Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Xem: 981|Trả lời: 3
Thu gọn cột thông tin

[Oneshot] [Oneshot | K] Zombie | Bacham72 | Kim Jaejoong - Angel | Completed

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 26-1-2014 21:39:24 | Xem tất |Chế độ đọc









Author: Bacham72

Rating: K

Paining: Kim Jaejoong - Angel

Category: Tình cảm

Summary:

... Giờ đây anh có thể bên em rồi… không cần giữ gì nữa cả… nụ hôn của em cho anh biết… em không hề quên anh, em nhớ anh, cần anh… như anh đang nhớ em, cần em… đã đến lúc anh nghỉ ngơi bên em… trả cho anh tất cả ngày tháng xa cách…


Dislaimer: Chỉ nơi đây, họ mới thuộc về Au.

Note: Mừng sinh nhật Jae ^^
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 30-1-2014 22:35:37 | Xem tất
Tiến sĩ Kim đưa mắt nhìn ra khoảng không đêm tối, mặc dù chỉ qua cái màn hình, nhưng anh vẫn thấy rõ… chỉ có những đám bụi màu tro hòa lẫn vào cái khoảng không màu xanh xám, chẳng còn gió thổi qua cây hay một vật gì đó để nó có thể lung lay động đậy, tất cả đều tĩnh lặng như tờ. Trước mặt, chỉ có nhà chọc trời hình hộp quẹt phát sáng rực rỡ, chỉ có những con đường vắng ngắt không một bóng người, những chiếc xe hiện đại đủ màu sắc đậu dọc hai bên, nhìn xa như những viên kẹo ngọt xếp hàng đẹp mắt… không… mọi thứ trong mắt anh không còn vẻ đẹp gì nữa cả.

Anh bước đến bên tủ lạnh, mở ra… một màu trắng sáng đập vào mắt anh, nhưng thứ mà khiến anh chú ý đó là những chai rượu màu đỏ… không màu đỏ trong như những thứ nước cay cay nồng nồng của những trái nho… xưa quá rồi… hiện tại những chai Bordeaux của anh chỉ để chứa những thứ nước sánh đặc, màu đỏ đậm, như máu… anh rót ra ly, một cái ly để dành uống rượu vang đúng cách… anh đưa ly lên ngang tầm mắt, rồi hạ xuống, nghiêng nhẹ… chỉ để thấy một màu đỏ máu… anh khẽ lắc nhẹ ly, để tìm hương của hoa, của quả, tìm hương vị thiên nhiên kì lạ, gần gũi quen thuộc, nhưng không… chỉ còn cái mùi tanh nồng… anh run rẩy… tự dưng biết sợ mọi thứ, không như xưa… quay đi, anh ném mạnh cái ly vào bức tường bằng thép… thứ nước màu đỏ nhanh chóng chảy xuống, loang ra sàn màu trắng, đọng thành vũng… cô đặc lại như một miếng bánh, đổi màu sậm, rồi chuyển thành đen… tại sao… anh đưa tay ôm lấy đầu, rồi buông tay…

Anh lao nhanh qua cái bàn làm việc lớn, với đủ thứ máy móc, chai lọ, chỉ để gục xuống… cái mặt bàn lạnh ngắt… không… anh muốn mình giống mọi người, mất ký ức, mất cảm giác… vô cảm trước mọi thứ… trở thành thây ma… thậm chí ăn thịt người, chứ không cần phải uống thứ nước màu đỏ… máu… hiện tại làm gì còn máu, để duy trì sự sống, cái thức ăn mà anh phát minh ra cho bản thân sao lại có màu đỏ máu, mùi tanh nồng… sao nó không có màu vàng óng ánh như Champgne chẳng hạn, cùng mùi thơm của Beefsteak… sao… cần gì phải hỏi… Champgne cũng có loại màu đỏ, Beefsteak cũng có màu đỏ thế thôi… nghĩ đến muốn nôn, anh không phải Vampire để uống máu… anh muốn làm Zombie… để không có trái tim biết yêu thương… anh đẩy mạnh cái ghế đang ngồi, ngã nằm ra sàn, quăng cái mắt kính ra xa… nhìn lên trần… tìm cảm giác bên ngoài kia, thế giới chỉ còn một màu tang tóc, lạnh lẽo, u ám… anh nghiêng người nhìn ra cánh cửa… mình sẽ ra đó, rồi mặc kệ thế nào… còn hơn… ở đây… cảm nhận và suy diễn mọi thứ… anh chợt giật mình khi thấy bóng dáng mình soi rõ trong cánh cửa thép sáng bóng…

Anh khẽ nhích người tới, cố lết tới gần cái cửa, mặc dù anh có thể đứng lên đi đến nó một cách nhanh chóng… tư tưởng anh đang giằng xé… tập sống như một thây ma, không đi vững, đứng vững… không… anh không giống, chỉ giống như một kẻ phế nhân… phải anh vô dụng, cái bằng cấp tiến sĩ hạng ưu của anh giờ đây càng khiến anh cảm thấy vô dụng trước những khó khăn của cuộc sống… anh dừng lại… trước tấm thép sáng bóng… một dáng người nằm sóng soài trên nền, anh co tay lên, rồi đặt đầu mình lên đấy… co chân lại… không… tư thế này không đẹp, anh duỗi thẳng chân… cũng không hấp dẫn… anh nghiêng hẳn người, chống tay gác đầu lên, chân hơi co, nhìn thẳng phía trước, khẽ nở nụ cười bên khóe môi…

Vội buông tay ngã nằm ra sàn, anh lại đưa mắt nhìn lên trần… cái cảm giác đau đớn vây lấy anh. Không… dù thế nào, em cũng không còn nhận ra anh nữa… thế thì anh phải giữ hình tượng để làm gì? Anh ngước cổ, nhìn phía trên đỉnh đầu mình, cũng có một cái cửa bằng thép bóng loáng… ngày mai anh phải làm cho những thứ bóng loáng này mờ đi, đến không phải thấy gì nữa. Tìm việc mới để làm à? Thì sao, cũng không thể quên đi mọi thứ, nó cứ hiện hữu mãi trong cái đầu siêu việt của anh… xóa ký ức, cảm giác… để có thể như em… không nhớ đến em… bình đẳng nhé, trong cái thời quá hiện đại này. Năm nay là năm bao nhiêu nhỉ? Mỏi cổ anh lại nằm bình thường… anh lăn qua, lăn lại dưới sàn như một đứa con nít… tập trườn, tập bò… anh bật ngồi dậy, mình đang làm gì thế này… anh đưa tay lùa vào tóc… vò cho rối lên, rồi lại đưa mắt nhìn vào bức tường thép soi mình… anh bật cười lớn…

“ Hahaha…”

Ngả nghiêng… cay đắng… xót xa… buồn tủi… sao anh có thể cảm nhận chính xác thế này…

“ Ha… ha… ha…”

Nụ cười chợt lịm tắt dần… anh gục đầu xuống… hai bàn tay trước mắt khẽ nhòe đi, mọi thứ đã thay đổi… anh không còn mạnh mẽ, anh rất cô đơn… em có biết không… chúng ta từng hứa sẽ mãi bên nhau không rời, cùng chia sẻ mọi thứ… nhưng sao em lại bỏ anh, em bắt anh hứa… để chúng ta cứ gần bên nhau như thế này nhưng không thể chạm vào nhau bằng tình yêu của trái tim nữa…

-“ Angel! Angel…”

--

Angel khẽ rụt người lại, qua tấm kính hiện đại kiên cố, cô vẫn nghe rõ tiếng của Jae bên kia gọi cô…

-“ Jae…”

Cô chỉ đáp lại lí nhí, trong lòng… cho em ra khỏi đây Jae… anh đang giết em, chứ không phải cứu em… hãy để mọi thứ như vận mệnh được sắp đặt sẵn, anh chỉ là một con người bình thường, sao cứ cố thay đổi thế giới… muộn quá rồi anh, đừng vì em mà làm những việc vô ích nữa… em muốn được tự do, bay nhảy bên ngoài cái thế giới rộng lớn, dù chỉ là một thế giới không sức sống, nhiễm bệnh… em muốn là thây ma, để mất đi mọi thứ cảm xúc, cũng như ký ức… bao năm qua em đã cố sống như thế, để tập quên anh, nhưng anh cứng đầu lì lợm quá, khiến em rất mệt mỏi… tha cho em, đừng yêu em bằng cách này, đừng làm cho em chỉ cảm thấy, em như vật thí nghiệm của anh… chúng ta phải thay đổi, như thế giới đang thay đổi, có gì nghiêm trọng đâu anh, không tàn lụi sao có ánh sáng mới… kết thúc một cuộc tình, để bắt đầu bằng một cuộc tình khác… trái tim con người là thế, có thật nhiều yêu thương… ai khiến anh chung tình, em ư… vậy em là tội nhân rồi…

-“ Jae…”

--

Jae đưa mắt nhìn đến cánh cửa có Angel, người mà anh yêu thương… không cần phải tận mắt chứng kiến, cái hình ảnh của em quá quen thuộc, như hình ảnh anh hiện giờ… anh đứng dậy bước đến tủ lạnh… cầm một cái ly mới, rót những giọt máu đầy tràn ly… ghét… nó có phải là rượu đâu mà cần phải uống đúng cách, cho em no say, để em còn sống mãi bên anh, dù chỉ là như thế này…

Jae dừng bước trước cánh cửa soi mình, đưa tay còn lại lên vuốt mái tóc cho gọn gẽ, anh mỉm cười thân thiện… chẳng thấy, chỉ thấy một màu trắng sáng từ con người anh tỏa ra… anh đưa tay lên, chạm vào cánh cửa bằng thép lành lạnh… cánh cửa mở ra như mời gọi… dõi đôi mắt màu đen sâu thẳm ra xa, anh chỉ nhận lại được… hình dáng ai đó mong manh, gục trong góc phòng chỉ có một màu trắng… ngày mai anh thay áo cho em nhé, em sẽ nổi bật… giữa màu trắng này thì chỉ có màu đỏ thôi… anh lại cảm thấy muốn nôn, tại sao màu đỏ lại thật đẹp trong cái màu trắng… không, ngày mai anh thay áo cho em màu đen… đen trắng… như hiện tại… một thế giới tang thương, không màu sắc… à không cũng còn rất nhiều màu sắc của những công nghệ hiện đại, nhưng chỉ là sắc màu chết…

Jae bước vào phòng, qua tấm kính… từ lâu rồi em không còn nhìn anh… không cần, vì anh chẳng còn đôi mắt long lanh nữa… anh ngồi xổm xuống bên Angel… như mọi khi, anh đẩy mặt Angel lên… trái tim anh khẽ nhói lên, đau buốt… cái gương mặt trắng toát như không còn chút máu, như xác, à không, như vật sống được đông lạnh… hàng mi cong vút khi đôi mắt ấy từ lâu đã không còn mở ra… đen tuyền nhưng có hình vầng trăng khuyết lạnh lẽo, đáng sợ sao? Không… anh chỉ thấy thật lôi cuốn, anh cúi xuống, chạm nhẹ môi lên đôi mắt khép chặt đấy… anh đưa tay lên cạnh hàm Angel… bóp nhẹ… cái miệng màu hồng mở ra… anh đưa ly lên, đổ vào… bằng đôi tay run run, anh nhìn xuống cái cổ trắng ngần… thấy được dòng nước màu đỏ đấy như hiện rõ qua lớp biểu bì, chảy xuống… anh yên tâm buông tay, cúi xuống một lần nữa… chạm nhẹ môi mình lên môi Angel, chỉ để nhận lấy mùi tanh nồng…

-“ Xin lỗi em!”

Anh buông lời quen thuộc, đứng lên quay đi… dù biết em không tha thứ…

--

Angel khẽ ngẩng lên, đôi mắt hé mở… chỉ thấy được dáng Jae bước lững thững, không sức sống… chút ngả nghiêng… anh cũng đang tập làm Zombie phải không… dù chỉ là phía sau nhưng em cũng thấy khuôn mặt anh đấy… cái khuôn mặt sáng với nụ cười rạng rỡ khi mỗi khi bên em, mắt anh long lanh trao cho em yêu thương… đôi mắt trong như mặt hồ, luôn phản chiếu hình ảnh em trong đấy… không… đôi mắt anh không phản chiếu hình dáng em, mà đôi mắt anh phát sáng hình dáng em, vì em luôn tồn tại duy nhất trong tâm trí anh, trong trái tim anh, cõi lòng anh… Angel gục xuống, lại khép mắt, tìm về kỷ niệm ngày xưa… cô đưa tay lên, chạm vào môi mình… tìm lại kỷ niệm đẹp nhất cho nụ hôn đầu tiên… cô không còn nhớ đó là khoảng thời gian nào nữa, chỉ biết là rất lâu lâu rồi… vậy mà cô không thể quên…


……………………



Một buổi chiều đầy gió… bão… truyền hình, đài phát thanh cảnh báo, không nên ra đường… nhưng Angel vẫn ra chỉ vì thiếu đi rượu, kẹo chocolate, bánh snack… nhanh thôi mà, cái siêu thị gần tịt nhà cô, chỉ cần vài bước… vài ngả rẽ… cô bật cười, không có những thứ đó cô không thể nào nhốt mình trong nhà đến tận 2 ngày cho bão… cái đôi chân dài của cô không bao giờ muốn yên một chổ… nếu một chổ thì phải có 3 thứ đấy…

Nhìn những người trên đường vội vã về nhà cho buổi chiều làm việc, cô chẳng phải đi làm công sở… chỉ ở nhà vẽ tranh… tranh cô vẽ không nổi tiếng, đủ loại, chỉ là loại tranh thị trường, nhưng không bao giờ hết việc… mỗi lần vẽ cô phải có chai rượu bên cạnh, rượu gì cũng được, miễn có vị cay cay, một thanh chocolate không ngọt quá, hoặc bánh snack… những lúc đấy cô chẳng cần phải soi gương cũng đủ biết hình tượng của mình chỉ được diễn tả bằng hai từ “bê bối”… mặc kệ… tại sao cô lại phải bỏ đi sở thích riêng vì ai đó… nếu ai đó thích cô, thì phải chấp nhận, đó mới đúng là tình yêu, yêu người hơn bản thân mình…

Angel khẽ rùng mình, lỡ như mình yêu nhầm gã đàn ông suốt ngày say xỉn, về nhà là đánh đập mình thì sao… có cớ nào, những người ấy mình không thể nào động lòng, mà chẳng ai hiểu mình bằng mình… mình sẽ chỉ động lòng với những đôi mắt thật sâu, có những nỗi đau trong khoảng đen sâu thẳm đấy, không ai chia sẻ, chỉ biết nhận lấy sống với nó… sai… đó không là rung động vì tình yêu, mà là động lòng thương hại… mà những gã say xỉn chỉ có đôi mắt màu đỏ vì giận dữ, vì bất mãn với đời… mà vì gì… những tên đấy có nỗi đau không giải tỏa, yếu đuối tìm đến rượu, để say, để quên đi mọi thứ… không… cô lắc mạnh đầu… cô yêu những tên đấy, không ghét bỏ, nên trời sẽ không trao cho cô của nợ đó… bất giác cô làm dấu Thánh giá… bật cười…

-“ Tổng cộng 100 won!”

Tiếng nói nhân viên thu ngân làm Angel chợt tỉnh… cô cúi xuống lấy ví tiền…

-“ Áh!”…

Cô giật mình la lớn, tiếng la lớn của cô làm nhân viên thu ngân giật mình… cái ví của cô không có trong túi cô… cô gượng cười khỏa lấp…

-“ Xin… lỗi…”

Cô cố hạ giọng truyền cảm, đáng lý ra mọi ngày với hoàn cảnh này là không sao, cô sẽ về lấy tiền, nhưng với thời gian bão đang thổi kế bên thì không ai có thể nán lại nữa… mà trả hàng thì cô không muốn, tự dưng nhìn cái giỏ hàng nhỏ, cô muốn cướp lấy chạy đi mất… cô đang suy nghĩ gì vậy trời…

--

Từ nãy giờ Jae cứ bước theo sau một cô gái, chỉ vì những món hàng của cô ta mua giống hệt anh mua… sao lại có sự trùng hợp thế nhỉ… khiến anh chú ý đến cô ta… anh giật mình, với mái tóc bù xù được cột bằng cọng thun qua loa, cái áo đầm dài màu xám trắng nhăn nheo bởi ngồi mà nhàu nát… cái áo đầm đó bằng chất liệu tợ lụa đắt giá thì sao, cũng không chấp nhận được, còn đôi giày sandal thấp của cô ta không được mang vào chân cho tử tế, một bên không cài quai thì thôi, cái quai đó còn bung ra kéo lê lết dưới đất, chỉ có hai từ “bê bối” để hình dung người con gái trước mặt… trời, ở dơ nữa chứ, cái bàn tay chạm vào những thanh chocolate bắt mắt… cái bàn tay có đủ màu… làm gì thì làm, ra ngoài thì cũng phải chỉn chu lại chứ… anh nghiêng đầu tìm khuôn mặt, vì tò mò… anh khựng đứng thẳng lại… khi vừa thấy từ bên quai hàm cạnh dọc cổ, một đường dài màu đỏ, màu cam, màu xanh lá, màu nâu… nguệch ngoạc… anh nhìn thẳng vào cái đống màu dơ bẩn đó tự dưng trái tim anh rung lên, toàn thân nóng rực… cái đống đấy tự biến thành một bức tranh nghệ thuật, với cái hình lập thể gì nhỉ, trông nó rất quyến rũ, gợi cảm… anh quay đi… cũng tại cái đầu của mình, nhìn gì cũng hóa khác, nghĩ gì cũng ra khác… lại yêu cái đẹp bởi thế dù có nhìn cái đống rác thì anh cũng cảm thấy cái đống rác ấy có vẻ đẹp riêng biệt… anh lấy mắt kính ra đeo vào, từ chối cái hình ảnh ngẫu nhiên mang dấu butterfly ám ảnh anh… xui khiến anh chỉ muốn nhào đến, đặt môi lên đấy… mau lên nào cô gái… thật anh không muốn đứng sau, nhưng bởi từ nãy giờ làm gì cũng sau cô, nên đến khi tính tiền cũng thế… cô ta đưa tay vào đầu… vò lên vì bối rối… trời… kinh dị, mái tóc màu nâu vàng như rễ bắp rối hơn… anh quay đi, nhưng vô thức lại quay lại, thở ra… mà có thể chấp nhận, cái mớ bù xù đó che mất đi buterfly đầy sức thu hút, khiến anh bình tâm hơn…

Jae đã thấy những gì trước mắt và đã biết vào lúc này nên làm gì khi thấy cô ta chần chừ, cùng đôi mắt to chờ đợi của người thâu ngân vì lịch sự cố chờ đợi khách hàng, trước cơn bão đang đến… không thể chần chừ…

-“ Tôi thanh toán dùm cô ấy!”

Jae hạ giọng, sao cho lịch sự, lịch lãm nhất, để không bất cứ ai phải hiểu lầm.

Nhân viên thu ngân gật đầu vội đưa túi hàng cho cô gái quên đem ví mà không muốn trả lại hàng, rồi tiếp người cuối cùng cho buổi chiều bão đang đến…

Angel thinh lặng bước đi, vì cô cũng biết không thể chần chừ, cô đứng đợi trước cửa siêu thị… chỉ để xin số điện thoại, gởi lại tiền cho anh ta… cô nhìn vào trong siêu thị qua tấm kính… một người đàn ông cao lớn, khuôn mặt sáng với cái kính râm trên mặt… mất lịch sự, trong nhà cũng đeo kính, có ghét loại đàn ông đấy, xem cái khuôn mặt của anh ta kìa, cao ngạo dễ sợ, ngước lên cao… anh đang tìm cô tiên, hay thiên thần… ừ, mà đẹp trai bắt mắt như anh thì sánh đôi với những thiên thần…

“ Hahaha…”

Angel bật cười một mình… em là thiên thần nè…

Jae cầm túi hàng trên tay rồi đi ra, anh thấy cô gái đang đứng ngoài cửa ngước mặt nhìn trời rồi cười ha hả… trời, đã bê bối rồi còn bị khùng nữa… không về nhà đi, bão sắp đến rồi kìa…

Jae đi nhanh ra… anh biết cô gái đang đứng đợi mình… thôi, không cần gặp lại, tặng cho cô đấy… người giúp người có vậy thôi, không cần cảm ơn…

Angel vội chạy theo… cái người ỷ chân dài, sức lực tốt đi quá nhanh, như muốn lẩn tránh cô… gì chứ… ban phát cho cô bữa ăn sao… rõ ràng tôi có tiền mà, tôi không giỏi trong việc kiếm tiền, nhưng tự nuôi bản thân mình cũng được đấy, chẳng qua là, tôi để quên ví ở nhà thôi… sao hậu đậu thế không biết…

-“ Anh gì ơi!”

Angel gọi lớn…

Jae đã nghe nhưng anh cố bước nhanh hơn, như mọi người về nhà cho kịp tránh bão…

Angel khựng lại, tiếng gọi của cô khiến cho hắn bước nhanh hơn, hắn tránh bão, hay tránh cô… chắc cả hai, cô chạy nhanh theo… quyết trả tiền, anh nghĩ cho tôi số của anh thì tôi theo đuổi anh chắc, nên anh tránh chứ gì…

-“ Áh…………”

Angel la lên, tiếng cô lấn át cả tiếng gió đang gào thét… mọi cảnh vật trước mắt như bay hết lên trời…

Jae nghe tiếng la, vội quay lại… trước mắt anh, có một đống gì đó không thể diễn tả đang nằm sõng soài ụp mặt xuống đất… anh bước lại gần… chỉ là để nhìn cho rõ thôi nhé… anh khựng bước… bởi cái tay có đủ màu sắc đưa ra, anh vội ngồi xổm xuống, lại hạ giọng:

-“ Cô có sao không?”

Mang âm điệu của người đi đường quan tâm lẫn nhau.

-“ Để tôi gọi cấp cứu!”

Jae lấy điện thoại ra… anh bấm số, rồi đặt vào tai, nhưng anh vội té ngã ra đất khi cái bàn tay đầy màu sắc đó kéo cánh tay anh, khi anh không đề phòng.

-“ Không cần! đỡ tôi dậy thì được rồi! Làm ơn…”

Jae buông điện thoại, khi nghe cái giọng run run có vẻ đau đớn… anh ngồi thẳng dậy đưa hai tay ra, đỡ cô gái lên… lại nghĩ… cô cũng phải cố gắng ngồi dậy hòa với tôi chứ, cớ sao như xác chết thế này… anh đứng lên, trước mặt cô gái, cho có thể hành động dễ hơn, nắm lấy hai cánh tay trắng ngần kéo lên… được nữa người thì chợt có một cơn gió lớn thổi đến… anh vội buông tay ra, chỉ để làm cái việc khác… lịch sự mà… anh chỉ nghĩ như thế khi cơn gió đấy sỗ sàng tốc váy của cô gái lên… chỉ là theo quán tính mà thôi… chỉ có thế…

Angel toàn thân như không cử động được bởi cái té thật đau, nên dù cô cố gắng, cũng khó mà nhúc nhích để hòa cùng với hắn đỡ cô dậy, nhưng mới được một nữa thì đột nhiên hắn buông tay, cô không ngờ nên lại té ngã sấp mặt xuống một lần nữa… cái mũi của tôi… hắn ác thật, nhưng ác hơn là cô cảm nhận được tự dưng hai bàn tay hắn đang đặt để trên mông của mình… cô ngẩng đầu, theo quán tính hét lên…

-“ Áh…”

Angel bật dậy xoay người, nhanh như chớp cô vung tay lên loạn xạ… phản ứng tự nhiên… chỉ là để tự bảo vệ mình…

Phản ứng của cô gái khiến cho Jae biết, việc mình giúp cô gái chỉ để nhận lấy hiểu lầm, mang tiếng xấu… anh đưa đôi tay có thiện ý, nhưng khiến người ta cảm thấy toàn là ác ý lên đỡ… không dám phản kháng lại, vì như thế chắc sẽ có hiểu lầm khác hơn… ôi, bà chằng lửa… sao bao nhiêu cái xấu đều dồn vào cô ta thế này… khiến anh chỉ biết chịu đựng sự giận dữ từ ai đó khi bị xâm phạm vùng cấm à… thật anh không có ý đó mà… nhưng làm sao anh có thể bày tỏ chứ… anh mở to mắt, chuẩn bị tìm thế nắm chặt hai cái cánh tay đang vung lên loạn xạ kia, nhưng anh vừa nắm chặt, giữ lại được thì cũng là lúc anh té ngữa nằm ra đất…

Angel không thể nào gượng lại được, hai cổ tay của cô bị hắn nắm gọn lấy, chỉ để cô té ngã cùng hắn… nằm lên hắn… toàn bộ thân thể mình chạm vào thân thể hắn, nhưng cái chạm khiến trái tim cô ngưng đập là môi với môi…

Jae không thể nào lường trước cái tình huống dỡ khóc dỡ cười này… thật với cái chạm môi bất đắc dĩ cũng khiến trái tim anh dừng lại… bất động… chỉ còn cái nhìn thì phải… hơi thở nghẹn lại bởi chót mũi cũng khẽ lướt qua với nhau… ánh sáng màu tim tím khẽ lóe lên trong đôi mắt cô gái… mọi thứ như ngừng lại… không động nữa…

Angel cố gắng ngồi dậy, nhưng không hiểu sao người cô cứ cứng ngắt, không thể cử động, cái mắt kính đã văng ra từ lúc nãy, để khiến cô thấy… một màu đen sâu thăm thẳm với những nỗi đau ư… không… cái ánh mắt này khiến cô động lòng thương hại đây này… không rung động vì tình yêu sâu sắc…

Jae tròn mắt… thật bây giờ không biết ai đang sàm sỡ ai à nhe… sao cô không dừng ngay cái trò cố tình hay bất đắc dĩ này đi đi chứ… cô muốn tôi phản kháng à, vậy tôi không cần giữ lịch sự trước phái nữ nữa đâu nhé… tôi không là người dễ dãi đâu nhe…

Angel nhận lấy đôi mắt tròn màu đen… sao… anh đang làm gì đấy… dừng lại cái trò bất đắc dĩ mà anh đang tạo tình huống như vô tình này đi nhé… nhìn vào thì ai cũng cho rằng tôi đang sàm sỡ anh… chắc chắn rồi, tôi không chối, vì nếu tôi được đứng bên ngoài nhìn tôi cũng nghĩ thế thôi… nhưng chỉ có người trong cuộc như tôi mới hiểu rõ… anh giữ chặt tay người ta như thế, bảo sao người ta lấy thế gì để đứng lên rời xa anh chứ…

Cả hai đồng quay nhìn xung quanh… chỉ có những đôi chân vội vã về nhà, chẳng ai thèm để ý những gì trước mắt, những con người nhiều chuyện đâu mất rồi, sao không xuất hiện để ai đó cảm thấy bối rối ngại ngùng mà ngưng cái trò như trên phim này đi… ước… một tiếng “cut” của đạo diễn, để diễn viên có thể ngưng lại trở về với hiện tại, với chính mình… nhưng không, chỉ có tiếng gió, cùng những hạt mưa rơi xuống vội vàng…

Bão… cả hai chợt nhớ, đồng quán tính bật dậy… chỉ để hai cái đầu lại va vào nhau cái cốp…

Angel đưa tay vịn lên trán, cô vội vã nhích người lượm những thứ cần thiết vào túi giấy… cái chai rượu bể tan tành, làm cô tiếc đứt ruột…

Jae nhìn thấy cô gái quơ vội những món hàng thật nhanh… anh đưa tay ra, chưa kịp mở miệng ngăn cản, thì cũng là lúc cái bàn tay nhiều màu sắc đó chạm vào mảnh vỡ của thủy tinh, cùng âm thanh…

-“ Áh!”

Là anh biết cái bàn tay đó đã bị cắt phải… thật là hậu đậu… không có ai chăm sóc cho cô thì cô không yên đâu… ơh, mà mắc mớ gì đến anh nhỉ…

Angel nắm chặt bàn tay… một dòng máu tuôn trào thật nhiều… máu… cô hoa mắt… cô sợ máu… cô run rẩy nhìn quanh cầu cứu…

Jae vội nhào đến, chẳng suy nghĩ khi thấy cô gái ấy ngã ra… anh đưa vòng tay mình đến đỡ lấy đầu cô gái… chỉ thấy khuôn mặt sáng cùng đôi mắt màu tím như lạc đi… những giọt nước trong đấy tuôn ra… bờ môi mấp máy… cánh tay chợt buông thỏng, khiến cho máu chảy ra nhiều hơn à… không biết… anh vội ẵm cô trên tay, khi cô ngất đi… trời, có vậy thôi cũng xỉu ư… bệnh viện, đón taxi… không có taxi, bệnh viện thì xa… nhà cô, không biết… chỉ còn giải pháp duy nhất… nhà anh…

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 31-1-2014 02:28:50 | Xem tất
--

Jae đặt người con gái lên giường của mình thì anh mới chợt nghĩ… sao mình lại đem vào tận phòng ngủ thế này, không khéo lại bị hiểu lầm cho coi… nhưng bây giờ là lúc băng bó vết thương… anh quay đi, lấy dụng cụ y tế… anh ngồi xuống sàn gỗ bên cạnh giường nắm lấy cánh tay cô gái… anh mở hộp dụng cụ ra… lấy bông thấm, một mảnh thủy tinh nhỏ nằm trong vết cắt… vậy chắc là đau lắm… anh lấy kéo ra, cái công việc không đúng nghề của anh cho lắm, nhưng anh cũng biết làm… dễ mà… đối với anh việc gì cũng dễ hết, anh chăm chút cho thời gian trôi qua… nhìn cái tay đủ màu sắc giờ đây chỉ có một màu trắng bởi những dải băng, anh hài lòng với công việc của mình, vừa làm xong một việc tốt… anh đứng lên dọn dẹp, rồi đi vào toilet…

--

Angel giật mình mở mắt… đây là đâu, cô đưa mắt nhìn quanh rồi ngồi dậy… ngờ ngợ… cố nhớ, hình như mình bị chảy máu tay, máu… nhiều, khiến cô ngất… cô đưa tay mình lên… giật mình… tay cô đây sao, không… cô thấy giống cái bàn tay của con thỏ hơn, ai băng cho cô mà xấu xí thế này… trời… hình như chỉ đứt có một ngón, sao phải băng hết cả tay… tên bác sĩ nào kỳ cục như vậy chứ, có về nhà tránh bão thì cũng không được làm việc cẩu thả như thế… cô đứng dậy, rồi nhìn… nhưng đây đâu phải bệnh viện… là phòng ngủ… của ai vậy trời… cô quay đầu nhìn cái giường lớn, rồi bất giác đưa tay sờ soạng lên thân thể mình… hình như còn nguyên si… cô cảm thấy tức cười, ngớ ngẩn, đi ra…

Trước mặt Angel là cái sảnh lớn có lan can… cô bước đến, đưa mắt nhìn xuống… cái phòng khách trang nhã sang trọng… có một người đang ngồi ở ghế salon dài, tựa vào ghế, chân gác chéo… tất cả chỉ có một màu trắng cho mọi thứ… à không… cái ly màu đỏ ở trên bàn… cô khẽ choáng… máu… sao cô chỉ có nghĩ được như thế, dù rõ ràng biết đó là ly rượu Bordeaux… cô bước xuống cầu thang vòng cung to lớn bằng gỗ được trải thảm… thật êm ái khi cô đi chân trần… giày của cô đâu… cô kéo cái đầm dài màu xám bằng lụa của mình, cái áo đầm loang lổ bởi vì rượu đổ vào, bước từng bước khoan thai trong tiếng nhạc du dương trầm bổng… dừng lại… đứng lặng người đi trước cái phòng khách tuyệt mỹ… cô đưa mắt đảo một vòng, những đường nét chạm trổ tinh vi uốn lượn tạo cảm giác bay bổng… những dây leo có màu xám trắng, cùng những bông hoa màu trắng sữa, bao quanh những cây cột lớn, như một khu vườn… hiện đại cổ tích… một thế giới thần tiên… cô nhìn xuống, người mình… có lý nào xuất hiện con nhỏ xấu xí lắm lem thế này.

Nghe tiếng động nhỏ, Jae quay lại… anh khẽ giật mình… không thể diễn tả ai kia đang trong nhà anh… phù thủy? Không… lọ lem? Không… cô bé da lừa… không… thiên thần… không… ác quỷ cũng không… anh vội đứng lên… lịch sự che dấu những suy nghĩ trong đầu.

-“ Cô tỉnh rồi à?”

Angel cúi xuống… tự dưng trước người đàn ông có vẻ đẹp bắt mắt chăm chút hình thể, cô cảm thấy hổ thẹn, chỉ biết gật đầu…

-“ Cảm ơn, xin chào!”

Rồi cô bước nhanh tìm cửa để mà về… đã thấy cửa, rồi cô tìm giày để mang… đã thấy giày… cô ngồi bệt xuống đất để xỏ giày vào chân… có còn một tay thôi… ây… sao hắn lại cắt mất tay cô thế này… xong, cô đứng lên, mở cửa bằng tay trái, chút khó khăn, cô lao nhanh ra ngoài… cái hành lang rộng lớn… lao ra thang máy… về nhà tránh bão…

Jae đứng nhìn vào cánh cửa nhà đóng kín… nữa muốn bước đến, nữa không… anh không muốn bị ai đó hiểu lầm bất cứ một điều gì nữa cho 2 ngày trời phải nhốt mình trong nhà vì bão, thôi… nhiêu đó cũng đủ rồi… vô tình một chút sẽ tốt hơn, anh bước đến trước tấm kính soi mình… vô tình như mọi lần trong cái cộng đồng rộng lớn, để khỏi phải phiền phức bởi công việc quá nhiều trước mắt… anh không có thời gian để dành cho việc gì khác… nhưng… bão…

--

Angel khựng bước… trước mặt cô, qua tấm kính cửa lớn được dán băng keo chằng chịt… bên ngoài kia những bảng hiệu bay phất phơ, cây oằn mình gục ngã, mưa trắng xóa… cô bước đến từng bước, như không thể tin vào mắt mình… bão đến từ bao giờ, cô chạm tay lên cánh cửa, chỉ để cảm nhận được gió đang gào thét, sấm chớp… cô buông tay… nhìn quanh tìm kiếm… nhà… không thể về, cô quay nhìn lại cái sảnh rộng lớn trước mắt, rồi lại quay đi… tìm chổ cho đêm nay… cô đi loanh quanh… ở đây chắc an toàn, mặc dù không thấy ai cả, nhưng thấy cách bày trí sang trọng trong cái sảnh chung này thì biết đây là khu cao cấp… cô tìm đến thang chân… đẩy cửa, tìm góc ngồi… ngủ cho qua đêm nay, cô nhìn lên những bậc thang, cảm thấy nhớ nhà kinh khủng…

Jae đưa mắt nhìn quanh tìm kiếm… không lý nào, với thời tiết này cô ta có gan cách mấy cũng không thể rời khỏi đây, vậy cô ta đã biến đâu mất rồi… thang chân… anh đi đến, đẩy cửa… thấy được dáng ai đó đang ngồi đầu gục vào tường, bờ vai nhỏ nhắn… anh bước lại thật nhẹ…

Nghe tiếng động Angel vội quay qua, thì thấy hắn… cô hơi bối rối lên giọng giải thích:

-“ Tôi… không thể về nhà!”

Jae cũng cảm thấy chút bối rối.

-“ Vậy… vào nhà tôi nghỉ!”

Rồi anh đi trước…

Angel không có sự lựa chọn nào khác nên bước theo sau… chắc hắn không đến nỗi xấu xa… vào đó rồi tính, hiện tại cô cảm thấy đói…

Jae bước qua bên nhường lối vào vì lịch sự, Angel bước vào, tự dưng cô giật mình bởi tiếng sập cửa sau lưng, rồi tiếng khóa lách cách khiến cô khẽ rùng mình…
Jae vội buông tay, rõ ràng mọi ngày anh đâu mạnh tay như thế… sao mình làm gì thế này, lại khiến cho người ta hiểu lầm… anh bước nhanh lên lầu, vào phòng ngủ…

Angel bước nhanh đến tìm nhà bếp, cô thản nhiên mở cái tủ lạnh lớn, có nhiều thức ăn nhưng phải nấu mới dùng được, cô cảm thấy chút ngại, phải chi có cái bánh gì bỏ vào miệng, dù vụng trộm có phải tốt hơn không…

Jae cầm đồ đi qua nhà bếp vì thấy cô gái đó đang ở bên đó, đứng bên cái tủ lạnh mở toang, cô ta đói à… mà đúng thôi…

-“ Cô gái à?”

Angel quay qua buộc miệng…

-“ Tôi tên Angel!”

Jae gật đầu.

-“ Cô Angel à, cô đi tắm đi!”

Anh ra hiệu… Angel nhìn rồi gật đầu, Jae tiếp:

-“ Tôi sẽ chuẩn bị món ăn cho cô!”

Angel mỉm cười không từ chối… cầm lấy quần áo trên tay anh chàng bắt mắt…

-“ Cảm ơn anh!”

Rồi cô đi tìm phòng tắm… Jae đưa tay chỉ…

-“ Bên kia!”

Angel đi qua phải đến ngã quẹo cô quay lại nhìn, bắt gặp đôi mắt màu đen đang dõi theo cô… cô khẽ bối rối…

-“ Anh tên gì?”

-“ Jae!”

Jae đáp gọn… Angel quay đi, lại mỉm cười một mình…

--

Cả hai đều chăm chú làm nhiệm vụ riêng của bản thân, cho thời gian tích tắc trôi qua…

Angel lao qua phòng ăn khi ngửi được mùi thơm… cô lao vào cái bàn ăn có bày biện sẵn dành cho cô, cười tự nhiên…

-“ Cảm ơn anh, Jae!”

Rồi cúi xuống… ngấu nghiến…

Jae thinh lặng nhìn người con gái trước mặt… như đói ngàn năm… từ từ thôi… nghẹn đấy… nhưng thật cái mồm ngồm ngoàm đấy thản nhiên cứ đút thức ăn vào, rồi cái cổ trắng ngần đấy nhận hết, tuôn được xuống, xuống hết cái bao tử… anh khẽ nghiêng người tìm hình ảnh ngẫu nhiên butterfly, nhưng không còn… khiến anh cảm thấy chút gì đó gọi là tiếc nuối…

Angel đứng lên, rồi dọn dẹp, người ta cho ăn thì cũng phải nên làm gì đó, cô buộc miệng…

-“ Ngon và no quá!”

Cô đem bát dĩa ra bồn, rửa… Jae khoanh tay vẫn đứng yên chổ đấy, lưng tựa vào tủ lạnh nhìn… toàn thân anh lại nóng lên bởi bộ đồ trên người cô ta mà anh chọn từ đám quần áo của anh… đâu có gì đâu chứ, cái áo chemise tay dài màu trắng mà anh thường mặc bên trong với đồ veston… cái tay thì dài quá mức cho phép, nhưng cái áo thì ngắn quá với mức cho phép, anh quay đi, bước nhanh ra ngoài… từ chối đôi chân dài gợi cảm… anh bước đến mở nhạc hòa tấu, cho tịnh tâm, anh ra ghế ngồi, lắng nghe, như mọi lần chỉ có một mình…

Angel làm xong thì đi ra, cô có một tật xấu khi ăn no thì phải ngủ, hỏi anh ta xem cho cô ngủ nơi nào…

-“ Jae à, em ngủ ở đâu?”

Jae giật thót mình… cái âm điệu ngọt ngào quá mức gần gũi đấy khiến anh bối rối… anh ngẩng nhìn chỉ để thấy khuôn mặt sáng, với đôi mắt tròn xoe long lanh, mũi nhỏ không cao lắm, thậm chí hơi tẹt, chót mũi có màu đỏ, có lẽ do cô ta bị té lúc chiều, mặt đập xuống đất, đôi môi màu hồng ươn ướt… nụ cười thân thiện đáng yêu… anh vô thức đưa tay chỉ lên lầu…

Angel ngẩng nhìn lên lầu, cái lầu chỉ có một phòng ngủ duy nhất, vậy là sao, anh ngủ trong phòng vì anh là gia chủ, còn tôi ngủ ở ngoài như chó canh chừng anh ngủ à, sao cũng được, bây giờ có quăng cô ra bão cô cũng ngủ được thôi, cô gật đầu ngoan ngoãn…

-“ Dạ!”

Jae vội đứng lên nhìn theo cái cô gái tên Angel tự nhiên đấy… trời, sao mình chỉ lên đấy, cô ta thượng lên giường mình rồi mình ngủ ở đâu trời, mình là chủ nhưng phải ngủ dưới đất ngoài phòng canh chừng cô ta sao…

Angel lựa chổ góc ấm áp nhất buông mình xuống, cô chui đầu qua cái hoa văn lỗ hổng lớn của lan can…

-“ Goodnight!”

Rồi cô còn đưa tay lên… như chào… sau đó mới yên chí nằm xuống nhắm mắt lại…

Jae ngẩng nhìn cái bàn tay vẫy vẫy có một ngón băng trắng uyển chuyển mềm mại như vẫy gọi anh… vô thức anh bước từng bước chậm rãi lên cầu thang khi thấy cô ta bên lan can của sảnh, cô ta ngủ ở đó à… lên tới trên thì chính xác như anh nghĩ, cô gái thản nhiên như ở nhà, nằm chình ình trong góc… xoay mặt vào tường, cái bờ lưng ong xoay ra, đang đối diện với anh… anh đưa mắt lướt trên thân thể cô gái… cái áo… anh ước gì mình có đồ phụ nữ trong nhà, anh bước nhanh vào phòng ngủ, lấy chăn của mình, thật anh không có gì cả, vì anh không bao giờ đón khách hay bạn ngủ qua đêm ở nhà anh… anh đem ra, bước lại gần, bình tĩnh chăm chú để không xảy ra tình huống gì cả… anh ngồi xổm xuống hạ giọng;

-“ Chăn nè Angel!”

Nhưng đáp lại anh là tiếng gáy khe khẽ… ôi, con gái xấu tính, ngủ còn gáy… anh đắp chăn cho Angel, nhấc đầu cô lên đặt gối vào… rồi đứng lên bước vào phòng ngủ, khép cửa lại… lên giường… nằm… trằn trọc… thức trắng một đêm… trong khi ai đó bên ngoài kia lại say giấc nồng…


………………………


Jae lại đưa mắt nhìn lên cái trần màu trắng khi anh lại nằm dưới sàn, từ lâu rồi anh không có giấc ngủ nữa… nhớ cái ngày bão đầu tiên đấy, anh có nằm trên giường cũng đâu ngủ được, vì có em bên ngoài, còn bây giờ cũng thế, có em bên trong… anh biết, anh hiểu, những việc làm của anh đối với em khiến em đau đớn, tổn thương… nhưng em có biết không, anh cũng đau đớn lắm… Tha thứ ư? Không, anh chẳng cần em tha thứ mặc dù anh luôn nói lời xin lỗi với em, vì anh biết rõ tội lỗi mà mình gây ra cho em nhiều đến nỗi không thể tha, và dù nếu như có tha thì cũng lâu lắm mới hết tội… anh vô thức đưa tay lên làm dấu Thánh giá, như em… như em… từ cái ngày em đến trong đời anh, mọi thứ trong anh xáo trộn theo tính cách em… anh biết em không thích bị nhốt lại, nhưng anh lại nhốt em lại, biết em sợ nhất là máu, anh lại cho em sống bằng máu… anh ác lắm… phải không… đang giết em từng chút một, chứ không phải là cứu em… không… anh ác thế đấy, còn hơn là để em rời xa anh… em không thể một mình, anh muốn được chăm sóc cho em… cô gái có nhiều tật xấu mà sao anh lại yêu hơn bản thân mình thế này…

Jae xoay người đưa mắt nhìn cái chai cũng có màu đỏ trên bàn… thật… anh sợ… cứ phải một lần… cứ một lần nữa nghe tiếng hét đau đớn của em… nhưng không thử thì làm sao biết… bởi con người anh vô dụng quá, không thể tìm ra một thứ nhất định để cứu lấy em… thật anh không hoàn hảo như em từng nghĩ đâu, em thấy rồi đấy, chúng ta bên nhau lâu như vậy, em đã hiểu rõ anh hơn, để thấy mọi thứ từ anh… anh muốn hỏi em rất nhiều lần, nhưng lại không cho phép đôi môi mình buông lời: “ Anh có xứng đáng với em không?”… Chỉ vì anh sợ câu trả lời là không, hay chỉ là một cái lắc đầu nhẹ của em cũng khiến trái tim anh tan nát… chữa bệnh gì anh cũng tự tin có thể, nhưng cái bệnh tình cảm thì không em à… chúng ta đến với nhau, nhanh như cơn bão, thế thì sao không đi nhanh như bão, mà để lại những tàn phá sâu sắc bởi bão thế này… anh yêu em, Angel… thiên thần của anh… anh cười gượng gạo… thiên thần có nhiều tính khí thất thường nhất trong tất cả thiên thần, để anh phải chú ý, để anh phải giữ gìn… Jae khép mắt lại… tìm về cái cảm giác của ngày xa xưa…


……………………


Jae thức sớm cho một đêm không ngủ, nhưng vừa bước ra khỏi phòng thì anh không thấy Angel đâu cả… em đi đâu? còn bão mà, anh vội lao xuống lầu, chỉ để thấy Angel trong bếp… mùi thơm ngào ngạt tỏa ra… anh bước qua cái nhà bếp của mình, lại khựng lại khi thấy dáng phía sau ai đó với cái áo chemise màu trắng của anh, anh quay đầu, vào phòng tắm tìm cái áo đầm màu xám trắng để đem giặt, nhưng anh đã thấy nó đã được giặt xong, và còn xếp lại gọn gẽ… anh lại đi qua nhà bếp…

Angel xoay ra khi thấy Jae đã đi lại trong nhà, cô lên tiếng…

-“ Mời anh qua ăn sáng!”

Jae bước đến bàn ăn ngồi xuống… Angel mỉm cười đứng kế bên…

-“ Chúc anh ăn ngon miệng, Angel ăn rồi, xin lỗi vì đói, nhà anh có bàn ủi không Jae?”

Jae gật đầu… đừng gọi tên tôi… cái giọng của em thật ngọt ngào, khiến tôi say đấy… Jae chỉ lên lầu… Angel mỉm cười quay đi…

-“ Cảm ơn Jae!”

Jae nhìn theo, cái dáng đấy hôm nay đầy sức sống đang nhảy chân chim trong nhà anh… em không biết cái áo đó ngắn sao, ở đây không có gió, nhưng những bước chân của em khiến nó tung bay đấy… anh quay đi cúi xuống ăn… sao em khiêu khích tôi vậy…

Ăn xong, như thói quen, Jae đứng lên dọn dẹp, anh ra ngoài phòng khách… trời làm gì cho 2 ngày bị nhốt trong nhà chứ, anh mở đài nghe tin báo bão… hoảng hồn vì có thể không được ra ngoài đến 3 ngày… thêm một ngày 24 giờ… ít mà, nhưng 24 giờ đấy anh làm được khối chuyện, anh tắt đài đi qua phòng làm việc thì nghe tiếng gọi từ cầu thang…

-“ Jae à, bữa trưa anh muốn ăn món gì?”

Jae quay lại, trái tim anh rung lên… cái âm điệu như là… cô vợ lo cho chồng… anh bối rối…

-“ Không cần! cảm ơn cô, tôi có thể lo cho mình!”

Angel gật đầu…

-“ Dạ!”

Nhưng cô lại cảm thấy buồn buồn… trời ngồi không, thật nếu cô ngồi không thì cô phải có 3 thứ lương thực chính, nhưng bây giờ cô không có gì cả… sáng nay cô cũng đã lung lọi cái nhà bếp của Jae, chỉ có rượu thì có ít gì, chẳng lẽ nốc từ sáng đến tối cho 2 ngày… cô quay đi… hay là dọn dẹp nhà…

Jae nhìn theo cảm thấy xót lòng bởi câu nói của mình cùng tiếng dạ của Angel với đôi mắt thật buồn quay đi… chỉ là… chỉ là… không muốn làm phiền em thôi… có lẽ tôi không giỏi trong lời biểu cảm để em phải hiểu lầm… anh đi vào phòng làm việc… ngồi vào bàn, chỉ để ngồi chơi không… hết việc, chẳng có, mà những việc anh làm đều phải làm trong phòng thí nghiệm ở viện nghiên cứu, chẳng bao giờ anh đem về nhà, vì nhà là để nghỉ ngơi, có lúc hai ba ngày anh ở hẳn trong viện, không về để giải quyết công việc, chứ tuyệt đối không đem việc về nhà… anh nghe tiếng động bên ngoài, của máy hút bụi, Angel đang dọn dẹp ư… anh bước lại cửa, hé mắt nhìn… cái dáng ai đó trong cái đầm màu xám trắng phẳng phiu bay phất phơ cho những bước chân qua lại, đôi môi phát ra âm thanh trầm bổng của một bản tình ca, đôi tay thoăn thoắt đẩy cái máy hút bụi… quái, rõ ràng cái âm thanh của máy hút bụi đó kêu rè rè nhưng sao anh lại có thể nghe giọng của Angel rõ đến thế… anh nhìn cái phòng khách của mình… anh ghét cái kiểu thiết kế này, của chủ nhà trước để lại, nhưng hiện tại anh không có thời gian để sửa sang, anh thích những thứ hiện đại, những đường nét cố định chắc chắn của thép… nhưng bây giờ cái khu vườn cổ tích lãng xẹt trong phòng khách của anh có một thiên thần xuất hiện… anh hé cửa to hơn, tìm đôi cánh để khẳng định…

Dọn dẹp nhà xong rồi đến làm gì nhỉ… vẽ… phải chỉ có vẽ mới khiến cô ngồi yên… Angel xoay vòng… bắt gặp từ cánh cửa trong cái căn phòng khuất xa đằng kia, một đôi mắt màu đen đang dõi theo cô… cô khẽ bối rối…

Jae giật mình khi anh đã bị phát hiện, anh vội khép cửa lại… mình đang làm gì thế này… mất lịch sự, sao mình cứ làm cho người ta hiểu lầm… ừ, mà từ trước đến giờ mình chỉ làm cho Angel hiểu lầm mà thôi…

Angel bước qua nhà bếp, tránh xa cái hướng nhìn từ cánh cửa đó… cô cảm thấy ngượng ngùng, tự dưng đến nhà người lạ, trú qua đêm, mà không phải chỉ một đêm… lúc nãy, mặc dù ở trên lầu ủi đồ, cô vẫn nghe thông báo khi anh mở to, có thể là đến 3 ngày… 3 ngày làm sao trôi qua đây… hay là về đại… mặc kệ trời mưa gió…

Làm xong công việc, Angel thấy đói, Jae nói không cần nấu, phải nghe lời gia chủ khi mình đi ở nhờ… cô nấu đại gói mì, rồi ăn ngấu nghiến, sau đó lên lầu, ngồi vào góc ấm áp, đây là cái góc gia chủ dành cho cô… mọi ước muốn tìm việc để làm tan biến… phiền… cô chỉ nghĩ được như thế… không nên phiền… cô lại nằm co ro… ngủ cho thời gian trôi qua…

Mặc dù Jae ra vào phòng ngủ thật nhẹ, nhưng anh vẫn thấy Angel nằm ở góc suốt không nhúc nhích, mà có lẽ có, vì lúc anh xuống nhà biết đâu cô ấy ngồi dậy… cô ta mệt à, có lý nào, nhưng từ sáng đến giờ, tối rồi cô ta vẫn không rời khỏi cái góc ấy… anh đã làm gì cô ta… để cô ta nhốt mình trong góc vì sợ làm phiền anh… anh bước ra phòng khách khi đã 8h tối, ngẩng lên gọi nhỏ…

-“ Angel à, xuống ăn cơm!”

Angel bật dậy, từ sáng đến giờ cái con người kia thật vô tình, không lên tiếng, vô tình nhốt cô lại cái góc xó này, bây giờ mới gọi cô xuống ăn cơm, nhưng sao anh không nói sớm, người ta vừa mới ăn hai gói mì của anh xong, vào cái lúc mới đây thôi, khi anh vào phòng ngủ đấy… cô đành hạ giọng…

-“ Cảm ơn Jae, em ăn rồi!”

Rồi cô lại nằm xuống… ôi, như thế này không chết sớm cũng là tốt lắm rồi…

Jae bước qua nhà ăn, ngồi vào bàn nhìn hai phần ăn trên bàn… em ăn lúc nào, hay em chỉ hờn dỗi, mà tôi làm gì để em hờn dỗi… anh thở ra… phải, có một chút phiền khi tôi không quen có người lạ trong nhà, nhưng không có nghĩa là miễn cưỡng chứa chấp em… anh ăn một mình…

Angel ngồi dậy, cô không chịu nổi nữa… về nhà, mặc kệ gió bão ngoài kia thổi cô đi mất, còn hơn ở đây, tự giết chết mình, người ta có làm gì mình đâu, sao tự dưng tức tưởi thế này… cô đi xuống nhà, bước qua phòng ăn, chỉ thấy dáng ai đó bên bồn rửa chén, cô hạ giọng…

-“ Angel về nhà, Angel không yên lòng, cảm ơn Jae đã giúp đỡ!”

Rồi thật nhanh cô chạy ra cửa, xách theo đôi giày… cái cảm giác như ai đó không thèm chứa chấp đầy ắp trong lòng… tủi thân ư… ừ, chính xác là thế, tủi thân… sao trước Jae cô yếu đuối thế này… sự im lặng của anh khiến cô cảm thấy mình không có dù là trước mắt anh…

Jae vội quay qua, chỉ thấy cái bóng dáng nhỏ nhắn lao nhanh ra cửa… anh vội chạy theo… giữ em lại… không thể để em bên ngoài với gió bão… anh chỉ muốn chăm sóc cho em… dáng em trong góc nhà mong manh, yếu đuối cần một người chở che…

Angel đưa tay đẩy mạnh cửa kính… cô lao nhanh ra giữa trời mưa gió… cố gắng bước về phía trước… cảm thấy cô độc, sao đến bây giờ cô mới cảm thấy mình cô độc, cảm thấy yếu đuối, cần một vòng tay che chở bao bọc… không cô có thể tự nuôi bản thân, không cần ai chăm sóc…

-“ Angel!”

Angel khựng bước khi nghe tiếng Jae gọi, phía sau… cô quay lại…

Jae chạy nhanh đến… em chịu đứng lại… em đã dừng bước, vậy thì anh sẽ không bao giờ để em rời xa anh nữa…


…………………………
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 31-1-2014 02:44:29 | Xem tất

Jae đứng dậy… anh bước đến cái chai màu đỏ… lấy ống tiêm, hút thứ nước đó vào… suốt suốt đời này anh không thể nào quên 3 cái ngày bão đấy, chúng ta hạnh phúc bên nhau, và cả khoảng thời gian tươi đẹp… em đã cho anh tất cả, anh cũng sẽ cho em tất cả, như lời anh hứa không bao giờ để em rời xa anh… duyên nợ của chúng ta là thế, tình yêu của chúng ta là thế, đến thật nhanh, nhưng không bao giờ đi thật nhanh… anh không cho phép nó đi mất…

Jae chạm tay vào cánh cửa thép, bước đến… tấm kính… bước đến… bên góc… có Angel, vẫn như muôn thuở ngồi gục nơi ấy… anh ngồi xuống bên Angel, vòng tay kéo đầu cô ngã vào lòng anh… căn phòng này quá chật chội phải không em, không đủ để em duỗi thẳng chân tay với giấc ngủ say nồng… anh đặt cô nằm xuống, rồi nằm xuống bên cô, ôm cô vào lòng… thật chặt… lâu rồi chúng ta không gần bên nhau… sao chẳng còn hơi ấm thế này… bão bên ngoài kia đáng sợ lắm… đừng rời xa anh…

Angel thinh lặng nép vào khuôn ngực Jae… cô cố gắng không để cảm xúc gì hiện hữu, dối anh… chỉ để cho anh biết, với anh, em không còn cảm giác, chỉ để anh buông bỏ em… gánh nặng mà anh vác trên vai… là em không xứng đáng… duyên nợ của chúng ta đã hết từ lâu lắm rồi… em bằng lòng với mọi thứ mà anh từng cho em, em không bao giờ quên 3 ngày mà chúng ta hạnh phúc nhất… đó là kỷ niệm đáng lưu giữ, trân trọng… bao nhiêu đó đủ rồi, làm người đừng nên đòi hỏi quá… bình dị, bình yên… là đủ anh à…

Jae cúi xuống đẩy khuôn mặt trắng sáng lên… ngắm nhìn… thật đến bây giờ em vẫn xinh xắn… mà dù cái khuôn mặt kia có biến đổi… anh cũng thấy xinh xắn, vì anh là thế… nhìn gì cũng thấy một thứ vẻ đẹp riêng… nhưng sao em không dám đối diện với anh nữa… để nhận biết… anh giờ đây cũng như em… không còn bắt mắt, anh không còn chăm chút cho bản thân mình, là vì em… sao không trao cho anh ánh mắt màu tim tím buồn vu vơ, để anh cứ phải suy nghĩ điều gì khiến em không hài lòng, để anh tìm trò mới khiến em vui… anh thất nghiệp rồi… lại còn vô dụng, chẳng biết làm cho người mình yêu thương nhất hạnh phúc bên mình nữa… chỉ lại là…

-“ Xin lỗi em!”

Jae cắm ống tiêm vào động mạch chủ bên cổ Angel… nơi có hình ảnh ngẫu nhiên butterfly mê hoặc anh… nhận lấy toàn thân Angel khẽ rung lên… anh đẩy mạnh, thứ nước có màu đỏ hòa theo cái đường màu đỏ lẫn vào… anh rút ống tiêm ra… siết chặt vòng tay… rồi hôn lên mắt Angel, sau đó đứng dậy, bước ra ngoài, nhưng anh không rời đi… anh đứng trước tấm kính… chỉ để chờ đợi… thấy rõ…

Angel co rúm lại… cô biết những gì sắp đến với mình… em xin lỗi anh… em cố gắng ngậm chặt môi, nhưng không thể nào kìm lại cái cảm giác đau đớn… tâm can em như bị đốt cháy, tim em quặn thắt, nghẹt thở, đầu em như muốn vỡ tung ra… chỉ có thể la lớn để nỗi đau ấy thoát ra… để em còn có thể nhận lấy nỗi đau tiếp theo… tiếp theo nữa…

Jae khụy xuống… run rẩy như cái thân thể nhỏ bé kia đang rung lên bần bật… em đang đau, cũng khiến anh đau… anh đang làm gì em thế này… vào phút giây này đây anh chỉ muốn được bên cạnh em, sát bên cạnh em… ôm em thật chặt vào lòng, cùng cảm nhận nỗi đau đớn với em, nhưng sao em tàn nhẫn… bắt anh hứa gìn giữ bản thân mình… cho em… đã từng nghĩ có thể cho em cả sinh mạng này, nhưng em lại nhận lấy bằng cách bắt anh giữ gìn, để ngày ngày tháng tháng bên em cùng nỗi đau, cái cảm giác gần sát bên cạnh nhau nhưng không thể chạm vào nhau này sao mà không thể chấp nhận được… anh muốn được giống em, để chúng ta là một đôi không rời… để anh có thể tự mình nếm trải, mới biết thế nào gọi là vượt qua… thật… em tàn nhẫn… cứ bắt anh đứng nhìn em, để càng lúc anh chỉ cảm thấy mình thật yếu đuối… ráng cố lên em… lần sau anh sẽ cố gắng, sẽ cố gắng giảm xuống cái thời gian khó khăn nhất này, cố gắng vượt qua em nhé… anh sẽ ở đây bên em… không rời xa em…

Jae đưa tay lên chạm vào mặt kính khi anh thấy Angel lao đến… hai bàn tay mềm mại hiện tại chỉ có sự mạnh bạo cào lên cái tấm kính trơn tru… cứ tự nhiên em à, nó sẽ không bao giờ làm em bị đứt tay như cái ngày ấy… gương mặt xinh xắn màu trắng sáng đang đổi thành máu xám… đen… hàng mi cong vút với đôi mắt có màu tim tím mở ra… to… tròn… để anh thấy nó đang dần đổi sang màu xanh… đôi môi mở ra thật rộng cùng tiếng hét lớn… cái mũi nhỏ nhắn đấy đang tuôn ra những dòng máu…

-“ Angel… Angel…”

Angel không thể nào kìm chế được sự bộc phát trong cơ thể, cô lao đến bên Jae… qua tấm kính, cô thấy rõ… đôi mắt anh ngấn lệ… rồi tuôn trào… bờ môi anh mấp máy gọi tên cô… nghẹn ngào… bàn tay anh đặt lên tấm kính, như đưa ra san sẻ với cô… cảm ơn anh cho mọi thứ… nhưng thật không còn có ích gì đâu anh… sao chúng ta cứ phải tự làm khổ nhau như thế này…

-“ Jae… Jae…”

Mặc dù chỉ có tiếng thét từ Angel… nhưng Jae vẫn nhận thức được cô đang gọi anh trong nỗi đau đớn… anh đây… vẫn mãi là bên em không rời… chỉ cần em vượt qua, bão sẽ không còn… bão sẽ không còn…

Jae vội ngước nhìn… từ đôi mắt ấy, một dòng máu tuôn ra từ khóe mi, chứ không như mọi ngày… anh đứng bật dậy… ôm lấy đầu, lùi bước… sao lại thế… sao càng lúc càng sai thế này… cái cảm giác không cứu được em, chỉ hủy hoại em thêm mà thôi… anh lao nhanh ra cửa… không… giờ phút này đây anh không thể để em đau đớn nữa, xin lỗi em, anh không thể giữ lời hứa với em… Jae lao nhanh ra ngoài… lao vào khoảng không trước mặt, hứng lấy cái không khí chỉ có tro bụi u ám…

Angel khựng lại… trước mắt cô cánh cửa phòng này rộng mở… để cô thấy rõ, cánh cửa bên ngoài kia cũng rộng mở… dáng anh lao vút ra ngoài… cô gục xuống… cái nỗi đau này còn đau đớn hơn phản ứng của thuốc… Jae… anh hư hỏng, không giữ lời hứa với em… cô đưa hai bàn tay lên quệt đi nước mắt… để ngóng ra cái không khí đầy tro bụi xám xám không thấy rõ nữa… để chờ đợi… tiếng ai đó vang bên tai cho cái ngày được gọi là “tận thế” nhưng không một lần cho hết, chỉ là từ từ… từ từ… để những con người yếu đuối cảm nhận mà thôi…

-“ Dù thế nào đi nữa, anh cũng phải hứa với em, giữ gìn bản thân mình!”

-“ Anh hứa, và em cũng phải hứa với anh, bên anh không rời để anh chữa trị cho em!”

-“ Em hứa!”


Lới hứa bây giờ là vô nghĩa, mọi thứ bây giờ thật là vô nghĩa… biết vậy em chơi ăn gian, trước anh… Jae… anh thật ác… bây giờ em chỉ có thể nghĩ như thế mà thôi…

Angel lặng nhìn bên ngoài qua cánh cửa rộng mở cho thời gian trôi qua, chẳng biết bao lâu, hiện tại chỉ có nỗi lo lắng… sao anh làm thế, không gìn giữ bản thân trong sạch giữa cái thế giới dơ bẩn thối nát này… bao lâu nay anh vẫn mạnh mẽ giữ cho em mà… mặc dù trong thâm tâm em, em chẳng muốn như thế chút nào, vì làm thế khiến cho anh không thể chạm vào em, gần gũi em… em nhớ vòng tay anh ấm áp, nhớ hơi thở thoảng qua tai thì thầm những lời yêu thương, nhớ những lúc anh hay cằn nhằn vì em hậu đậu quên mất việc gì đó, đôi lúc quên cả có anh, nhớ anh đứng đợi khi em gần hoàn thành xong một bức tranh, chỉ để kéo lê em vào toilet rửa tay, nhớ lúc anh ẵm em về phòng, khi em cứ bạ đâu ngủ đó cho những đêm anh về muộn vì công việc, nhớ anh chứng tỏ mọi hành động cùng lời nói khi em hiểu lầm trong chuyện gì đó, nhớ anh bịt miệng em bằng nụ hôn sâu khi em cứ nhiều chuyện đòi anh kể về công việc làm, anh luôn khẳng định, nhà là chỉ để nghỉ ngơi, rồi anh thản nhiên bày tỏ sự nghỉ ngơi mà anh muốn từ em… tất cả… tất cả, mà bao ngày tháng qua em giả vờ như quên hết, nhưng thật em không bao giờ quên, dù mai này em có biến đổi hoàn toàn, em cũng có thể khẳng định… bắt đầu từ cái ngày chúng ta gặp nhau… em đã thuộc về anh… Jae… về nhà đi anh, em sẽ không đòi đi nữa, sẽ bên anh suốt suốt đời… sao anh khiến em lo lắng thế này… không cho em đi tìm anh… anh đang làm gì bên ngoài kia thế Jae… Angel gục đầu xuống, chẳng thể phân biệt ngày hay đêm nữa…

--

Chẳng biết thời gian trôi qua là bao lâu… Jae bên ngoài nhận lấy mọi thứ, chỉ để biết bây giờ thế giới này đang thay đổi ra sao… mọi việc đã xong, đã thỏa mãn… về thôi, về với em, để được nhìn ngắm em, ôm trọn em trong vòng tay, chẳng còn lý do gì khiến em bắt anh giữ khoảng cách với em nữa… như cái ngày ấy, về nhà sau một ngày làm việc mệt nhọc chỉ để nghỉ ngơi… không… em không còn nhớ anh, em muốn rời xa anh… sao cũng được… anh bằng lòng cho em rời xa anh…

Khi Angel tức tưởi chìm trong vô vọng thì cô chợt nghe tiếng động cửa sập mạnh, khóa trái… cô giật mình ngẩng lên… mừng rỡ…

Jae bước vào nhà, khóa cửa lại, nhưng anh sẽ cho em mật mã để rời khỏi đây… bên ngoài kia có thể chứa chấp em hơn là ở nơi này, nhưng đi đâu thì cũng đừng rời xa anh quá, để đến khi em đói, có thể về nhà… Nhà? À… không… về đây, anh không muốn gọi đây là nhà hay là cái phòng thí nghiệm tối tân bậc nhất có giá trị nữa… cứ về đây, cái không gian lạnh lẽo này, tìm gì đó để lấy sức, rồi lại tung tăng bên ngoài, sống hạnh phúc với cuộc sống mà em lựa chọn, em nhé… Jae bước đến đưa tay nhấn cái nút có màu đỏ… tấm kính biến mất… tự do… em hãy đi đi, trước khi anh đổi ý…

Angel đứng dậy bước đến từng bước bằng đôi chân trần… sàn nhà lành lạnh… từ lâu rồi cô không cảm nhận được… cô đi ngang qua Jae… anh cho em rời xa anh rồi à… anh đáng ghét… như thế này thì bảo sao em rời xa anh…

Jae khẽ quay đi… từ chối mọi thứ từ em… để anh có thể yên lòng cho em đi…

Angel đi ra ngoài… cô tìm lại hình ảnh ngày đầu tiên đến đây… cô đi lại cái tủ lạnh… mở ra… cầm chai Bordeaux lên, rót ra 2 ly đầy…

Jae bước tới góc nhỏ mà Angel luôn nơi đấy, tựa lưng tìm hơi ấm của em, tìm cảm nhận của em… anh gục đầu xuống…

Angel cầm 2 ly rượu có mùi tanh nồng trên tay, bước vào phòng… chỉ thấy dáng anh như em, trong góc nhỏ… ấm áp lắm đấy, anh biết không… giờ đây chúng ta có thể bên nhau không rời… anh thật biết cách giữ người ta lại bên anh bằng tình yêu chân thật của mình…

Jae ngẩng lên… thấy Angel trước mặt đưa cho anh cái ly thức ăn chỉ có màu đỏ duy nhất mà anh không tài nào pha được màu khác… nhận lấy nụ cười dịu dàng từ em… nhận lấy đôi mắt có màu tim tím gương mặt sáng mặt dù có hai cái vệt màu đỏ mờ mờ… máu rơi từ đôi mắt em, để anh biết mình phải làm gì… cầm lấy, ngữa cổ lên, đổ vào, nuốt trọn… vẫn như mọi ngày… một cảm giác lạnh ngắt chảy xuống cổ, mùi tanh nồng đáng ghét… chỉ món này là anh nấu tệ nhất…

Angel gật đầu đưa tay lên… chạm vào khuôn mặt… không còn màu trắng sáng nữa… nó bắt đầu đổi màu xam xám… đôi mắt màu đen tuyền đấy đang dần biến đổi thành màu xanh… cô mỉm cười…

Jae co rúm người lại, cái cảm giác đau đớn của Angel anh đang cảm nhận chính xác… anh bật ra tiếng hét lớn khi không thể kìm chế, hai bàn tay anh đưa lên, nhưng khựng lại, bởi Angel đưa khuôn mặt mình ra… không… anh không thể làm em tổn thương… anh đẩy mạnh Angel qua một bên…

Chẳng ai hiểu rõ cảm giác này như Angel, cô lao đến ôm Jae thật chặt vào lòng… cùng chia sẻ với anh… chúng ta sẽ chăm sóc cho nhau anh nhé…

Jae đang cố kìm giữ bản thân… anh không thể mất đi lý trí, không thể mất đi cảm xúc, anh sẽ làm Angel bị thương… khi em không rời xa anh… sao em không rời xa anh…

Angel dùng hết sức đẩy Jae vào trong góc, giữ chặt lấy anh, nhưng Jae là đàn ông nên cô cảm thấy thật khó khăn… cô té bật ngữa…

Jae vội nhào tới khi anh đánh bật Angel ra…

-“ Em có sao không?”

Jae buộc miệng… lo lắng…

Angel vội bật dậy đẩy Jae nằm ngữa ra, cô chồm lên người anh, giữ chặt hai tay anh lại… anh không thể quên cái giây phút này đúng không… cô cúi xuống, chạm môi mình vào môi Jae… trao cho anh những thương nhớ…

Jae run rẩy, em cũng không quên giây phút đầu tiên này ư… anh nhận lấy sự nhớ thương từ đôi môi Angel, rồi đáp lại cô…

Tâm anh dịu xuống… anh thở sâu, cái cảm giác bình yên trở lại… từ đây về sau, chính anh cảm nhận nỗi đau này, để anh có thể hiểu rõ… phải làm như thế nào, để không khiến em đau đớn nữa… anh xoay người đổi thế chủ động…

Angel mở to mắt nhìn vào đôi mắt hiện tại chỉ có màu xanh cùng gương mặt xám ngắt, nhưng cô vẫn thấy sự rõ sự quyến rũ từ Jae… nhận lấy hơi thở thật nhẹ của anh, lắng nghe trái tim anh đúng nhịp… anh mạnh mẽ hơn em, có sức chịu đựng tốt hơn em… anh giỏi thật… giờ đây em tin rằng… chúng ta sẽ vẫn mãi bên nhau… sẽ không quên đi ký ức yêu thương…

Jae đưa tay lên… giờ đây anh có thể bên em rồi… không cần giữ gì nữa cả. nụ hôn của em cho anh biết… em không hề quên anh, em nhớ anh, cần anh… như anh đang nhớ em, cần em… đã đến lúc anh nghỉ ngơi bên em… trả cho anh tất cả ngày tháng xa cách…

Angel mở to mắt bởi bàn tay Jae ngang nhiên xâm phạm vùng cấm của cô… anh lại đòi hỏi sự nghỉ ngơi bên em như ngày trước à… và anh không cần giữ nữa chứ gì, chơi ăn gian một lần thì có thể từ đây về sau chơi ăn gian sao… cô lên giọng khẳng định…

-“ Không có gió ác ý, vậy em sẽ nghĩ là anh cố ý đấy nhé!”

Jae thản nhiên gật đầu…

-“ Dù anh có làm gì thì em cũng nghĩ theo cách nghĩ của em thôi, anh đã cho em đi, nhưng em không đi, thì kể từ bây giờ, em sẽ không còn cơ hội nào nữa!”

Angel cũng thản nhiên đáp lại…

-“ Vậy ư? Bây giờ chúng ta có thể cùng nhau đi mà!”

-“ Không! Ra ngoài đó anh mới thấy không có con zombie nào xinh đẹp như em!”

-“ Vậy cho em ra đó để em có thể thấy như anh!”

-“ Không! Mất thời gian, anh cũng có thể khẳng định không có con zombie nào đẹp trai như anh!”

Angel bật cười…

Jae lặng người đi… sao anh giữ lời làm gì, biết sớm anh chơi ăn gian có phải tốt hơn không, là tại anh chưa yêu em thật nhiều như em yêu anh ư…

Angel cũng lặng người nhìn Jae… cuối cùng thì anh có thể yêu em như em mong muốn rồi… cô đưa tay lên, chạm vào đôi môi có màu đen…

-“ Xin lỗi anh!”

Jae hạ giọng…

-“ Được rồi, là anh tự nguyện, lỗi không do em!”

-“ Có phải chúng ta đã bỏ phí quá nhiều thời gian không?”

-“ Đối với anh không có từ *muộn* trong cuộc sống, bởi thế trước mắt chúng ta có nhiều việc cần làm!”

-“ Em xin lỗi không thể giúp gì cho anh!”

Jae bật cười cúi xuống…

Angel nhận lấy tiếng trầm bổng bên tai…

-“ Sao không, chúng ta sản sinh ra thật nhiều zombie nhé!”

Angel giật mình la lớn…

-“ Áh… để làm gì chứ? Để anh thí nghiệm à?”

Jae lắc đầu lên giọng…

-“ Lúc nào em cũng hiểu lầm anh, để làm gì thì cứ cho ra đi rồi tính!”

Angel nhận lấy đôi môi của Jae trên cổ cô… cùng lời cằn nhằn…

-“ Ngày mai em chỉ nên mặc chemise đàn ông thôi nhé!”

Angel cũng bực bội đáp lại…

-“ Là anh cho em mặc cái thứ như bó gông này lại đấy!”

Cả hai khựng lại ngồi bật dậy nhìn nhau đồng thanh…

-“ Của ai nấy cởi, bình đẳng!”

Rồi cả hai cùng cười… cái căn phòng chỉ để nhốt ai đó lại, giờ đây có thêm một người… không còn gì có thể ngăn cách. Hiện tại, đã kết thúc, hay chỉ mới bắt đầu… tùy ai đó hiểu nhé… cố gắng cùng một suy nghĩ, cùng một cái nhìn nhận… nhưng ở đời đôi lúc cứ ngỡ rằng hiểu rõ nhau, yêu nhau tha thiết, nhưng chưa chắc là vậy… thế thì sao không một lần vì người mình yêu sống bằng cảm giác của người ấy mà cảm nhận… buông bỏ mọi thứ lời hứa, sự giả tạo, viện cớ ràng buộc chỉ trên môi… tìm đến nhau, trao cho nhau yêu thương, nghĩ về nhau thật nhiều để không phải lỗi nhịp nữa… sánh bước bên nhau bước đi trên con đường tăm tối, dù khập khiễng… dù vô cảm với mọi thứ… dù cố biến đổi mình thành những xác chết di động… vẫn mãi luôn có nhau…


Viết xong lúc 3h10 AM ngày 19-1-2014




Ps: Lần đầu tiên Au post fic chậm trễ *làm việc bê bối*, nhưng tại Tết đấy *đổ thừa* hihi... Cảm ơn các độc giả !!!
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách