mình đang nằm mơ, mà còn là ác mộng nữa.

Kể từ khi kỳ thi đại học kết thúc, đám chữ số cùng ký hiệu quái dị trong đề toán năm đó đã trở thành cơn ác mộng mà bản thân Kim Kiền mãi mãi chẳng bao giờ quên. Thậm chí đến cả khi tốt nghiệp đại học rồi, nửa đêm nằm mơ, Kim Kiền vẫn còn thấy rõ mấy kí hiệu khắc cốt ghi tâm ấy.

Cho đến một ngày, nàng cuối cùng cũng không chịu nổi cuộc sống làm thuê bấp bênh nữa, quyết định tham gia thi công chức thì cơn ác mộng về đề toán năm ấy rốt cuộc cũng qua, thay vào đó là bài thân luận [2] nàng vĩnh viễn chẳng thể viết xong. Hơn nữa cơn ác mộng mỗi đêm còn trở thành sự thật. Đến lần thứ tư bị ngăn cách với đội ngũ nhân viên nhà nước, Kim Kiền đem hết dũng khí ra gõ cửa nhà đứa bạn bất lương.

[2] Thân luận là một môn thi bắt buộc trong kỳ thi công chức của Trung Quốc đại lục. Trong kỳ thi công chức này thông qua việc đọc hiểu các tư liệu cho sẵn sẽ tiến hành hỏi đáp các vấn đề liên quan, kiểm tra bảy kỹ năng của các ứng viên (kỹ năng đọc hiểu lý giải, kỹ năng phân tích phán đoán, kỹ năng đưa ra và giải quyết vấn đề, kỹ năng biểu đạt ngôn ngữ, kỹ năng viết, kỹ năng vận dụng các vấn đề thời sự chính trị, kỹ năng quản lý hành chính).

Nói ra thì người bạn bất lương này của Kim Kiền tuổi còn trẻ mà đã có ba bằng tiến sĩ Vật lý, Hóa học, Toán học nổi danh rực rỡ, Kim Kiền thực sự thấy không xứng làm bạn mình. Chẳng vì lý do gì khác, chỉ vì lúc bản thân nói cho nàng ta biết mình muốn thi công chức, thái độ cùng lời nói sau đó của nàng ta đã khiến Kim Kiền đem tên bạn bất lương này liệt vào một trong ba thứ hạng đứng đầu danh sách những người không đáng kết bạn.

“Cậu muốn thi công chức á? Với dáng vẻ mày rậm mắt nhỏ, lưng rắn eo chuột này của cậu sao? Cậu mà qua được vòng phỏng vấn thì tớ đổi sang họ cậu! Cái gì, qua vòng thi viết rồi sao? Đương nhiên rồi! Văn chương của cái loại ham tiền háo sắc nhà cậu tất nhiên là hợp với mấy vị giám khảo chấm thi đó!”

Đoạn hội thoại trên có thể coi là đứng đầu bảng những lời bình mà Kim Kiền hận nhất trong cuộc đời này.

Mày rậm? Đó là biểu thị bản thân tóc tai có hơi tốt một chút. Mắt nhỏ ư? Đó là mắt phượng, là tiêu chuẩn người đẹp của cổ nhân đấy. Lưng rắn eo chuột á? Đó là biểu hiện của dáng người mảnh mai, thon thả đúng tiêu chuẩn! Tham tiền hả? Cái gì mà tham tiền chứ? Mặc dù bản thân nàng họ Kim tên Kiền[3], nhưng cũng là thể hiện tình cảm sùng bái thuần khiết mà thành kính của bản thân dành cho tiền bạc thôi, sao lại có thể dùng cái từ “tham tiền” trần tục này để xét đoán cơ chứ? Còn háo sắc… cái này thì càng sai, cho dù Dương Quý Phi có đứng ở trước mặt cởi áo thì nàng cũng không thèm liếc mắt, tuyệt đối không thèm nhìn trộm.

[3] Kim Kiền có nghĩa là quỳ gối trước đồng tiền.

“Nói nhảm! Đương nhiên là cậu không thèm nhìn Dương Quý Phi rồi!” Cô bạn bất lương đó hừ mũi cười nhạt tiếp tục nói, “Đổi lại là Trịnh Nguyên Sướng để lộ cánh tay trước mặt cậu thì sao? Mình cá là nước miếng của cậu đã ngập cả thành phố Bắc Kinh này rồi!”.

Đối mặt với những lời nói ác ý đó, Kim Kiền thật sự lười chả muốn phản biện… Đương nhiên, cũng không loại trừ lý do là nàng cũng rất biết mình biết người nữa.

Đúng vậy, bình tâm mà suy xét, Kim Kiền đích xác tham tiền, lại còn háo sắc nữa.

Chẳng qua là háo nam sắc mà thôi.

Xin đừng hiểu lầm, đối với Kim Kiền mà nói, điều đó rất bình thường.

Bởi vì Kim Kiền đúng là sinh vật nữ lưng rắn, eo chuột, mày rậm, mắt nhỏ.

Thế nên, trước nay nàng vẫn không thể vượt qua vòng phỏng vấn của kỳ thi công chức cũng là có nguyên nhân của nó… Tuy rằng trong nhà không có tiền để đi hối lộ mới là lý do chính.

Bởi thế, Kim Kiền quyết định dựa vào khoa học, dựa vào “Einstein đại nhân” vĩ đại để thay đổi vận mệnh.

Dựa vào cỗ máy thời gian do người bạn bất lương tận tâm tận lực chế tạo ra!

Lý tưởng vĩ đại mà cao quý của Kim Kiền là như thế này.

Đầu tiên, lợi dụng cỗ máy thời gian để trở về trước khi kỳ thi công chức lần thứ tư diễn ra, đưa cho chính bản thân mình đề bài. Sau đó chắc chắn đứng đầu kỳ thi viết, có thể thuận lợi gia nhập vào đội quân công nhân chức viên, từ nay về sau chỉ việc ăn rồi chờ chết, cả đời nhàn nhã.

Nhưng hiện tại lại có vấn đề.

Sau khi tìm đến cái vị ba bằng tiến sĩ kia, leo lên cỗ máy thời gian mà nàng ta chế tạo, Kim Kiền ngất xỉu bởi một loạt các chấn động, tiếp theo…là khởi đầu của một cơn ác mộng.

Không phải là Kim Kiền thần hồn nát thần tính, đây đích thực là một cơn ác mộng kỳ dị nhất từ trước đến giờ.

Một lão già mà ngay cả lông mày cũng bị nhuộm thành con gà đuôi phượng đang đứng bên trái nàng, hai mắt phát sáng. Một lão già khác tựa như Tuyết Sơn Phi Hồ [4] đứng bên phải nàng, hai mắt cũng sáng lấp lánh như thế. Bị bốn tia laser bắn thẳng vào khiến Kim Kiền không kìm được lạnh cả sống lưng.

[4] Tuyết sơn phi hồ: Tên một tiểu thuyết kiếm hiệp của Kim Dung, đồng thời cũng là danh xưng của nhân vật chính trong truyện, bối cảnh của tiểu thuyết hầu hết đều diễn ra ở vùng núi trắng xóa tuyết.

“Đồ nhi ngoan, cuối cùng con đã tỉnh”, Gà Đuôi Phượng nói.

Mắt Kim Kiền trợn tròn lên.

“Đồ nhi ngoan, con không sao chứ?”, Tuyết Sơn Phi Hồ hỏi.

Mắt Kim Kiền càng trợn to hơn.

“Đồ nhi ngoan, mau theo chúng ta học nghệ”, Gà Đuôi Phượng cùng Tuyết Sơn Phi Hồ đồng thanh nói.

Hai cánh tay đồng thời bị hai lão già nọ kéo, Kim Kiền chỉ cảm thấy cả người như muốn rời ra từng mảnh, mỗi một khớp xương đều rên rỉ biểu tình.

Rất đau, thế nên chắc chắn không phải là mơ rồi. Có lẽ là di chứng sau khi du hành vượt thời gian. Vả lại, xem cách nói năng, ăn mặc của hai lão già, cùng với khung cảnh xung quanh và căn nhà cỏ tồi tàn mất cả mái này.

Cuối cùng Kim Kiền cũng đưa ra một kết luận.

Đồ tiến sĩ ba bằng đáng chết, thời gian bị lùi quá mất rồi!

Bình luận

đọc cái đoạn hai bác gà đánh nhau mà buồn cười quá, già mà còn xitin ghê chứ, há há  Đăng lúc 8-6-2014 12:53 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 9-6-2014 19:52:58 | Xem tất
HỒI HAI



Học nghệ tiên sơn khổ muốn chết, thành quả là được trở về nhân gian


Kim Kiền ngơ ngáo trở về cái thời chả biết là triều đại nào đã được ba tháng có dư rồi. Ngoại trừ trang phục và quả đầu không cạo một nửa của hai vị vừa gặp đã nhận ngay nàng làm đồ đệ có thể chứng minh đây không phải triều Thanh ra, Kim Kiền hoàn toàn không biết mình đang ở thời nào.

Thế nhưng điên nhất là, thiết bị thu phát tín hiệu từ cỗ máy thời gian có hình dáng tựa như chiếc đồng hồ đáng lẽ phải đeo trên tay nàng thì đã không cánh mà bay. Cũng không biết là đánh rơi ở thời đại này hay là làm mất ở cái hố đen thời gian chỗ “Einstein đại nhân” nữa.

Có điều thời gian Kim Kiền có thể dùng để rầu rĩ về vấn đề này mỗi ngày thật sự ít đến đáng thương. Hiện tại quả thực nàng còn mệt mỏi khổ cực hơn cả nhân viên thu ngân ở siêu thị phải tăng ca lúc giáp Tết.

Mỗi ngày trời chưa sáng, Kim Kiền đã bị Đại sư phụ – chính là Gà Đuôi Phượng, nghe nói gọi là “Y Tiên” gì gì đó – lôi từ trên giường xuống bắt đi luyện tập cái gì mà “Cửu huyệt phi châm”, “Thập bát huyệt ngự châm pháp”, “Tam thập lục huyệt trấn châm quyết”, “Thất thập nhị huyệt hồi hồn châm linh kỹ”, sau cùng còn là “Nhất bách linh bát huyệt thiên ngoại phi tiên châm trận”. Tóm lại chính là cầm vô số ngân châm cắm lên cắm xuống trên hình nhân. Nếu như sơ ý mà châm sai một, hai milimet thôi thì sẽ bị Đại sư phụ bên cạnh châm cho thành con nhím.

Đến khi mặt trời treo trên ngọn cây trước cửa, theo tính toán của Kim Kiền thì vào khoảng chín giờ, Nhị sư phụ – tức Tuyết Sơn Phi Hồ, theo như lão ấy tự xưng thì là “Độc Thánh” – sẽ lên lớp môn học thứ hai. Lại nói thêm, lớp học này buổi đầu tiên đã dọa cho Kim Kiền sợ đến vãi linh hồn. Nấm độc, độc dược (tỉ như thạch tín, hạc đỉnh hồng) hoàn toàn không đáng được nhắc đến, nội trong hai ngày đã kết thúc giáo trình. Hai tháng sau đó là nghiên cứu Tây Vực kỳ độc, Miêu Cương cổ độc, Đường môn gia truyền dị độc… tóm lại là các loại độc dược cổ quái mà người người nghe thấy đều căm phẫn vô cùng.

Sau khi ăn trưa lại quay về lớp của Đại sư phụ. Số lượng tên gọi của các loại thảo dược này đem so với từ điển tiếng Anh Longman chỉ có hơn chứ không có kém, càng không bàn đến chuyện phải khớp tên gọi cùng hình dạng của chúng với nhau. Quả thật so với việc cùng lúc phải thi cả TOEFL lẫn tiếng Nhật cấp một còn khủng bố hơn. Đến chập choạng tối, Kim Kiền lại phải theo Nhị sư phụ đến mật thất tiến hành “tiếp xúc thân mật” với một đám các độc vật có vẻ bề ngoài vô cùng có lỗi với mắt thẩm mỹ của quần chúng nhân dân. Vất vả bị “luộc” cho đến tối muộn, lại còn phải khêu đèn đọc cái gì mà “Kinh lạc tổng kinh”, “Y kinh”, “Thiên độc kinh”, “Địa độc kinh”, “Thủy độc kinh”… loạn xà ngầu.

Cuối cùng, trước khi đi ngủ, còn phải thao diễn “vọng, văn, vấn, thiết [1]” cùng nhị vị sư phụ. Nếu không chẩn đoán được rõ ràng tình trạng sức khỏe của hai người họ thì chỉ có một kết cục duy nhất, đó là đêm hôm ấy an phận sờ cổ tay hai sư phụ mà ngủ.

[1] Vọng, văn, vấn, thiết: bốn phương pháp chẩn bệnh trong Đông y, gồm nhìn, nghe, hỏi, bắt mạch.

Di chứng sau tất cả chính là, cơn ác mộng làm bài thân luận trong kỳ thi công chức không ngừng nghỉ của Kim Kiền cuối cùng đã đổi thành bò cạp độc và thảo dược ngập trời, vô cùng vô tận. Còn dáng người bị tên bạn bất lương gọi là “lưng rắn eo chuột” kia cũng rất nhanh chóng biến đổi, trở thành cái dạng gầy như que củi mà chỉ cần đứng lên cân điện tử nhất định nó sẽ kêu lên thảm thiết “Gầy quá! Gầy quá!”. Gần đến tháng thứ tư, cuối cùng Kim Kiền đã ra một quyết định mà suýt chút nữa thì đánh mất cái mạng nhỏ của mình… đó là bỏ trốn.

Tối đó, Kim Kiền đã chuẩn bị xong xuôi kỹ càng. Nàng mang theo lương thực và nước uống đủ cho một tuần, trang bị thêm thuốc giải để đối phó với chướng khí trong Vô Vật Cốc, ôm theo ngân châm mà nàng đoán là có thể đổi được tiền, nhân lúc đêm khuya chuồn đi.

Nhưng, còn chưa đi được năm trăm mét, Kim Kiền phát hiện chân mình như mọc rễ, chẳng thể tiến lên phía trước dù chỉ một bước.

“Hừm hừm, đồ nhi ngoan, muộn thế này rồi còn muốn đi phân biệt độc thảo sao?”, âm thanh mang theo tiếng cười lạnh lẽo âm u ma quái dường như từ phía sau Kim Kiền phát ra.

Độc Thánh đứng thẳng tắp phía sau Kim Kiền, dáng vẻ mờ mờ ảo ảo như ma như quỷ.

“Nhị, Nhị sư phụ…” Hiện tại, Kim Kiền cảm thấy chân mình mềm nhũn. Bởi nàng nhìn thấy đóa hoa trên tay Nhị sư phụ cùng với đóa “mẫu đơn thảo”, nghe nói là kỳ độc không có giải dược trong thiên hạ, có vài phần giống nhau.

“Ha ha, đồ nhi ngoan, không ngờ con lại ham học đến như vậy. Kẻ làm sư phụ này thật là may mắn, may mắn lắm thay.” Tiếng cười hào sảng khởi đầu nghe còn ở rất xa, đến khi kết thúc câu thì âm thanh đã ngay bên tai Kim Kiền rồi.

“Đại, Đại sư phụ…” Đầu gối Kim Kiền cứng lại.

Tư thế cầm châm của Y Tiên sao giống với tư thế khởi đầu của “Kỳ mạch đoạn mệnh châm quyết” thế.

“Hử?”

Hai lão nhân tuổi cộng lại cũng gần hai trăm cùng chắp tay sau lưng, đồng thanh hỏi.

“Đồ nhi… chính là thấy ánh trăng mê hoặc quá, không tự chủ được mà ra đây tản bộ, ha ha, tản bộ, tản bộ.”

Quỳ rạp người trên đất một cách vô cùng oanh liệt, Kim Kiền như thấy trước mắt lóe lên nụ cười khinh bỉ của tiến sĩ ba bằng chết dẫm kia: “Xem ra cậu không chỉ tham tiền háo sắc mà còn rất tham sống sợ chết nữa”.

Xì xì xì, phải nói tớ thức thời, là trang tuấn kiệt mới đúng!

***


Thời gian như thoi đưa, năm tháng dần trôi. Kim Kiền đã ở Vân Ẩn Sơn này thấm thoắt hơn một năm rồi. Từ sau lần chạy trốn thất bại tám tháng trước, Kim Kiền cho dù có ăn gan hùm mật gấu cũng không dám thử lại lần nữa, chỉ có thể chuyên tâm ở lại núi này theo hai vị sư phụ đọc y thư, chế độc dược. Không lâu sau Kim Kiền cũng cảm thấy y thuật, độc thuật này có vài phần thú vị, nghĩ đến bản thân mình chẳng có bản lĩnh gì, lại nhớ câu danh ngôn “Tài năng không bao giờ là gánh nặng”, dần dần nàng đã có thể tĩnh tâm lại, bắt đầu chăm chỉ học tập, cứ thế y thuật, độc thuật của nàng ngày càng tiến bộ, khiến hai vị sư phụ vô cùng sung sướng. Tuy cũng có lúc Kim Kiền nhớ về thế giới tương lai nơi mình sống ngày trước nhưng hầu hết thời gian nàng ở đây cũng có thể coi là vui vẻ.

Hôm nay, trời chưa sáng, Kim Kiền đã cầm đuốc vào phòng Đại sư phụ như mọi khi, chuẩn bị luyện tập châm thuật. Nhưng nàng lại phát hiện nhị vị sư phụ đã ngã trên đất tự bao giờ. Kim Kiền vội lật hai người lên, vừa nhìn rõ lòng không khỏi chấn động.

Sắc mặt hai người hồng hào một cách dị thường, hô hấp gần như như không ra tiếng, từ hơi thở nhè nhẹ thoát ra Kim Kiền ngửi thấy có mùi hoa mẫu đơn. Lại bắt mạch cho sư phụ, mạch của hai người rất yếu, lúc có lúc không, lúc liền mạch lúc đứt đoạn, là dấu hiệu bị trúng độc.

Hơn nữa lại là độc “Mẫu đơn thảo”, thiên hạ kỳ độc không có thuốc giải.

Kim Kiền tuy không phải là người đặc biệt thông minh, nhưng cũng là người của thời tương lai, đã trải qua hơn ngàn năm phát triển tiến hóa, trở về thời cổ đại, dung lượng não so với mấy người cổ đại này chắc cũng hơn đến mấy mililit. Huống hồ, bản thân Kim Kiền từ nhỏ đã học lịch sử, được phim võ hiệp lúc tám giờ tối hun đúc trở thành con người của thời đại mới [2]. Cái kế hoạch dở hơi này làm sao qua được pháp nhãn của Kim Kiền chứ?

[2] Ở Trung Quốc con người của thời đại mới chính là con người: có lý tưởng, có đạo đức, có văn hóa, có kỷ luật.

Quỳ trên mặt đất, nhìn quanh phòng không một hạt bụi, lại nhìn chằm chằm vào hai vị sư phụ sớm tối bên mình, Kim Kiền thật không còn lời nào để nói.

Thật không thể tưởng tượng được hai lão quái nhân trước mặt lại dùng chiêu này để thử y thuật của mình.

Đem thân thử độc. Sau đó bức mình vì họ mà giải độc.

Kim Kiền lườm một cái.

Thứ tình huống kịch tính gì thế này, lẽ nào biên kịch truyền hình đã cạn kiệt ý tưởng rồi sao?

Đợi đã, đây chẳng phải là cơ hội tốt nhất để chạy trốn sao? Hai lão già dở hơi kia, chẳng biết tốt xấu gì đã giữ mình ở cái vùng núi khỉ ho cò gáy này, hại mình cơ hội kiếm tiền không có, cơ hội được ngắm giai đẹp cũng không, cơ hội trở về thời hiện đại lại càng không. Nay hai lão già này đều chuẩn bị xuống lỗ, lẽ nào còn có khả năng ngăn mình chạy trốn? Hừ, hừ, tình huống này phải gọi là làm dâu mãi rồi cũng đến ngày được làm mẹ chồng… cuối cùng mình đã chịu được đến lúc này rồi!

Gượm đã, tay mình đang làm cái gì thế? Tại sao lại cầm ngân châm lên? Khoan đã, sao mình lại bắt đầu thi triển thức đầu tiên của “Nhất bách linh bát huyệt thiên ngoại phi tiên châm trận”? Châm trận này bản thân mình còn chưa thạo lắm mà… Dừng lại đi…

Ba nén hương sau, Kim Kiền mồ hôi đầm đìa ngồi phịch trên đất.

Hai lão nhân đã khôi phục thần trí, vô cùng sung sướng nhìn đồ đệ duy nhất trước mắt mình.

“‘Nhất bách linh bát huyệt thiên ngoại phi tiên châm trận’, xem ra đồ nhi đã vận dụng rất thuần thục. Những châm pháp khác nhất định cũng sẽ không có trở ngại gì”, Y Tiên vuốt lông mày nói.

“Đồ nhi lại nghĩ đến việc dùng Miêu Cương cổ độc để hút độc ‘Mẫu đơn thảo’, xem ra bản lĩnh của vi sư, đồ nhi đều đã học được hết cả rồi”, Độc Thánh vuốt râu nói.

“Hai lão già chết tiệt các người! Nếu con không có biện pháp cứu hai người thì sao?”, Kim Kiền tức xì khói, hét lớn.

Đáng chết, tay mình bây giờ vẫn còn run đây này, quả thật là tay múa còn nhanh hơn cả chớp giật nữa.

Hai lão nhân nhìn nhau không nói, tựa như đã sớm dự đoán được tình huống này, khuôn mặt tràn ngập ý cười.

Điều này lại càng làm cho Kim Kiền tức điên, nhìn trừng trừng hai người họ.

Thấy vậy, Độc Thánh mới chậm rãi mở miệng: “Đồ nhi, chớ nên trách chúng ta, chỉ có biện pháp này mới có thể khiến cho đồ nhi thể hiện hết bản lĩnh của mình”.

Kim Kiền trừng mắt lườm Độc Thánh.

Độc Thánh khẽ lắc đầu, lại cười nói: “Mặc dù tài nghệ của đồ nhi đã tăng tiến, nhưng vi phu vẫn còn một loại tuyệt độc chưa từng dạy cho con. Loại độc này là kịch độc trong thiên hạ, chỉ có thể đề phòng, không thuốc nào giải được”.

“Đó là độc gì ạ?”, Kim Kiền thấy dáng vẻ kỳ quái hiếm thấy của Nhị sư phụ, không kìm được hỏi tiếp.

“Đó là lòng người.”

“Lòng người ư?!”, giọng Kim Kiền cao vút.

“Đúng thế. Cái đó gọi là giang hồ rộng lớn, lòng người khó dò. Lòng người là thiên hạ kịch độc. Đồ nhi, sau này con phải chú ý cẩn thận”.

Bất giác Kim Kiền ngẩn người bàng hoàng.

Sự hờ hững và phức tạp, cùng những âm mưu dối trá lừa lọc của thế giới hiện đại, bản thân đã sớm trải nghiệm rồi. Ở hiện đại mỗi người đều được vũ trang phòng bị kỹ càng, đem lòng nhiệt tình của mình khóa lại trong tầng tầng lớp lớp gông xiềng, chỉ sợ người khác nhìn trộm được chân tình. Những lời này của Nhị sư phụ, dù ngắn ngủi chỉ có vài từ thôi, nhưng từng từ từng chữ đều xuất phát từ tâm can của người, không khỏi khiến cho Kim Kiền thấy như có dòng nước ấm chảy vào mảnh ruộng trái tim vốn khô nứt của mình.

“Đồ nhi, sư phụ cũng dạy cho con một loại bệnh. Bệnh này cũng không thuốc nào chữa được”, Y Tiên bên cạnh nói.

Đầu tiên Kim Kiền sửng sốt, nhưng chớp mắt đã phản ứng lại, khẽ cười khổ.

“Bệnh mà sư phụ nói có phải là tâm bệnh không?”

Y Tiên vuốt lông mày cười: “Đúng thế, đồ nhi quả là thông minh”.

Còn trong lòng Kim Kiền thì cười khổ mãi không thôi. Bản thân nàng nào có thông minh gì đâu, đó chỉ là kết tinh trí tuệ của năm nghìn năm lịch sử Trung Hoa. Chẳng qua là đời cha trồng cây, đời con hưởng bóng mát, là sự kế thừa văn hóa, thuận tiện hưởng chút lợi lộc mà thôi.

“Nhưng sư phụ đã từng nghe tới đạo lý ‘Tâm bệnh cần trị bằng tâm dược’ chưa?”

Y Tiên lại bật cười: “Kẻ làm thầy này quả là may mắn, may mắn lắm thay. Xem ra y thuật của ta đã không còn gì để truyền cho con nữa rồi”.

Hai vị sư phụ khẽ gật đầu, khuôn mặt lại mang ý cười. Y Tiên rút ra một cuốn sách, trên đó có ghi ba chữ “Tiêu dao du”, trao cho Kim Kiền.

Kim Kiền giở sách ra, thấy giấy còn mới, mực còn chưa ráo. Chăm chú đọc, phát hiện thứ trong sách viết là tâm pháp khinh công thượng thừa.

“Sư phụ? Đây…”

Y Tiên cười nói: “Y thuật và độc thuật của chúng ta vang danh thiên hạ, nhưng lại chưa từng luyện võ công, nửa phần nội lực cũng không có”.

Độc Thánh tiếp lời: “Có điều danh tiếng vang xa tất tạo nên kẻ thù, nhiều phen sống chết chỉ như sợi chỉ mảnh, may nhờ tuyệt thế khinh công mới có thể bảo vệ được tính mạng. Thế nên hai người chúng ta đem tuyệt kỹ khinh công độc đáo của cả hai hợp nhất lại để trao tặng đồ nhi, mong rằng sau này nó sẽ giúp ích được cho con”.

Lúc này Kim Kiền mới bừng tỉnh, ngộ ra, hóa ra nhị vị sư phụ là muốn dạy mình chiêu thức chạy trốn đây mà. Tốt quá! Tốt quá! Không biết “Tiêu dao du” này so với “Lăng ba vi bộ” của Đoàn Dự, cái nào chạy trốn nhanh hơn nhỉ?

Y Tiên thấy dáng vẻ Kim Kiền như đang suy nghĩ thì cho rằng đồ nhi của mình lo lắng không biết cách tập luyện bộ pháp này, vội nói tiếp: “Loại khinh công này không cần nội lực, chỉ dựa trên nguyên lý trợ lực, tiếp lực, có thể khiến thân thể tựa lông hồng, nhẹ như gió thoảng, vực sâu vạn trượng mà như bước trên đất bằng, mong đồ nhi hãy chuyên tâm nghiên cứu tập luyện”.

Kim Kiền vừa nghe, đã “wow” một tiếng, thứ này không phải là tốt bình thường đâu. Tuyệt kỹ chạy trốn như thế này đương nhiên phải nghiên cứu khẩn trương rồi, đến lúc cần mà không học kịp thì nguy.

Nghĩ đến đây