Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Tác giả: cuopbienmap
Thu gọn cột thông tin

[Cuộc thi viết] [Hết thời hạn] Nơi post bài dự thi

   Đóng [Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 12-12-2012 18:13:06 | Xem tất
SBD 27

Bài dự thi "Giấc mơ Giáng Sinh"
Nick Kites: pio227
Tiêu đề bài dự thi: Giấc mơ quay lại....

    Xoet..........gió lạnh ùa vào làm cây diêm vụt tắt....
Cô bé cố gắng thêm một cây diêm nữa......."Xoẹt"....Ồ cháy rồi cháy thật này........
Tất cả các kỉ niệm ùa về cùng những kí ức xô lệch....miệng bà cười móm mém; những bàn tay bé tí đen thui trong khói bếp; những cái kẹo đường vàng ươm ngầy ngậy; .......tất cả một kí ức hạnh phúc và tràn đầy.......
   Ngọn lửa nhỏ nhoi ấy lại biến mất mang theo tất cả.Khóe mắt một giọt lệ trào rơi.Ông giả Nô-en ơi nếu được ước cô bé sẽ ước cho thời gian quay lại.

  

   Bảy năm trước, một căn nhà mái tranh của bà tràn đầy tiếng cười của lũ cháu bé thơ.Trong mảng kí ức ấy bà luôn cười móm mém đầy hạnh phúc.Những cô bé cậu bé đen trũi nhưng nụ cười sáng nắng.Những cây kẹo đường ngọt ngào bà mang về sau buổi làm đồng.Mùi khói bếp khét lẹt,tóc bà,tóc cháu lấm tấm bụi khói.Tiếng nói cười đong đầy yêu thương...

   Vẫn cái giá lạnh như mùa đông năm nào.Những cô bé cậu bé ngày nào đã lớn khôn.Tự tin bước đi trong cuộc sống.Lớn rồi phải chăng mọi thứ sẽ khác khác nhiều lắm.Lúc nhỏ đó cô bé chẳng bao giờ có định nghĩa đến giáng sinh.Nó là cái gì xa lạ lắm lạ lẫm lẫm có lẽ đó là một thế giới khác chỉ có trong những câu truyện cổ tích khác lạ so với cái thế giới đơn sơ lúc ấy.Còn bây giờ đây "Giáng Sinh" quá đỗi gần gũi và thân thuộc.Màu sắc của cây thông xanh,chiếc bít tất đỏ rực,những hộp quà đủ màu sắc,lời chúc tụng.Nhiều thứ lắm nhưng sao quá lạ lẫm và nhạt nhòa.Tất cả chỉ là những phút giây hạnh phúc hào nhoáng  đến nhanh và trôi qua cũng nhanh.Cô bé nhớ bà nhớ những kỉ niệm đầy tiếng nói cười nhớ tất cả...và nó trở thành ước ao thèm khát "yêu thương".


  
   
   Vội vã tìm lại miền kí ức đã đánh mất.Cô bé trở về bên bà vẫn nụ cười móm mém ấy nhưng sao nó chẳng đủ hạnh phúc.Câu nói của bà :"Mọi người mua nhiều đồ về lắm.Nhưng sao bà vẫn thấy thiếu gì đó" thiếu cái được gọi là không khí gia đình,thiếu nụ cười,và thiếu cả hơi ấm của lũ cháu ngày nào.

   Nước mắt nhẹ rơi.Đêm giáng sinh lành lạnh.Những bức thư được cô bé ấy gửi đi:
  "Ông già nô en ơi,lại một giáng sinh nữa đến thật gần.Trong cuộc sống bon chen ngoài kia có quá nhiều những đam mê khiến cháu bới tìm hạnh phúc đủ đầy.Cháu cứ cố gắng tìm kiếm hoài.Hi vọng mong manh rằng những cái bon chen xô vồ của cuộc sống ấy sẽ mang lại cho cháu tất cả.Rồi cháu cũng có,có nhiều thứ lắm cả tình cảm lẫn vật chất nhưng tất cả chỉ như cái bóng dễ đến và dễ đi..Tình yêu,tình bạn lúc có chúng cháu hạnh phúc xiết bao nhưng rồi lúc chúng quay lưng lại với cháu cháu bỗng cảm thấy hoảng sợ.Cháu co rúm trong bóng tối tâm hồn và nghĩ rằng phải chăng trên cuộc đời này chẳng có gì là bền vững.Nhưng cháu đã quên rằng hạnh phúc ở rất gần bên cháu.Đó là "GIA ĐÌNH".Cháu muốn nói với ai kia rằng:"Giáng sinh là đoàn tụ là yêu thương.Giáng sinh rồi về nhà thôi.""




  

Bình luận

http://kites.vn/forum.php?mod=redirect&goto=findpost&ptid=365186&pid=5014003  Đăng lúc 26-12-2012 05:09 PM
http://kites.vn/thread/-poll-binh-chon-bai-viet-duoc-yeu-thich-nhat-tu-sbd-01-sbd-33--365139-1-1.html  Đăng lúc 20-12-2012 11:13 PM
http://kites.vn/thread/-poll-binh-chon-bai-viet-duoc-yeu-thich-nhat-tu-sbd-01-sbd-33--365139-1-1.html  Đăng lúc 20-12-2012 11:13 PM

Rate

Số người tham gia 2Sức gió +10 Thu lại Lý do
cuopbienmap + 5 Ủng hộ 1 cái!
•Mia• + 5 Ủng hộ 1 cái!

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 12-12-2012 19:11:40 | Xem tất
SBD 28

Bài dự thi "Giấc mơ giáng sinh"
Nick Kites: dequat
Tiêu đề bài dự thi:

                                                   NIỀM TIN...

    Cô bé bán diêm, người bạn thân của những em nhỏ qua bao thế hệ. Một câu chuyện Andersen muốn viết cho thiếu nhi, nhưng ít khi nó đến được với các em nhỏ một cách trọn vẹn. Những người bà, người mẹ luôn giấu cái kết bi thương vào dưới đáy sách rồi kể cho em một cái kết khác êm đềm hơn, hạnh phúc hơn.
Cũng giống như  nhân vật Quý “ròm” của bác Ánh, thi sĩ Bình Minh chuyên sáng tác thơ con cóc cũng sáng tác ra một cái kết khác để đánh lừa những em bé thơ ngây.

    Vì Andersen viết chuyện cho thiếu nhi nhưng lại dành cho người lớn đọc. Ông đã tái hiện một hiện thực xã hội quá bi thương, làm trào nước mắt bao bạn trẻ đang sống trong thời bình. Cô bé đáng thương của Andersen đã phải chết cóng trong đêm giáng sinh lạnh giá, bao người qua đường nhưng không ai quan tâm, hỏi han. Để đến sáng hôm sau thì tất cả đã quá muộn, em chỉ còn là một thân thể lạnh cóng vô hồn, nhưng em đang hạnh phúc. Vì em có niềm tin vào một thế giới ấm áp tràn đầy tình yêu thương.

    Đó có phải là thế giới mà tất cả chúng ta cùng mơ ước, đó có phải là thế giới mà cậu nhóc Quý ròm muốn các em nhỏ tin vào khi nói rằng cô bé bán diêm còn sống, cô bé sống rất hạnh phúc. Cũng giống như cô bé bán diêm, cậu nhóc Quý ròm tin vào một thế giới ấm áp tình người, hay nói cách khác, cậu tin vào con người, những con người trên thế giới này sẽ chỉ đối xử với nhau bằng tình yêu thương.
Câu chuyện Cô bé bán diêm đã được sáng tác từ rất lâu rồi, từ thời con người chưa nhận thức một cách rõ ràng về yêu thương, hạnh phúc, về bình đẳng, về công bằng xã hội,… Ở thời đại đó, có biết bao nhiêu cô bé bán diêm chết cóng trong đêm giáng sinh! Cô bé bán diêm của Andersen chỉ là một trong số đó. Ông nhìn vào hiện thực xã hội để rồi đưa các em vào câu chuyện của mình.

     Các bạn trẻ, những người đang sống trong thời bình, đọc lại câu chuyên cô bé bán diêm rồi nhỏ những giọt nước mắt thương tâm, nghĩ rằng nếu mình ở trong thời kỳ đó, gặp cô bé bán diêm đó thì cái kết của câu chuyện sẽ không bi thương như vậy.
Nhưng có thật là như thế?
Các bạn có biết rằng trong thời bình vẫn có rất nhiều hiện thân của cô bé bán diêm.

     Cô bé bán diêm đã rất hạnh phúc khi trút hơi thở cuối cùng vì em tin vào một thế giới hạnh phúc trong tương lai, tương lai đó là khi nào không ai biết được, nhưng tôi chắc chắn rằng nó không phải hiện tại, bởi vì giữa thế kỷ 21 này vẫn xuất hiện cô bé bán diêm Duyệt Duyệt.

     Tôi tin những người đang đọc bài viết này đều đã biết câu chuyện cô bé Duyệt Duyệt bị xe tải cán qua người. Chỉ trong vòng 7 phút ngắn ngủi mà cô bé 3 tuổi bị 2 chiếc xe tải cán qua người, 17 người đi qua em một cách vô tình không hề giúp đỡ. Trong đó có một bà mẹ đi cùng con nhìn thấy tình cảnh đó đã vội vã nắm tay con rảo bước thật nhanh. Đó là một người mẹ, một người tưởng chừng hơn ai hết hiểu rõ giá trị của tình yêu thương cũng đã hành động vô tình như thế. Người mẹ đó vì lo đứa con bé nhỏ của mình sợ hãi mà không nghĩ rằng cô bé đang gặp nạn kia cũng là con gái của một người phụ nữ khác, giống như bà bây giờ.

    Sau khi sự việc xảy ra, một cơn chấn động lan nhanh khắp đất nước Trung Quốc. Mọi người cùng lên tiếng thể hiện sự phẫn nộ với những người qua đường, đồng thời ca ngợi hành động nhân nghĩa của người phụ nữ quét rác. Nhưng khi sự việc lắng xuống, lại là những câu nói: “Việc làm của người phụ nữ đó có gì ghê gớm chứ, tôi cũng làm được như thế”.

   Vâng! Việc làm của người phụ nữ đó không có gì ghê gớm và ai cũng làm được. Nhưng tất cả những người có thể làm được đều đã không làm. Giống như những bạn trẻ đọc Cô bé bán diêm nghĩ rằng mình sẽ làm gì khi gặp cô bé bán diêm. Nhưng khi gặp cô bé bán diêm thật trong đời sống thì nói rằng cô bé này chỉ giống cô bé bán diêm thôi chứ không phải cô bé bán diêm thật, thế nên tôi sẽ không làm như những gì tôi nói.

   Nếu cậu nhóc Quý ròm sớm biết câu chuyện này thì liệu cậu có còn muốn sáng tác một cái kết khác cho chuyện Cô bé bán diêm không? Hay là cứ để những đứa trẻ thơ ngây sớm nhận ra rằng thế giới không phải màu hồng.

    Sau sự việc này, báo chí lên án xã hội đã dần trở nên chai sạn, xơ cứng. Nhưng tôi nghĩ cũng không hẳn thế, không phải tự nhiên mà những người qua đường thờ ơ trước bi kịch của bé Duyệt Duyệt. Mà do chính người Trung quốc đã tự đánh mất niềm tin vào  nhau đấy thôi. Nhưng người qua đường đều không muốn dính vào rắc rồi vì ở Trung quốc đã có nhiều những vụ lừa đảo với chiêu thức tương tự. Giống như câu chuyện cậu bé chăn cừu và con sói. Quá nhiều lời nói dối làm con người mất niềm tin vào con người.

    Đấy là câu chuyện của “người bạn láng giềng” của đất nước chúng ta, ngoài ra tôi muốn nói thêm một câu chuyện khác ở đất nước Nhật Bản. Đã hơn một năm kể từ ngày xảy ra thảm họa động đất, sóng thần kinh hoàng ở Nhật Bản. Đây là một thảm họa vô khủng khiếp không chỉ đối với người Nhật mà nó còn làm cho cả thế giới bàng hoàng. Nhưng chính trong cơn cùng cực, trong những giây phút đen tối nhất của cuộc đời lại là lúc người Nhật chói sáng tinh thần cao quý của họ. Không có cảnh la lối, tranh giành, xô đẩy, cướp bóc,… Mọi người đều bình tĩnh, trật tự, trước và sau khi động đất xảy ra.

   Người dân vẫn kiên nhẫn xếp hàng chờ đến lượt lên xe, kiên nhẫn xếp hàng chờ gọi điện thoại công cộng, kiên nhẫn chờ đợi lương thực phát đến tay mình. Thậm chí, họ còn sẵn sàng nhường lương thực cho một người xa lạ khác. Thế giới phải kính cẩn nghiêng mình trước tinh thần của họ.

Điều gì làm nên những con người Nhật Bản phi thường như thế?

Không phải vì họ sống trong một đất nước văn minh, cũng không phải họ có tinh thần Samurai từ đời cha ông truyền lại. Chỉ đơn giản vì họ có niềm tin, họ tin tưởng lẫn nhau, họ tin tưởng chính phủ Nhật Bản sẽ không bỏ mặc họ, họ tin rằng mọi chuyện rồi sẽ qua đi và ngày may lại sáng.
Thế mới biết niềm tin quan trọng đến đâu, chỉ cần có niềm tin, chúng ta, tôi và bạn sẵn sàng đối mặt với những khó khăn, như những người dân Nhật Bản kiên cường. Tiếc rằng, ngoài Nhật Bản ra, niềm tin trên thế giới này còn quá mờ nhạt.

    Trở về Việt Nam, gần 40 năm kể từ ngay đất nước hoàn toàn giải phóng. Những người chiến sĩ từng xông pha mặt trận vẫn còn niềm tin vào một đất nước Xã hội chủ nghĩa không xa, nhưng chúng ta, những người trẻ tuổi đều biết rằng chủ nghĩa xã hội là điều không tưởng.

Tôi từng nghe một ai đó nói: “Việt Nam không phải là nước đang phát triển, đã phát triển hay chưa phát triển, mà Việt Nam là một nước khó phát triển”. Một câu nói nghe có vẻ hài hước những nó đã động chạm đến toàn bộ bộ máy chính quyền nhà nước ta. Theo tôi thì Việt Nam không phải là một nước khó phát triển mà là không thể phát triển. Đã qua rồi thời kỳ đất nước mình có thể phát triển như Hàn Quốc hay Nhật Bản, cơ hội đã đến và đã qua đi, Việt Nam mãi chỉ là con rùa ỳ ạch chạy cuối cùng châu Á.
Một đất nước muốn phát triển hùng mạnh không chỉ cần có những người lãnh đạo tài ba mà cần có cả niềm tin, sự ủng hộ của nhân dân. Nhưng hiện nay thì người dân Việt Nam đang mất dần niềm tin vào những người lãnh đạo đất nước. Có thể tin tưởng được không khi trong phiên chất vấn của Đại biểu quốc hội, một vị Bộ trưởng ngang nhiên trả lời rằng đáp án để quên ở nhà, như kiểu học sinh đi thi quên đem theo phao vậy.

Nghị định 71/2012/NĐ-CP sửa đổi nghị định 34 về xử phạt hành chính trong lĩnh vực giao thông đường bộ được ban hành đang đối mặt với nguy cơ…sửa đổi tiếp.
Việc quy định bắt buộc sang tên đổi chủ khi chuyển quyền sở hữu đối với xe máy và ôtô là cần thiết,  nhưng các nhà làm luật nên nghĩ xem nên áp dụng nó như thế nào trong xã hội trước khi ban hành.

Trước đó, đã có rất nhiều những đạo luật được ban hành nhưng rồi bị bãi bỏ ngay sau đó, thuật ngữ chuyên ngành gọi đó là luật “chết”. Nghe thì có vẻ đơn giản, nhưng nhân dân đâu biết rằng để ban hành được một đạo luật tốn không biết bao nhiêu tiền trong ngân sách nhà nước.

Cũng như con tàu Hoa Sen “của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng”. Tính ra trung bình mỗi người dân Việt Nam phải trả hơn 1 triệu đồng cho những thiệt hại mà con tàu đem lại. Nhưng sự thật là trong túi của mỗi người dân Việt Nam không hề mất đi đồng nào, vì đó là tiền trong ngân sách nhà nước, là tiền chung, đâu phải của riêng ai mà cần phải quan tâm. Vậy nên, có vẻ như những thiệt hại mà công ty Vinashin đem lại chẳng ảnh hưởng gì đến người dân, nhưng nhân dân đang dần mất đi niềm tin vào nhà nước.

Càng đau lòng hơn khi hai quần đảo của Việt Nam đang dần trở thành của Trung Quốc, Việt Nam bất lực, nhà nước bất lực, nhân dân bất lực.

Niềm tin biết gửi vào đâu!

Tôi là một cô bé có tính tin người bẩm sinh, sau bao nhiêu nỗ lực và cô gắng tôi vẫn không thể học được cách nghi ngờ mọi người. Điều đó làm tôi thật sự mệt mỏi vì luôn là người biết sự thật sau tất cả mọi người. Nhưng mẹ tôi lại nói rằng đó là món quà trời ban, có niềm tin đối với mọi người sẽ tốt hơn là luôn nghi ngờ mọi người. Tôi không chắc về những gì mẹ nói nhưng vẫn luôn hi vọng một ngày nào đó có thể tin người vô điều kiện. Để trong đêm giáng sinh lạnh giá này, có thể nắm tay một người xa lạ, cảm nhận hết hơi ấm tình người.

Bình luận

http://kites.vn/forum.php?mod=redirect&goto=findpost&ptid=365186&pid=5014003  Đăng lúc 26-12-2012 05:09 PM
http://kites.vn/thread/-poll-binh-chon-bai-viet-duoc-yeu-thich-nhat-tu-sbd-01-sbd-33--365139-1-1.html  Đăng lúc 20-12-2012 11:13 PM

Rate

Số người tham gia 2Sức gió +10 Thu lại Lý do
cuopbienmap + 5 Ủng hộ 1 cái!
•Mia• + 5 Ủng hộ 1 cái!

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 12-12-2012 23:26:03 | Xem tất
SBD 29

Bài dự thi "Giấc mơ Giáng Sinh"
Nick Kites: oh_ho   
Tiêu đề bài dự thi: Cỗ máy thời gian

“Xòe...” que diêm cuối cùng được quẹt

Ngọn lửa ấm áp bừng lên... Hơi nóng tỏa ra, êm dịu...ánh sáng bỗng bao trùm, giữa vầng sáng, bà đang đứng đó, mỉm cười hiền hậu và âu yếm...cô bé đã rất hạnh phúc khi được gặp lại người bà đã mất của mình
Mình cũng mơ ước được như cô bé bán diêm, mơ ước có được 1 cỗ máy thời gian để có thể quay trở về quá khứ, được gặp lại ông ngoại đáng kính. Mặc dù ước mơ này có vẻ quá xa vời nhưng mình thực sự muốn gặp lại ông dù chỉ là 1 lần...

Khi mình còn nhỏ, ông ngoại chính là người đã dìu dắt, bảo ban mình những điều cơ bản nhất. Từng chữ cái đầu tiên khi mình mới tập viết: " o tròn như quả trứng gà, ô thì đội mũ, ơ thì có râu ". Sau đó là những chữ số và những phép toán đơn giản đầu tiên :" một cộng với một bằng hai, hai thêm hai là bốn, bốn với một là năm, năm ngón tay sạch đều ". Những bài thơ, bài hát đơn giản hồi thơ ấu đã in đậm trong tâm trí mình

Mỗi buổi chiều, sau khi học bài xong, 2 ông cháu mình lại cùng nhau đi đá bóng. Biết mình còn trẻ con, ông đã nhường phần thắng cho mình khiến mình vô cùng vui vẻ vì bé như vậy mà thắng được cả người lớn :). Lại nhớ những bữa cơm, hồi nhỏ mình rất biếng ăn nên thường xuyên bị mẹ đánh đòn vì không chịu ăn cơm, có khi 1 bữa cơm mất cả giờ đồng hồ. Tất nhiên là mẹ chỉ vỗ nhẹ để mình ăn thôi, nhưng thực sự hồi nhỏ mình rất sợ khi đến bữa cơm. Nhưng với ông ngoại thì lại khác hẳn, ông không hề đánh hay mắng gì mà nói mình ăn thi với ông. Ai ăn xong trước thì sẽ được thưởng kẹo. Mà hồi nhỏ thì ai mà không thích kẹo cơ chứ! Nhờ vậy mà mình ăn 1 bữa cơm chỉ hết khoảng 20 phút so với cả giờ đồng hồ mà mẹ cho ăn :)

Những ngày Noel, như bao cậu bé khác, mình muốn có nhiều đồ chơi đẹp và quả thực sau đêm noel, tất cả những món đồ chơi mà mình muốn đều nằm bên cạnh giường của mình. Do đó mình hoàn toàn tin là ông già Noel có thật. Nhưng thật ra bây giờ lớn mình mới biết rằng tất cả những món đồ chơi đó đều là của ông ngoại tặng. Năm nào khi đến gần Noel ông cũng hỏi xem mình thích gì, đồng thời ông nói phải ngoan và học giỏi thì mới có quà nên mình càng chăm chỉ học hành hơn. Sau đó, ông là người đi mua quà và nhờ bố mẹ mình đặt cạnh giường lúc mình đi ngủ

Thời gian cứ thế trôi qua, rồi cũng đến lúc mình vào lớp 1. Do được ông tận tình chỉ bảo nên mình đã đạt danh hiệu học sinh giỏi không mấy khó khăn. Lúc mình khoe giấy khen với ông :" Ông ơi, cháu đạt học sinh giỏi rồi nè ". Ông đã mỉm cười thật tươi và nói: " Cháu của ông giỏi quá". Sau đó ông đã tặng mình 1 bộ xếp hình và còn hứa sẽ tặng mình 1 bộ to hơn nếu sang năm tiếp tục đạt học sinh giỏi. Mình đã rất vui mừng và thầm hứa sẽ tiếp tục được học sinh giỏi năm lớp 2. Và quả thật với phần thưởng hấp dẫn như vậy cộng với sự chỉ bảo của ông, kì I năm lớp 2 mình lại tiếp tục đạt học sinh giỏi. Khi mình tràn trề hi vọng có được bộ xếp hình nữa thì nghe tin ông bị ốm, phải lên Hà Nội điều trị. Nhưng do mình còn nhỏ nên chỉ nghĩ chắc là ông chỉ bị cảm qua loa thôi, vì ông mình cũng hay ốm vặt. Có lẽ do phải đi học với cả Hà Nội cách nhà mình khá xa, nên mình chỉ được lên thăm ông có 1 lần. Lần gặp cuối cùng đó, mặc dù bị căn bệnh ung thư quái ác hành hạ nhưng vì không muốn làm mình buồn nên ông vẫn cố nén đau và nói với mình rằng: "ông chỉ ốm qua loa thôi, rồi ông sẽ sớm về với cháu, ông cháu mình lại cùng đá bóng, cùng ăn thi nhé, cháu phải học thật giỏi để còn lấy bộ xếp hình nữa chứ !". Sau hôm đó, mình lại càng nỗ lực học tập hơn với niềm tin ông sẽ sớm về chơi với mình vì từ trước đến giờ, ông không nói dối cũng như thất hứa với ai bao giờ...

Và quả thật, sau những nỗ lực hết mình, mình đã đạt danh hiệu học sinh giỏi năm lớp 2 mặc dù không có ông bên cạnh. Nhưng vào ngày tưởng chừng như vui nhất, ngày mà mình cầm tấm giấy khen học sinh giỏi trên tay, định mang đến khoe ông để đổi lấy bộ xếp hình thì cũng chính là ngày mình nghe tin ông mất. Mình đã khóc rất nhiều: " ông ơi, ông đã hứa sẽ sớm khỏi bệnh để về chơi với cháu mà tại sao ông lại thất hứa với cháu như vậy. Giờ cháu không cần bộ xếp hình hay bất kì cái gì nữa mà chỉ muốn ông sống lại, đi đá bóng với cháu như ngày nào mà thôi "

Noel năm nay, khi mà mình đã ra trường, mình luôn mơ sẽ có 1 cỗ máy thời gian để được gặp lại ông ngoại dù chỉ là 1 lần và nói với ông rằng: " ông ơi, cháu cám ơn ông nhiều lắm, cháu đã học xong đại học, ra trường và có 1 công việc tốt, ông yên tâm đi nhé, ông sẽ sống mãi trong tim cháu. Nếu có kiếp sau thì cháu vẫn muốn làm cháu của ông! "

Cuối cùng, noel năm nay sắp đến rồi, xin chúc cho tất cả những ước mơ của mọi người đều trở thành sự thật. Chúng ta cùng đón một giáng sinh hạnh phúc, ấm áp, an lành, cùng vui vẻ lên các bạn nhé ^^

                                                                                                                               Merry Christmas

Bình luận

http://kites.vn/forum.php?mod=redirect&goto=findpost&ptid=365186&pid=5014003  Đăng lúc 26-12-2012 05:09 PM
http://kites.vn/thread/-poll-binh-chon-bai-viet-duoc-yeu-thich-nhat-tu-sbd-01-sbd-33--365139-1-1.html  Đăng lúc 20-12-2012 11:13 PM
bạn edit bài sớm nhé. Trong vòng 1 tiếng nữa ^^ luật cuộc thi này là chỉ được phép xí chỗ trong vòng 3 tiếng thôi để mình còn đánh SBD cho BGK chấm nữa  Đăng lúc 13-12-2012 09:52 AM

Rate

Số người tham gia 2Sức gió +10 Thu lại Lý do
namy2206 + 5 cảm động quá.
missfox_134 + 5 Ủng hộ 1 cái!

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 12-12-2012 23:45:46 | Xem tất
SBD 30

Bài dự thi: Giấc mơ Giáng sinh
Nick kites: nguyenhamy
tiêu đề: 24.12
http://static.mp3.zdn.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin1.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?ZS80Yy9lNGNlNzZiODg3NjBiNmQ4MzQwZTM0ZTg5NDk1OTIyMC5cUIbaBmUsICDN8RXZlmUsICmxhmUsIC3RpWeBmd8Qm9BfHwx
24.12



Noel…
Giáng sinh…
Mery Christmas…
Nhiều thật nhiều những cái tên gọi cho cái ngày 24.12 hằng năm ấy
Em không phải là người theo Đạo, em cũng không yêu người theo Đạo nhưng chẳng hiểu vì sao em cũng luôn háo hức chờ đến thời điểm chúa người ta mừng chúa ra đời…
Có lẽ bởi em thích được hòa mình vào dòng người náo nhiệt, ngắm nhìn cây thông noel và những ông già mặc áo đỏ có bộ râu dài trắng muốt. Hay đơn giản chỉ là do em muốn có quà cho ngày hôm đó.
Nhớ ngày học lớp 5, bài kể truyện của sách tiếng Việt là 4 bức hình trong tác phẩm “Cô bé bán diêm” của Andersen. Yêu cầu của bài học là “Em hãy dựa vào 4 bức hình để kể lại câu chuyện đó”. Nhiệm vụ quá khó đối với 1 con bé lớp 5 cũng như bạn của nó, em đã phải sử dụng sự trợ giúp của quyển hướng dẫn bài giảng dành cho giáo viên mà lớp trưởng có được. Và từ lúc đó câu chuyện ấy là nỗi ‘ám ảnh” trong em.  
Một cô bé bị bỏ rơi trong đêm giá rét, khi mà người người quây quần sum họp thì cô quẹt từng que diêm để sưởi ấm cho mình. Cuối cùng sáng hôm sau người ta tìm thấy cô chết cóng trong tuyết lạnh. Nhưng đó lại là sự ra đi trong hạnh phúc. 4 lần quẹt diêm mang cho cô những niềm vui, niềm hạnh phúc mà cô ao ước dù đó chỉ là ảo tưởng…Khi que diệm thứ 4 cháy lên mang bà đến đưa cô đi, đó có lẽ là món quà quý giá nhất mà ông già Noel tặng cho cô. Dù phải chết nhưng cô lại không còn cô đơn lạc lõng trong đêm Giáng sinh nữa, từ đó trở đi cô sẽ được ở bên bà, lại được yêu thương, che chở…
Giáng sinh sắp đến rồi đó anh à…
Nhưng giáng sinh năm nay anh đã không còn bên em nữa, không nắm tay em len qua dòng người tấp nập để đón phút giây chúa ra đời nữa…Giáng sinh này anh đã có một vòng tay khác sưởi ấm cho anh, một người con gái khác cần anh bảo vệ…nhưng đã không phải là em. Em không trách anh, chỉ là chúng mình có duyên nhưng không có phận, chỉ là những người đồng hành trên đoạn đường ngắn của cuộc đời nhau.
Sự cô đơn trong đêm Giáng sinh của cô bé bán diêm đã ám ảnh em...em không muốn mình lạc lõng trong ngày hôm đấy trong khi ai cũng có đôi, có cặp. Nhưng biết sao bây giờ khi em chưa tìm được ai thay anh cùng em dạo phố trong đêm Noel tới. Em vẫn sẽ ở trong danh sách FAer trong ngày 24.12.2012
Vậy nên e đã định sẽ ở nhà với bố mẹ, trò chuyện phiếm và xem không khí noel qua các trang mạng thôi. Hoặc cũng có thể em sẽ bị chúng bạn thân lôi ra khỏi nhà, sẽ không còn người che chở cho em nhưng như thế có khi em lại học được cách bảo vệ chính mình khi không có anh bên canh.
Và nếu được đứng trước Chúa như mọi khi, em sẽ ước anh luôn mạnh khỏe và mãi mãi hạnh phúc với tình yêu của anh. Điều ước trong ngày giáng sinh em dành cho anh-người đã đi cùng em một quãng đường không ngắn cũng chẳng dài nhưng đủ làm em hạnh phúc khi nghĩ về nó…Em sẽ vẫn là em, vẫn lạc quan và tươi cười như khi có anh ở bên. Đừng quay đầu lại anh nhé, con đường anh chọn đã không có em rồi nên anh đừng tiếc nuối, đừng day dứt vì em. Bởi tình yêu không có chỗ cho sự thương hại Anh ạ


メリ キリスマス。あなたは 恋人と幸せにながなければならない.私も同じになる
さよなら大好きな人

Bình luận

http://kites.vn/forum.php?mod=redirect&goto=findpost&ptid=365186&pid=5014003  Đăng lúc 26-12-2012 05:09 PM
http://kites.vn/thread/-poll-binh-chon-bai-viet-duoc-yeu-thich-nhat-tu-sbd-01-sbd-33--365139-1-1.html  Đăng lúc 20-12-2012 11:13 PM
bạn edit lại theo form chung của cuộc thi nhé  Đăng lúc 13-12-2012 11:56 AM

Rate

Số người tham gia 2Sức gió +10 Thu lại Lý do
•Mia• + 5 Ủng hộ 1 cái!
cuopbienmap + 5 Ủng hộ 1 cái!

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 13-12-2012 03:31:44 | Xem tất
SBD 31

Bài dự thi  : Giấc mơ giáng sinh
Nick Kites : Kimle 55
Tiêu đề :Giấc mơ khó hiện thực .

Cứ mỗi năm đến tháng 12 tôi lại có  cảm giác vừa vui vừa buồn , vui vì gần hết năm lại có những cuộc vui cùng người thân và bạn bè mà  chỉ có thể thực hiện được vào những ngày cuối năm mà
thôi , buồn vì mình lại sắp già hơn một tuổi và sắp phải đương đầu với cả ngàn khó khăn trong năm tới . Tôi không sống ở Việt Nam mà lại sống  bên trời  Âu nên cái lạnh  giá của mùa Đông nó đúng nghĩa , chưa tới Noel" nhưng tuyết đã có sự hiên diện nên trời rất lạnh ra đường không mặc áo quần cẩn thận là ngày hôm sau sẽ bị bịnh liền , sống riết thì cũng  quen , nhưng  vẫn phải cẩn thận với  thời tiết, ngày ngày  đi làm  trong  cái lạnh  co ro  nhìn  mọi  người chung quanh cũng  như mình lại có một cái mong ước mặc dù biết chì là ước mơ thôi chứ chẳng bao giờ thành hiện thực.
Mặc dù không bao giờ tin về những chuyện được trời ban hay xin sỏ ơn trên một cái gì , nhưng tôi vẫn ước nếu mà ông già Noél có hiện hữu thì mong người hãy cho trái đất một khí hậu ở đâu cũng thế mát mẻ dù trời có nắng hay mưa , người người đều được hạnh phúc , đều không phải đói khổ , các em nhỏ có đủ ăn đủ mặc , các em đều được đến trường lớp ,con người không bị những tật bệnh nan y và nhất là thế giới  không có chiến tranh , xem TV và đọc báo hồi này toàn thấy thiên tai và chiến tranh thật là đau lòng ,nhất là có tin sắp tận thế nữa , không  sống ở VN nhưng  vẫn theo dõi báo chí ,nước mình không năm nào là không có thiên tai , nhìn những cảnh bị
tàn phá vì thiên tai thật là sót xa ...Mong ước này biết là không thề có nhưng mình vẫn mong . Viết bài này để nói về ước muốn của mình nhân dịp cuối năm chứ biết là văn không hay nhưng cũng muốn chia sẻ với mọi người .
Joyeuses Noél et Bonne Annèe .

Bình luận

http://kites.vn/forum.php?mod=redirect&goto=findpost&ptid=365186&pid=5014003  Đăng lúc 26-12-2012 05:10 PM
http://kites.vn/thread/-poll-binh-chon-bai-viet-duoc-yeu-thich-nhat-tu-sbd-01-sbd-33--365139-1-1.html  Đăng lúc 20-12-2012 11:13 PM

Rate

Số người tham gia 2Sức gió +10 Thu lại Lý do
Harukimiki + 5 Ủng hộ 1 cái!
missfox_134 + 5 Ủng hộ 1 cái!

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 13-12-2012 14:24:37 | Xem tất
SBD 32

Bài dự thi: Giấc mơ Giáng Sinh
Nick Kites: Ceroro
Tiêu đề:

Dear Santa, Giáng Sinh, khi ai cũng có thể là những đứa trẻ....





~~~

Dear Santa,

Giáng Sinh lại về…

Ông thế nào? Ông vẫn tốt mà, đúng không? Con vẫn vậy… Con vẫn đang đếm ngược đến đêm Canh Thức 24/12… Mỗi ngày con vẫn chăm chỉ post một photo vào album “30 Days to Christmas” trên Facebook của mình y như năm ngoái… và đếm ngược đến đêm Giáng Sinh… đến ngày con được nghỉ lễ để quay về nhà, về với thành phố nhỏ xíu, đầy gió lạnh nhưng có nắng vàng trong veo mùa đông… và về với những đứa trẻ xinh như thiên thần luôn ôm con thật chặt mỗi khi con trở về…

Ông thắc mắc không, tại sao, con, một đứa 22 tuổi, mãn teen 3 năm trời ( hựn T_T), đã chính thức đi làm, thành dân văn phòng, người nhớn rồi lại đi ngồi đây viết thư cho ông già Noel? Buồn cười, nhỉ? ^^

Con đi thẳng vào vấn đề luôn nhé, hàng triệu đứa trẻ trên khắp thế giới đang viết thư cho ông đấy, háo hức và hạnh phúc chẳng thua gì Cement, Water nhà con cả, và đêm Giáng sinh, bọn trẻ sẽ nhận được quà, “do ông già Noel tặng”. Khỉ thật, ông có quá thiên vị không, con chưa bao giờ nhận được quà Giáng sinh kiểu đó, toàn là ba con mua, mẹ con mua rồi tặng luôn trước khi đi lễ đêm 24, à quên, có, trừ cái lần Giáng sinh năm con học Đại học năm 2, đang ngủ thì con thấy cậu mợ con mở cửa phòng con và sis Quyên rồi nhét cái gì đó cuối giường, con cười khì, sáng hôm sau, lúc bọn trẻ cả nhà đang tưng bừng với búp bê, xe điều khiển, sách khoa học nọ kia và các thứ, bla bla, thì con và sis Quyên lại nhìn nhau tủm tỉm, 2 cây son, trong gói quà “ông bà già đêm Noel nào đó” nửa đêm lẻn vào phòng 2 cô cháu gái tặng quà.

Thế, con chưa bao giờ hỏi ai, ngây ngô như thằng nhóc Gravel 5 tuổi, là có thật là ông tồn tại hay không? Câu hỏi hay nhỉ? Ông cứ từ từ…. Con vẫn chưa đòi quà mà ^^

“Chị Búc, có ông già Noel đúng không?”

Chà, căng ông nhỉ? Vậy ngoài bọn trẻ ra, thì có ai tin là ông có thật hay không?
Con cá là ông sẽ bật lại con thế này “ Còn con, con tin không? Con có tin là ta tồn tại không?”

Khoan trả lời, con kể ông nghe một chuyện, cách đây hơn một năm, con tình cờ xem được đoạn cuối của một bộ phim trên Star Movie, con không biết phim đó tên gì, nhưng có vẻ câu chuyện là thế này… Ở một thành phố nào đó ở nước Mỹ, người ta đưa ra tòa một vụ kiện rất đau não, người lớn họ muốn chứng minh ông, con nói ông đấy Santa ạ, là ông không hề tồn tại ^^…Chà, căng chưa? Ông quan tòa và luật sư của ông đau đầu vô cùng vì bên chống lại ông họ có rất nhiều bằng chứng để chứng minh ông không hề tồn tại… haha ^^, còn tệ hơn loài khủng long nhỉ? Dù tuyệt chủng không còn một mống nào, nhưng người ta vẫn dùng chữ “từng” để nhắc đến, còn ông thì… Aigoo…

Ngày Giáng sinh đến, mọi thứ hình như nghiêng về phía bên kia, ông cầm chắc bàn thua trong tay rồi. Đến lúc quan tòa tuyên bố vụ kiện, cô bé con gái của ông luật sư (sau này mới thành con gái cơ, vì cô bé là con của người mà ổng yêu, hehe) đến trước mặt quan tòa, mỉm cười và đưa cho ông một tấm thiệp Giáng sinh ghi dòng chữ quen thuộc “Merry Christmas”, điều đáng nói là cô bé kẹp vào trong tấm thiệp một đồng 5 dollar . Ông quan tòa mỉm cười, đứng dậy tuyên bố Ông Già Noel thắng kiện. Chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Con chắc là bên phe kia bàng hoàng lắm nhỉ? Ông biết vì sao ông lại thắng không?

Trên bất cứ đồng 5 Dollar Mỹ nào, chúng ta có thể nhìn thấy Abraham Lincoln ở một mặt, mặt còn lại là Lincoln Memorial, hình ảnh Đài tưởng niệm vị tổng thống thứ 16 của Mỹ, phía trên hình ảnh đó, hay bất cứ đồng dollar nào, hoàn toàn có thể dễ dàng nhận ra dòng chữ nổi tiếng “In God we trust” . Vị quan tòa thật vô cùng tinh tế khi ông nhận ra dụng ý của cô bé 5 tuổi. Phải rồi, God, Thiên Chúa của con, hay là vị thượng đế của bất cứ tôn giáo nào mà con người tin tưởng, có thực sự tồn tại hay không, hay chỉ là sản phẩm của niềm tin nơi con người? Có ai chứng minh được rằng Ngài tồn tại không? Đó cũng là câu hỏi mà vị quan tòa hỏi tất có mọi người có mặt tại tòa án. Nếu không ai chứng minh được sự tồn tại của Ngài, thì tại sao chúng ta vẫn tin? Tại sao? Nếu không có bằng chứng cụ thể thì chẳng phải là niềm tin này là hoàn toàn sai lầm sao? Vậy có nghĩa là toàn nước Mỹ, cơ quan lập pháp của Mỹ, Cục tiền tệ liên bang FED của Hoa Kỳ đều sai khi đặt dòng chữ đó long trọng như vậy trên đồng tiền biểu hiện cho sức mạnh của mình sao?

Đâu ai cần chứng minh Chúa tồn tại, vậy tại sao phải chứng minh Ông già Noel cũng không tồn tại đúng không? Điều quan trọng là có người tin rằng ông có mặt trên trái đất này, trong trái tim của hàng triệu, hàng tỷ trẻ nhỏ. Và giờ thì ông cười được rồi, con trả lời ông ngay đây, con chưa bao giờ ngừng tin rằng ông không tồn tại hết. Con tin!

Con biết niềm tin là quan trọng, dù đó là với một đứa trẻ. Điều đó có thể chính là lý do vì sao một ông lão khác, bình thường như bao người khác, sẵn sàng đến một nơi lạnh giá như miền cực Bắc để sống như một ông già Noel thực thụ, để trả lời thư của những đứa trẻ vẫn hàng năm vào mùa Giáng sinh chăm chỉ viết thư bắt đầu bằng Dear Santa và kể cho ông nghe những điều tốt đẹp chúng làm trong suốt một năm cùng những ước mơ nhỏ bé của mình. Bọn trẻ tin, và có người luôn sẵn sàng giang rộng tay yêu thương niềm tin đáng yêu đó, vậy thì tại sao lại không đặt niềm tin của mình vào yêu thương…. Vậy nên,  cả con cũng vậy, con tin!

Giáng Sinh thật sự là khoảng thời gian đáng yêu nhất trong năm… Khi Giáng sinh vung cây đũa phép của mình lên… và dừng lại một chút xem, mọi thứ đều đang trở nên nhẹ nhàng hơn, mềm mại hơn, ấm ám hơn và dễ thương hơn… rất nhiều…

Mọi thứ vẫn đang trôi tuột đi trong những ngày cuối năm… Và con muốn nói chuyện với Giáng Sinh… Ông cho phép con chứ?

Giáng Sinh, điều ước của tớ năm nay vẫn như mọi năm… cậu biết mà, đúng không? Tớ vẫn ước rằng mọi người cứ hãy cho đi niềm tin của mình trong yêu thương… Cứ hãy tin rằng Santa là có thật… cứ hãy là những đứa trẻ mỗi năm đều ước mơ điều gì đó và tin rằng rồi điều ước đó sẽ trở thành sự thật… Đôi khi, tin vào điều gì đó sẽ dạy cho ta nhiều thứ… và điều mà tớ biết chắc nếu mọi người học cách tin yêu, mọi người sẽ thấy cuộc đời này thật sự rất dễ thương… Có những dễ thương nhỏ xíu thôi, nhưng đủ để mỉm cười suốt một ngày dài… Và cậu đã dạy tớ điều đó, Giáng Sinh ạ, cảm ơn cậu…

Tớ tin ông già Noel là có thật! Và tớ cũng có một niềm tin khác nhỏ nhỏ, một niềm tin đúng nghĩa đã dạy tớ rằng, khi tớ biết và chọn tin yêu một điều gì, dù niềm tin đó như thế nào, tớ cũng sẽ có được nhiều thứ hơn tớ nghĩ….

Khi tớ tin vào điều đó, tớ có được một gia đình nhỏ với những người mà tớ nghĩ sẽ chẳng bao giờ tớ gặp được… Santa, quà Giáng sinh của ông là những người bạn đó đúng không? Những người cũng tin vào một tình yêu dễ thương đang ở đâu đó cách Việt Nam khoảng 6 tiếng ngồi máy bay… Những người làm con mỉm cười và dạy con rằng, cuộc sống này thật sự rất dễ thương… Rằng những người quanh con đều là những món quà… Rằng Mây là một thứ mềm mại và ngọt như kẹo bông… và tớ có thể ôm Mây lên giường, đi ngủ… tớ có thể cho Mây vào túi, cột nơ, đem để dưới gối, nằm lên ngủ, và cười toe toét khi trong giấc ngủ, Mây thật ấm và thật thơm…

Mùa Giáng sinh, mùa mà mọi người xích lại gần nhau… Mùa của ấm áp… Vì Giáng Sinh là mùa của yêu thương…

Tớ không chỉ nói đến niềm tin, tớ nói đến TIN YÊU, vì với tớ niềm tin sẽ đi cùng yêu thương… Như những đứa trẻ vậy…

Giáng Sinh, cảm ơn cậu vì đã dạy tớ biết tin yêu… Santa, cảm ơn ông vì đã dạy con biết tin yêu…

Giáng Sinh, khi ai cũng có thể như những đứa trẻ… Cũng có thể chắp đôi tay, mỉm cười, nghe tim mình đang hát Jingle Bells, và ước một điều ước…

Vì Giáng sinh, ai cũng là một đứa trẻ ngoan của Santa… Và vì “Phúc thay những ai có tâm hồn như trẻ nhỏ…”

Cảm ơn ông Santa… Giáng Sinh đến rồi! ~~~





Bình luận

http://kites.vn/forum.php?mod=redirect&goto=findpost&ptid=365186&pid=5014003  Đăng lúc 26-12-2012 05:10 PM
http://kites.vn/thread/-poll-binh-chon-bai-viet-duoc-yeu-thich-nhat-tu-sbd-01-sbd-33--365139-1-1.html  Đăng lúc 20-12-2012 11:13 PM
:x  Đăng lúc 19-12-2012 12:18 PM
ủng hộ nhé ^^  Đăng lúc 18-12-2012 03:15 PM
^^  Đăng lúc 16-12-2012 12:33 PM

Rate

Số người tham gia 5Sức gió +25 Thu lại Lý do
bingo_carot + 5 :X
SongHyo + 5 hay quá thầy ơi
[Y]ang + 5 Ủng hộ 1 cái!
cuopbienmap + 5 Ủng hộ 1 cái!
Joongie_girl + 5 Thầy, thầy và thầy :"> ủng hộ TH

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 13-12-2012 15:04:56 | Xem tất
SBD 33

Bài dự thi "Giấc mơ Giáng Sinh"
Nick Kites: ngohayen
Tiêu đề bài dự thi: Nụ cười cho em


*Chú thích: Hạ Yên là tên thật của mình, còn Sâu thộn là biệt danh của mình :D
Nếu bạn đã từng là fan cuồng nhiệt của bộ truyện Harry Potter, bạn sẽ hiểu nội dung bức thư ~^.^~


----------------

Hạ Yên thân mến,

Đã lâu lắm rồi mình chưa viết thư cho bồ, có chăng chỉ là những bức thư cú nho nhỏ, "nhảm nhảm và đầy tự kỉ" thôi nhỉ. Bồ cho mình xin lỗi trước nha, tại năm nay mới tốt nghiệp nên mình bận rộn quá, bao nhiêu việc đến với mình, ào ào đổ xuống nên giờ mình chỉ có thể dành chút thời gian bé tẹo này để viết thư hỏi thăm bồ thôi.

Bồ vẫn khỏe chứ? Ăn uống có đầy đủ, điều độ không đấy? Những cơn đau nửa đầu có làm bồ mệt lắm không? Nếu mà chúng nó vẫn còn hành hạ bồ thì mình khuyên bồ nên tìm đến thầy Slughorn đi nhé, có thể thầy sẽ có những phương thuốc độc đáo cực kì hiệu nghiệm làm từ rễ của cây mít đặc chẳng hạn.

Bồ cũng phải nhớ đừng có thức khuya nhiều quá. Mình biết công việc làm giáo sư Hogwarts của bồ bận rộn và vất vả lắm, nhưng mà sức khỏe vẫn quý hơn cả đống vàng Galleons trong ngân hàng Gringotts mà. Mình không nhớ có bà phù thủy nào đã xì xầm với mình là nếu mà bồ thức khuya quá mức, thì trên mặt bồ sẽ mọc ra những cái nhọt mủ u rất gớm, chỉ cần bồ chạm vào mặt thôi thì nó xịt ra rất nhiều nhựa thúi hoắc đấy, mà mình thì không muốn năm sau mình về thăm bồ lại được tặng quà là mấy cái ca nhựa thúi xịt ra từ mấy cái nhọt đó đâu.

Công việc mới của bồ có làm bồ hài lòng không? Làm giáo sư ở trường Hogwarts hẳn là một vinh dự rất to lớn của bất kì học sinh nào. Bồ lại là một giáo sư Muggle học nữa, đúng môn học mà bồ rất thích. Nhưng dĩ nhiên là những thứ về Muggle thì bồ không thể nào rành bằng mình đâu, nên nhớ là dù bồ có làm giáo sư Muggle học 10 năm đi nữa, thì cũng đừng vênh mặt với mình đó nha.

Nhân tiện, bồ cho mình gửi lời hỏi thăm các giáo sư cũ luôn. Thầy Slughorn, thầy Flitwick, cô Sprout, nhất là cô McGonagall, không biết bà đã có thôi nguyền rủa mình mỗi khi nhớ lại cái lần thi môn Biến hình, mình đã biến cái nón của bà thành một con chuột cống đen khổng lồ, bữa đó thiệt kinh khủng !

Hiện giờ mình đang học thêm một khoá nghiên cứu ở trường Beaubaxton. Khóa học nghiên cứu về thủy tổ của các nàng tiên nữ thật sự rất thú vị bồ ạ. Mình không nghĩ là các nàng tiên nữ xinh đẹp của Beaubaxton lại có một lịch sử hình thành lâu đời và phức tạp đến thế. Mình chỉ mới bắt đầu khóa học thôi, và mình rất hy vọng sau khi kết thúc khóa học này, mình sẽ xin được một chỗ tốt trong ban Ngoại giao của Bộ Pháp Thuật.

Mình nghĩ khi bức thư này bay đến chỗ bồ, thì chắc mình đang ở thành phố Hồ Chí Minh ăn bữa tối giao thừa với hai con mèo đáng yêu rồi (trừ trường hợp con cú Roo đần của mình lại mê gái mà đi lạc đường thôi). Mình nghĩ chắc giao thừa này bồ vẫn cùng sum vầy bên mẹ bồ, em gái bồ nhỉ. Bồ cũng cho mình gửi lời thăm đến mẹ bồ và em gái bồ nha.

Năm mới lại sắp đến rồi, mình đã xin của các bà tiên ở đây một điều-ước-có-thể-thành-hiện-thực rồi đấy. Mình biết, với một điều ước thì người ta không biết sẽ làm gì cả, vì mọi người thường có quá nhiều điều để mong ước mà. Khi được bà tiên ban cho điều ước, mình nghĩ ngay đến bồ, bạn yêu dấu của mình ạ. Mình đã gửi kèm theo thư điều-ước-có-thể-thành-hiện-thực đó trong một cái lọ màu hồng đấy. Bồ chỉ việc mở nó ra thì điều ước sẽ làm công việc của mình thôi.

Mà nãy giờ mình vẫn chưa nói cho bồ biết, mình ước gì phải không?

Đó chính là nụ cười đấy. Thật nhiều nụ cười. Nhiều đến nỗi ngay cả Merlin còn không thể đếm nổi.

Mình đã ước rằng, khi năm mới đến, bồ sẽ luôn nở nụ cười trên môi, nụ cười mà mình yêu nhất trên quả đất này. Nụ cười đó sẽ giúp bồ vượt qua tất cả mọi khó khăn mà bồ sẽ đối mặt. Mình muốn nụ cười đó sẽ luôn hiện hữu trên gương mặt tròn trĩnh của bồ, chứ không phải là những giọt nước mắt cứ lăn dài suốt cả năm qua.

Bồ phải hứa với mình là thực hiện đúng điều ước mà mình đã khó khăn lắm mới xin được đó nha. Mình ở xa bồ quá nên không thể làm gì giúp bồ trong cuộc sống khó khăn của bồ được, nên mình chỉ thể mong rằng, những điều nhỏ nhoi mình mang đến cho bồ, cũng sẽ giúp cho bồ thật hạnh phúc như những gì bồ xứng đáng được nhận.

Cuối thư, mình chúc cho những điều ước của bồ cho năm mới sẽ trở thành hiện thực. Chúc cho công việc của bồ sẽ luôn suôn sẻ, không phải gặp những đứa học trò ngỗ nghịch. Bồ cứ nghe mình đi, đứa nào không nghe lời, cứ Crucio cho nó nhảy điệu con sâu đi, đảm bảo bồ kêu gì nó cũng phải làm.

Chúc Merlin sẽ mang đến thật nhiều sức khỏe cho mẹ bồ, em gái bồ và cả bồ nữa nha.

Gửi bồ hàng tỉ cái hun nồng thắm.

Yêu bồ
Sâu thộn shinh sắn ♥

PS: từ giờ bồ cứ gọi mình là Sâu-thộn-rùng-rợn nha, nghe cho nổi da gà chút chơi, haha!

Bình luận

http://kites.vn/forum.php?mod=redirect&goto=findpost&ptid=365186&pid=5014003  Đăng lúc 26-12-2012 05:10 PM
http://kites.vn/thread/-poll-binh-chon-bai-viet-duoc-yeu-thich-nhat-tu-sbd-01-sbd-33--365139-1-1.html  Đăng lúc 20-12-2012 11:13 PM
Đúng là fan của Harry Porter ;))  Đăng lúc 20-12-2012 03:53 PM
hihi cười ^^  Đăng lúc 13-12-2012 03:24 PM
om nhau nhảy tung tung ,,bí mật ,,ai cũng quen sis không dám ném dép ,lần đầu tiên sis viết ^^,,  Đăng lúc 13-12-2012 03:17 PM

Rate

Số người tham gia 2Sức gió +10 Thu lại Lý do
TieuHo + 5 Ủng hộ 1 cái!
Harukimiki + 5 Ủng hộ 1 cái!

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 13-12-2012 16:03:03 | Xem tất
SBD 34


Bài dự thi "Giấc mơ Giáng Sinh"
Nick Kites: Pannie
Tiêu đề bài dự thi: Giáng sinh sắp về rồi!

Bài viết lan man của một tâm hồn cũng lan man không kém. Chỉ là vài dòng viết ra trong một khoảnh khắc bất bình thường. Hi vọng là sẽ không ai cười khi đọc bài của mình :D

Giáng sinh sắp về rồi!

        “It feels like nobody ever knew me until you knew me
        Feels like nobody ever loved me until you loved me
        Feels like nobody ever touched me until you touched me
        Baby nobody, nobody, until you”

        Tiếng nhạc báo tin nhắn vang lên trong 23 giây rồi tắt ngấm. Đã thành thói quen, mỗi khi có tin nhắn  nó đều không đọc vội mà chờ đợi để lắng nghe cho hết những giai điệu kia. Mẹ nó luôn thắc mắc tại sao nó lại để nhạc tin nhắn dài thế, lần nào cũng ầm ỹ cả nhà. Nó chỉ nhoẻn cười rồi đáp gọn lỏn “Con thích thế mà!” Thực sự thì nó cũng chẳng có lý do gì để phải vội cả. 22 tuổi đầu, không nghề nghiệp, không người yêu, bạn bè thì hầu như chẳng mấy khi liên lạc. Số tin nhắn mỗi ngày nó nhận được có lẽ còn ít hơn cả số bát cơm một ngày nó ăn.
        “Chắc là lại tin quảng cáo” Nó lơ đãng vớ lấy cái điện thoại rồi chỉ sau 5 giây mắt nó dịch chuyển từ màn hình điện thoại và dán chặt lên cuốn lịch treo tường. Còn đúng 11 ngày nữa là đến Giáng Sinh. Năm nào cũng vậy, từ lúc nó vào lớp 10, tụi bạn cấp 3 luôn tụ tập mỗi khi Giáng Sinh về. Mấy tháng trời chỉ ru rú ở trong nhà đã biến khái niệm thời gian đối với nó thành một cái gì đó mơ hồ. Nó đọc nốt đoạn tin nhắn còn lại và phá lên cười sằng sặc. “Khi đi nhớ mang theo quà” Mi vẫn luôn như vậy, luôn cụ thể và rõ ràng.
        Quấn lên người cái áo khoác dày cộp cộng thêm cái khăn to uỵch, nó thong thả rảo bước ra đường. Từng cơn gió lành lạnh tát vào mặt nó ran rát nhưng không hiểu sao nó lại thích như vậy. Nó lại cười. Có lẽ trong mắt người đi đường nó là một đứa có vấn đề về thần kinh cũng nên.
        Bước chân vào cửa hàng lưu niệm, cái đầu vốn quen nghỉ ngơi của nó bị tra tấn bởi câu hỏi “Nên mua cái gì bây giờ???” Đang lơ ngơ chọn chọn lựa lựa, ánh mắt nó dừng lại trước chiếc lọ thủy tinh đựng những ngôi sao nhỏ xinh xắn. Một nghìn ngôi sao cho một điều ước. Nó lại cười. Nó chưa bao giờ hoàn toàn tin tưởng vào điều ước đêm Giáng Sinh. Đã bao giờ điều ước của nó thành hiện thực đúng như nó mong muốn đâu. Có lẽ là vì nó không theo đạo Thiên Chúa chăng?
        Cuối cùng nó cũng quyết định mua một quả cầu tuyết. Nhưng nó chưa về nhà vội. Nó muốn hít thở cái không khí lành lạnh này thêm một lúc nữa. Và nó bắt đầu quan sát. Giáng Sinh chưa về nhưng không khí của nó đã len lỏi khắp mọi nơi. Trên các cửa hiệu, dòng chữ MERRY CHRISTMAS & HAPPY NEW YEAR được treo lên tự bao giờ. Thỉnh thoảng lại thấy xuất hiện những cây thông Noel được trang hoàng lung linh, lộng lẫy. Đây đó vọng lại giai điệu bài hát Giáng Sinh. Nó khẽ lẩm nhẩm theo “We wish you a Merry Christmas and a happy new year” Lang thang một hồi mỏi chân, nó tự thưởng cho mình một phút nghỉ ngơi trên cái ghế đá lạnh như băng. Bất chợt những ký ức ùa về trong nó…

*  *  *

        Từ lúc nó có thể nhớ được, nó chưa bao giờ là một cô bé xinh xắn. Luôn là tâm điểm trêu chọc của những đứa xấu tính, nó đã khóc rất nhiều. Khi đó, nó chỉ ước sao mình trở nên xinh đẹp để nó không bị ai bắt nạt nữa. Nhưng khi thức dậy, nó vẫn là một con vịt xấu xí. Nó sợ hãi cái cảm giác dù nó nỗ lực đến đâu, học tốt đến đâu thì những gì nó nhận được cũng chỉ là ánh mắt coi thường của bạn bè. Nó sợ cả tiếng cười của một ai đó bất chợt vang lên bên tai. Rồi nó thu mình lại, không mở lòng mình cho bất kỳ ai.
        Nó mang nỗi ám ảnh ấy theo cho đến cấp 3. Tại đây cuộc đời của nó thay đổi. Tuy nó vẫn không xinh đẹp nhưng nó lại có được những người bạn hiểu nó, yêu thương nó thực sự vì chính con người của nó. Và khi đó nó thấy điều ước khi xưa của nó thật trẻ con làm sao. Nó có một gia đình luôn yêu thương nó và những người bạn tuyệt vời. Nó hạnh phúc và thấy mình thật may mắn. Và nó ước nó sẽ luôn hạnh phúc như vậy, Nó chỉ cần như vậy, không hơn không kém.
        Lên đại học với bao dự định về một tương lai tươi sáng, nó chưa kịp vui mừng thì căn bệnh quái ác bắt đầu hành hạ nó. Nó chưa bao giờ nghĩ rằng khuôn mặt xấu xí của nó là do những khối u đang âm thầm phát triển từng ngày. Chúng cứ âm thầm lặng lẽ và chờ đến lúc nó tràn đầy hi vọng nhất thì đồng loạt nổi dậy, khiến cho khuôn mặt của nó trở nên biến dạng. Chúng cũng đủ thông minh để biến nó thành một đứa con gái có cái cằm to chứ ít ai nhìn vào mà nghĩ rằng nó có bệnh. Chưa thể phẫu thuật ngay mà chỉ có thể dùng thuốc để hạn chế khối u phát triển. Những mũi tiêm đau đớn tiêu tốn tiền của của bố mẹ cộng với suy nghĩ nó sẽ phải sống với khuôn mặt biến dạng kia suốt đời dày vò nó từng ngày. Lúc đó nó ước sao mình được chết. Nhưng rồi nó vẫn sống, vẫn đi học, vẫn cố vui vẻ và rồi nó tốt nghiệp.

*  *  *

        Nó hít một hơi dài rồi đứng dậy. Đã lâu lắm rồi nó mới ra khỏi nhà lâu như vậy. Sau hai lần phẫu thuật, giờ đây sức khỏe của nó đã khá hơn rất nhiều. Đến trước cửa hàng gương kính, nó dừng lại. Nó ngắm nhìn hình phản chiếu trong gương và nhoẻn cười. Nó đã tìm lại được khuôn mặt thực sự của mình, khuôn mặt bình thường như bao người khác. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, nó chạy vội về nhà.
        Lao vào phòng với tốc độ tối đa, nó lục tung đống sách vở và lôi ra tờ giấy có in hình cây thông Giáng Sinh. Rồi nó viết…

                   1. Ước gì sớm có việc làm
                   2. Ước gì bố mẹ luôn khỏe mạnh
                   3. Ước gì được đi du lịch vòng quanh thế giới
                   ….

        Nó viết nhiều, nhiều lắm. Nó chẳng nhớ nổi mình đã viết những gì. Hình như có điều gì đó liên quan đến hòa bình thế giới thì phải. Có lẽ nó hơi tham lam vì chẳng có ai lại đi ước nhiều như vậy nhưng nó không quan tâm. Với nó Giáng Sinh năm nay là một Giáng Sinh hoàn toàn mới. Và nó tin rằng những gì nó mong ước sẽ thành sự thật. Ừ thì nó không theo đạo Thiên Chúa nhưng cũng chẳng vấn đề gì. Nó cứ tin như vậy thôi.
        Ôm con mèo béo vào lòng, tiếng nhạc tin nhắn lại đổ liên hồi. Dưới nhà vọng lên tiếng mẹ cằn nhằn. Nó lại cười. Giáng Sinh sắp về rồi!

Bình luận

http://kites.vn/forum.php?mod=redirect&goto=findpost&ptid=365186&pid=5014003  Đăng lúc 26-12-2012 05:10 PM
http://kites.vn/thread/-poll-binh-chon-bai-viet-duoc-yeu-thich-nhat-tu-sbd-34-sbd-66--365140-1-1.html  Đăng lúc 20-12-2012 11:15 PM
http://kites.vn/thread/-poll-binh-chon-bai-viet-duoc-yeu-thich-nhat-tu-sbd-01-sbd-33--365139-1-1.html  Đăng lúc 20-12-2012 11:14 PM
"Người có sức khỏe là người sẽ có được trăm điều ước" Chúc em GS an lành & ấm áp,đón năm mới nhiều niềm vui ♥  Đăng lúc 13-12-2012 04:08 PM

Rate

Số người tham gia 2Sức gió +10 Thu lại Lý do
•Mia• + 5 Đọc để cảm nhận hem ai cươ.
Harukimiki + 5 Ủng hộ 1 cái!

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 13-12-2012 20:21:28 | Xem tất
SBD 35


Bài dự thi: Giấc mơ giáng sinh
Tên kites: xuyenchinguyen
Tiêu đề dự thi:                  Giấc mơ về mẹ
Hà Nội những ngày mùa đông.
     Hôm nay là gần giáng sinh rồi mẹ ạ,giáng sinh năm 2012. Dạo này Hà Nội bắt đầu lạnh rồi,con lại muốn thi  thật nhanh được về quê với gia đình mình với hai đứa cháu yêu quý. Con lại nhớ giáng sinh năm ngoái ước mơ duy nhất của con là mong mẹ và ông khỏe mạnh đừng bỏ gia đình mình ra đi. Lúc đấy con chỉ mong ước nhỏ nhoi có vậy nhưng mọi điều con mong đều đã không thành hiện thực. Giáng sinh năm nay bên cạnh con đã không còn mẹ,còn ông và bà nội nữa.
     Cũng gần một năm rồi mẹ nhỉ. Một năm,nước mắt con và gia đình đã rơi rất nhiều khi đối diện với con và mọi người là ba cái quan tài liền nhau. Từng người một rời xa gia đình đi đến một nơi không có nỗi đau về thể xác.Con ra Hà Nội học,rồi về,rồi ra,rồi về, để đeo trên trán con mỗi lần là cái khăn tang trắng,để ngồi bên cái cỗ quan tài lạnh toát và những giọt nước mắt rơi,những tiếng khóc thương đến đau lòng.Không khí giờ này ở quê lành lạnh rồi. Mỗi lần về quê con lại muốn được ra nơi mẹ,ông và bà nội nằm nghỉ nhưng con không làm được. Con,một đứa sợ ma,sợ tối đã không giám bước ra nơi đấy khi đi một mình. Mỗi lần đi qua nơi đấy một mình con chỉ dám nhìn vào đó. Nhớ lại trước kia khi mẹ nói : “sợ ma thế sau này mẹ mất thì thế nào”.Mỗi lần về nhà,ngồi trên xe về con chỉ mong nhanh được về quê để nhìn vào ảnh trên bàn thờ của mẹ,nhìn thấy ánh mắt trên bức ảnh đó,nhìn thấy bóng dáng mẹ đâu đó ở quanh ngôi nhà,được thắp cho mẹ nén hương báo rằng: “con về rồi đây”.
     Giáng sinh năm nay cũng như giáng sinh năm ngoái con lại không về nhà được,con lại ở lại nơi thành phố xô bồ,đông người,ồn ào và tấp nập này. Đối với con giáng sinh đã không còn  là một ngày quan trọng nữa vì  bên con đã không còn người mẹ đã sinh ra con,yêu thương con và chăm sóc con nữa. Mọi thứ tưởng như chưa bao giờ xảy ra với con nếu mỗi lần về quê đối diện với con không phải là bức ảnh trên bàn thờ của mẹ,của ông và của bà. Mỗi lần ra Hà Nội để bắt đầu cuộc sống sinh viên, con lại tưởng tượng ra rằng : “ừ,mẹ vẫn đang ở nhà đấy,vẫn nằm trên giường,vẫn chờ con về,chờ con lại bóp chân cho mẹ như trước”. Con chỉ mong ước nhỏ nhoi,điều mà mọi người có thể thực hiện hằng ngày,hằng giờ đấy là được gọi một tiếng mẹ ơi,được nghe lại tiếng mẹ gọi con như trước,được cầm điện thoại lên gọi về nghe tiếng mẹ,hỏi thăm mẹ khỏe hơn chưa. Nếu có phép màu xảy ra,con ước được nhìn thấy mẹ lại về bên con một lần,nhìn thấy nụ cười của mẹ,tiếng nói của mẹ,không cần là câu nói yêu thương chỉ cần tiếng mẹ quát con cũng được.
     Hôm qua ,ngày 12/12/2012 một ngày mà mọi người gọi đó là một ngày đặc biệt,có một chị hỏi con: “mẹ em giờ khỏi bệnh hẳn chưa”. Câu hỏi ấy lại làm con chạnh lòng,không giám nói rằng: “mẹ em mất rồi chị ạ”,sợ con lại rơi nước mắt,sợ mọi người lại nhìn thấy sự yếu đuối của con. Với con mẹ,ông,bà nội khỏi bệnh rồi chỉ là mọi người giờ ở một nơi thật xa,xa lắm,nơi ấy những người thân yêu của con vẫn hạnh phúc mà nhìn mọi người sống khỏe mạnh. Mỗi lần buồn nhớ mẹ,nhớ những người thân yêu của con,con lại muốn đi đâu đó một mình, nhìn dòng người hối hả trên đường,thực hiện công việc hằng ngày của họ,lo toan cho cuộc sống của họ để tìm sự thanh thản trong lòng con,nơi ấy con khóc cũng không ai để ý,không ai biết. Nơi ấy con lại nhớ những kỷ niệm về mẹ,về ông,về những ngày con và chị chạy đi chạy lại vào viện thăm mẹ và ông,về những lần nhìn mẹ xách đồ lên xe để về quê nghỉ ngơi vài ngày rồi lại ra chữa bệnh tiếp,những hình ảnh của mẹ trong bệnh viện,…Con luôn giấu bạn bè học đại học cùng con về chuyện của mẹ,không muốn bạn bè nhìn thấy con rơi nước mắt,không muốn chúng nó nhìn thấy một đứa lúc nào cũng tỏ ra mạnh mẽ lại yếu đuối như vậy. Ban ngày con là đứa lúc nào cũng cười toe toét dù chuyệ gì xảy ra nhưng đêm con lại chùm chăn kín mít lại khóc,con nhớ mẹ,nhớ ông,nhớ bà và gia đình.
    Cuộc sống xô đẩy con người,ai cũng có những số phận khác nhau,những cuộc đời khác nhau. Nhìn bạn bè mỗi lần về quê viết status trên facebook được ăn cơm do mẹ nấu,dược mẹ gọi điện,được mẹ nhắn tin hỏi thăm,được ngủ cùng mẹ,…Con ước con lại được như thế,được mẹ gọi bảo: “cố mà học con à”. Thèm lắm tiếng mẹ,nụ cười của mẹ,nhìn thấy làn da nhăn nheo của mẹ,nhìn thấy cảnh bố mẹ ngồi nhổ tóc sâu cho nhau. Con đã khóc khi nhìn thấy cháu bị đau chân,khóc khi nó nửa đêm dậy khóc đòi uống sữa,…Nó, đứa cháu mẹ yêu quý. Giờ đây mỗi lần về quê con lại muốn được ở bên gia đình nhiều hơn,được bế cháu nhiều hơn,được thay mẹ nhổ tóc sâu cho bố,được ôm bà ngoại nhiều hơn,được giúp anh dù chỉ một chút để anh bớt gánh nặng,… Con muốn làm nhiều việc lắm,làm thay mẹ,thay mẹ ở bên gia đình. Và mỗi lần về quê những giấc mơ về mẹ lại hiện về,dù mẹ không mỉm cười với con trong giấc mơ,dù mẹ không gọi con,không nói gì chỉ đứng nhìn con nhưng con vẫn muốn giấc mơ đấy dài dài thêm để nhìn thấy dáng mẹ,thấy cái dáng gầy,thấp và làn da nhăn nheo ấy. Ra Hà Nội con lại không mơ thấy mẹ được nữa,con cố để mơ thấy mẹ,cố tưởng tượng ra mẹ nhưng không được,dường như mẹ không theo con nữa. Giáng sinh này con không mong ước sẽ gặp được người con yêu,không mong sẽ nhận được món quà giáng sinh,…Con chỉ mong con lại mơ thấy mẹ. Mẹ về với con trong giấc mơ nha,dù chỉ là vài giây,vài tích tắc cũng được,chỉ cần nhìn thấy bóng dáng mẹ con cũng vui sướng rồi.
    Ngồi viết những dòng này con lại nhớ hình ảnh mẹ đêm hôm mẹ mất,tự dằn vặt mình có lẽ con cũng là một nguyên nhân khiến mẹ bị bệnh để rồi xa gia đình mãi mãi,nhớ ánh mắt mẹ nhìn con trước lúc đi xa,nhớ cảnh mọi người ngồi khóc khi mẹ ra đi,nhớ hình ảnh ông và bà nội không ngủ được vì bệnh,con nhớ nhiều lắm. Dù mẹ,ông,bà nội không dặn dò gì trước lúc đi xa nhưng con tự hứa con sẽ cố gắng học thật tốt để ra trường có công việc ổn định,chăm sóc những người thân yêu thay ba người,và yêu thương mọi người nhiều hơn. Giáng sinh năm nay dù không có mẹ,ông và bà nội nhưng con sẽ vẫn mỉm cười thật tươi,gọi điện về cho bố,cho chị,cho mọi người để ở một nơi nào đó xa xôi mẹ và hai người vẫn nhìn thấy con và mọi người hạnh phúc,mỉm cười dành cho nhau những yêu thương,không gục ngã khi ba người ra đi. Dù ở nơi xa xôi ấy không có gia đình bên cạnh nhưng mẹ,ông và bà nội vẫn mỉm cười thật tươi nha. Mọi nỗi đau rồi cũng sẽ qua đi nhưng kỷ niệm thì không bao giờ mất.Giáng sinh này về với con trong giấc mơ nha mẹ,con và mẹ sẽ cùng nhau đón giáng sinh nha. Chúc mọi người một giáng sinh an lành ấm áp,hạnh phúc bên những người thân yêu nhất và mọi điều tốt đẹp nhất sẽ đến. MERRY CHRISTMAS!!!

Bình luận

http://kites.vn/forum.php?mod=redirect&goto=findpost&ptid=365186&pid=5014003  Đăng lúc 26-12-2012 05:10 PM
http://kites.vn/thread/-poll-binh-chon-bai-viet-duoc-yeu-thich-nhat-tu-sbd-34-sbd-66--365140-1-1.html  Đăng lúc 20-12-2012 11:15 PM
http://kites.vn/thread/-poll-binh-chon-bai-viet-duoc-yeu-thich-nhat-tu-sbd-01-sbd-33--365139-1-1.html  Đăng lúc 20-12-2012 11:14 PM
Mình vừa đọc xong bài bạn viết ! rất cảm động, những cảm xúc của bạn về mẹ cũng chính là cảm giác mình trải qua 5 năm trước. Chúc bạn hạnh phúc ^^  Đăng lúc 13-12-2012 09:56 PM

Rate

Số người tham gia 3Sức gió +15 Thu lại Lý do
•Mia• + 5 Ủng hộ 1 cái!
duchuyvn1995 + 5
Harukimiki + 5 Ủng hộ 1 cái!

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 14-12-2012 00:10:04 | Xem tất
SBD 36


Bài dự thi "Giấc mơ Giáng Sinh"
  Nick Kites: geogiebush
  Tiêu đề bài dự thi: " No name"




Giáng sinh ư? Chưa bao giờ nó tồn tại trong tôi như một ngày lễ đáng để chúc mừng, nếu hồi bè thì đã biết thừa là ông già noel không có thật, chỉ là sự tưởng tượng của cha mẹ khi tặng những món quà cho nhứng đứa con bé bỏng của mình thì lớn lên, đó là những dịp nằm nhà ngồi xem phim, TV cho qua ngày hay đơn giản là một ngày như những ngày khác, lướt facebook, nhìn lũ bạn hồ hởi đi chơi với người yêu của mình, tung tăng dạo phố, nhà thờ. Noel nào cũng thế, trong kí ức hơn 20 năm trôi qua, noel không tồn tại trong cuốn từ điển cuộc sống của bản thân tôi.

Nếu nói về noel, thì tôi nhớ cảm giác về mùa đông hơn, cái cảm giác những ngày cận kề noel, Sài Gòn bỗng trở nên lạnh hơn thường ngày, đường xá cũng lung linh hơn với đủ loại ánh đèn, những xóm đạo được trang hoàng đẹp đẽ để đón ngày chúa giáng trần, tôi yêu Sài Gòn, nơi gắn bó gần nửa quãng thời gian đã sống của tôi, và có lẽ là sau này nữa, nhưng tôi lại nhớ tới mùa đông Hà Nội hơn...

Hà Nội, nơi họ hàng, người thân bên nội của tôi, lẽ dĩ nhiên là tôi vẫn hay ra thăm, trước là những dịp hè , khi năm học kết thúc, nhưng có năm, tôi được trải qua mùa đông Hà Nội, những ngày cuối năm hối hả. Trời Hà Nội âm u lạ kì, cái lạnh như muốn cắt da cắt thịt con người, hiển nhiên, tôi từ trong Nam ra, không quen, nên cũng không tránh khỏi những cơn sụt sịt, nước mũi ròng ròng dù cho đã chuẩn bị khoác sẵn 2 cái áo khoác to sụ. Trời Hà Nội mùa đông, có cái gì đó đượm buồn, Hà Nội thường ngày, khác hẳn với chốn Sài thành, trầm tĩnh một nét riêng, dù cho xe cô, dù cho dòng người hối hả, nhưng tôi cảm nhận được nhịp sống chậm hẳn , có nét gì đó thanh bình, yên ả.

Khẽ từng bước, từng bước một rảo bước trên con đường , trên những thân cây cao vời kia, là những cành khô gầy, loáng thoáng những chiếc lá cuối cùng, trơ trọi, đơn độc quá. Nếu mùa thu, tôi có thể cảm nhận tiếng lá xào xạc dưới chân thì bây giờ, chân tôi như không còn cảm giác mấy, trời quá lạnh, lâu lâu, từng cơn gió lạnh khẽ luồn qua lớp áo dày sụ của tôi, làm tôi thoáng rùng mình, sao mà có thể lạnh đến thế cơ chứ? Môi thì khô, tay chân thâm tím, nhưng tôi vẫn thích đi, vẫn thích được đi dạo trong những ngày đông này, như một khoảng trời lạ, đầy yên bình đối với tôi, có lẽ con người ta , sống quá lâu ở một chỗ, đến nơi khác, đón nhận sự thay đổi làm cảm xúc trong lòng thật lẫn lộn, chút hờn , chút thanh thản, chút thích thú, thật khó tả.

Nhưng nếu có một điều ước đêm Noel, có lẽ tôi ước Việt Nam có tuyết, dù cho cái lạnh làm thân thể tê dại, nhưng tôi vẫn muốn được thỏa thích ngắm nhìn tuyết rơi, sẽ tuyệt biết mấy, cái lạnh đêm Giáng Sinh :"> Có lẽ không tưởng nhưng tôi muốn thế, không phải là món quà dành cho bản thân, không phải điều ước thay đổi số phận, cuộc đời, đơn giản cuộc sống của chính mình, do mình quyết định mà! Và trong cái lạnh của khí trời, dù có khắc nghiệt, nhưng có lẽ lúc đó, tôi có thể cảm nhận được hơi ấm từ đôi bàn tay của một ai đó, nhận được cái ôm, nhận được sự ấm áp của con tim, như em bé bán diêm đã đốt những que diêm để sưởi ấm tâm hồn bé bỏng của mình. Người ta thường càng khó khăn bao nhiêu thì càng nhận ra được sự ấm áp của những con tim hòa chung nhịp đập với nhau:D Tôi có thể đi nước ngoài để tận hưởng cảnh tuyết rơi, nhưng tôi muốn ở chính đây, nơi quê hương mình mà thôi, mảnh đất tôi sinh ra và lớn lên, gắn biết bao kỉ niệm, gắn với những con người tôi yêu quý ( điều này chắc hàng triệu năm nữa sẽ thành hiện thực , Trái Đất luôn vận động mà )

Giáng sinh, cũng đúng lúc thằng em bé bỏng của tôi chào đời , nó quậy phá, nghịch ngợm, làm tôi điên tiết nhiều lần, nhưng tôi đã bế bồng nó từ khi nó còn chưa biết gì, như một cục bột bé nhỏ, đến khi bập bẹ nói tiếng đầu tiên, tới khi chập chứng những bước đầu tiên, tôi thương nó lắm, sinh nhật vui vẻ nhé em, mong rắng sau này em trưởng thành, sẽ thành một con người tốt, đó là món quà lớn nhất em dành tặng đó.

Cũng cầu mong sự an lành, hạnh phúc đến với người thân, những bạn bè, chị gái, em gái của tôi!

Khẽ play ca khúc Yuki no Hana, nhắm mắt lại, từng bông tuyết rơi, cứ rơi.........



http://static.mp3.zdn.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin1.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?MjAxMC8xMS8wNy84LzEvInagaMEODE0NDViZTk5YzRjOThlNDVhZDM4ZjmUsIC1NzgxOGM0NTAdUngWeBXAzfOmWeBqdUngOBrdUngiPryAoWXVraSBdUngWeByBIYW5hKXxOYWcUIbaBhmUsIC2hpWeBWEgTWlrYXx8Mg


Wish U A Merry Chrismas!

Bình luận

http://kites.vn/forum.php?mod=redirect&goto=findpost&ptid=365186&pid=5014003  Đăng lúc 26-12-2012 05:10 PM
http://kites.vn/thread/-poll-binh-chon-bai-viet-duoc-yeu-thich-nhat-tu-sbd-34-sbd-66--365140-1-1.html  Đăng lúc 20-12-2012 11:15 PM
http://kites.vn/thread/-poll-binh-chon-bai-viet-duoc-yeu-thich-nhat-tu-sbd-01-sbd-33--365139-1-1.html  Đăng lúc 20-12-2012 11:14 PM
em mình cũng sinh ra vào giáng sinh :x. p/s: cái quần gấu ted, bị kết con gấu đó =))))))))))))))  Đăng lúc 20-12-2012 04:37 PM
:* Tuyết rơi mùa hè  Đăng lúc 17-12-2012 06:32 PM

Rate

Số người tham gia 3Sức gió +15 Thu lại Lý do
cloudy_vt + 5 ^^
Harukimiki + 5 Ủng hộ 1 cái!
einna + 5 :x

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách