Hãy chọn Truy cập mobile | Tiếp tục

 Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Xem: 224679|Trả lời: 238
Thu gọn cột thông tin

[Hiện Đại] Tiên Hôn Hậu Ái | Mạc Oanh (HOÀN)

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 25-4-2013 19:34:26 | Xem tất |Chế độ đọc



Tiên Hôn Hậu Ái
Tác giả: Mạc Oanh


Thể loại: hiện đại, sủng, ấm áp
Nhân vật chính: Cố An Nhiên, Tô Dịch Thừa, Mạc Phi, Chu Hàn…
Tình trạng sáng tác: đã hoàn
Độ dài: 166 chương + phiên ngoại đang viết ^.^
Dịch: QT và Google ca ca
Bản convert: Tiểu Tuyền
Edit: Violetin_08, Aquarius8713
Beta: Tiểu Tuyền
Nguồn: TÂM VŨ NGUYỆT LẦU


Văn Án


Nàng là cô gái lớn tuổi còn dư lại, thân phận thường thường.

Hắn là người trẻ tuổi  quyền quý, lại là nhân vật số một của Giang Thành trong tương lai.

Nàng từng có qua một tình yêu khắc cốt ghi tâm, nhưng cuối cùng tình yêu cũng không chiến thắng được thực tế, nên hắn ảm nhiên xoay người.

Hắn cũng đã yêu qua một lần, nhưng gặp phải sự phản bội của bạn gái cùng bạn thân, hôn sự vì vậy mà kéo dài.

*

Nàng cùng hắn từng có vài lần duyên phận, một cuộc hiểu lầm dỡ hơi, nàng nghĩ hắn là đối tượng tương thân của nàng, không hỏi han gì nhiều, đã trực tiếp mở miệng nói: “Muốn cùng tôi đi đăng ký kết hôn không?”

Hắn nhận biết được cô gái này, đồng thời không có chán ghét, nhưng cũng chưa tới nỗi thích, sau khi hết kinh ngạc liền hớn hở gật đầu: “Xế chiều nay tôi rảnh rỗi!” Cũng không có nói cho nàng biết thật ra thì nàng đã nhận sai đối tượng.

Trong căn phòng mới, nàng đem hiệp nghị vợ chồng đưa cho hắn, lãnh tĩnh nói: đây là ước pháp tam chương.

Thật ra thì không có đến ba chương, vì nội dung chỉ có một cái: Sinh hoạt vợ chồng, một tuần một lần!

Hắn bất động thanh sắc nhíu mày, khóe miệng nhếch lên, cầm bút thế như chẻ tre ký tên của mình như rồng bay phượng múa.

Bởi vì … có hiệp nghị cho nên. . . . . . .

“Lão bà, khuya rồi, chúng ta nghỉ ngơi đi.” Một tên con trai nhắc nhở.

Cô gái nhìn mắt hắn , rồi gật đầu, tắt đèn ở đầu giường.

Trong bóng tối, một đôi bàn tay mò vào bên trong quần áo của nàng, xoa nhẹ làn da mịn màng của nàng, sau đó một đêm kiều diễm.

Ngày thứ hai

“Lão bà, khuya rồi, chúng ta nghỉ ngơi đi.” Một tên con trai nhắc nhở.

Cô gái nhìn mắt hắn, rồi gật đầu, tắt đèn ở đầu giường, nằm xuống chuẩn bị ngủ.

Trong bóng tối, bàn tay kia lần mò lên người nàng, thăm dò vào bên trong quần áo của nàng, xoa da thịt bóng loáng kia, sau đó, chợt bị bắt được.

“Ngươi làm gì?” Nữ nhân lạnh lùng nói.

“Thực hiện hiệp nghị vợ chồng!” Nam nhân thản nhiên  nói, sau đó tung mình đem nữ nhân đè xuống, lại là một đêm kiều diễm.

Buổi sáng hôm sau, nữ nhân cố nén đau xót bên hông từ trong thư phòng đem hiệp nghị ra đọc, bỗng dưng mắt hạnh trợn tròn, cả giận nói: “Tô Dịch thừa, ngươi gian thần!”

Trên hiệp nghị rõ ràng viết: Sinh hoạt vợ chồng, một tuần nghỉ một lần!

Tiên hôn hậu ái, ấm áp sủng nịnh ^_^


Chủ Nhà : Nếu bạn ngần ngại không biết nó hay dỡ thế nào, xin đọc REVIEW  của nàng HoaBan nhé, viết hay đến ta cũng thấy mê mẫn ^_^

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 25-4-2013 19:35:43 | Xem tất
MỤC LỤC

Chương 01Chương 02Chương 03Chương 04Chương 05

Chương 06Chương 07Chương 08Chương 09Chương 10

Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15

Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20

Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25

Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30

Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35

Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương40

Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45

Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50

Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55

Chương 56Chương57Chương 58Chương 59Chương60

Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65

Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69.1Chương 69.2

Chương 69.3Chương 70.1Chương 70.2Chương 71.1Chương 71.2

Chương 72.1Chương 72.2Chương 73.1Chương73.2

Chương 74.1Chương 74.2Chương 75.1Chương 75.2

Chương 76.1Chương 76.2Chương 77.1Chương 77.2

Chương 78.1Chương 78.2Chương 79.1Chương 79.2

Chương 80.1Chương 80.2Chương 81.1Chương 81.2

Chương 82.1Chương 82.2Chương 83.1Chương 83.2

Chương 84.1Chương 84.2Chương 85.1Chương 85.2

Chương 86.1Chương 86.2Chương 87.1Chương 87.2

Chương 88.1Chương 88.2Chương 89.1Chương 89.2

Chương 90.1Chương 90.2Chương 91.1Chương 91.2

Chương 92.1 –  Chương 92.2Chương 93.1Chương 93.2

Chương 94.1Chương 94.2Chương 95.1Chương 95.2

Chương 96.1Chương 96.2Chương 97.1Chương 97.2

Chương 98.1Chương 98.2Chương 99.1Chương 99.2

Chương 100.1Chương 100.2Chương 101Chương 102.1

Chương 102.2Chương 103.1Chương 103.2Chương 104.1

Chương 104.2Chương 105.1Chương 105.2Chương 106

Chương 107.1Chương 107.2Chương 108Chương 109Chương 110

Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115

Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120

Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124.1Chương 124.2

Chương 125Chương 126.1Chương 126.2Chương 127.1Chương 127.2

Chương 128.1Chương 128.2Chương 129Chương 130Chương 131

Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135 - Chương 136

Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141

Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146

Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151

Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156

Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161

Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166.1

Chương 166.2Chương 166.3Chương 166.4Chương 166.5Chương 166.6


Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 25-4-2013 19:43:10 | Xem tất
Chương 01: Cực Phẩm Nam Nhân


Tháng tư là một tháng rất được ưa thích, vì nó không quá lạnh, cũng không quá nóng. Hôm nay khí trời lại rất tốt, ánh nắng rất tươi sáng, nhưng tâm tình của Cố An Nhiên thì không được tốt, bản thiết kế mới trình lên ngày hôm qua đến buổi sáng hôm nay thì bị trả về, nguyên nhân thì không có, vì vị Tổng giám tích chữ như vàng kia chỉ nói một chữ, “đổi!” Nhưng đến tột cùng là phải đổi chỗ nào, làm sao đổi, thì lại không nói gì.

Cố An Nhiên có chút nhục chí  để cây viết cùng bản vẽ trong tay xuống, cô đem hai tay ấn lấy huyệt Thái Dương rồi dựa vào lưng ghế dựa ở phía sau.

Vào lúc này điện thoại ở trên bàn vang lên, cầm lấy điện thoại di động, nhìn hàng chữ hiện lên trên màn ảnh, chân mày cô càng nhíu chặt, cú điện thoại này cô thật không muốn nghe, nhưng không nghe cũng phải nghe.

Hít sâu một hơi, lúc này Cố An Nhiên mới ấn nút nghe trên điện thoại di động, rồi nói “Mẹ.”

“Buổi tối ở phòng cà phê trên lầu một của tiệm cơm Đại Thành, bàn số hai, Lâm An Kiệt, nam, 31 tuổi, tốt nghiệp đại học khoa chính quy, là nhân viên công vụ, có nhà có xe, người cao 1m73, không có ham mê xấu, không hút thuốc lá, không uống rượu. Buổi tối bảy giờ, con đi qua đó gặp mặt cậu ta, cùng nhau ăn một bữa cơm đi.” Lâm Tiểu Phân nói một hơi xong, giọng điệu rất nhanh, cơ hồ là không ngừng lại.

“Mẹ! . . . . . .” Cố An Nhiên kêu lớn ở âm cuối, cô thật sắp bị mẹ đánh bại, một tuần có bảy ngày, mỗi ngày là một cuộc gặp mặt, cơ hồ là không có gián đoạn, cô thật sự không biết mẹ cô rốt cuộc từ đâu mà tìm được  nhiều ‘ hàng ’như vậy!

“An Nhiên!” Lâm Tiểu Phân thở dài, không ai hiểu con bằng mẹ, bà biết mình phải làm căng với cô một chút, “Con năm nay 28 tuổi rồi, không phải là 18 tuổi, con gái có được mấy năm  thanh xuân đâu, hiện tại còn có thể được lựa chọn, nếu như sang năm, đoán chừng là người khác chọn con, mẹ cũng sắp sáu mươi rồi, mà ta còn phải chờ con kết hôn sinh con để thừa dịp mình còn không hồ đồ, có thời gian giúp con giữ cháu, con mà còn kéo dài nữa, ta sẽ thật sự ôm không nổi cháu, hơn nữa. . . .”

Cố An Nhiên vô lực mà nghe, những lời này của mẹ nhắm mắt lại cô cũng có thể đọc làu làu, mỗi ngày đều nói mấy lần với cô, thật sự là không muốn nhớ cũng rất khó. Cắt đứt luận điệu cũ rích nhai đi nhai lại của mẹ…, “Mẹ, bảy giờ phải không, con sẽ đến đúng giờ.”

“Ừ, sau khi tan sở đi vào nhà vệ sinh cố gắng trang điểm lại, vì đối tượng của lần này của con là bác Trương giới thiệu, điều kiện nhân phẩm cũng không tệ, thích hợp hơn hai người lần trước a!” Lâm Tiểu Phân vẫn không quên dặn dò con gái.

“Được được, con biết rồi, mẹ, con còn có  bản vẽ chưa có vẽ xong, con cúp máy trước đây, buổi tối con sẽ qua đó đúng giờ, yên tâm đi.” Nói xong liền vội vàng cúp điện thoại. Thở dài một hơi, để hô hấp bình thường lại, điện thoại đang nắm trong tay vẫn còn nóng thì lại vang lên lần nữa, Cố An Nhiên rất không có tiền đồ giật mình sợ hết hồn, nhìn số điện thoại gọi tới, liền đón lên, giọng nói rất không vui: “Mi đừng nói cho ta biết mi gọi điện thoại tới đây cũng vì muốn ta đi xem mắt nhé!”

“An Nhiên, chúc mừng ta đi, ta sẽ kết hôn!” bên kia điện thoại An Nhiên bạn thân kiêm bạn học chung đại học với cô, Lâm Lệ lớn tiếng tuyên bố.

Cố An Nhiên sửng sốt, nhưng ngay sau đó thì kịp phản ứng, chế nhạo nói: “Trình Tường nhà của mi rốt cuộc cũng chịu cưới mi xuất giá rồi à!” Trình Tường là bạn học chung đại học của hai người, ban đầu lúc Lâm Lệ mới vừa vào cửa trường đã tự say mê người ta, sau đó mất sức của chín trâu hai hổ mới kéo được tên kia vào tay, tính thời gian, hai người cứ dây dưa từ khi đó đến bây giờ đã 10 năm.

“Ừ, ngày mai đi chọn áo cưới, tháng sau sẽ cử hành hôn lễ, mi nhớ ngày năm tháng sau phải có thời gian xin nghỉ, vì ngày đó mi phải làm phụ dâu của ta đó.”

“Gấp như vậy!” Tính toán thời gian, cũng còn không tới một tháng.

“Cái kia. . . . . . Ta có thai, trong nhà Trình Tường mê tín, nên tháng sau đúng lúc là nông lịch tháng tư, nếu tháng tư không kết hôn thì phải đợi đến nông lịch tháng tám, ta bây giờ làm sao có thể đợi được a, đến lúc đó bụng đã lớn lên rồi.”

“Mi có!” An Nhiên bỗng dưng tăng cao âm lượng.

“Ai nha, mi nhỏ tiếng một chút.” Lâm Lệ giận dỗi trách cứ, hiện tại cô là phụ nữ có thai đó, không chịu nổi hù dọa đâu.

An Nhiên có chút cảm khái nói: “Làm sao chỉ chớp mắt là mi đã muốn làm mẹ rồi.”

“Đúng vậy a, ta cũng muốn làm mẹ rồi, mi còn không biết nắm chặt cơ hội nữa, khoan nói đến chuyện kết hôn, mi còn không kiếm người để nói yêu thương đi.” Lâm Lệ nói,

Thật ra thì về cái vấn đề này, nhỏ này đã nói với mình không biết bao nhiêu lần rồi, nhưng mình thì sao, một chữ cũng nghe không lọt nữa, vẫn cứ sống độc thân một mình, từ khi tốt nghiệp đại học đến bây giờ, cũng đã cô độc suốt bao nhiêu năm rồi.”Không phải là mi còn nhớ cái tên đàn ông phụ lòng đó chứ?”

Trong lòng An Nhiên bỗng đau nhói, rầu rĩ khó chịu, nên nói gấp: “Ta, ta còn có bản vẽ phải vẽ, trước, trước hết cứ như vậy đi.” vừa nói vừa vội vàng cúp điện thoại.

Gương mặt của người đàn ông đó vẫn còn rõ ràng ở trong đầu cô, ngày đó sự áy náy cùng xin lỗi ở trong mắt của hắn vẫn thỉnh thoảng xuất hiện trước mặt cô suốt mấy năm nay, làm cho cô muốn hận hắn nhưng không được.

Có chút phiền muộn trong lòng, nên liền cầm qua sơ đồ phác thảo cùng bút máy, liền ở trên bản thiết kế sửa đổi một chút, cô phải dùng tới cách này để trấn an sự lo lắng trong lòng.

Buổi tối 6 giờ 55 phút, An Nhiên đem chiếc xe Chery của mình dừng ở trước cửa nhà hàng, đây là chiếc xe mà năm ngoái cô dùng tiền thưởng của công ty để mua. Thật ra thì cô đố với xe cộ rất là ngu ngốc, hết thảy những đồ vật máy mốc đối với cô mà nói là một vấn đề khó khăn lơn, cho nên đến nay cô vẫn có thói quen dùng tay để phác họa những bản vẽ, rất ít khi dùng đến Computer, hơn nữa bởi vì quan tâm công việc, cho nên mỗi ngày trừ ngồi ở phòng làm việc vẽ bản thiết kế, thì cô chỉ đi ra ngoài công trường xem xét, cho nên đối với cô mà nói có chiếc xe sẽ thuận tiên không ít cho công việc của mình. Nhưng vì thế mà ban đầu khi học để thi lấy bằng láy xe, cô đã tốn không biết bao nhiêu tinh lực.

Dừng xe trước, rồi lấy từ trong túi trang điểm ra cái gương, cẩn thận kiểm tra dung nhan của mình, mặc dù cô có chút chán ghét những buổi tương thân không dứt như vậy, sau đó còn phải hướng về phía một người đàn ông hoàn toàn xa lạ vừa nói cười vừa ăn cơm, nhưng chán ghét thì chán ghét, mỗi lần cô đều ôm tấm lòng chân thành để đi gặp gỡ.

Vào nhà hàng xong, phục vụ nhà hàng liền mang cô tới chỗ ngồi đã hẹn trước, đối phương đã đến trước, tóc húi cua, mang mắt kiếng, ánh mắt không lớn không nhỏ, lỗ mũi không cao không thấp, nói anh tuấn thì không anh tuấn, hắn thấy An Nhiên đi tới, liền đứng lên, hơi thân sĩ chìa tay ra, “Cố tiểu thư ư, tôi là Lâm An Kiệt.”

“Cố An Nhiên.” An Nhiên gật đầu, bắt tay xong liền thu lại ngồi xuống ở đối diện của hắn.

Lâm An Kiệt đưa thực đơn qua, nhưng nên gọi là thực đơn đồ uống thì chính xác hơn, bên trong là cà phê cùng trà sữa, dĩ nhiên còn có rượu pha nữa. An Nhiên gọi một tách Macchiato caramel, cô thích ngọt, nhưng cũng thích mùi vị của cà phê, cho nên Macchiato caramel đã thành lựa chọn tốt nhất và duy nhất của cô.

Lâm An Kiệt thì gọi một ly Cappuccino, sau đó đã đem thực đơn trả lại cho phục vụ bàn.

An Nhiên há miệng định gọi thêm, thật ra thì cô vẫn chưa có ăn cơm tối, nên cô muốn gọi thêm một ít thức ăn, nhưng nhìn bộ dạng anh ta hình như không định gọi, nên cô cũng phải đóng miệng lại, vì không thê không biết xấu hổ mà gọi một mình.

“Cố tiểu thư làm ngành nghề gì?” Cà phê vừa đưa lên, Lâm An Kiệt mở miệng hỏi trước tiên.

“Kiến trúc sư, bây giờ đang đi làm ở một công ty kiến trúc.” An Nhiên tự nhiên hào phóng  nói, sau đó bưng cà phê lên, nhấp một hớp.

Lâm An Kiệt gật đầu, nói: “Phụ nữ làm kiến trúc rất ít, có thấy quá mệt hay không?”

An Nhiên cười cười, “Không có biện pháp, máu kiến trúc ăn vào người quá mạnh rồi, rất khó đổi nghề.” Vừa nói vừa nhấp thêm một hớp cà phê, buổi trưa bởi vì kế hoạch thay đổi, cho nên cô căn bản là chưa kịp đi ăn cơm, từ sáng cho đến bây giờ không ăn gì, nên cô thật sự rất đói bụng.

Lâm An Kiệt gật đầu, nhìn An Nhiên biểu hiện có chút hài lòng, bất quá tuổi hình như hơi lớn một chút, nhưng lấy điều kiện của nàng, không nên đến tuổi này mà còn phải dựa vào tương thân mới đúng, “Cố tiểu thư điều kiện rất tốt, sao lại để kéo dài tới cái tuổi này mà còn chưa có kết hôn vậy, là mắt nhìn quá cao hay sao?”

“Không có, bình thường do công việc bận quá, cho nên vẫn không có thời gian nghĩ đến, vì vậy chỉ thoáng một cái đã đến tuổi này.” An Nhiên đáp.

Lâm An Kiệt cười cười, gật đầu nhấp một hớp cà phê, nói: “Thật ra thì yêu cầu của tôi đối với vợ của mình cũng không cao, chỉ cần có công việc ổn định, có thể quán xuyến trong nhà là tốt rồi, bất quá sau khi cưới xong phải ở chung với cha mẹ của tôi, vì dù sao bọn họ nuôi tôi đến lớn cũng không dễ dàng gì, hơn nữa bây giờ họ già rồi, cũng đến lúc chúng ta phải chiếu cố cho họ. Sau khi đám cưới tôi cảm thấy được tiền lương của chúng ta tốt nhất là có thể thống nhất đưa cho mẹ của chúng ta giữ, như vậy sẽ có lợi cho trù tính an bài chung, thật ra thì chúng ta cũng không có chỗ sử dụng đến tiền nhiều , ăn ở đều từ nhà, khi nào chúng ta cần dùng đến tiền thì có thể đến chỗ của mẹ lấy, cô thấy sao?” (TT: cái tên này, đúng là cực phẩm mà 0_o)

An Nhiên cười khô khốc, cũng không có lên tiếng. Chưa nói đến chuyện sau khi cưới sẽ như thế nào, trong lúc này hai người mới lần đầu tiên gặp mặt, đã vội vã thảo luận những thứ này, có cần khoa trương như vậy sao?

“Mặt khác mẹ của tôi đi đứng không tốt lắm, cho nên sau này việc nhà trong nhà  có thể phải nhờ cậy vào cô, thật ra thì cũng không có cái gì khó, chỉ là nấu cơm quét nhà giặt quần áo, nên sẽ không mệt chết người. Lúc ta rãnh rỗi cũng sẽ giúp đỡ chút ít.” Lâm An Kiệt tiếp tục nói, anh ta không có phát hiện An Nhiên khác thường.”Thật ra thì cha mẹ tôi bọn họ. . . . . .”

“Xin lỗi.” An Nhiên cắt đứt sự thao thao bất tuyệt của anh ta, chỉ chỉ vào cái tách rỗng ở trước mặt mình, nói: “Có thể châm thêm một tách không?”

Lâm An Kiệt nhìn nàng một cái, gật đầu, rồi nhấn chuông gọi phục vụ. Người bán hàng tới rất nhanh, mang nụ cười xuất hiện ở bên cạnh bọn họ , hỏi: “Có giúp gì cho ngài.”

“Có thể châm thêm một tác không?” Lâm An Kiệt chỉ chỉ cái tách của An Nhiên nói.

“Xin lỗi tiên sinh, cà phê ở chỗ chúng ta không có châm thêm.” Người bán hàng cười rất chuyên nghiệp.

Lâm An Kiệt nhíu nhíu mày, một lúc lâu, mới đối với người bán hàng  kia hỏi: “Có cái gì uống thêm mà không trả tiền?”

“Ách.” Người bán hàng sửng sốt một cái, sau đó kịp phản ứng, vẫn tận lực duy trì nụ cười, nói: “Nước sôi là miễn phí .”

Nghe vậy, Lâm An Kiệt đối với người phục vụ nói: “Vậy thì cho chúng ta thêm một tách nước sôi đi.”

An Nhiên cảm thấy khóe miệng của người bán hàng kia đã co quắp rồi, thật ra thì nàng cũng cảm thấy có chút choáng, cho xin lần này quả thật đã gặp phải cực phẩm nam nhân rồi!

Hai người ngồi thêm một lát, cho đến khi An Nhiên đem chén nước sôi kia uống xong, Lâm An Kiệt còn không có nói tới yêu cầu của mình đối với người vợ tương lai. An Nhiên lấy cớ muốn vào nhà vệ sinh, để đi vào trong tolet gọi điện thoại cầu cứu Lâm Lệ, gọi xong thì trở lại chỗ ngồi, không đến một phút đồng hồ, Lâm Lệ điện thoại lại, An Nhiên liền trực tiếp lấy cớ nói là công ty việc gấp, phải chạy trở về. Lâm An Kiệt gật đầu, gọi người bán hàng ra tính tiền.

Nếu như biết kế tiếp chuyện, An Nhiên tuyệt đối sẽ không ở lại để chờ hắn trả tiền xong mới rời đi, cô cho là anh ta hẹp hòi cũng chỉ là một bữa cơm thôi, nhưng mà cô không nghĩ tới hắn thế nhưng từ trong bao tiền lấy ra cái vé cà phê miễn phí đưa cho người bán hàng, cuối cùng bọn họ bữa cơm tương thân này chỉ tốn có năm tệ cho phí phục vụ, sau đó dưới ánh mắt khinh bỉ của nhân viên phục vụ, bọn họ rời khỏi nhà hàng

Nhưng An Nhiên lại không biết là ở vị trí sau lưng cô, có hai người đàn ông tận mắt thấy cả quá trình tương thân của cô, một tên có bộ dáng đào hoa vừa thấy An Nhiên rời đi liền há miệng ôm bụng cười không dứt, hướng về phía trước người đàn ông ở đối diện hắn đang cúi đầu xem văn kiện nói: “Ha ha, Dịch Thừa, ta có chút đồng tình vị tiểu thư kia.”

Người nọ ngước mắt lên nhìn hắn, khóe miệng nhếch lên, nhưng không có nói chuyện, sau đó vẫn tiếp tục xem văn kiện trong tay. Thật ra thì người đàn bà kia hắn đã gặp rồi, ngày hôm qua ở trong một quán cà phê khác, hình như cô ấy cũng đúng lúc đang tương thân.

                                                                                                                                                                                          
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 25-4-2013 19:45:58 | Xem tất
Chương 02: Cha mẹ Cố gia

Editor: Violetin_08


Về đến nhà An Nhiên có phần mệt mỏi, cái bụng vốn vừa rồi bị đói đến kêu vang, bây giờ đã không còn thèm ăn nữa rồi, coi như hôm nay được mở mang kiến thức, cô vẫn cho rằng cái gọi là cực phẩm nam nhân chỉ được bịa đặt ở trong tiểu thuyết, thì ra tất cả đều có thực trong cuộc sống!

Vừa vào cửa, Lâm Tiểu Phân đang ngồi xem tivi trong phòng khách, trên bàn trà bày đầy những sổ sách bà vừa mới xem.

An Nhiên cúi đầu cứng nhắc gọi mẹ, da đầu cô có chút tê dại, gần đây mỗi đêm đều như vậy, chắc sẽ lại bị giáo dục một phen nữa thôi.

Cố gia là một gia đình rất bình thường, mẹ Cố – Lâm Tiểu Phân được nhận vào làm ở một xí nghiệp quốc doanh, nên thường ngày cũng không quá bận rộn. Lúc còn trẻ Lâm Tiểu Phân là một mỹ nhân phong tư trác tuyệt, hiện giờ tuy đã đứng tuổi nhưng bảo dưỡng rất tốt, rõ ràng đã sáu mươi tuổi rồi nhưng nhìn qua cũng không có vẻ già mà gương mặt còn ẩn chứa sự thanh nhã, trầm tĩnh trải qua năm tháng. Mà cha Cố – Cố Hằng Văn là giáo sư cao trung dạy ngữ văn, có hơn ba mươi năm tuổi nghề, là giáo sư tỉnh đặc biệt phân về, đã dạy dỗ ra rất nhiều người có tiếng tăm, bình thường cũng được phụ huynh và học sinh kính yêu.

Thấy An Nhiên về, Lâm Tiểu Phân tắt tivi, gật đầu với An Nhiên: “Tới đây, mẹ có chuyện hỏi con.”

An Nhiên miễn cưỡng đi về phía bà, đặt túi xách trên bàn trà, ngồi xuống cạnh bà, xoay đi ngoảnh lại cũng không nhìn thấy cha đâu, liền mở miệng hỏi: “Cha đâu, ngủ rồi à?”

“Ở phòng sách soạn bài.” Lâm Tiểu Phân đưa mắt nhìn cô, khóe miệng chứa đựng nụ cười.

An Nhiên cảm thấy tối nay mẹ có thâm ý khác, trong lòng có chút bất an, nuốt mấy ngụm nước bọt, nói: “Mẹ, mẹ muốn hỏi gì thì trực tiếp hỏi đi!”

“Thế nào, thằng bé đó con hài lòng không?” Lâm Tiểu Phân cũng không quanh co lòng vòng mà trực tiếp hỏi.

“Người không tệ, nhưng con và anh ta …chắc là không thích hợp được.” An Nhiên hết sức cố gắng nói chuyện uyển chuyển, cô cũng không phải là một người thích nói xấu sau lưng người khác.

Nghe thế, vẻ mặt Lâm Tiểu Phân đột nhiên trầm xuống, nói: “Cái gì là thích hợp hay không thích hợp, người bình thường là thích hợp rồi, Nhiên Nhiên, thật ra thì chúng ta nhìn người quan trọng nhất là nhìn nhân phẩm người ta, tiền tài hay diện mạo cũng không quan trọng, người tốt mới là quan trọng nhất, đạo lý này con phải suy nghĩ thật kĩ.”

“Không phải, mẹ, con, con với anh ta có thể thật sự không thích hợp, giữa chúng con không có chuyện để nói, hơn nữa anh ta, anh ta cũng chắc gì đã vừa ý con đâu.” An Nhiên giải thích.

“Nói linh tinh, bác Trương vừa gọi điện cho mẹ, nói đối phương cảm thấy rất thích hợp, các con trò chuyện rất suôn sẻ, nó thấy con cũng tốt, bảo mẹ dò hỏi thái độ của con.” Lâm Tiểu Phân trách mắng.

An Nhiên mở to ánh mắt, trong lòng cảm thán hiệu suất làm việc của nhân viên công chức bây giờ đều cao như thế ư, mới có từng đó thời gian mà tốc độ chỉ còn kém người gọi điện trực tiếp hỏi tin tức thôi.

“Mẹ, con và anh ta thực sự không thích hợp, anh ta muốn con đưa toàn bộ tiền lương cho mẹ anh ta, hơn nữa buổi xem mắt hôm nay anh ta chỉ tốn có năm tệ, ngay cả cà phê cũng là dùng vé cà phê miễn phí, con không thể kết hôn với một người con trai không có chủ kiến và keo kiệt như thế.”

Lâm Tiểu Phân sửng sốt một cái, nhưng mà ngay sau đó bà liền phản ứng lại, nói: “Con trai biết nghe lời cha mẹ là hiếu thảo, hẹp hòi keo kiệt là biết chi tiêu tiết kiệm, chẳng lẽ con muốn tìm một người vừa không biết hiếu thảo cha mẹ, ra ngoài còn tiêu tiền như nước sao?”

“Mẹ!” An Nhiên có chút nổi cáu, giọng nói tăng lên âm lượng không ít so với lúc trước, cô đứng lên, nói: “Con ở nhà chướng mắt mẹ thế sao, mẹ muốn nhanh chóng gả con đi đến thế!”

“Mẹ thấy con căn bản là không quên được người kia.” Lâm Tiểu Phân cũng đứng lên, có phần tức giận rồi, sắc mặt lạnh lùng rất khó coi.

An Nhiên giống như bị chọc vào nỗi đau, sững sờ một chút. Hàm răng cắn chặt vào môi, run lên một cái.

“Con nói xem làm sao mà con lại chưa chết lòng như vậy chứ, mẹ nuôi con lớn thế này, con lại để một thằng con trai hành hạ mình thành như vậy, lại còn định vì nó suốt đời không lấy chồng phải không, vậy con thật làm mẹ và cha con quá thất vọng rồi! An Nhiên, con không thể chỉ sống vì mình, con cũng phải nghĩ đến mẹ và cha con nữa, con người ta không thể sống vì quá khứ, quan trọng hơn là nhìn về phía trước!” Lâm Tiểu Phân vừa mắng, lồng ngực vừa kịch liệt phập phòng vì tức giận.

Hai người cứ đứng nhìn nhau như vậy, thật ra thì Lâm Tiểu Phân cũng đau lòng con gái, bà chứng kiến toàn bộ con đường tình yêu của con gái khi xưa, con gái luôn là miếng thịt trong lòng bà, cô đau thương bao nhiêu thì bà cũng đau lòng thay cô bấy nhiêu, nhưng là người không thể sống trong quá khứ, quan trọng hơn là còn tương lai sau này, việc hôn nhân của cô vẫn kéo dài từ sau việc đó đến tận tuổi này, thực sự là không kéo dài được nữa, nuôi con khôn lớn không cha mẹ nào là không muốn điều tốt đẹp nhất cho con.

“Tối rồi, hai mẹ con còn tranh cãi cái gì.” Cửa thư phòng mở ra, Cố Hằng Văn đi ra từ trong thư phòng, đầu tóc hơi bạc, đeo kính có tác phong học giả.

Lâm Tiểu Phân tức giận ngồi trở lại ở ghế sô pha, bộ ngực vẫn phập phòng vì còn tức.

Cố Hằng Văn liếc nhìn vợ và con gái, vừa rồi ở trong thư phòng ông cũng nghe được ít nhiều chuyện cãi vã, nhấc chân đi đến chỗ An Nhiên, vỗ vỗ bả vai con gái, nói: “Nhiên Nhiên, mẹ con cũng muốn tốt cho con, có lẽ cách làm có hơi vội vàng nhưng con phải hiểu đó là tấm lòng của bà.”

An Nhiên cảm thấy mắt nóng lên, cố gắng chịu đựng để mình không rơi nước mắt, có chút nghẹn ngào nói câu xin lỗi với Lâm Tiểu Phân, sau đó túm lấy cái túi trên bàn trà chạy về phòng mình, “phanh —!” một tiếng, đóng lại cửa.

Cố Hằng Văn liếc nhìn cửa phòng nặng nề đóng lại, lắc đầu thầm than, ông quay đầu nhìn Lâm Tiểu Phân đang ngồi trên ghế sô pha, rồi ngồi xuống cạnh bà, đưa tay ra kéo bả vai bà để bà tựa vào vai mình, thở dài nói: “Đừng tức giận, trong lòng Nhiên Nhiên cũng đau khổ lắm.”

Lâm Tiểu Phân dựa vào ngực chồng, không nhịn được mà rơi nước mắt, “Ông nói xem, sao tôi lại sinh một đứa con gái ngốc nghếch như vậy chứ, vẫn không hết hy vọng, thật ngu ngốc muốn chết, một chút cũng không chịu tỉnh mộng, thật tức chết tôi mà!”

Cố Hằng Văn cười khẽ, vỗ bả vai nàng, nói: “Nhiên Nhiên giống bà, cố chấp giống bà.”

Lâm Tiểu Phân rời khỏi ngực chồng, nhìn chồng, nói: “Tôi sợ nó không may mắn như tôi, không gặp được một người đàn ông như ông.”

Cố Hằng Văn cười khẽ, một lần nữa ôm vợ vào trong ngực, nói nhỏ bên tai nàng: “Không đâu, Nhiên Nhiên sẽ gặp được.”

Trong phòng, An Nhiên dựa vào cửa ngồi xuống, đầu tựa vào đầu gối, cả người co lại khóc thút thít. Trái tim thật đau đớn, mẹ nói không sai, dù đã qua sáu năm, cô vẫn không quên được người con trai kia, người từng cho cô một tình yêu trong sáng tốt đẹp, tuy nhiên cũng tàn nhẫn làm tổn thương cô.

Cũng không biết đã khóc bao lâu, lúc An Nhiên cảm thấy mình gần như đã chảy ra toàn bộ nước mắt chịu đựng mấy năm nay thì An Nhiên quật cường lau mặt đi, mẹ nói không sai, cô không thể sống lưu luyến quá khứ đã qua, cô còn có cha mẹ, cô phải nhìn về phía trước.

                                                                                                                                                                                                              
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 25-4-2013 19:49:21 | Xem tất
Chương 03: Cưỡng Hôn

Editor: Violetin_08


Sáng ngày hôm sau, An Nhiên từ trong phòng đi ra thì Lâm Tiểu Phân đã làm xong bữa sáng, thấy cô đi ra ngoài, liếc mắt một cái bà nói: “Đến đây ăn sáng đi.” Giọng nói vẫn giống trước kia, không khác thường tí nào, giống như chuyện tối qua chưa từng xảy ra.

An Nhiên mấp máy môi đi tới phòng ăn, kéo cái ghế ra ngồi xuống đối diện với Lâm Tiểu Phân, Lâm Tiểu Phân múc cho cô bát cháo.

An Nhiên cúi đầu húp cháo, vẻ mặt nhìn không ra tâm tình.

Mặc dù Cố gia không phải là thư hương môn đệ gì, nhưng Cố cha đã định ra “tiêu chuẩn cứng ngắc” – ăn không nói, ngủ không ngáy!

Ăn xong miếng cháo cuối cùng, An Nhiên để bát xuống, ngẩng đầu lên nhìn Lâm Tiểu Phân, nói: “Mẹ, mẹ gọi điện cho bác Trương đi, con đồng ý hẹn hò với Lâm An Kiệt.”

Lâm Tiểu Phân sửng sốt, Cố Hằng Văn ngồi cạnh cũng ngừng ăn, hai người trao đổi ánh mắt, đồng loạt nhìn An Nhiên, Lâm Tiểu Phân mở miệng, nói: “Nhiên Nhiên, mẹ không muốn ép con, nếu thằng bé kia chướng mắt, chúng ta sẽ tìm mối khác là được, tối hôm qua là mẹ vội vàng quá.”

“Không phải, con nghĩ rồi, mẹ nói không sai, người ta phải nhìn về phía trước, không thể sống trong quá khứ, tuổi con cũng không còn nhỏ rồi, kết hôn cũng là chuyện sớm muộn thôi, mà Lâm An Kiệt đúng là đối tượng không tệ, cho nên con muốn thử một lần.” An Nhiên bình tĩnh nói.

Lâm Tiểu Phân không nói gì, ánh mắt nhìn cô, rõ ràng có sự lo lắng, mặc dù bà muốn An Nhiên yêu đương, kết hôn, nhưng chung quy cũng không muốn để cô làm qua loa đại khái.

Im lặng một lúc, khi bầu không khí trở nên có phần lúng túng  thì Cố Hằng Văn mở miệng nói: “Con yêu đương với ai, cha mẹ không phản đối, tự con hiểu trong lòng là được.”

An Nhiên gật đầu: “Con biết rồi, buổi sáng con có cuộc họp, con đi làm trước đã.” Nói xong, liền đứng dậy về phòng lấy túi sách, ra cửa đi làm.

Trong nhà, Lâm Tiểu Phân nhìn cửa nhà một lần nữa mở ra rồi đóng lại, đặt đôi đũa trong tay xuống bát, có chút vô lực thở dài. Bàn tay được một đôi tay khác ôm lấy, ngẩng đầu nhìn thấy chồng mình đang nhìn bà dịu dàng, khóe mắt mang theo nụ cười, nói: “Yên tâm đi, Nhiên Nhiên biết mình đang làm gì mà.”

Gần đây An Nhiên bận rộn nhiều việc, dự án Bích Hồ Viên lần lượt bị trả về, nàng lần lượt sửa đổi nhưng vẫn không đạt tới yêu cầu của tổng giám đốc. Liên tục mấy ngày, mỗi ngày nàng đều chạy qua chạy lại giữa công trường và công ty, tất cả buổi tối đều ở lại trong phòng làm việc quá mười giờ mới được về nhà. Nhưng mà cũng may chiều hôm nay, tổng giám đốc đã mở miệng vàng, rốt cục cũng thông qua bản vẽ, đồng nghĩa với việc rốt cục hôm nay nàng có thể tan tầm đúng giờ.

Sau buổi xem mắt lần trước, cô vẫn không có thời gian gặp lại Lâm An Kiệt, nhưng có trao đổi tin nhắn, Lâm An Kiệt coi như là người tương đối biết chăm sóc người khác, quan hệ thăm hỏi bình thường và đúng lúc khiến An Nhiên cảm thấy ở chung với anh ta thực ra cũng không khó khăn cho lắm.

Hôm nay An Nhiên hẹn Lâm An Kiệt ăn cơm tối, cô thực sự quyết định muốn thử tiếp nhận một cuộc tình mới, một cuộc tình lấy kết hôn làm điều kiện tiên quyết.

An Nhiên là một người nghiêm túc, khi đã quyết định làm gì thì cô sẽ nghiêm túc ra sức một trăm phần trăm đi làm, như là hôm nay vậy, cô không lái xe mà trực tiếp thuê xe, cô đã chuẩn bị để Lâm An Kiệt đưa cô về nhà.

Nơi dùng cơm là một quán cơm tây cỡ trung, vì trên đường bị kẹt xe nên khi An Nhiên đến thì Lâm An Kiệt đã đến, anh ta đang nhíu mày ngồi xem thực đơn.

“Xin lỗi, tôi đến muộn.” An Nhiên áy náy mở miệng, không giải thích lý do, đã muộn là đã muộn, cô sẽ không tìm cách lấy cớ biện giải cho sai lầm.

Để thực đơn xuống, Lâm An Kiệt cười cười, nói với An Nhiên: “Không sao, tôi cũng vừa mới tới.”

“Gọi thức ăn chưa?” An Nhiên để túi xuống, thuận miệng hỏi.

“Cô gọi đi.” Lâm An Kiệt đưa thực đơn cho An Nhiên.

An Nhiên không nghĩ nhiều, cầm tờ thực đơn trực tiếp gọi nhân viên phục vụ, cô và đồng nghiệp cũng thường tới nhà hàng này, thịt bò bít tết ở đây không tệ, salat cũng rất ngon, chủ yếu chính là giá tiền hợp lý, chi phí không quá đắt so với bình thường.

“Anh có kiêng ăn cái gì không?” Gọi trước vài món, An Nhiên đặc biệt hỏi anh ta có kiêng ăn cái gì không. Lâm An Kiệt lắc đầu, nói tùy cô, cô gọi là được rồi.

Nghe thế An Nhiên cũng không nói thêm gì nữa, trực tiếp gọi gan ngỗng dầm tương, thịt bò bít tết, canh nấm và salat xà lách, đồ ngọt thì có một chút bánh kem, vì nghĩ đến việc anh ta phải lái xe nên cũng không gọi rượu đỏ mà gọi cà phê.

Bữa cơm này hai người ăn tương đối vui vẻ, mỗi người đều nói về công việc của riêng mình, những sở thích bình thường, nói không nhiều lắm nhưng ít ra cũng không chán ngắt.

Đến thời điểm tính tiền, Lâm An Kiệt đột nhiên cảm thấy đau bụng, không thoải mái nên đi phòng vệ sinh, An Nhiên biết rõ là anh ta trốn tránh trả tiền, thực ra thì tối nay đến đây, cô cũng vốn không nghĩ để anh ta mời, cho dù là trong nhà hàng anh ta trả tiền thì ra ngoài cô nhất định sẽ trả tiền lại cho anh ta. Tuy nhiên hành động của anh ta hiện giờ rõ ràng làm người ta chán ghét rồi.

An Nhiên trực tiếp đi thanh toán, ngồi ở chỗ cũ đợi khoảng mười phút đồng hồ vẫn không thấy Lâm An Kiệt ra ngoài, cuối cùng đành lấy điện thoại gọi, Lâm An Kiệt không nhận, nhưng mà không đến một phút sau liền đi ra khỏi phòng vệ sinh, trở lại chỗ ngồi, nói với An Nhiên: “Thật ngại quá, chờ lâu rồi sao.”

An Nhiên lắc đầu, hỏi: “Dạ dày không thoải mái ư, có cần đi bệnh viện không?”

Lâm An Kiệt vội vàng giải thích: “Không cần không cần, lúc vừa vào phòng vệ sinh, có cuộc gọi của lãnh đạo gọi tới cho nên nói chuyện một lát.”

An Nhiên gật đầu, lấy túi, nói với anh ta: “Vậy chúng ta đi thôi.”

“Được, tôi đi tính tiền trước.” Lâm An Kiệt gật đầu, định đi đến quầy phục vụ.

“Không cần, hóa đơn tôi đã thanh toán rồi.” An Nhiên gọi lại hắn.

“Ách.” Lâm An Kiệt làm ra vẻ sửng sốt, sau đó nói: “Sao có thể để con gái trả tiền, bao nhiêu tiền, tôi trả cho cô.” Vừa vừa nói vừa định mở ví lấy tiền cho cô.

“Lần sau đi, lần sau đến anh mời tôi, có đi có lại mà.” An Nhiên cười, nói như vậy.

Lâm An Kiệt cũng không cố chấp, gật đầu lia lịa nói được.

Hai người ra khỏi nhà hàng, Lâm An Kiệt đề nghị cùng đi dạo một chút, thật ra thì anh ta không nói ra miệng là vì bên này đỗ xe bị thu phí, anh ta dừng xe ở một con phố phía trước cách chỗ này khoảng mười phút đi bộ.

An Nhiên gật đầu, buổi tối ăn hơi nhiều, cô có thể xem như là vận động một chút sau khi ăn xong cũng thích hợp.

Hai người đi song song với nhau, không nói chuyện, bầu không khí trở nên không tự nhiên. An Nhiên vốn là người tương đối bị động trong chuyện tình cảm, việc tự tìm kiếm đề tài nói chuyện vốn không phải là điểm mạnh của cô, trong lúc An Nhiên đang khổ não xem phải nói chuyện gì thì hai người đã đi vào một con phố hơi tối tăm, tay đột nhiên bị nắm lấy, sức lực có phần mạnh mẽ.

“Ách…” An Nhiên sững sờ ngẩng đầu, có phần không kịp phản ứng. Chỉ thấy Lâm An Kiệt nhìn cô chằm chằm, sắc mặt có chút kì lạ.

“Lâm, Lâm … Lâm An Kiệt?” An Nhiên mở miệng gọi anh ta, đưa tay muốn tránh thoát khỏi tay anh ta.

Lâm An Kiệt nhìn cô không nói tiếng nào, nuốt một ngụm nước bọt, đột nhiên ôm An Nhiên, định tiến lên hôn cô.

An Nhiên sợ, dùng sức muốn đẩy anh ta ra nhưng bất đắc dĩ không so được với sức lực của anh ta, đành tránh né, cái hôn của Lâm An Kiệt cuối cùng vẫn rơi trên gương mặt An Nhiên, cảm giác tiếp xúc với đôi môi kia chỉ khiến cho An Nhiên cảm thấy buồn nôn.

“Thả, thả tôi ra.” An Nhiên gấp rút đến muốn khóc, tay không ngừng đập vào Lâm An Kiệt, thật ra thì đi giày cao gót, An Nhiên cũng cao gần bằng Lâm An Kiệt, chẳng qua là sức lực con gái không bằng con trai, cô không tránh thoát được anh ta.

“Thả cô ấy ra.” Đột nhiên một tiếng nói của đàn ông trong trẻo lạnh lùng truyền đến từ phía sau, ở con đường trong bóng tối này thì có phần đột ngột.

                                                                                                                                                                                                                                                                          
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 25-4-2013 19:51:25 | Xem tất
Chương 04: Kẻ xấu cáo trạng trước

Editor: Violentin_08


Thanh âm lạnh lùng đều khiến An Nhiên và Lâm An Kiệt sửng sốt.

Dưới ngọn đèn lờ mờ, An Nhiên chỉ nhìn thấy một người đàn ông cao lớn đứng chỗ cách bọn họ vài mét, ánh đèn quá tối tăm mà sau lưng anh ta lại sáng sủa, An Nhiên cũng không thấy rõ hình dáng của anh ta. Nhưng mà đây không phải là điểm quan trọng, An Nhiên nhanh chóng ý thức được hoàn cảnh của mình, liền mạnh mẽ đẩy Lâm An Kiệt ra, đứng cách xa anh ta vài mét.

“Ai đó, tôi và bạn gái thân mật thì liên quan gì đến anh.” Lâm An Kiệt xoay người, đi đến chỗ người đàn ông kia, giọng nói rất hung hăng, hiển nhiên là rất khó chịu với người quấy rầy chuyện tốt của anh ta.

“Tôi không phải bạn gái anh ta.” Ở một bên An Nhiên vội vàng mở miệng giải thích, làm rõ quan hệ của cô và Lâm An Kiệt. Vốn tính hẹn hò với anh ta một chút, nhưng bây giờ thật sự không cần thiết nữa.

Người đàn ông trong bóng tối nhìn về phía Lâm An Kiệt, mở miệng nói: “Anh nghe thấy chứ?” Vừa nói, vừa lấy điện thoại di động, đưa tay lên làm ra vẻ muốn nhấn phím báo cảnh sát.

“Chờ một chút.” Lâm An Kiệt cho là anh ta muốn báo cảnh sát, vội vàng mở miệng gọi lại, anh ta là nhân viên công vụ, nửa năm sau chuẩn bị được thăng chức phó phòng, không thể chọc vào chuyện phạm pháp như vậy. Sau đó quay đầu nhìn An Nhiên một cái, khẽ nguyền rủa rồi nhanh chân bỏ đi.

Đợi khi Lâm An Kiệt đi, người đàn ông kia từng bước đi đến chỗ An Nhiên.

Đến gần, An Nhiên mới nhìn thấy rõ gương mặt cực kỳ anh tuấn của anh ta, lông mày đen nhánh, ánh mắt thâm thúy, sống mũi cao thẳng, môi rất mỏng, là một mỹ nam hiếm gặp.

“Cô không sao chứ?” Người đàn ông mở miệng, thanh âm không lạnh lùng như vừa rồi, lời hỏi thăm nhẹ nhàng, rất dễ nghe.

An Nhiên ngẩn người, một lúc sau mới phản ứng kịp, vội lắc đầu, nói: “Không sao, không có việc gì, vừa rồi, vừa rồi cảm ơn anh!”

Người đàn ông cười dịu dàng, lắc đầu, xoay người muốn đi, rồi đột nhiên nghĩ đến cái gì, lại xoay người lại, hỏi: “Cần tôi đưa cô về không?”

An Nhiên có phần vẫn ở trạng thái ngẩn người, nghe anh ta hỏi, liền vội vàng lắc đầu từ chối, nói: “Không, không cần, tự tôi có thể đi về.” Chuyện ngoài ý muốn vừa rồi khiến cô có chút sợ, nhưng cô còn không nhu nhược đến mức không thể tự về nhà, hơn nữa cô và anh ta vốn không quen biết, làm sao lại không biết xấu hổ mà làm phiền người ta.

Người đàn ông thu vào trong mắt những bối rối của cô, khóe miệng nhếch lên, mỉm cười nói: “Người đàn ông kia không thích hợp với cô.” Nói xong, cũng không đợi An Nhiên phản ứng gì thì đã xoay người rời khỏi cái hẻm nhỏ u ám này.

An Nhiên sửng sốt đứng tại chỗ một lúc lâu, từ đầu đến cuối cũng không hiểu ý tứ câu nói cuối cùng của người đàn ông kia, rốt cục cô lắc đầu không suy nghĩ nhiều nữa, đi ra khỏi ngõ hẻm, trực tiếp đón xe về nhà.

Lâm An Kiệt có thể nói là cực phẩm trong cực phẩm, xem mắt dùng vé cà phê miễn phí, thanh toán tiền ăn cơm thì anh ta trốn đi vệ sinh, ngay cả người xấu cáo trạng trước, anh ta cũng đã chuẩn bị đâu vào đấy.

Khi An Nhiên về đến nhà thì Lâm Tiểu Phân và Cố Hằng Văn đang ngồi trong phòng khách, sắc mặt rất khó chịu, thì ra trước khi An Nhiên về thì Lâm An Kiệt kia đã là kẻ xấu tố cáo với dì Trương – đồng nghiệp của Lâm Tiểu Phân, cằn nhằn nói bà giới thiệu loại con gái gì cho anh ta, hẹn ăn cơm thì đi nhà hàng đắt tiền nhất, chọn món ăn đắt tiền nhất, cơm nước xong thì cả cái nắm tay cũng không được, còn định báo cảnh sát nói anh ta vô lễ, anh ta tức giận nên mắng cả dì Trương.

Dì Trương vốn muốn làm người mai mối chuyện tốt, hiện tại ngược lại, làm chuyện tốt không thành, còn bị chửi loạn một trận, liên lụy đến danh dự của mình. Càng nghĩ càng thấy tức giận, cho nên liền gọi điện thoại đến vặn hỏi Lâm Tiểu Phân và Cố Hằng Văn, bọn họ vừa cúp điện thoại thì An Nhiên về nhà.

An Nhiên nhìn sắc mặt cha mẹ rõ ràng bất thường, hỏi ra mới biết Lâm An Kiệt kia còn trơ tráo đến mức này, mệt cô còn định hẹn hò với anh ta, bây giờ nhìn lại thật sự là nên sớm cắt đứt mới đúng.

“Nhiên Nhiên, rốt cục là chuyện gì xảy ra a, mẹ và cha con cũng không tin con là người không có đạo lý như vậy.” Lâm Tiểu Phân nói, con gái bà thế nào bà biết rõ, nhưng dì Trương cũng không phải là người nói bậy, thọc gậy bánh xe, trong chuyện này nhất định là có hiểu lầm gì đó.

“haiz, người đàn ông kia muốn cưỡng hiếp con, may mà có người đi ngang qua ngăn lại, nhưng con không nói gì, thậm chí tiền ăn cơm tối cũng là con trả.” An Nhiên ngẩng đầu nhìn mẹ, tiếp tục nói: “Mẹ, mẹ gọi điện cho dì Trương để con nói với dì.”

“Sao lại có chuyện đó!” Nghe con gái nói suýt nữa là bị người kia làm nhục, Lâm Tiểu Phân nghĩ đến liền tức giận, “Nhiên Nhiên, bây giờ mẹ liền gọi điện cho dì Trương, muốn giới thiệu người như thế cho ai chứ, bà ấy nghĩ giới thiệu cho con gái mẹ là không được.”  Vừa nói vừa lấy điện thoại muốn gọi điện cho dì Trương.

“Việc này không liên quan đến dì Trương, bà ấy cũng chỉ là có lòng tốt nhưng trở thành chuyện xấu thôi, bà phải rõ ràng mọi chuyện, Nhiên Nhiên nhà chúng ta cũng không phải như bà ấy nói, mà là đạo đức thằng kia có vấn đề.” Cố Hằng ở Văn ở bên cạnh nói.

An Nhiên nhìn cha mẹ một chút, nhưng không nói gì, xoay người vào phòng. Nằm trên giường, An Nhiên có chút buồn bực nhớ tới tình cảnh buổi tối, nghĩ lại vẫn thấy sợ, nếu người đàn ông kia không xuất hiện thì không biết cô sẽ thế nào. Cô không biết sau này có thể gặp phải tình huống như vậy nữa không, trước kia chưa bao giờ biết đi xem mắt, ăn bữa cơm cũng sẽ nguy hiểm như thế, thế nhưng lại xảy ra ở tuổi này, hình như không có con đường nào khác ngoài con đường này, chỉ trách mình ngu ngốc, một vết sẹo lại đau những sáu năm.

Nghĩ đến lại thấy lòng khó chịu, bây giờ cô rất muốn tìm một người nói chuyện tán gẫu một chút.

An Nhiên gọi điện thoại cho Lâm Lệ, rất nhanh có người nghe máy, chỉ nghe đầu dây bên kia, Lâm Lệ đột nhiên phát ra một câu tiếng hàn kém cỏi: “Yeoboseyo” Âm cuối kéo thật dài ra, âm điệu kia có phần vui tươi, ở cái tuổi này, tâm tình cô hình như vĩnh viễn đều tốt như vậy, An Nhiên có chút ghen tỵ, nhưng nhiều hơn là hâm mộ.

“Nói tiếng chim gì đấy.” An Nhiên tức giận nói.

“Hắc hắc, gần đây ta đang học Hàn ngữ, ta và Trình Tường bàn bạc rồi, tuần trăng mật sẽ đi Hàn Quốc, Hàn Quốc nhiều mỹ nhân, haha.” Lâm Lệ vui vẻ nói.

“Đi đi, cẩn thận Trình Tường của mi bị mỹ nữ cướp đi, sau đó quên mất người phụ nữ lớn tuổi có chồng như mi.” An Nhiên nói xấu.

“Đi chứ, ai gia rất tin tưởng tiểu Tường tử nhà ta, trong lòng tiểu Tường tử nhà ta chỉ có một mình ta.” Vừa nói, vừa quay qua nói với người phía sau: “Đúng không, tiểu Tường tử.”

An Nhiên mơ hồ nghe được Trình Tường trả lời, rồi sau đó thấy Lâm Lệ đắc ý nói: “thế nào, nghe thấy chứ.”

“Nghe được, nghe được, mi chính là ai gia lão phật gia, Trình Tường nhà mi chính là tiểu Lý tử bên cạnh,” An Nhiên chọc ngoáy cười nói.

“Đi chết đi, đừng có mà nguyền rủa người khác như thế.” Lâm Lệ cười mắng: “Nói đi, tìm chị đây có chuyện gì.”

An Nhiên thở dài, kể sơ lược lại buổi xem mắt tối nay.

Nghe xong, Lâm Lệ ở bên kia bùng nổ nói: “ta kháo! Thật là cực phẩm a, sao lại có người trơ tráo như thế, có ảnh không, để chị đây cúng bái một chút.”

“Nói mi a, sao có thể không giữ mồm giữ miệng như thế, chú ý dưỡng thai nữa, đừng làm hư con gái của ta.” Bị Lâm Lệ ầm ĩ một chút, tâm tình An Nhiên thư thái hơn rất nhiều, ít nhất không còn buồn bực khó chịu nữa.

“Đi chết đi, làm sao mi biết là con gái, ta muốn sinh con trai.” Lâm Lệ cười mắng.

Hai người cứ trêu đùa như vậy, đột nhiên Lâm Lệ nghiêm túc nói: “ôi chao, nói cho mi biết, trên tay ta có hàng, có muốn không?”

“Cái gì hàng?” An Nhiên nghe không rõ, như lọt vào trong sương mù.

“Đàn ông a, đồng nghiệp của Trình Tường, ta gặp rồi, hơn chúng ta hai tuổi, dung mạo hạng nhất, bằng cấp hạng nhất, nghề nghiệp hạng nhất, dù thế nào cũng tuyệt đối là cực phẩm trong cực phẩm, thế nào, nước phù sa không để chảy ra ruộng ngoài, ta đồng ý thay mi?” Lâm Lệ nói.

“Đừng, ta sợ cực phẩm rồi, mi hãy tìm người bình thường chút cho ta đi.”

“Đi đi, sao có thể so sánh cực phẩm này với ‘cực phẩm’ kia được a, nói thật, điều kiện vô cùng tốt, gặp hay không gặp. Nếu không phải ta đã có tiểu Tường tử nhà ta rồi, ta nhất định sẽ theo đuổi anh ta. Lâm Lệ có chút mê gái nói.

An Nhiên toát mồ hôi: “Dường như tiểu Tường tử nhà mi cũng là do mi mặt dày mày dạn theo đuổi đi!” Người này thật là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời a!

“Hắc hắc, điều quan trọng nhất không phải là bắt đầu thế nào mà là có kết quả, mặc dù lúc đầu là ta theo đuổi người ta rất cực khổ nhưng nhiều năm như vậy rồi, ai dám nói chúng ta không hạnh phúc.” Lâm Lệ rất tự hào nói.

An Nhiên nghe xong, trong lòng suy nghĩ, đúng a! Không cần quan tâm đã dùng biện pháp gì, bây giờ giữ được bên người mới là quan trọng nhất, ai nói là sai đây.

Thấy cô không nói gì, Lâm Lệ nói: “An tử, mi không trả lời ta coi như là mi đồng ý nhé, ngày mai ta bảo Tiểu Tường tử nhà ta liên lạc, có tin gì sẽ gọi cho mi.”

Xem đi, vốn tốt không bằng mạnh mẽ. Không lấy được người muốn lấy, thì là ai cũng có khác gì nhau đâu.

                                                                                                                                                                                                                                                        
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 25-4-2013 19:54:20 | Xem tất
Chương 05: Anh ta trở lại rồi

Editor: Violetin_o8


Lâm Lệ là một người thuộc trường phái hành động, nói giới thiệu là lập tức sắp xếp thời gian gặp mặt cho hai người, thời gian ấn định vào buổi trưa ngày thứ sáu, cũng chính là ngày mai.

Thật ra thì An Nhiên muốn khước từ, nhưng lại không chịu nổi sự dài dòng cộng với ‘uy hiếp’ của Lâm Lệ nên đành đồng ý. Thật ra thì gần đây cô rất bận bịu, vừa mới xong dự án ‘Bích Hồ Viên’, vốn tưởng là có thời gian nghỉ ngơi, không ngờ lúc này công ty phá lệ tiếp nhận một thực tập sinh, nói là tốt nghiệp trường danh tiếng, từng đạt được giải thưởng gì đó, Tổng giám đốc mở miệng vàng sắp xếp, hiện tại do An Nhiên trực tiếp dẫn dắt.

Người thực tập sinh này tên là Lăng Lâm, vóc người đẹp, chỉ là tiếng nói chuyện làm người khác nổi da gà. Nàng vừa đến, các đồng nghiệp nam trong công ty đều phấn khởi, lén lút gọi chị gái, không ngừng ân cần, nhưng mà các nữ đồng nghiệp thì buồn bực, ngầm nhỏ giọng nghị luận chua ngoa, ngoài mặt cũng cố ý cô lập cô ta.

Buổi trưa hôm nay, chờ sau khi An Nhiên hết bận rộn rồi, liền nhanh chóng tiến thẳng đến nhà ăn công ty, bên trong chỉ còn lác đác mấy người, đương nhiên đồ ăn cũng đều đã lạnh tanh rồi, cô tùy tiện chọn vài món, bưng khay tìm chỗ ngồi xuống, buổi chiều còn phải đi khảo sát tiến trình thi công ngoài công trường, thật ra cô cũng không có nhiều thời gian ăn cơm, chẳng qua là buổi sáng vội đi làm còn chưa ăn sáng, bây giờ thực sự là rất đói.

An Nhiên ăn rất nhanh, thức ăn hơi khô, thiếu chút nữa bị nghẹn, may mà có bát canh, vội vàng nhấp một hớp, khó khăn nuốt xuống, ăn cơm tập thể ở nhà ăn công ty là như thế, cơm khô, cơm nhão, món mặn, món nhạt, chỉ có canh là giống hệt nhau, đó là cho một ít tảo tía vào nước sôi, không cần cho muối, mì chính, hoàn toàn nhạt nhẽo, không có mùi vị gì cả.

An Nhiên lắc đầu, tiếp tục ăn thức ăn đã lạnh.

Đột nhiên có một người cầm hộp cơm ngồi xuống cạnh cô, cô biết hộp cơm kia chính là từ ‘Du Nhiên cư’ nổi tiếng của thành bắc, giá tiền không rẻ. An Nhiên ngẩng đầu, thấy Lăng Lâm ngồi trước mặt cô, mỉm cười nhìn cô, ngọt ngào gọi: “chị Cố.”

An Nhiên gật đầu, hỏi: “Sao bây giờ em mới ăn a, không phải đã sớm xong việc rồi sao?”

“Vừa rồi nhiều người quá, em không thích ầm ĩ, nên đợi đến bây giờ mới đến.” Lăng Lâm cười nói, tay mở hộp cơm ra, bên trong là thức ăn tinh tế, gạo Thái Lan nấu lên rất thơm cùng với mùi thơm đồ ăn thật hấp dẫn, dĩ nhiên là đối lập hẳn so với cơm của An Nhiên.

An Nhiên gật đầu, nhìn món ăn của cô ta một chút, rồi lại nhìn đồ ăn của mình, càng nhìn càng không muốn ăn. Nhưng mà cô cũng có chút tức giận, một thực tập sinh như cô ta sao lại có thể có một bưa trưa sang trọng như vậy, nên mở miệng hỏi: “Nhà hàng này rất xa a, mua về không bằng ăn luôn ở đó rồi về thì tiết kiệm thời gian hơn.”

“Ba em sợ em không quen ăn thức ăn trong công ty nên cho tài xế nhà em trực tiếp đưa tới.” Lăng Lâm cười, gắp một miếng sườn xào chua ngọt, làm bộ muốn gắp cho An Nhiên, nói: “chị Cố cũng nếm thử đi, mùi vị thức ăn nhà hàng này không tệ.”

An Nhiên vội khoát tay từ chối, nói: “không cần, chị no rồi.”

Nghe thế, Lăng Lâm ngượng ngùng đặt lại vào trong chén, như muốn tìm đề tài, lại hỏi: “chị Cố nếu muốn đổi khẩu vị thì ngày mai em sẽ bảo tài xế nhà em mang cho chị thêm một suất, nói thật, em thật không quen thức ăn trong nhà ăn.”

An Nhiên cười khan, cô không nghĩ tới cũng không có phúc hưởng thụ a, một bữa trưa mà mất nửa ngày lương, qua một tháng, hơn nửa tiền lương đều ném vào việc ăn uống, vậy cô còn đi làm làm gì, trực tiếp về nhà để Lâm Tiểu Phân nuôi thì tốt hơn.

An Nhiên nhìn đồng hồ một chút, định mở miệng nói tạm biệt thì điện thoại reo, lại là Lâm Lệ, chắc là dặn cô đừng quên buổi xem mắt ngày mai.

Gật đầu với Lăng Lâm, rồi cầm điện thoại đứng lên rời đi, nhấn nút nghe, vừa đi vừa nói chuyện: “uy, đại tiểu thư của ta, mi lại làm sao nữa.”

“An tử, ta vừa …” bên kia điện thoại, Lâm Lệ không nói chuyện điên điên khùng khùng như xưa mà ấp a ấp úng ngoài ý muốn.

“Ừ?” An Nhiên đáp hỏi, sao cô lại cảm thấy hôm nay Lâm Lệ hơi là lạ, hỏi: “mi vừa làm sao?”

“Ta vừa …” Lâm Lệ ấp a ấp úng như là đang cân nhắc, cuối cùng như là hạ quyết tâm, nhanh chóng nói: “Ta vừa mới trông thấy Mạc Phi rồi!”

Tốc độ nói nhanh chóng đến mức suýt nữa An Nhiên không nghe ra cô đang nói cái gì, nhưng là tốc độ đó cuối cùng vẫn không đủ nhanh, An Nhiên nghe được, hiểu được, cô nói cô đã trông thấy Mạc Phi rồi!

An Nhiên im lặng, không đáp lời gì mà chỉ im lặng, chính cô cũng không để ý tới sức tay nắm điện thoại di động đã vô ý tăng lên.

“An tử?” Bên kia điện thoại Lâm Lệ không nghe thấy An Nhiên đáp lại, không khỏi sốt ruột mà kêu lên. Cô hối hận, có lẽ cô căn bản không nên nói cho cô ấy biết.

“Ừ, ta vẫn nghe.” An Nhiên trả lời, giọng nói bình tĩnh đến bất ngờ, chẳng qua Lâm Lệ không biết, giờ phút này cô nắm điện thoại di động mạnh đến thế nào.

“An tử … mi không sao chứ?” Lâm Lệ vẫn có chút lo lắng, cô thật hối hận, trong lòng hận đến tự mắng mình mấy trăm, mấy ngàn lần, biết rõ người đàn ông kia làm tổn thương cô ấy sâu sắc như thế nào, chỉ trách mồm miệng mình, chuyện gì cũng không giấu được.

“Ha ha, ta có thể có chuyện gì?” An Nhiên cười khan, chính cô cũng cảm thấy nụ cười kia giả tạo như thế nào, nhưng còn muốn cậy mạnh nói tiếp: “thế nào, mi nói chuyện với anh ta ư, nhiều năm như vậy rồi, anh ta có thay đổi gì không a.”

“Ta mới không nói chuyện với người tham mộ hư vinh, thấy lợi quên nghĩa như thế, quả thật là làm nhục chính mình.” Lâm Lệ tức giận nói.

An Nhiên cười gượng, không nói gì. Thật ra thì Lâm Lệ nói cho cô biết cũng tốt, đúng là trái đất tròn, hồi đó anh ta tốt nghiệp liền đi Mỹ, cho nên sáu năm qua chưa từng gặp lại, nhưng mà bây giờ ở cùng một thành phố, nếu anh ta đã trở lại, còn gặp được Lâm Lệ, thì đoán chắc cũng có thể đụng phải mình, thay vì đến lúc đó mình không biết làm sao, hiện tại biết rồi, cứ coi như là đã có chuẩn bị.

“An tử, buổi tối chúng ta đi quán bar chứ, ta và mi uống rượu, không say không về!” Lâm Lệ nói năng hùng hồn, thật ra là không yên tâm cô, sợ cô suy nghĩ lung tung.

An Nhiên cười, không phải là cười gượng, lần này là vui vẻ, cảm giác có một người bạn quan tâm như vậy thật là tốt. Tâm tình cũng buông lỏng hơn chút, nói: “ta thực sự không sao, còn nói không say không về, cũng không nghĩ tình cảnh của mình hiện tại, mi không thương tiếc bản thân thì ta cũng mặc kệ, nhưng mi đừng làm hại oan con gái ta, nếu không ta sẽ lo lắng, ngày mai ta còn phải đi gặp con rùa vàng kia nữa, ta thực sự muốn thành công đó.”

“Ai, mi không có chuyện gì thật chứ, đừng có nói miệng đó.” Đầu dây bên kia, Lâm Lệ thầm nói.

An Nhiên đi đến cuối hành lang, nhìn ra bầu trời bao la ngoài kia, thở dài nói: “Lâm Lệ, trước đây ta không buông tay được là ta ngu ngốc, nhưng bây giờ đã sáu năm rồi, cũng đủ rồi, ta sẽ không để mình ngu ngốc như vậy nữa, không phải vì mình, thì cũng vì cha mẹ mà học thông minh hơn một chút.”

Bên kia đầu dây Lâm Lệ im lặng một lát, một lúc lâu sau mới mở miệng, ngữ khí chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “mi nha, nên sớm học thông minh tí đi.”

                                                                                                                                                                                                                                                                     
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 25-4-2013 19:56:39 | Xem tất
Chương 06: Mạc Phi

Editor: Violetin_08


An Nhiên biết Mạc Phi trở lại thì bọn họ sớm muộn cũng sẽ gặp nhau, nhưng cô không ngờ lần gặp mặt này lại đến sớm như thế, đột nhiên như thế. Dù buổi trưa khi nói chuyện với Lâm Lệ, cô đảm bảo mình không sao, mình đã buông tay, gặp mặt lần nữa cũng có thể ung dung mà đối mặt với người đàn ông kia, nhưng cuối cùng cô vẫn có phần rối loạn, nhìn người đàn ông đứng trước mặt, cô có phần rối bời không biết làm sao.

An Nhiên nhìn Mạc Phi đứng trước mắt, mặt anh ta không thay đổi bao nhiêu, vẫn đẹp trai anh tuấn như cũ nhưng khí chất thì thay đổi rất nhiều, người thanh niên tuổi trẻ rực rỡ như ánh mặt trời, giờ này đã thêm phần trưởng thành, chững chạc, còn có thêm sự thâm thúy nơi đáy mắt mà cô không thấy rõ.

Trong lòng An Nhiên biết rõ mình phải làm như không quen biết, sau đó mặt lạnh thờ ơ đi qua, không thèm nhìn anh ta một cái. Nhưng hai chân lại không chịu sự ra lệnh của bộ não mà như ghim chặt xuống mặt đất, muốn dịch chuyển nhưng không nhúc nhích được, mắt nhìn chằm chằm vào anh ta, tự hồ muốn nhìn rõ toàn bộ thay đổi trên người anh ta trong sáu năm qua.

Mạc Phi nhìn cô, khóe miệng nhếch lên, hai tay nắm thật chặt như là đè nén cái gì. Cô thay đổi, anh không nói được là thay đổi ở đâu, dù sao cũng không giống trước đây, An Nhiên hôm nay không còn là An Nhiên thường tựa vào lồng ngực anh cười vui vẻ trước kia.

Giang Thành cũng không lớn, nếu là sáu năm trước muốn tìm một người thì khó như lên trời, nhưng bây giờ anh chỉ cần nói một câu, đơn giản đến không thể đơn giản hơn nữa, không lâu sau đã có đáp án.

Mạc Phi bước từng tiến lên, sau đó dừng lại trước ở mắt cô, mở miệng: “An Nhiên!” Anh đã thầm gọi trong lòng cái tên này sáu năm, nhưng không có cơ hội gọi ra miệng.

An Nhiên lấy lại tinh thần, có phần bối rối. Cuối cùng cô không có cách nào ung dung đối mặt được, nên xoay người, chuẩn bị rời đi.

“An Nhiên.” Thấy cô muốn đi, Mạc Phi bước lên một bước, bắt lấy tay cô, hỏi: “Em … vẫn khỏe chứ?”

An Nhiên có chút đau đớn nhắm mắt lại, khóe miệng từ từ cong lên thành nụ cười, quay đầu nhìn anh, cười lạnh hỏi: “Có khỏe hay không, còn liên quan gì đến anh sao?”

Mạc Phi mím chặt môi, nhìn cô, hồi lâu mới lên tiếng: “Thật xin lỗi …” Câu xin lỗi này, anh đã nói chậm sáu năm, cũng nợ sáu năm!

An Nhiên đau lòng, tan nát giống như khi nhìn bóng lưng xoay người quyết tuyệt của anh hồi đó.

Ngửa đầu ép về dòng nước mắt đang muốn chảy xuống, cô không kiên cường, nhưng cô không cho phép mình yếu đuối trước mặt anh, bởi vì anh đã không còn là người đàn ông mà cô có thể dựa vào nữa rồi, bởi vì anh đang nắm tay một người con gái khác, người có thể trao cho anh tất cả những gì anh muốn.

Mở mắt lần nữa, ánh mắt An Nhiên đã trở nên lãnh đạm, gật đầu, nói: “Tôi tiếp nhận lời xin lỗi của anh.” Sau đó nhìn tay mình bị nắm kia, lạnh lùng mở miệng: “Mạc tiên sinh bây giờ có thể buông tay ra chứ? Tôi không muốn bị người khác hiểu lầm!”

Mạc Phi hậm hực buông tay, nhìn cô, hỏi: “Những năm qua, em có khỏe không?”

An Nhiên quay đầu, mắt nóng lên, tầm mắt dường như trở nên mơ hồ, giờ phút này, nàng không khỏi muốn khóc. Những tủi thân và khó chịu trong lòng sáu năm nay đổi lấy một câu “những năm qua, em có khỏe không?” tức cười, thật quá tức cười.

Ra sức ép dòng nước mắt kia về, quay người lại, gật đầu, nói với anh ta: “Rất khỏe!” Lòng kiêu ngạo và tự ái của cô không cho phép cô yếu thế.

Mạc Phi gật đầu, không nói nữa, chỉ nhìn cô như vậy. Không buông tay được, cho dù hiện tại anh có vợ, anh vẫn không buông tay được Cố An Nhiên, cô gái mà anh luôn nhớ nhung sáu năm nay, cô gái mà anh từng hứa hẹn cho cô tất cả điều tốt đẹp nhất trên đời. Cho nên lần này trở về, dù biết không thể nào, anh vẫn muốn gặp cô, xem cô có sống tốt không.

Hai người nhìn nhau như vậy, cũng không biết đã bao lâu, An Nhiên nở nụ cười xoay người trước, tuy nhiên, một giây sau, nước mắt từ hốc mắt theo gương mặt lăn xuống…

Mạc Phi nhìn bóng lưng của cô, nhìn cô biến mất ở góc đường, anh chỉ có thể đứng tại chỗ, chỉ có thể nhìn, anh muốn tiến lên ôm cô lại biết mình đã mất đi quyền lợi đó rồi.

An Nhiên cũng không biết mình làm thế nào về nhà, cả người mơ mơ màng màng, chỉ nhớ khi về nhà, Lâm Tiểu Phân đang làm bữa tối, nói với cô câu gì đó, cô không đáp lại, đi thẳng vào phòng, khóa trái cửa, sau đó Cố Hằng Văn về, gõ cửa gọi cô, cô cũng chỉ hờ hững đáp mình không sao, cũng không mở cửa.

Ngày hôm sau đi ra lại giống ngày thường, như là chưa xảy ra chuyện gì, chẳng qua là Lâm Tiểu Phân vẫn lưu ý thấy đôi mắt dùng kem và phấn che đi vết sưng đỏ kia, nhưng cũng không hỏi nhiều, thật ra ngày hôm qua, bà đã gọi điện cho Lâm Lệ rồi, sau khi im lặng thật lâu, Lâm Lệ chỉ nói một câu, Mạc Phi trở lại.

Vừa ra đến cửa, An Nhiên nhắc mẹ rằng đặt chỗ vào sáu rưỡi tối, cô tan việc xong sẽ trực tiếp đến đó. Lâm Tiểu Phân vẫn có chút lo lắng cho cô, nói: “Nhiên Nhiên, không thì chúng ta về nhà ăn cơm đi, con muốn ăn gì, mẹ sẽ làm cho con ăn.”

An Nhiên cười, ôm mẹ nói: “Hôm nay là ngày sinh nhật của mẹ, muốn làm cũng phải là do con và cha làm, sao có thể để mẹ tự tay nấu được, đối với cả mẹ và cha đều không được, cho nên bây giờ chỉ có thể đi ăn ngoài.”

“Mẹ không đòi hỏi gì, chỉ cần một nhà chúng ta ở chung một chỗ vui vẻ là tốt rồi.” Lâm Tiểu Phân nhìn cô, đưa tay vén sợi tóc rũ xuống trán nàng lên.

“Mẹ, một năm chỉ có một lần.” An Nhiên hôn lên trán mẹ, nói câu sinh nhật vui vẻ bên tai bà, rồi mới cầm túi xoay người ra cửa.

Lâm Tiểu Phân nhìn bóng lưng cô biến mất ở cửa, ngầm thở dài.

Hôm nay An Nhiên có chút bận rộn, buổi sáng đi hai công trường, còn phải trích ra thời gian đi mua quà cho mẹ, quan trọng nhất là, buổi xem mắt buổi trưa với ‘cực phẩm’ mà Lâm Lệ hẹn cho cô.

Buổi xem mắt hẹn vào giờ ăn cơm trưa thật ra không có gì là lạ nhưng hẹn vào buổi trưa ngày làm việc dường như có phần kỳ quái.

Thật ra lúc đầu Lâm Lệ và An Nhiên định thời gian là vào buổi tối thứ tư nhưng ngày đó An Nhiên phải làm thêm giờ để thiết kế một dự án, thật sự là không dứt ra được, nguyên là muốn chuyển sang thứ năm, không may, cái cực phẩm ở trong miệng Lâm Lệ kia đã sớm có hẹn vào thứ năm, cũng đành phải thôi, như vậy chỉ còn buổi tối thứ sáu, cũng không còn cách nào khác. Nhưng mà nơi này là Trung Quốc, mà Trung Quốc có câu ngạn ngữ – việc tốt thường gian nan, câu ngạn ngữ này thực sự ứng nghiệm, thứ sáu tuần này là sinh nhật Lâm Tiểu Phân, một tuần trước An Nhiên đã đặt chỗ ở nhà hàng rồi, chuẩn bị một nhà cùng ra ngoài ăn cơm, coi như là ăn mừng. Giằng co qua lại như thế, hai người bọn họ xem mắt thì không nói làm gì, Lâm Lệ vất vả đến buồn bực, trực tiếp ấn định thời gian vào buổi trưa, tránh việc càng kéo dài càng có việc.

Vốn là Lâm Lệ và Trình Tường dự định đến cùng, nhưng đột nhiên Lâm Lệ hơi đau bụng, hai người vội vàng đến bệnh viện, mang thai, nên ai cũng không dám khinh thường.

An Nhiên đặc biệt đến trước nửa giờ, tưởng rằng mình đến sớm, không ngờ lúc đó người đàn ông kia đã đến, nhìn từ xa An Nhiên chỉ nhìn thấy một bóng lưng, cầm điện thoại đang nói gì đó.

An Nhiên vuốt quần áo, hít sâu một hơi, cô đã nghĩ kỹ, thứ tình cảm này rất tổn thương người rồi, thật ra thì bọn họ đến tuổi này, lại xem mắt cũng không phải là để tìm kiếm tình yêu nữa, mà là muốn tìm một người bầu bạn, mục đích rất là rõ ràng.

Nghĩ thông suốt, lúc này An Nhiên mới đi qua chỗ hẹn ước, sau đó trực tiếp ngồi xuống trước mặt người đàn ông, rồi ngẩng đầu, định mở miệng, nhưng không khỏi sửng sốt, cô nhớ, người đàn ông này không phải là người lên tiếng ‘cứu’ cô ở ngõ hẻm đêm đó sao?

                                                                                                                                                                                                                                                                          
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 25-4-2013 19:58:10 | Xem tất
Chương 07: Anh có kết hôn với tôi không?

Editor: Violetin_08


Tô Dịch Thừa đang đợi thư ký Trịnh thì bà già trong nhà gọi điện thoại tới, bảo anh về nhà ăn cơm tối, anh biết nhất định không chỉ đơn giản là ăn cơm như vậy, đoán chắc là lại muốn nhắc lại chuyện xưa, chuyện xưa đó đơn giản chính là bắt anh đi xem mắt gì đó. Đang suy nghĩ làm sao để tạm thời đùn đẩy lại thì đột nhiên một người ngồi xuống trước mặt, anh nghĩ là thư ký Trịnh đến, giương mắt lên nhìn mới biết là một người phụ nữ, trực giác cảm thấy người phụ nữ này quen mặt, ngẩn người mới nhớ ra thật sự đã gặp người phụ nữ này, hơn nữa gặp không chỉ một lần!

‘A Thừa, con có nghe mẹ nói không a!” bên kia điện thoại, mẹ Tô lâu không nghe thấy con trai đáp lại, có phần không vui hỏi.

Tô Dịch Thừa lấy lại tinh thần, nói vào điện thoại di động: “Mẹ, ở đây con đang có chút việc, tối nay gọi điện cho mẹ.”

“Đừng có mà lấy cớ qua loa tắc trách với mẹ, trước tiên nói rõ ràng đã, buổi tối có về hay không.” Mánh khóe này của con trai trước kia đã chơi nhiều rồi, theo bản năng mẹ Tô không tin tưởng lời anh nói. “Ông và Cha con dù không nói ra miệng nhưng trong lòng vẫn nhớ con, con a, chuyển ra ngoài là chuyển đi luôn, một tháng cũng phải trở về một lần chứ, suốt ngày nói công việc bận rộn, một trợ lý thị trưởng thì bận rộn gì chứ, mẹ thấy ông Trương vẫn rất nhàn rỗi, thường tìm cha và ông con đánh cờ, nói chuyện phiếm, chẳng lẽ một thư ký thị ủy như ông ấy còn không bận hơn con? Mẹ thấy là con toàn kiếm cớ không về nhà.”

Tô Dịch Thừa thật sự có phần thua mẹ, cười cười xin lỗi với An Nhiên, sau đó hướng về điện thoại thỏa hiệp nói: “Được, được rồi, con biết rồi, buổi tối con có về, như vậy đi!”

“Không được sai đâu đấy” Lúc này mẹ Tô mới hài lòng, sau đó dặn dò mấy câu, rồi cúp điện thoại.

Tô Dịch Thừa cúp điện thoại, định mở miệng hỏi An Nhiên tìm anh có việc gì, không ngờ lại bị An Nhiên đoạt trước.

“Cố An Nhiên, Mộ tiên sinh phải không, tôi là Lâm Lệ, không, là đồng nghiệp của anh, Trình Tường giới thiệu tới, xin chào.” Vừa nói An Nhiên vừa vươn tay ra. Thật ra thì về người đàn ông trước mắt này, lúc đầu Lâm Lệ chỉ nói với cô là anh ta đẹp trai thôi, mà không nói gì khác, cho nên hiện tại cô chỉ biết anh ta tên là Mộ Phong, là đồng nghiệp của Trình Tường, đi làm ở công ty chứng khoán, ngoài ra không biết gì cả.

Tô Dịch Thừa sững sờ vươn tay ra bắt tay nàng, nhưng mà anh nghe những gì cô vừa nói như lọt vào sương mù, cái gì Cố An Nhiên? Cái gì Mộ tiên sinh? Cái gì Lâm Lệ? Cái gì Trình Tường? Cái gì và cái gì a!

“Cố tiểu thư, thật ra thì tôi —” Vừa định mở miệng, điện thoại lại vang lên lần nữa, Tô Dịch Thừa cười cười xin lỗi An Nhiên, nghe điện thoại, là thư ký Trịnh gọi điện thoại đến nói là bây giờ đang là giờ tan tầm, xe còn cách bốn phố nữa, ước chừng phải nửa giờ nữa mới đến, sợ anh chờ lâu nên gọi điện nói một tiếng.

Đặt điện thoại xuống, vừa định mở miệng, chuông lại vang lên, là Lý thị ủy gọi tới, thông báo rằng hội nghị xây dựng phát triển kinh tế thành phố kia bị hoãn lại sang sáng thứ hai rồi.

Đợi đến khi anh đặt điện thoại xuống lần nữa, không đợi anh mở miệng, đối diện An Nhiên cười nói: “Anh có vẻ thật bề bộn công việc.” Từ khi cô đến đây, hầu như anh không ngừng nghe điện thoại.

Tô Dịch Thừa cười cười, anh cũng không muốn nói nhiều về vấn đề này.

“Tôi nói sơ lược tình hình của tôi trước nhé.” An Nhiên đoan trang nhìn anh mở miệng nói: “Hiện tại tôi hai mươi tám tuổi, có một công việc khá ổn định, kinh tế độc lập, trong nhà còn có cả cha mẹ, cha là giáo sư cao trung, mẹ là kế toán cho một xí nghiệp quốc doanh, tôi là con một, hơn nữa thân thể khỏe mạnh, cũng không có bệnh di truyền gì.”

Tô Dịch Thừa nghe đến đây xem như đã hiểu rõ, lời dạo đầu như vậy, thì ra là cô tới đây xem mắt, tựa lưng vào ghế ngồi, khóe miệng từ từ cong lên thành nụ cười như ẩn như hiện, trước đây anh gặp người con gái này ba lần, tính lần này là lần thứ tư, cũng là lần thứ ba anh thấy cô đi xem mắt, trong đó một lần duy nhất không phải mà là cô cùng đối tượng xem mắt kia tiến thêm một bước hẹn hò, nhưng mà kết quả có vẻ như không tốt đẹp. Tuy nhiên lần này có chút bi ai là dường như cô nhận nhầm đối tượng rồi. Bưng tách cà phê trên bàn lên, uống một ngụm, tiếp tục nghe cô nói.

Thấy anh không nói, An Nhiên tiếp tục: “Thật ra thì đến cái tuổi này rồi, những nam nữ trưởng thành như chúng ta đi xem mắt với mục đích rất rõ ràng, đơn giản là muốn tìm một người bầu bạn sống chung với mình, về phần tình yêu, hình như chúng ta đã qua cái tuổi yêu điên cuồng rồi. Cho nên, nếu thích hợp, anh có muốn kết hôn với tôi không?” Cô có phần mệt mỏi, đã không muốn đợi thêm nữa, nếu hôn nhân là cái đích cuối cùng, như vậy trực tiếp đi đến kết cục là được, quá trình kia, cô không cần.

“Khụ, khụ …khụ khụ khụ…” Tô Dịch Thừa ho sặc lên vì câu nói của cô, khuôn mặt đỏ lên nhìn cô, trong mắt là vẻ không thể tin được.

An Nhiên rút khăn giấy đưa cho anh, hỏi: “anh …không sao chứ?”

Tô Dịch thừa nhận lấy, lắc đầu, nhìn cô: “Cô, cô vừa mới nói gì?” Vì sặc nên tiếng nói trở nên có chút kỳ lạ.

An Nhiên nhìn vào mắt anh, nói: “Vì tôi có kinh tế độc lập, cho nên tôi không cần dựa vào anh mà sống, giặt quần áo, nấu cơm, một ít việc nhà này tôi cũng có thể đảm nhiệm, tôi không cần hôn lễ gì lớn cả, thậm chí không cần mở tiệc mời khách, nếu có thể, ngày mai chúng ta đi đăng ký kết hôn luôn.”

Tô Dịch Thừa nhìn cô, đầu tiên chân mày nhíu chặt lại, rồi từ từ giãn ra, cười khẽ lắc đầu, nói: “Ngày mai tôi không rảnh.”

An Nhiên ngẩn người, nhưng nhanh chóng hiểu ý, gật đầu: “Tôi hiểu rồi.” nói xong liền đứng dậy chuẩn bị đi. Nghĩ lại cũng đúng, mới gặp mặt lần đầu mà đã nói chuyện kết hôn với người ta, ai mà đồng ý chứ.

“Cố tiểu thư.” Thấy cô muốn đi, Tô Dịch Thừa cũng đứng lên gọi lại, hỏi: “Chúng ta mới gặp mặt lần đầu tiên, căn bản chưa hiểu gì về nhau, cô không cảm thấy cuộc hôn nhân như vậy quá qua loa sao?”

An Nhiên quay đầu lại, nói: “như thế nào mới tính là hiểu đây? Có một số người cố ý giấu diếm, cho dù là mấy năm, thậm chí là cả đời cũng không chắc chắn hiểu rõ được bản chất của người đó, hiểu rõ tính tình anh ta, cho nên không cần để ý thời gian dài ngắn. Với lại nhìn thấu một số việc lại cảm thấy nó lộ ra vẻ xấu xí, đôi khi mơ hồ nhìn mới có cảm giác tốt đẹp mông lung.”

Hai người cứ đứng nhìn nhau như vậy, Tô Dịch Thừa nhìn cô, như là đang suy tư cái gì, An Nhiên thấy anh vẫn không nói gì, xoay người, nhấc chân chuẩn bị rời đi.

Đột nhiên thanh âm có chút từ tính từ phía sau truyền đến: “Chiều nay tôi rảnh.”

Bước chân bỗng dưng dừng lại, An Nhiên sững sờ quay đầu, đối diện với cặp mắt cười mà không cười kia, thấy anh mở miệng nói: “Bây giờ có thể cùng tôi ăn một bữa cơm chứ?”

Sau một lát sửng sốt, An Nhiên mới kịp phản ứng lại, xoay người, một lần nữa trở lại chỗ ngồi.

                                                                                                                                                                                                                                                                                 
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 25-4-2013 20:00:30 | Xem tất
Chương 08: Lấy giấy kết hôn

Editor: Violetin_08


An Nhiên ăn bữa cơm này có chút kỳ lạ, anh ta hình như bận nhiều công việc, một bữa cơm mà anh ta chẳng động đũa mấy, thời gian còn lại hầu như để nghe điện thoại, những cuộc điện thoại này chẳng liên quan đến chứng khoán hay tài chính, toàn là những thứ cô nghe không hiểu lắm. Nhưng mà trong đó cũng có một cuộc mà cô nghe hiểu rõ, chắc hẳn là gọi cho thư ký của anh, nói không cần đến đón anh mà đến nhà anh cầm sổ hộ khẩu, sau đó đi thẳng đến cục dân chính chờ anh.

Sau khi ăn cơm xong, đầu tiên hai người đến nhà An Nhiên, An Nhiên để anh ta chờ dưới lầu, còn mình thì chạy lên nhà lấy sổ hộ khẩu xuống, thật ra lúc An Nhiên cầm sổ hộ khẩu chạy xuống, thì chính bản thân mình cũng cảm thấy sững sờ, cứ thế này là đi kết hôn rồi sao? Chính mình nghĩ cũng thấy khó tin.

Thật ra tối qua cô đã suy nghĩ rất nhiều chuyện từ khi ở cùng một chỗ với Mạc Phi, rồi chuyện sáu năm qua. Trước kia không buông xuống được là vì từ đầu đến cuối cô vẫn lưu luyến đoạn tình cảm này, không quên được người đàn ông kia, trong tiềm thức, thậm chí còn mong anh ta trở về tìm cô, rồi đúng là ngày hôm qua đã gặp lại Mạc Phi, tất cả mọi chuyện cô đã nghĩ kỹ rồi, anh ta vẫn là Mạc Phi của sáu năm trước, những gì anh ta muốn cô chắc chắn không cho được, cho nên kết cục sáu năm sau và sáu năm trước đều giống nhau, bọn họ chắc chắn không thể đi đến kết cục tốt.

Hiện tại cô hai tám tuổi rồi, bây giờ đối với cô mà nói hôn nhân là vô cùng cấp bách, không chỉ cha mẹ không yên lòng mà cả Lâm Lệ cũng lo lắng thay cô, trong thời gian này, cô đã xem mắt đủ loại người, cao thấp gầy béo đều đủ, gặp nữa cũng không đảm bảo được là sẽ không gặp đến một Lâm An Kiệt thứ hai. Cô không biết người đàn ông tên Mộ Phong này tột cùng là người như thế nào, nhưng trực giác mách bảo, cô cảm thấy anh ta không giống người xấu, hơn nữa so với những người trước kia, cô có ấn tượng tốt với anh ta.

Đến khi bọn họ đến cửa cục dân chính thì thư ký Trịnh đã đến, Tô Dịch Thừa để cô đợi ở đây, còn mình đi đến chỗ thư ký Trịnh nói gì đó, thậm chí An Nhiên cảm thấy người nọ trợn mắt nhìn cô, trong mắt là vẻ khiếp sợ, không thể tin được.

Trong cục dân chính cũng không có nhiều người, hai người đến điền vào bảng kê khai, An Nhiên nhận thấy anh ta là người lịch thiệp, ít nhất hiểu được thế nào là chăm sóc con gái, tất cả chuyện phô tô copy vụn vặt đều do một tay anh ta làm, cô không cần làm quá nhiều, đến khi hai người nhận được giấy chứng nhận đỏ hồng đi ra ngoài, đã là chuyện của nửa tiếng sau rồi.

Đứng ở cửa An Nhiên cầm giấy chứng nhận kết hôn kia, hơi có phần choáng váng, thì ra kết hôn lại đơn giản như vậy!

Mở giấy chứng nhận ra, nhìn tấm ảnh phía trên vẫn còn hơi ấm, trong ảnh hai người cười cũng không ngọt ngào, thậm chí ở giữa còn có khoảng cách, An Nhiên cười khẽ, trong chớp mắt cô khép lại giấy chứng nhận thì chợt thấy cái tên phía trên kia, bỗng dưng mắt hạnh trợn tròn, phía trên kia rõ ràng viết Tô Dịch Thừa!

An Nhiên quay đầu nhìn, chỉ vào tên trên giấy chứng nhận kết hôn, vặn hỏi: “sao anh lại tên là Tô Dịch Thừa?”

Tô Dịch Thừa cười, cười trước phản ứng chậm chạp của cô bé này, ánh có chút vô lại nói : “Từ nhỏ cha mẹ tôi đã đặt tên tôi như vậy, cho nên tên tôi là như vậy chứ sao.”

“Anh …anh không phải tên là Mộ Phong sao? Rõ ràng Lâm Lệ nói với tôi anh tên là Mộ Phong a!” An Nhiên nói, cô không nhớ sai, ngay cả trên đường đến, Lâm Lệ còn gọi điện nhắc nhở cô đến, rõ ràng gọi là Mộ Phong, sao lúc này lại thay đổi cả họ tên đây!

Đang lúc An Nhiên có chút ngổn ngang thì Lâm Lệ gọi điện đến, vừa nhận điện thoại, không đợi An Nhiên mở miệng, Lâm Lệ đã oanh tạc: “Cố An Nhiên, mi chết ở đâu rồi, vừa nãy gọi điện, không phải mi nói đang trên đường đến ư, mi đã đi đến đầu bên kia Thái Bình Dương rồi hay sao, lâu như vậy còn chưa đến cho ta, Mộ Phong nhà ta đã chờ mi ở đây hai giờ đồng hồ rồi…”

An Nhiên có phần lộn xộn, cầm điện thoại di động sững sờ nhìn người đứng trước mặt cười như không cười, Tô Dịch Thừa, một câu cũng không nói nên lời, sau đó cô nghe thấy tiếng Trình Tường truyền đến từ đầu điện thoại bên kia: “Bà xã, em đừng kích động, còn đang mang thai đó, bác sĩ vừa nói em không được xúc động quá, để anh nói chuyện với An Nhiên.”

“An Nhiên, em đang ở đâu, có phải xảy ra chuyện gì không, Mộ Phong nói anh ta vẫn không thấy em đến.” Đầu điện thoại bên kia, Trình Tường hỏi.

“Em … em đi rồi, cũng, cũng gặp được người…” An Nhiên nhìn Tô Dịch Thừa, sững sờ ngây ngốc nói. Bây giờ là chuyện gì, cái gì và cái gì a!

“Ách, em gặp, nhưng vừa rồi Mộ Phong gọi tới nói không có a, cậu ấy vẫn đang chờ nhưng không thấy em tới a, không phải là em đến nhầm chỗ chứ!” Trình Tường suy đoán hỏi.

“Em, em đúng là đến ‘cà phê Tả Ngạn’ trên đường Quế Lâm.” An Nhiên nói chi tiết.

“Trời!” Nghe vậy, Trình Tường không khỏi kêu lên, rồi nói: “Thế nào lại là đường Quế Lâm, phải là ‘cà phê Tả Ngạn’ trên đường Quế Châu mới đúng a!”

“Cố An Nhiên, sao mi lại ngu ngốc như vậy a, rõ ràng ta nói rõ là ‘cà phê Tả Ngạn’ trên đường Quế Châu, mi chạy đến đường Quế Lâm làm cái gì a!” bên kia dường như điện thoại lại bị Lâm Lệ đoạt lại, chỉ nghe thấy cô giận giữ nói: “bây giờ mi nhanh đến ‘cà phê Tả Ngạn’ trên đường Quế Châu đi, không biết đường thì gọi xe đến, Mộ Phong còn đang ở đó, vẫn đang ở đó chờ mi!”

“Lâm Lệ.” An Nhiên nhẹ giọng gọi: “không kịp nữa rồi.”

“Cái gì mà không kịp nữa, bây giờ mi đi là kịp được, ta nói cho mi biết, Mộ Phong thực sự không tệ, nếu mi bỏ lỡ, mi sẽ phải hối hận!” Hiện tại Lâm Lệ rất tức giận, cô thực sự là bị Cố An Nhiên làm tức điên rồi!

An Nhiên nhìn người đàn ông đứng trước mặt một chút, lại nhìn tờ chứng nhận trong tay, nói: “Lâm Lệ, ta…ta lấy giấy chứng nhận rồi.”

“giấy chứng nhận gì, lấy cái chứng nhận gì, ta còn lấy ta đây.” Lâm Lệ đã tức giận đến hồ đồ.

An Nhiên thở dài, nhắm mắt lại, nói: “lát nữa ta gọi cho mi.” Nói xong lập tức cúp điện thoại, thật chí tắt máy luôn, cô hiểu rất rõ tính tình Lâm Lệ, cúp máy thế này mà không tắt nguồn, cô nhất định là sẽ lại gọi tới, nhưng mà hiển nhiên bây giờ không thể nói rõ với cô ấy được, ngay cả chính cô còn lộn xộn vô cùng.

Nhìn Tô Dịch Thừa trước mắt, An Nhiên quát hỏi: “anh không phải Mộ Phong, sao lại muốn lừa tôi!” Trong mắt chứa sự phẫn nộ do bị lừa gạt.

“Tôi không có ý lừa gạt cô.” Tô Dịch Thừa nhẹ nhàng cong khóe miệng, thậm chí anh thấy mình có phần thích bộ dạng cô tức giận như vậy, ánh mắt trừng to, rất đáng yêu.

An Nhiên nhìn chằm chằm anh, không hiểu sao đến bây giờ anh ta vẫn còn bịa đặt được, anh ta còn nói không lừa gạt cô sao, đừng nói là anh ta còn có biệt hiệu hay nhũ danh gọi là Mộ Phong nha.

Tô Dịch Thừa nhún vai, nói: “thứ nhất, tôi chưa bao giờ nói mình họ Mộ, mấy lần tôi muốn giải thích nhưng cô không cho tôi cơ hội mở miệng. Thứ hai, là cô một mạch ngồi vào chỗ của tôi, thậm chí còn chưa có sự đồng ý của tôi. Thứ ba, về việc kết hôn, cũng là một mình cô nói ra, tôi không hề uy hiếp hay dọa dẫm gì cô cả.”

“Tôi …” An Nhiên cứng họng, nhất thời không tìm được lời phản bác, đúng là như anh nói, chính xác là không có, bây giờ nhớ lại, đúng là do cô nhớ nhầm chỗ, sau đó cho rằng anh ta là người Lâm Lệ giới thiệu cho cô. Nhưng mà, anh ta đâm lao theo lao, rõ ràng là tiếp tay cho cô tiếp tục làm sai a! Nhìn giấy chứng nhận mình nắm chặt trong tay, đột nhiên An Nhiên nghĩ đến vấn đề, người đàn ông này rõ ràng biết cô nhầm người, vì sao lại vẫn đồng ý kết hôn với cô? Ngẩng đầu, nhìn anh, hỏi: “Sao anh lại đồng ý đi đăng ký kết hôn với tôi!”

Tô Dịch Thừa cười, không đáp mà hỏi ngược lại: “Vậy lúc đó cô hi vọng tôi từ chối sao?”

“Người bình thường cũng không mấy ai đồng ý đi!” An Nhiên nói thầm.

“Ha ha.” Tô Dịch Thừa sang sảng cười ra tiếng, mở giấy chứng nhận kết hôn trong tay ra một chút, nói: “Tôi cũng cần một người vợ, tôi thấy cô, rất thích hợp.”

                                                                                                                                                                                                                                                                                
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách