Hãy chọn Truy cập mobile | Tiếp tục

 Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Xem: 46788|Trả lời: 98
Thu gọn cột thông tin

[Tiểu Thuyết] Phượng Tê Thần Cung | Khuynh Thân - QUYỂN 2 - Chương 4 + 5 + 6| UP

 Đóng [Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 19-9-2012 12:41:12 | Xem tất |Chế độ đọc
PHƯỢNG TÊ THẦN CUNG







Tác giả: Khuynh Thân

Editor: Elvie Yuen, Kaze Hikrau, Danh Yuen, Tiểu My

Beta: Elvie Yuen

Độ dài: 5 Quyển – 178 Chương + 3 Phiên Ngoại

Thể Loại: cung đấu, nam chủ phúc hắc, nữ cường

Cuộc đấu trí giữa Hoàng Thượng và Hoàng Hậu – tranh giành nơi chốn thâm cung – mưu đồ xưng bá thiên hạ







  
Nàng – công chúa hoà thân nước liên bang. Hắn – Đế Vương xưng bá một phương.


    Gả vào hậu cung của hắn, nàng cẩn thận, từng bước chiếm lòng vua. Đêm đại hôn, hắn – một người lỗi lạc, diện mạo khôi ngô tuấn tú, nụ cười hoà nhã, người chẳng có gì gọi là lạnh lẽo, chỉ như một công tử nho nhã không màng danh lợi. Nhưng lúc hắn ôm nàng vào lòng, nàng chẳng hề thấy ấm áp chút nào. Quả nhiên, hắn hoàn toàn không chiếm đoạt nàng.


    Hắn tự cắn đầu ngón tay ngay trước mặt cô, nhiễu máu lên tấm lụa trắng trên giường.


    Người nam nhân này, đã quen nắm mọi chuyện trong lòng bàn tay, nhìn xa trông rộng, không để bất cứ kẻ nào khiêu chiến uy quyền của hắn.


    Muốn tại đây giở thủ đoạn với hắn, chỉ có con đường chết mà thôi. Thế nhưng, nàng đã không còn đường lui.


    Hắn nói, “Trái tim của Hoàng Hậu, chẳng biết đã lạc mất nơi nào.” Giọng điệu hờ hững, lại thâm thuý, ngụ ý rõ ràng.


    Nàng đáp: “Hoàng Thượng cũng chưa từng thích Ánh Tịch, đã như thế, cần chi phải quan tâm?” Nụ cười ngọt ngào, lại đầy ẩn ý, đáp lời không chút e dè.


    Mênh mông loạn thế, biên cương nổi lửa khốc liệt tứ phía, triều đình dậy sóng. Nàng và hắn, đều trở thành cái gai trong mắt lẫn nhau, không thể không diệt trừ.


    Giang sơn như hoạ, hắn sẽ vứt bỏ cả giang sơn chỉ vì nụ cười giai nhân chăng? Trách nhiệm xã tắc, nàng sẽ bỏ mặc tất cả để theo đuổi hạnh phúc đời mình ư?


    Giữa nàng và hắn, số phận đã được định. Là cuộc đọ sức tranh giành chức vị Đế Vương và Đế Hậu, cũng là cuộc tranh đấu gay gắt vì sự nghiệp thống nhất thiên hạ.

    …………..


    Y, là Không Huyền Tử thầy y nổi danh khắp thiên hạ, phong thái tuyệt thế, khí khái ngay thẳng.


    Nàng gọi y một tiếng “sư phụ”, nhưng đã ấp ủ tình cảm bấy lâu nay. Y không phải không biết, mà chỉ có thể xem như không biết.


    Y chưa từng nói với nàng, y chữa bệnh cho thế nhân, nhưng người mà y muốn cứu nhất, chính là nàng.


    Nàng mang trên mình thiên mệnh1, là huyền cơ2, một bí mật không thể tiết lộ.


    Mà y lại chính là người tiên đoán thiên cơ, cho nên nhất định phải trả giá chút gì đó. Nhưng vì nàng, y cam tâm tình nguyện.


    Khao khát của nàng, là tự do bay lượn, sống thật lòng mình.


    Y cũng như thế, muốn nắm tay nàng cùng chu du khắp thiên hạ, hành y tế thế, rảnh rỗi sẽ cùng nhau uống rượu đánh đàn, luận thơ.


    Thế nhưng, số phận cuối cùng, không ai biết trước được cả, chỉ có thể theo ý trời.


    Đạt thành ước nguyện, chính là may mắn của y. Ngược lại, đó chính là số mệnh đã định của y.

    …………..



    (1)  Thiên mệnh: (tiếng Trung: 天命; mệnh lệnh của Trời) là một khái niệm triết học cổ của Trung Quốc về tính chính thống của người cầm quyền. Thiên mệnh nói rằng Trời giao quyền cai quản thiên hạ cho chỉ một người nhưng có thể sẽ rút lại quyền ấy và trao cho người khác nếu người mang thiên mệnh là một kẻ bạo ngược, dẫn đến một sự thay triều đổi đại.



    (2)  Huyền cơ:đạo lý huyền diệu (của đạo gia)


XANH là ĐÃedit



Quyển 1: Ván cờ giang sơn xã tắc







Quyển 2: Bên sáng bên tối



1 + 2 + 3

4  + 5 +  6    7    8    9   10

11    12    13    14   15   16   17   18  

19   20    21    22    23   24   25   26   27   28   29

30   32    33   34   35   36   37   38  

39    40   41   42   43   44  

45 46






Quyển 3: Khói lửa Hoàng Cung




1  2

3    4    5    6    7    8    9   10

11    12    13    14   15   16   17   18  

19   20    21    22    23   24   25   26   27   28   29

30   32    33   34   35   36   37   38  

39    40   41   42   43   44  

45 46




Quyển 4: Người quen nơi phương xa



1  2

3    4    5    6    7    8

9    10    11    12    13    14

15   16    17    18    19    20    21    22  23

24    25    26   27    28   29

30   31   32   33   34

35




Quyển 4: Như chim liền canh




1  2

3    4    5    6    7

9    10    11    12    13  14   15




Phiên ngoại 1: Tương thân tương ái

Phiên ngoại 2: Chút mâu thuẫn

Phiên ngoại 3: Long Phượng tranh đấu

Rate

Số người tham gia 3Sức gió +15 Thu lại Lý do
hoaquynh + 5 hí, ủng hộ bạn ^^
anglemoon + 5 Ủng hộ 1 cái!
thinhmailinh + 5 Ủng hộ 1 cái!

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 19-9-2012 12:45:23 | Xem tất
Quyển 1 – Chương 1: Danh tiếng Hoàng Hậu


Edit & Beta: Elvie Yuen




Trong Phượng Tê Cung yên tĩnh vô cùng, chẳng có chút gì giống chính điện của Hoàng Hậu – người đứng đầu lục cung.


Lộ Ánh Tịch tựa vào trường ỷ gần cửa sổ, ngón tay thanh mảnh hờ hững vén bức rèm che, tiếng đinh linh êm tai ngân vang khắp phòng. Bức rèm có xâu một chuỗi dạ minh châu của Đông Hải to bằng ngón tay cái, sáng loáng mượt mà, toả ánh sáng lung linh quý phái. Sự xa hoa này, như nói lên cô được ân sủng đến dường nào, nhưng trên thực tế, cô gả vào Hoàng Triều đã nửa năm, Hoàng Đế ngủ qua đêm ở tẩm cung cô chỉ vỏn vẹn có một đêm.



Lộ Ánh Tịch hơi nhếch môi, dung mạo xinh đẹp tuyệt trần sáng loá cả mắt. Hoàng Đế của Hoàng Triều, Mộ Dung Thần Duệ, thâm trầm khó lường ngoài dự đoán của cô. Đêm đại hôn, hắn – một người lỗi lạc, diện mạo khôi ngô tuấn tú, nụ cười hoà nhã, người chẳng có gì gọi là lạnh lẽo, chỉ  như một công tử nho nhã không màng danh lợi. Nhưng lúc hắn ôm cô vào lòng, cô chẳng hề thấy ấm áp chút nào. Quả nhiên, hắn hoàn toàn không chiếm hữu cô. Hắn ở trước mặt cô, tự cắn đầu ngón tay, nhiễu máu lên tấm lụa trắng trên giường.



Nghĩ đến đây, nụ cười của Lộ Ánh Tịch càng sâu hơn, cười đến trào phúng. Biểu tượng cho sự trinh tiết của cô lại là máu của hắn, mà không phải của cô. Người nam nhân này, đã quen nắm rõ mọi chuyện như lòng bàn tay, nhìn xa trông rộng, không để bất cứ kẻ nào khiêu chiến quyền uy của hắn. Muốn tại đây giở trò với hắn, chỉ có con đường chết mà thôi. Thế nhưng, cô đã không còn đường lui.



“Công chúa.” Tiếng gọi trầm thấp vang lên, đó là tỳ nữ hồi môn của cô, Tình Thấm.



Lộ Ánh Tịch tao nhã xoay người, cười nói, “Tiểu Thấm, chúng ta đã không còn ở Ổ quốc, ngươi tốt hơn nên gọi ta Nương Nương, để tránh người khác mượn cớ bắt lỗi.”



Tình Thấm mỉm cười ngọt ngào, khẽ hạ thấp người, “Dạ, nương nương, nô tỳ lại quên, đáng bị trách phạt.”



Lộ Ánh Tịch khẽ cười, đột nhiên vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt liếc nhìn Tình Thấm, sau đó xoay sang chỗ khác, thấp giọng nói, “Nói đi.”



Tình Thấm nhẹ nhàng quỳ xuống, giọng nói rất nhỏ, nhưng khuôn mặt đáng yêu lúc nãy giờ đây lại toát lên vẻ độc ác, “Công chúa, người đã lãng phí thời gian nửa năm.”



“Ta biết.” Đôi mắt sáng rũ xuống, che đi sự căm hận trong đáy mắt, ánh mắt lúc mở ra lại bình tĩnh không gợn chút  sóng , “Ngươi lui ra đi.”



“Dạ, nương nương.” Tình Thấm cung kính đáp, đứng lên rồi lui ra ngoài.



Tẩm cư lại trở về sự yên tĩnh vốn có, Lộ Ánh Tịch khẽ thở dài. Mỗi khi Tình Thấm gọi cô một tiếng “công chúa”, chính là đang nhắc nhở cô, cô không phải là người tự do, cô đang mang trong người một nhiệm vụ vô cùng quan trọng. Và bước đầu tiên của nhiệm vụ này chính là giành được sự sủng ái của Hoàng Thượng. Ôi, được Mộ Dung Thần Duệ sủng ái ư, thực tế thâm tâm cô chẳng muốn chút nào.



“Bẩm nương nương, Hoàng quý phi cầu kiến.” Bên ngoài Tẩm cư, giọng cung nữ thanh thoát truyền đến.



“Cho nàng vào.” Lộ Ánh Tịch cao giọng đáp, mày hơi chau lại. Ở trong hậu cung, người được Hoàng Đế sủng ái nhất chính là vị Hoàng quý phi Hạ Như Sương này. Bởi nàng đã mang long thai, Hoàng Đế cho phép nàng không cần phải hành lễ thỉnh an Hoàng Hậu và Hoàng Thái Hậu, nay lại tự dưng đến cầu kiến, khiến người ta phải suy nghĩ sâu xa.



Lát sau, một cô gái xinh đẹp vận cung trang màu phấn tím thướt tha bước vào, khom gối hành lễ, “Hoàng Hậu nương nương phượng an.”



“Muội muội đang mang long thai, không cần đa lễ, ngồi đi.” Lộ Ánh Tịch mỉm cười, tiến lên nắm tay nàng, cùng nhau ngồi xuống trường ỷ.



“Như Sương đường đột đến, đã quấy rầy sự thanh tịnh của Hoàng Hậu tỷ tỷ.” Hạ Như Sương cười hiền hoà, cũng thay đổi xưng hô thân thiết hơn.



Lộ Ánh Tịch cười nhưng không nói gì. Cung nữ dâng trà nóng, rồi đứng hầu một bên, thì thấy vẻ mặt Hạ Như Sương có chút bối rối.



“Lui xuống hết đi.” Lộ Ánh Tịch phất tay, lòng sáng rõ như gương. Cái này gọi là không chuyện không lên điện Tam Bảo1.



Quả nhiên, đợi đến tẩm cư không còn ai, Hạ Như Sương mới lí nhí mở miệng nói, “Tỷ tỷ, nếu không có chuyện quan trọng, Như Sương cũng không muốn kinh động tới tỷ tỷ.”



“Chuyện gì lại làm muội muội phiền lòng vậy?” Lộ Ánh Tịch nhỏ nhẹ hỏi, ánh mắt cũng thầm đánh giá nàng. Tuổi vẫn còn khá trẻ, dung mạo xinh xắn, kiều diễm thướt tha, mặc dù không sắc sảo mặn mà, nhưng vẻ đẹp hoàn toàn tự nhiên .



Hạ Như Sương mặt mày buồn bã, như thể đang chịu bao nhiều đau khổ thảm thương, hạ giọng nói, “Mong tỷ tỷ đừng chê cười, Như Sương từ ngày mang long thai đến nay, lúc nào cũng cẩn thận cả, đối với thức ăn và thuốc thì lại càng cẩn thận hơn, phải được tỳ nữ cận thân thử qua rồi mới dám dùng .”



Lộ Ánh Tịch gật đầu, “Cần phải cẩn thận như thế.” Trong thâm cung, mỗi người đều phải tự bảo vệ lấy bản thân, vì nguy hiểm chập chùng khắp mọi nơi.  Nhưng hiếm ai có thể thẳng thắn như Hạ Như Sương.



“Sáng nay…” Hạ Như Sương do dự một lát, kế đó nói rất khẽ, “Thức ăn sáng nay có độc, tỳ nữ thử thức ăn đã chết rồi.”



Lộ Ánh Tịch nhìn nàng, ánh nhìn như muốn nhìn thấu con người ta, “Chẳng lẽ ngươi nghi người hạ độc là Bổn cung?” Cô thân là Hoàng Hậu nhưng lại hữu danh vô thực, mà địa vị Hạ Như Sương vỏn vẹn chỉ kém cô đôi chút, hơn nữa lại đang mang long thai, theo lẽ thường mà nói, người đầu tiên mà Hạ Như Sương nghi ngờ chính là cô, bởi vì cô là người có động cơ rõ ràng nhất.



Chỉ nghe Hạ Như Sương thở dài đáp, “Hoàng Hậu tỷ tỷ không tranh giành cũng chẳng mưu cầu, đây là chuyện toàn bộ hậu cung đều biết. Huống chi, nữ nhân đều có trực giác nhạy bén, Như Sương có thể cảm giác được tỷ tỷ không đố kị hay ghen ghét với Như Sương.”



Lộ Ánh Tịch không khỏi mỉm cười. Cô gái xinh đẹp dịu dàng này thật ra cũng là người hiểu chuyện, nói chuyện cũng ngay thẳng, ngược lại còn khiến người ta cảm thấy thích.



“Việc quan trọng như vậy, sao muội không bẩm báo Hoàng Thượng?” Lộ Ánh Tịch đình lại nét tươi cuồi, nghiêm mặt hỏi.



“Hoàng Thượng gần đây bận rộn nhiều việc. Người phải cùng Tư Đồ tướng quân thương thảo chinh phạt Long Triêu, Như Sương không muốn làm Người thêm phiền não, mà việc này vẫn là chuyện của hậu cung, Như Sương nên báo tỷ tỷ biết trước tiên, như vậy mới hợp cung quy.” Hạ Như Sương chậm rãi rành mạch giải thích.



Lộ Ánh Tịch đứng lên, bước về phía trước nói, “Thế thì cùng đến tẩm cung của ngươi xem xét. Phần thức ăn kia vẫn còn giữ lại chứ? Thi thể của tỳ nữ đó có ai động vào chưa?”



“Như Sương đã truyền Thái y, ngoài ra, không ai khác dám đụng tới.” Hạ Như Sương bước theo phía sau cô, miệng khẽ cười nhưng rất nhanh lại biến mất.



Lộ Ánh Tịch không quay đầu lại, môi nở nụ cười nhạt khó lòng thấy được. Hạ Như Sương lần này bẩm báo chuyệ này với cô, hòng mượn tay cô diệt trừ vật cản, nhưng với cô mà nói, đây chẳng phải chẳng phải là một cơ hội cho cô hay sao?





Quyển 1 – Chương 2: Lòng vua khó lường


Edit: Kaze Hikaru

Beta: Elvie Yuen





Lộ Ánh Tịch dừng bước, hơi ngẩng đầu, nhìn cung điệnlấp lánh ánh vàng dưới ánh mặt trời — Bạch Lộ cung.



Đây là tẩm điện Hoàng Thượng ngự ban cho Hạ Như Sương. Kinh Thi đã ghi rằng:Kiêm gia thương thương, bạch lộ vi sương. Sở vị y nhân, tại thủy nhất phương (2).Hiển nhiên có thể thấy được, vị Hoàng Quý Phi này được Hoàng Đế sủng ái biết bao.



Lộ Ánh Tịch mỉm cười, khoan thai bước vào.



“Hoàng Hậu nương nương cát tường!” Trong cung điện dát vàng, tất cả cung tỳ thái giám đồng loạt quỳ xuống.



“Đứng lên cả đi!” Giọng nói Lộ Ánh Tịch trong trẻo, ánh mắt nhìn thẳng đến chiếc giường phía sau tấm bình phong.



Phía sau, Hạ Như Sương thấp giọng nói: “Tỷ tỷ, Từ thái y đang nghiệm thi thể của cung nữ kia.”



Lộ Ánh Tịch gật đầu, không chút e dè bước lại gần tấm bình phong. Trên chiếc giường dài là một gương mặt thanh tú nhưng tái nhợt, nhìn chỉ trạc mười ba, mười bốn tuổi, chẳng còn hơi thở, im lặng như tờ. Lộ Ánh Tịch không khỏi thở dài, chốn hậu cung,mạng người chỉ như cỏ rác.



“Lão thần Từ Tấn khấu kiến Hoàng Hậu nương nương.” Từ Thái y kính cẩn hành lễ rồi mới nói: “Bẩm Hoàng Hậu nương nương, Quý Phi nương nương, độc mà cung nữ này trúng phải là “Phong hầu huyết”, chỉ cần một lượng nhỏ cũng đủ mất mạng ngay lập tức.”



“Ưm.” Lộ Ánh Tịch nhàn nhạt lên tiếng, cúi người chăm chú nhìn cổ họng tỳ nữ kia, quả nhiên vẫn còn chút vết máu. Hậu cung tranh đấu, đầy rẫy thủ đoạn, hạ độc vốn là chuyện rất bình thường. Nhưng đa số đều dùng độc mãn tính(3), ít người nào lại dùng đến kịch độc(4).



“Hoàng Hậu tỷ tỷ…” Hạ Như Sương lấy quạt lụa che mặt, quay người đi, không dám nhìn tiếp thi thể kia.



Lộ Ánh Tịch xoay người rời khỏi tấm bình phong, đứng giữa chính điện, ánh mắt chợt loé, đảo qua nhóm cung tỳ, thái giám đang quỳ bên dưới, cất giọng nói trong trẻo mà lạnh lùng: “Thực thiện của Hạ Quý phi, là ai phụ trách nấu nướng, nguyên liệu nấu ăn do ai mang vào?” Vì Hạ Quý phi đang mang long thai, nên trong Bạch Lộ cung hiển nhiên có một phòng bếp nhỏ, đãi ngộ tương tự như Phượng Tê cung.



“Hồi… hồi bẩm Hoàng Hậunương nương, là nô tì phụ trách nấu nướng…”Một cung nữ khá lớn tuổi run run trả lời, “Nguyên liệu nấu ăn do Tiểu Lương tử mang từ Ngự thiện phòng đem tới Bạch Lộ cung…”



“Bẩm Hoàng Hậunương nương, nô tài là Tiểu Lương tử, tất cả nguyên liệu sau khi được Ngự thiện phòng nghiệm tra kĩ càng, nô tài mới mang về cung.” Một tiểu thái giám mồm miệng lanh lợi tiếp lời.



Ánh mắt Lộ Ánh Tịch dừng lại trên người một cung nữ, đột nhiên hạ giọng, lại thêm vài phần lãnh khốc: “Ngươi, tên là gì, trước khi vào Bạch Lộ cung, theo hầu chủ tử nào?”



“Nô… nô tì tên Phương Phỉ, nô tì trước kia hầu hạ trong cung của Hàn Thục phi.” Cung nữ kia vội quỳ rạp xuống đất, thân mình run run.



Sắc mặt Lộ Ánh Tịch có phần dịu xuống, nhẹ thở dài, ánh mắt trong veo hiện lên sự bất đắc dĩ. Ai là người hạ độc vẫn còn là một bí ẩn, nhưng Hạ Như Sương rõ ràng lại vô tình điều tra ra chân tướng, mưu tínhhướng mọi hoài nghivề phía Hàn Thục phi.



“Hoàng Thượng giá lâm.”



Bỗng nhiên, một giọng nóilanh lảnh từ phía cửa cung vang lên.



Lộ Ánh Tịch theo thói quen khẽ chớp mắt, liếc nhìn nét mặt vui sướng của Hạ Như Sương.



“Hoàng Thượng cát tường!” Cung nữ và thái giám trong điện lại đồng loạt quỳ xuống.



Lộ Ánh Tịch cúi người hành lễ, nhưng không nói gì. Người bẩm báo với Hoàng Đếchính là cô. Chuyện này liên quan đến mạng người, lại liên quan đến Hoàng tự(5), chẳng may cô không xử lí tốt, vô tình sẽ khiến bản thân bị liên luỵ.



Khuôn mặt tuấn tú của Hoàng Đế lãnh đạm thờ ơ, đôi môi khẽ nhếch lên, vươn tay ra, trầm giọng nói: “Bình thân”.



“Hoàng Thượng…” Hạ Như Sương nghẹn ngào cất tiếng, yếu đuối bước đến, đôi mắt đẹp rơm rớm nước mắt, “Thần thiếp, thần thiếp….” chưa nói hết câu đã nghẹn ngào.



Lộ Ánh Tịch trong bụng cười thầm, xem kịch thế là đủ rồi.



Sắc mặt Hoàng Đếthoáng chốc dịu lại, ôn nhu nói: “Có Trẫm ở đây, ái phi cứ yên tâm.” Lúc này hắn mới nhìn thấy Lộ Ánh Tịch, thản nhiên nói: “Hoàng Hậu vất vả rồi.”



Lộ Ánh Tịch mỉm cười ôn hòa, “Thần thiếp vô dụng, đã kinh động tới Hoàng Thượng.”



Chẳng ngờ Hoàng Đếlại cười to, thâm thuý nói: “Trưởng công chúa củaỔ quốc sao lại có thể là người vô dụng chứ, Hoàng Hậu quá khiêm tốn rồi.”



Lộ Ánh Tịch không nói gì, chỉ mỉm cười yếu ớt. Hắn đề phòng cô cũng chả phải chuyện ngày một ngày hai, muốn lấy được sự tín nhiệm nơi hắn, quả thực rất khó khăn. Phụ hoàng ơi phụ hoàng, chuyện người muốn nữ nhi làm, còn khóhơn lên trời.



Không gian yên ắng, chỉ nghe Hoàng Thượng thong thả nói: “Vụ án này cứ giao cho Hình Bộ xử lí, mưu đồ hãm hạilong tự(6) của Trẫm, Trẫm tuyệt đối sẽ không bỏ qua.”



“Hoàng Thượng anh minh” Lộ Ánh Tịch dịu dàng phụ họa theo, ánh mắt hiện lên chút trào phúng.



Đôi mắt âm trầm của Hoàng Thượng bỗng lóe sáng, cũng lộ ra một tia trào phúng, lạnh giọng nói: “Nhắc tới mới nhớ, cũng đã lâu Trẫm không đến Phượng Tê cung, chi bằng để TrẫmđưaHoàng Hậu hồi cung.”



“Hoàng Thượng…” Hạ Như Sương kinh ngạc, không ngờ rằng Hoàng Thượng chẳng những không an ủi người đang hoảng sợ là nàng, lại muốn đưa Hoàng Hậu bị cô quạnh bấy lâu về cung.



“Muộn một chút Trẫm sẽ lại đến thăm ái phi, ái phi cứ nghỉ ngơi đi.” Hoàng Đếnhỏ nhẹ trấn an, nói xong liền bãi giá rời đi.



Lộ Ánh Tịch chậm rãi lên kiệu, im lặng ngồi bên Hoàng Đế, không hề lên tiếng.



Hoàng Thượnguể oải tựa lưng vào thành đệm, đột nhiên nhàn nhã nói: “Hoàng Hậu muốn gặp Trẫm, cứ phái người thông báo một tiếng là được, cần chi hao tổn tâm sức như vậy?”



Lộ Ánh Tịch bật cười, không hề đáp lại.



Sống lưng Hoàng Đế đột nhiên cứng đờ, ánh mắt càng thêm thâm trầm, chăm chú nhìn cô, chậm rãi nói từng chữ từng chữ: “Trẫm ghét nhất là kẻ khôn vặt trước mặt Trẫm.”



Lộ Ánh Tịch cười càng thêm vui vẻ, dung nhan rạng rỡ tựa như ánh mặt trời, kiêu kì đến chói mắt, ung dung nói: “Hoàng Thượng, kì thật người trong thiên hạ đều như vậy.”



Sắc mặt Hoàng Đế lạnh lùng, ánh mắt thêm thâm trầm: “Những người chỉ biết dùng thủ đoạn, cuối cùng sẽ bị gậy ông đập lưng ông. Còn những người thật sự có trí tuệ, mới khiến Trẫm không thể không đề phòng.”



Lộ Ánh Tịch tỏ ra vô tội nhìn hắn: “Theo như thần thiếp thấy, trên đời này, những người thật sự có trí tuệ, ngoại trừ Hoàng Thượng ra, căn bản không có người nào khác.”



Hoàng Đế khẽ nhếch môi, cười mà như không cười: “Thì ra, Hoàng Hậu của Trẫm lại dẻo miệng như vậy.”



Lộ Ánh Tịch rũ mắt, giống như là ngượng ngùng.



Bởi vì cúi đầu, cái cổ trắng nõn của cô lộ ra ngoài, sau cổ là một đóa thược dược đỏ rựcdiễm lệ,hoa nở bạt ngàn, càng làm tôn thêm da thịt trắng đến mê người.



Ánh mắt Hoàng Đế đột nhiên tối sầm lại, vươn tay xoa xoa cái cổ mảnh khảnh kia. Bàn tay mở ra rồi từng chút, từng chút bóp chặt lại.



Sát khí!



Hắn muốn giết cô?



Quyển 1 – Chương 3: Phong ba nổi lên




Edit: Kaze Hikaru

Beta: Elvie Yuen




“Hoàng Thượng…” Giọng Lộ Ánh Tịch yếu ớt, cảm giác lực tay đang xiết cổ mình ngày càng tăng, hơi thở trong lồng ngực bị rút sạch, tim gan dường như muốn vỡ tung.



Đôi mắt đen tuyền của Hoàng Đế lạnh thấu xương, sát khí ngày càng cao, lạnh lẽo đến kinh người.



Lộ Ánh Tịch buông thõng hai tay đang nắm chặt, buộc bản thân không được giãy giụa.Cô phải đánh cược! Đánh cượcHoàng Đếsẽ không giết cô!



“Vì sao không phản kháng?” Hoàng Đế vẫn xiết chặt cổ cô,giọng nói thế nhưng lại nhỏ nhẹ nghe như tán tỉnh.



Hai má Lộ Ánh Tịch trắng nõn bỗng chốc đỏ bừng, như thể máu để dồn hết lên mặt. Chân răng của cô bởi vì kiềm chế đến cực điểm mà phát ra tiếng “ken két”, chân khí trong người cô như muốn bộc phát ra ngoài.



Không thể! Cô nhất định phải nhịn. Hắn muốn hãm hại cô có ý đồ hành thích vua.



“A!” Hoàng Đế đột nhiên cười nhẹ một tiếng, từ từ buông tay ra, nét mặt bình thản, giống như chưa từng xảy ra bất cứ chuyện gì.



“Khục khục…” Lộ Ánh Tịch ho sùa sụa, há to miệng để thở, đôi mắt sáng ngời đã hằn lên tơ máu.



“Hoàng Hậu của Trẫm quả thực có khả năng nhẫn nại hơn người.” Hoàng Đế thấp giọng không ngừng cười, như đang sung sướng vô cùng, nhưng sâu thẳm trong đáy mắt lại không hề có ý cười.



Lộ Ánh Tịch ho một lúc mới định thần lại được, khàn giọng nói: “ Hoàng Thượng, thần thiếp không hiểu.”



“Trẫm lại cho rằng, nànghiểu đấy chứ.” Hoàng Đếnhìn cô trừng trừng, giọng điệu thờ ơ. “Hoàng Hậu xuất thân từ con nhà  Đế Vương, chắc đã từng nghe qua câu, vua muốn thần chết, thần không thể không chết. Trẫm hi vọng, từ nay về sau, Hoàng Hậu sẽ ghi nhớ kĩ những điều này.”



Lộ Ánh Tịch cúi thấp đầu, mắt khẽ rũ xuống, thoắt cái dấu đi một tia giận dữ. Hắn là đang nói với cô, nếu côdám giở trò, hắn sẽ giết cô. Nhưng hắn thật quá coi thường Lộ Ánh Tịch cô quá rồi.



Hoàng Đếnhư rất hài lòng, nhếch môi cười, nhàn nhã vươn tay thay cô chỉnh lại chiếc trâm vàng đã bị lệch. Động tác ấylại dịu dàng vô vàn.



Lộ Ánh Tịch ngước nhìn hắn, nở nụ cười nhạt nhưng vẫn thật đẹp.



Hai người nhìn nhau cười, ánh mắt giao nhau, lại như có một luồng khí mơ hồ chạm vào nhau mà tóe lửa.



Thật lâu sau, Hoàng Thượng tiếc hận thở dài một tiếng, chỉ nói: “Đáng tiếc, đáng tiếc, Hoàng Hậu không phải là nam.” Nếu cô là nam nhân, ắt sẽ trở thành đối thủ của hắn trong việc nhất thống thiên hạ.



“Nếu thần thiếp là nam, nào có vinh dự được trở thành Hoàng Hậu hầu hạ bên cạnh Hoàng Thượng?” Lộ Ánh Tịch thản nhiên cười, ứng đáp nhanh nhảu, cho dù là nữ, cô cũng có khả năng giết hắn trong vô hình.



Hoàng Đếmệt mỏi liếc cô một cái, ngón tay thon dài vén tầm rèm che kiệu, ôn tồn nói: “Đã đến Phượng Tê cung rồi, Trẫm nhớ ra còn có chính sự cần giải quyết, không thể đưa Hoàng Hậu vào trong được.”



“Đa tạ Hoàng Thượng đã tiễn thần thiếp một đoạn xa như vậy.” Ánh mắt Lộ Ánh Tịch trong veo, khom người hành lễ, rồi tao nhã bước xuống kiệu, nghênh ngang bước đi.



Trở lại tẩm cung, Lộ Ánh Tịch trầm tĩnh ngồi trước bàn trang điểm, đôi mắt sáng trong trẻo mà lạnh lùng hơi nheo lại. Dấu tay trên cổ côvẫn còn nổi đỏ. Có thể thấy được, Mộ Dung Thần Duệ xuống tay không chút lưu tình, không chút thương hoa tiếc ngọc.



Đôi môi anh đào khẽ cong, cô đột nhiên cất giọng: “Thay Bổn cung tuyên triệu Hàn Thục phi.”



Bên ngoài tẩm cung ngay tức khắc có cung nữ đáp lại: “Vâng, nương nương.”



Thời gian không quá một chén trà, một nữ tử vận cung trang màu xanh da trời chậm rãi bước vào, dáng vẻ không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, cúi người hành lễ: “Hoàng Hậu nương nương cát tường.”



Lộ Ánh Tịch đứng lên, không nói gì, chăm chú nhìn nàng.



Hàn Thanh Vận vẻ mặt trầm tĩnh, không chút lảng tránh sự đánh giá của cô, gương mặt thanh tao thoát tục lại có chút kiêu kỳ.



Lộ Ánh Tịch nhìn kĩ nàng, trong lòng tán thưởng. Kỳ thật diện mạo của Hàn Thục phi so với Hạ Quý phi càng thêm xuất chúng, bộ váy màu xanh da trời trên người nàng, chỉ là tơ lụa bình thường, làn váy dài vừa vặn che khuất mắt cá chân, dưới chân là một đôi hài thêu đồng màu, trên mặt hài có thêu một một áng mây màu trắng. Không hề có trang sức hoa lệ, nhưng lại rất có cốt cách, phong thái phi phàm.



“Hàn Thục phi, Bổn cung tin rằng ngươi đã biết chuyện xảy ra ở Bạch Lộ cung.” Lộ Ánh Tịch đi thẳng vào vấn đề, cũng không định cùng nàng hàn huyên.



“Có nghe phong thanh.” Hàn Thanh Vận nhàn nhạt trả lời, thân mình gầy gò bỗng cứng đờ.



“Vậy hẳn ngươi cũng biết, người đang bị hiềm nghi nhiều nhất chính là ngươi.” Lộ Ánh Tịch lãnh đạm đi thẳng vào trọng điểm.



“Hoàng Hậu minh giám, Thanh Vận quyết không làm những chuyện như vậy.” Sắc mặt Hàn Thanh Vận đột nhiên trở nên lạnh lùng, mơ hồ còn có chút tức giận.



Lộ Ánh Tịch trong lòng thầm than, con người kiêu ngạo như vậy, trong chốn hậu cung ắt phải chịu thiệt thòi.



Thấy cô không lên tiếng, Hàn Thanh Vận khẽ nhếch môi, vẻ mặt kiêu ngạo bướng bỉnh.



“Bổn cung tin ngươi.” Lộ Ánh Tịch đáp.



Hàn Thanh Vận ngẩn ra, ngước nhìncô.



“Chuyện này Bổn cung sẽ thay ngươi làm chủ.” Lộ Ánh Tịch mỉm cười, “Có điều, tính tình của ngươi quá quật cường, phải cố gắng kiềm chế, bằng không chọc giận Hoàng Thượng, Bổn cung cũng không thể giúp ngươi được.”



Hàn Thanh Vận sững sờ, nét mặt giãn ra, một lúc sau cúi mình thi lễ: “Thanh Vận đa tạ Hoàng Hậu nương nương.”



“Không cần nói những lời khách sáo với Bổn cung, ngươi lui xuống trước đi, không cần quá lo lắng.” Lộ Ánh Tịch mỉm cười, ánh mắt ủ rũ.



“Không quấy rầy Hoàng Hậu nghỉ ngơi, Thanh Vận xin cáo lui.” Hàn Thanh Vận cúi chào, kế đó xoay người đi ra ngoài.



Lộ Ánh Tịch lại một lần nữa ngồi trước bàn trang điểm, khẽ nhíu mày, thở dài một tiếng. Thuở nhỏ,cô đã cho rằng hậu cung là chốn hiểm ác, không muốn sống trong một nơi như vậy. Nhưng cô không thoát khỏi số mệnh.



Cô suy nghĩ hồi lâu, mãi cho đến khi sau lưng có tiếng người nói.



“Công chúa!” Là Tình Thấm.



“Nói đi!” Cô không hề quay đầu, mất hứng đáp.



“Công chúa, long thai của Hạ Quý phi, không thể giữ lại.” Tình Thấm cúi đầu nói.



“Ừ.” Côthờ ơ đáo, mày nhíu lại.



“Còn một chuyện nữa, nô tì nhận được tin tức, Không Huyền Từ thần y đã tiến cung, nhận lệnh giúp Hạ Quý phi an thai.”



Lộ Ánh Tịch sắc mặt cứng đờ, đột nhiên đứng lên. Ống tay áo lơ đãng quét qua trâm ngọc trên bàn trang điểm, leng keng rơi xuống mặt đất. Nhưng cô không hề phát giác, ngây người thất thần.



“Y” đã đến?!



Trong lúc hoảng hốt, khoé mi chợt ửng đỏ, đáy lòng vẫn vương vấn hoài niệm, kí ức xa xưa trong nháy mắt đột nhiên ùa về.



Bởi vì quá mãnh liệt, cô cảm giác bản thân như bị chôn vùi, không thể thở được, trái tim đau đớn khôn nguôi.


—————


Không chuyện không lên điện Tam Bảo (无事不登三宝殿): ví von không có chuyện sẽ không đến thăm hoặc cầu khẩn.


(2) Bài thơ “Kiêm gia” nằm trong tập thơ Kinh Thi nổi tiếng của Trung Quốc.
       

蒹葭 1
       

Kiêm gia 1
       

Dịch nghĩa

蒹葭蒼蒼,
白露為霜。
所謂伊人,
在水一方。
溯洄從之,
道阻且長;
溯游從之,
宛在水中央。
       

Kiêm gia thương thương,
Bạch lộ vi sương.
Sở vị y nhân,
Tại thuỷ nhất phương.
Tố hồi tùng chi,
Đạo trở thả trường,
Tố du tùng chi,
Uyển tại thuỷ trung ương.
       

Lau lách rườm rà xanh tốt,
Móc trắng làm sương,
Người mà mình nói đến
Thì ở về một phương nào của vùng nước mênh mông.
Đi ngược dòng mà theo cùng,
Đường đi hiểm trở, lại xa dài.
Đi xuôi dòng mà theo cùng.
Thì thấy nghiễm nhiên ở giữa vùng nước mênh mông ấy (mà không thể đến gần được).

= = > Ý nghĩa bài thơ: mùa nước tiết thu vừa dẫy đầy, người mà đang nói đến kia lại đi về một phương của vùng nước mênh mông, lai láng. Đi ngược lên hay đi xuôi dòng đều không gặp được. Nhưng không biết chỉ về ai mà nói thế.
         



Bản dịch thơ:

Bờ lau bụi lách xanh xanh,
La đà mọc trắng, đã thành giá sương.
Người đi sông nước mênh mang,
Ngược dòng nước biếc tìm đàng ta theo.
Sông sâu nước xiết khó chèo,
Tìm chàng ta lại tính chiều bơi xuôi.
Ngược xuôi ta chẳng kịp người,
Giữa dòng thanh thả kìa ai một chèo.

(3) độc mãn tính: độc có thuộc tính chậm.

(4) kịch độc: loại độc có thuộc tính mạnh, chỉ một lượng nhỏ cũng chết tức thì.

(5) Hoàng tự = (6) Long tự: con của Vua, người nối dõi Hoàng thất.


♫ Hết chương 1 + 2 + 3 ♫


Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 19-9-2012 12:46:52 | Xem tất
Quyển 1 - Chương 4, Thăm dò lẫn nhau




Edit: Kaze Hikaru

Beta: Elvie Yuen




Tình Thấm yên lặng lui ra ngoài.



Lộ Ánh Tịch kinh ngạc đứng thẫn thờ, khuôn mặt thanh tú có chút thê lương.



Cầm chiếc gương tinh xảo trên bàn trang điểm lên, cô vén suối tóc đen mượt sau gáy.



Chiếc gương trong tay, soi chiếu chiếc gương đồng lớn ở phía sau, trong gương đồng, trên cái cổ trắng nõn là một đóa thược dược diễm lệ, xinh đẹp mà rất sống động.



Cô nhẹ nhàng thở dài, đó là “y” vì cô mà gieo xuống “linh cơ1”, khống chế bệnh tim bẩm sinh của cô, giảm bớt đau đớn khi phát tác.



Ngoại trừ thông minh thiên phú khác hẳn người thường, bản lĩnh của cô, tất cả đều do y truyền cho. Nội công tâm pháp, kiếm pháp khinh công, y thuật độc thuật, kỳ môn binh pháp đều thuộc hàng thượng thừa. Y là kì tài hiếm thấy trong thiên hạ. Chỉ có điều, tính tình y không màng danh lợi, lại xót thương người đời, chỉ lấy cứu người làm trọng, không màng đến thế sự.



Kỳ thật, cô thật sự rất muốn cùng y ngao du thiên hạ. Những khi rảnh rỗi, uống rượu đánh đàn, luận thơ cùng nhau ngắm cảnh.



Nguyện vọng này, kiếp này coi như là vô vọng. Cô sinh ra trong nhà Đế Vương, chỉ có thể sống trong vòng tranh đấu quyền lực, không cách nào thoát ra, cũng không thể tự do.



Buông gương xuống, cô thay bộ váy trắng thuần khiết, bước ra khỏi tẩm cung.



“Nương nương, có cần chuẩn bị kiệu không?” Ngoài tẩm cung, hai cung nữ cung kính hỏi.



“Không cần, Bổn cung chỉ muốn đi dạo Ngự hoa viên thôi.” Lộ Ánh Tịch cười, chẫm rãi bước đi. Độc tính của ‘Phong hầu huyết’ rất kì lạ, trong đó có một vị thuốc quý là hoa dương nhũ. Trong hoàng cung, chỉ Ngự hoa viên mới trồng loại hoa đó. Cô đã nhận lời giúp Hàn Thục phi, đương nhiên cũng phải bỏ chút công sức tra án.



Ngự hoa viên to như vậy, bố cục tao nhã tinh tế, đình đài được xây bên hồ nước, đường nhỏ dùng đá cuội sặc sỡ để lát, trong vườn cây cối xanh tốt, trăm hoa đua nở.



Lộ Ánh Tịch vẻ mặt nhàn nhã, chậm rãi đi bộ xem xét, đi đến chỗ vườn hoa mới dừng bước. Hoa dương nhũ cũng không hề bắt mắt, cánh hoa màu trắng sữa, bên trong có màu tím, hạt có lông, chứa chất dịch màu đen, có thể dùng làm thuốc.



Ánh mắt cô lướt qua khóm hoa, rồi lập tức xoay người nói với cung nữ phía sau, “Tiểu Nam, đi hỏi xem, là ai chăm sóc vườn hoa này?”



“Vâng, Nương nương.” Cung nữ tên Tiểu Nam có gương mặt xinh xắn, vẻ mặt vô cùng lạnh lùng, vừa thấy đã biết là người ở lâu trong cung.



Tiểu Nam rời đi, một lúc sau dẫn theo một cung nữ.



“Nô tì khấu kiến Hoàng Hậu Nương nương, Hoàng Hậu Nương nương cát tường.” Tiểu cung nữ kinh sợ quỳ xuống hành lễ, không dám ngẩng đầu lên.



“Ngẩng đầu lên.” Lộ Ánh Tịch ôn nhu nói.



“Vâng, Nương nương.” Cung nữ kia khuôn mặt nhỏ nhắn mang theo vẻ kinh hoàng, đôi mắt to tròn như nai tơ rất đáng yêu.



Lộ Ánh Tịch không khỏi kinh ngạc và khiếp sợ. Sao lại có người giống cô đến thế?  Khuôn mặt giống nhau, nhưng vì còn trẻ, nên nét mặt càng ngây thơ đơn thuần.



Tiểu cung nữ kia hiển nhiên cũng chấn động, ngây ngốc nhìn cô, không thốt nên lời.



“Ngươi tên là gì?” Lộ Ánh Tịch định thần lại, làm như không có việc gì hỏi.



“Bẩm Nương nương, nô tì tên là Tê Điệp.” Cung nữ kia nhìn cô không chớp mắt.



“Ngươi bao nhiêu tuổi?”  Lộ Ánh Tịch đưa tay đỡ nàng đứng lên.



Tê Điệp hoảng hốt đứng dậy, vội vàng trả lời, “Nô tì mười sáu tuổi.”



“Vườn hoa này là do ngươi chăm sóc?” Lộ Ánh Tịch nhếch môi cười, như băng tuyết lạnh đến thấu xương. Cô dường như đã bước một chân vào âm mưu vạch sẵn của kẻ nào đó, chỉ không biết rốt cuộc kẻ đó có mục đích gì.



Tê Điệp không phát hiện ra sự đăm chiêu trong lòng Lộ Ánh Tịch, sợ hãi nói, “Hồi bẩm Nương nương, nô tì bảy tuổi đã vào cung, luôn theo Lan cô cô học chăm sóc hoa cỏ trong vườn, ở Ngự hoa viên này cũng được chín năm.”



Lộ Ánh Tịch gật đầu, xem ra Lan cô cô này đích thực là nhân vật mấu chốt.



Con mắt sáng khẽ chuyển động, trong lòng đã có chủ ý, Lộ Ánh Tịch ôn hòa hỏi, “Tê Điệp, ngươi có bằng lòng đến Phượng Tê cung hầu hạ Bổn cung hay không?”  Chốn hậu cung, mục đích cuối cùng chẳng phải là tranh giành sự sủng ái của Hoàng Đế hay sao? Nếu người ta đã có cố tình an bài như vậy, cô cũng sẽ tát nước theo mưa2.



Tê Điệp trợn to hai mắt, không dám tin ngập ngừng nói, “Nô tì, nô tì có thể sao?”



“Bổn cung nói có thể, thì là có thề.”  Lộ Ánh Tịch mỉm cười, thân hình mảnh mai kiên cường,bất khuất như tùng bách3.



“Nô tì đa tạ long ân của Hoàng Hậu nương nương. Nô tì nhất định sẽ tận tâm tận sức hầu hạ Nương nương.”  Tê Điệp vui mừng quỳ xuống tạ ơn. Nàng luôn trông coi Ngự hoa viên, nhưng chưa bao giờ được gặp Hoàng Thượng, nay có thể vào Phượng Tê cung, tương lai nhất định có thể được gần gũi với Đế vương. Nữ tử trong cung, dủ địa vị cao hay thấp, có ai lại không muốn được Hoàng Thượng để mắt chứ? Huống chi nàng và Hoàng Hậu Nương nương lại giống nhau như vậy.



“Tiểu Nam, ngươi dẫn Tê Điệp hồi cung trước đi, Bổn cung muốn ở lại đây thêm một lát.” Lộ Ánh Tịch vẫn mỉm cười, trong lòng cũng hiểu rõ ý định của Tê Điệp. Thiếu nữ hoài xuân4, không có gì đáng trách cả.



“Vâng, Nương nương.” Tiểu Nam lãnh đạm trả lời, vẻ mặt bình thản, xoay người mang Tê Điệp đi.



Lộ Ánh Tịch nheo mắt nhìn bóng dáng xa dần của các nàng, ánh mắt lạnh lùng. Tiểu Nam trầm tĩnh, kiên trì, cũng là một nhân vật không thể khinh thường. Nàng ta vốn là thị tì thân cận trong tẩm điện của Hoàng Thượng, nói cách khác, nàng ta chính là nội gián Hoàng Thượng cài vào Phượng Tê cung.



Như thế cũng tốt, cô đỡ hao hơi phí sức. Việc gặp Tê Điệp hôm nay, tin rằng chẳng mấy chốc sẽ đến tai Hoàng Thượng. Hắn sẽ càng đề phòng cô, sẽ càng hoài nghi cô có âm mưu quỷ kế.



Nghĩ đến đây, Lộ Ánh Tịch nhoẻn miệng cười, lộ ra hai lúm đồng tiền, cười rất xảo quyệt. Không cần vội, một ngày nào đó, Tê Điệp nhất định sẽ có ích.



……………………



Ban đêm, từng ngọn đèn lồng được thắp lên trong cung, toả sáng rực rỡ.



Trong Phượng Tê cung, những viên dạ minh châu lớn nhỏ bằng nắm tay được treo trên cao, chiếu sáng như ban ngày.



Lộ Ánh Tịch uể oải nằm trên giường, tùy tiện lật giở vài trang sách. Bộ váy bằng tơ tằm mềm mượt, dán sát vào thân hình quyến rũ của cô, mái tóc đen bóng buông dài trước ngực, lại tôn thêm vẻ đẹp của cô dù cho bao mệt mỏi đang vây quanh.



Bên cạnh giường, Tê Điệp đứng lặng im.

            

Thời gian một nén nhang trôi qua, Lộ Ánh Tịch buông sách xuống, môi nhếch lên. Vừa đúng lúc, cũng nên đến rồi.



Không đợi thái giám cao giọng thông báo, một nam tử mặc cẩm bào đi thẳng vào trong tẩm cung.



“Hoàng Thượng cát tường!” Lộ Ánh Tịch chậm rãi đứng lên, kính cẩn hành lễ. “Sao tối nay Hoàng Thượng lại tới đây?”



Hoàng Đế không lên tiếng, lông mày cong dài, diện mạo tuấn tú hiện lên một nét trào phúng, liếc mắt nhìn Tê Điệp.



Tê Điệp vừa bị hắn nhìn, hoảng sợ quỳ xuống, lúng ta lúng túng nói, “Nô tì khấu kiến Hoàng Thượng.”



Hoàng Đế giơ tay, lạnh nhạt nói, “Lui xuống đi.”





“Vâng, Hoàng Thượng.” Tê Điệp tuân lệnh lui xuống, khuôn mặt xinh xắn không giấu được thất vọng.



Lộ Ánh Tịch cảm thấy tiếc vô cùng, đôi mắt sáng chớp chớp.



“Hoàng Hậu thật có lòng.” Hoàng Đế thản nhiên chế giễu cô.



“Đa tạ Hoàng Thượng tán thưởng.” Lộ Ánh Tịch ánh mắt vô tội nhìn lại hắn.



“Nàng biết Trẫm khen nàng chuyện gì sao?” Sắc mặt Hoàng Đế thâm trầm khó lường, không rõ là giận hay vui.



“Thần thiếp không rõ, nhưng chỉ cần là lời khen của Hoàng Thượng, thần thiếp đều cảm thấy rất vui mừng.” Lộ Ánh Tịch nhẹ nhàng mỉm cười, khéo léo đáp.



“Hoàng Hậu của Trẫm dường như rất muốn đem Trẫm giao cho nữ nhân khác thì phải?” Hoàng Đế nhếch môi, cười đến mê người.



“Có thể sẻ chia sự sủng ái của Hoàng Thượng5, là phúc của hậu cung.” Lộ Ánh Tịch nhìn thẳng vào đôi mắt sắc bén chứa đầy ẩn ý của hắn, thong dong trả lời.



“Lời của Hoàng Hậu nghe như trách Trẫm không thường xuyên ở lại Phượng Tê cung?” Ánh mắt Hoàng Đế thâm trầm, ẩn giấu sự nghi hoặc.



“Thần thiếp tuyệt đối không có ý này.” Lộ Ánh Tịch nhẹ nhàng lắc đầu, nhỏ nhẹ lên tiếng, “Thần thiếp chỉ không hiểu, vì sao Hoàng Thượng thủy chung không muốn….” Cô thẹn thùng cúi đầu, lời còn chưa dứt nhưng ý tứ đã rõ ràng cả. Cho dù cô không muốn, thì cô vẫn phải mang Hoàng tự, đây là nhiệm vụ của cô, không thể nào trốn tránh được.



Hoàng Đế cười nhẹ một tiếng, giọng nói lạnh như băng, “Nàng rốt cuộc cũng không nhịn được mà nói ra rồi.” Hắn không chạm vào cô, chính là không muốn người kế vị sẽ do cô sinh ra.



Lộ Ánh Tịch âm thầm cắn răng, trong lòng phẫn nộ. Hắn nghĩ cô muốn nói những lời này hay sao? Hắn nghĩ cô muốn hắn chạm vào cô ư? So với hắn, cô càng không muốn.



Cho dù là như thế, cô vẫn khẽ ngẩng đầu, chăm chú nhìn hắn, trầm giọng nói, “Hoàng Thượng tối nay sẽ ở lại?”



Vẫn tưởng rằng hắn chắc chắn sẽ cự tuyệt, không ngờ hắn lại đồng ý, “Được, đêm nay Trẫm sẽ ở lại.”



Lộ Ánh Tịch ngẩn người, sững sờ nhìn hắn, không biết nói gì.





(1)  Linh cơ灵机: nhanh nhẩu, nhanh nhạy, lanh trí; ý kiến hay, biện pháp tốt. Nhưng trong truyện này, linh cơ mang nghĩa là “thiên mệnh – ý trời”



(2)  Tát nước theo mưa顺水推舟: nghĩa trong convert là “biết thời biết thế”, xuôi theo lòng người, ý bảo nếu người vạch sẵn âm mưu thì Ánh Tịch tương kế tựu kế, làm theo kế hoạch đó.



(3)  Kiên cường,bất khuất như tùng bách傲然如松柏: Cây tùng là cây quí giá vô cùng, tượng trưng thiên mệnh ý chí tối cao vô thượng của các bậc vua chúa. Mọi người thường ví kiên cường, gan dạ bất khuất như tùng.



(4)  Thiếu nữ hoài xuân少女怀春: “tâm lý thiếu nữ” hay mơ mộng



(5)  Có thể sẻ chia sự sủng ái của Hoàng Thượng雨露均沾: theo Hán Việt là “Vũ lộ quân triêm”, Hoàng cung thời xưa, Hoàng Đế có rất nhiều phi tần. “Vũ lộ quân triêm” ý nói Hoàng Đế không quá sủng ái ai, cũng không hề lạnh nhạt với ai, trong một tháng, đa số cung tần phi tử đều được Hoàng Thượng “sủng hạnh” qua.

Bình luận

ừ cưng, hố cung đấu mới :D  Đăng lúc 24-9-2012 10:33 PM
hự hự ss đào hố mới ạ:X  Đăng lúc 19-9-2012 01:24 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 19-9-2012 13:14:21 | Xem tất
Tiêu đề của bạn post không đúng quy định.

Bạn hãy đọc kỹ quy định post tiêu đề hoặc xem những người khác làm thế nào thì làm theo nhé:

http://kites.vn/thread/noi-quy-b ... -bai--4856-1-1.html

Bình luận

thanks  Đăng lúc 19-9-2012 04:55 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 20-9-2012 12:41:52 | Xem tất
ôi trời ơi sa vào cả hai hố của nhà bạn
lần đầu đọc cổ trang mà lại hoàng thượng đấu hoàng hậu thế này
bình thường toàn là hậu cung tranh đấu
rất thích truyện
hố kia cũng kiểu ngược
bạn ơi cố nha
đừng bắt bọn mình chờ lâu, tội bọn mình lắm :((

Bình luận

truyện này có đủ cả, hoàng thượng đấu hoàng hậu, hoàng hậu đấu phi tần, rùi còn tranh giang sơn, chiến tranh nữa :"> hehe thể loại và cốt truyện khá lạ   Đăng lúc 21-9-2012 12:13 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 23-9-2012 11:22:41 | Xem tất
đang điên dảo bên nhà thứ nữ, giờ lại sụp thêm một cái hố nữa, mà nghe thể loại lạ ghê, hoàng hậu cùng hoàng thượng tranh đấu. hehe
em là em thích thể loại nữ cường, chị hoàng hậu này dám đấu lại vua cũng đang xem đó thứ, mỗi tỗi giờ không dám lao đầu vào hồ, sợ không lên nổi, hihi, đợi các bạn làm được kha khá rùi mình nhảy sau nha
cảm ơn các bạn nhiều
hehe

Bình luận

em đọc thử đi, thể loại này khá mới và càng về sau càng hay hehe  Đăng lúc 24-9-2012 10:33 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 23-9-2012 12:39:40 Từ di động | Xem tất
bạn ơi lâu thế vẫn chưa có  chap mới à
đừng nói vs minh là truyện bị drop nhớ
mình ngày nào cũng chờ chap mới

Bình luận

mình post chuong moi roi day ban ;)  Đăng lúc 24-9-2012 10:33 PM
bạn đi làm r hả, cứ cố gắng đừng drop là đc, còn công việc gia đình tất nhiên là vẫn quan trọng hơn  Đăng lúc 23-9-2012 08:44 PM
ah uh tại mình thấy lâu ko có truyện nên tưởng drop, tại mình đọc trúng mấy truyện đang đọc dở editor bỏ nên cut luôn  Đăng lúc 23-9-2012 08:43 PM
T_T đâu có drop đâu bạn, hix, edit cũng phải thở lấy hơi để đi chơi hội họp bạn bè và gia đình chứ ;) mình còn đi công tác nữa, t2 mình post  Đăng lúc 23-9-2012 03:12 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 24-9-2012 22:31:22 | Xem tất

Quyển 1 - Chương 5, Miễn cưỡng bản thân



Edit: Kaze Hikaru
Beta: Elvie Yuen


Hoàng Đế vừa nở nụ cười thanh nhã, vừa đứng chắp tay, đôi mắt xanh đen phát ra hào quang khiếp người.

Lộ Ánh Tịch trong lòng chấn động, hắn thật sự muốn ngủ lại Phượng Tê cung?!

“Dường như Hoàng Hậu nghi ngờ lời nói của Trẫm?” Hoàng Đế nhướng cặp lông mày cong dài, ngạo nghễ nhìn cô.

“Thần thiếp không dám.” Lộ Ánh Tịch ôn nhu trả lời, thái độ phục tùng, nhưng trong lòng nãy giờ đã rối loạn. Hắn rốt cuộc đã muốn cô? Mặc dù biết đây là chuyện không thể trốn tránh nhưng lòng cô không khỏi thấp thỏm.

“Nghĩ một đằng nói một nẻo.” Ngữ khí Hoàng Đế lạnh lùng, lại có chút châm chọc. “Trái tim của Hoàng Hậu, không biết đã lạc ở nơi nào? Trẫm nhìn thấy trong ánh mắt của nàng, chính nàng cũng không hi vọng Trẫm sẽ ở lại.”

Lộ Ánh Tịch thầm thở dài, ngẩng đầu, mỉm cười nói, “Thần thiếp rủ mắt xuống, sao Hoàng Thượng lại có thể nhìn thấu đáo lòng của thần thiếp?”

“Chỉ trong nháy mắt, cũng đủ để thấy rõ.” Hoàng Đế từng bước lại gần cô, ngón tay thon dài khẽ nâng cằm cô như đang tán tỉnh, “Hoàng Hậu của Trẫm có một đôi mắt sáng như sao, đáng tiếc nó không trong suốt thấy đáy, Trẫm phải tỉ mỉ chú ý, mới có thể biết được trong đó đang ẩn chứa điều huyền bí gì.”

Tay hắn chậm rãi vuốt ve da thịt cô, Lộ Ánh Tịch cố không kháng cự, mày khẽ chau lại.

“Trẫm chạm vào khiến cho Hoàng Hậu khó chịu sao?” Hoàng Đế trầm giọng hỏi, đầu ngón tay lạnh lẽo lướt qua môi cô, sau đó lạnh lùng rút tay lại.

“Thần thiếp chỉ cảm thấy khẩn trương thôi…” Cô mím môi, dùng sức cắn răng một cái, bỗng giang tay ôm lấy hắn.

“Hoàng Thượng, để thần thiếp thay quần áo cho Người.” Lộ Ánh Tịch nhẹ giọng nói, trong lòng tuy giận dữ và xấu hổ, nhưng động tác lại vô cùng từ tốn, nhẹ nhàng cởi áo choàng của hắn.

Cẩm bào còn chưa cởi, Hoàng Đế đột nhiên bắt lấy tay cô, ánh mắt sâu thẳm lạnh băng, giống như muốn nhìn thấu đáy lòng cô.

Lộ Ánh Tịch ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đón nhận ánh mắt của hắn, không chút lảng tránh, rất có phong thái của một tráng sĩ ra đi không hối tiếc.

Hoàng Đế thản nhiên nhếch môi cười nói, “Tâm trạng bây giờ Hoàng Hậu giống như sắp phải ra pháp trường vậy.”

“Chỉ là do thần thiếp khẩn trương mà thôi.” Lộ Ánh Tịch lặp lại câu nói vừa rồi. Cô chưa nghĩ ra lí do, nhưng quả thực cô cảm thấy giống như sắp chết vậy.

“Xem ra Hoàng Hậu thật sự rất khẩn trương.”  Ý cười Hoàng Đế dạt dào, ánh mắt thâm trầm khôn lường.

Lộ Ánh Tịch khẽ cắn môi dưới, cố gắng nhẫn nại, xoay người kéo đai áo thắt nơ bướm ở bên hông, áo trượt khỏi vai, nhẹ nhàng rơi xuống đất.

Tấm lưng trơn bóng, trắng nõn như tuyết, làm tôn lên mái tóc dài đen nhánh, da thịt nõn nà, quyến rũ mê người.

Đôi mắt xanh của Hoàng Đế bỗng chốc tối sầm lại, cảm xúc phức tạp.

“Hoàng Thượng…” Giọng nói Lộ Ánh Tịch có chút run run, không xoay người nhìn hắn, lưng vẫn thẳng tắp lạ thường, nhưng không giấu nổi chút run rẩy kia.

Hoàng Đế vươn tay, vuốt mái tóc dài của cô, tay từ từ trượt xuống.

Lộ Ánh Tịch cả người run lên, hàm răng cắn chặt, cố khắc chế ý niệm muốn cho hắn một chưởng trong đầu.

Hoàng Đế dường như đối với mái tóc cô yêu thích không nỡ buông tay, dịu dàng vuốt ve, than nhẹ, “Mày ngài tựa tranh vẽ, tóc kết dải lụa xanh.”

Lộ Ánh Tịch hờ hững lắng nghe, chỉ cảm thấy như bị hành hạ. Hắn như cố ý tra tấn cô, muốn xem cô có thể nhẫn nại đến khi nào sao? Trong lòng bắt đầu tự tranh đấu, hiện tại nếu cô đổi ý, hắn nhất định sẽ tức giận, mượn cớ giáng tội cô.

Lòng đang bồn chồn, bỗng hơi thở nam tử ở phía sau đột nhiên biến mất. Lộ Ánh Tịch không khỏi kinh ngạc, hoài nghi xoay người lại nhìn, đối diện với một đôi mắt thâm thúy.

“Tiết trời rất lạnh, Hoàng Hậu cẩn thận nhiễm phong hàn.” Hoàng Đế chậm rãi nói, nhặt quần áo khoác lên vai cô, đôi mắt xanh lam trong suốt, nhưng lại lóe lên chút nhu tình mê người.

Lộ Ánh Tịch lấy lại bình tĩnh, mặc quần áo, từ từ xoay người, trên môi lộ ra nụ cười ngọt ngào, “Thần thiếp đa tạ Hoàng Thượng quan tâm.” Mặc kệ vì nguyên nhân gì mà hắn không chạm vào cô, đáy lòng cô nhẹ nhàng thở phào. Cô vốn tưởng rằng, chuyện này chỉ cần cắn răng chịu đựng một lát rồi sẽ qua, nhưng thực sự rất khó rất khó. Nếu như không thực sự thương hắn, làm sao có thể can tâm tình nguyện giao thân xác cho hắn?

Lúc này bên ngoài tẩm cung, một giọng nói kính cẩn của thái giám truyền đến.

“Hoàng Thượng, nô tài có chuyện quan trọng cần bẩm báo.”

Hoàng Đế liếc nhìn Lộ Ánh Tịch, vẻ mặt bình thản, lên tiếng, “Chuyện gì, nói?”

“Bẩm Hoàng Thượng, vừa rồi thích khách lẻn vào Bạch Lộ cung, Hạ quý phi bị hoảng sợ, hình như đã động đến long thai.”

Sắc mặt Hoàng Đế đột nhiên trầm xuống, bước nhanh ra khỏi tẩm cung.

Lộ Ánh Tịch đứng sững, không nhúc nhích, lại mơ hồ nghe được đoạn đối thoại giữa Hoàng Đế và thái giám, lòng đột nhiên căng thẳng.

“Y” thông đồng với thích khách, không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng.





Quyển 1 - Chương 6, Huyết mạch hoàng thất


Edit & Beta, Elvie Yuen



Tại Bạch Lộ cung, đèn đuốc sáng trưng, huy hoàng rực rỡ, nhưng lại quá mức yên tĩnh khiến lòng người bất an.

Bên ngoài tiền điện, một loạt đái đáo thị vệ nghiêm nghị lẫm liệt đứng thẳng, dáng vẻ lạnh lùng. Trong điện vàng, một nam tử tuấn tú mặc áo báo màu trắng cẩn xanh đang quỳ dưới đất. Dù đang quỳ, nhưng dáng vẻ không hề hèn mọn, mặt mày ôn nhã tuấn tú, vẻ mặt bình thản lại có chút đăm chiêu, ánh mắt trong trẻo mà ấm áp. Làn gió nhẹ vi vu thổi từ ngoài điện vào, lướt qua tay áo bào màu trắng của y, làm tay áo bay lên, như thể đang tung bay theo gió.

Lộ Ánh Tịch đứng cách đó vài bước ngóng nhìn y, dung nhan tuyệt sắc chói loá lúc này như vầng trăng sáng, thế mà ẩn trong đôi mắt sáng kia chỉ có u sầu ảm đạm.

“Ánh Tịch.” Nam tử kia khẽ mở miệng, đôi mắt đen tĩnh mịch sâu thẳm như giếng cổ, không chút sợ hãi, bình tĩnh thong dong.

“Sư phụ.” Lộ Ánh Tịch cúi đầu lên tiếng trả lời, cũng vô thức tiến lại gần.

“Nửa năm không gặp, ngươi vẫn khỏe chứ?”  Khóe môi nam tử khẽ nhếch, nở nụ cười tươi.

“Khoẻ.” Lộ Ánh Tịch cười mỉm, vươn tay ra, muốn dìu y đứng dậy.

Y lại không động đậy, cất giọng nói ôn hoà, “Hạ Quý Phi động long thai, xác thực là lỗi của ta.”

Lộ Ánh Tịch bất đắc dĩ rút tay về. Hoàng Đế hiện đang ở trong tẩm cư, cô không có quyền quyết định ở đây. Khi thích khách đột nhập Bạch Lộ cung, lúc ấy sư phụ chưa kịp hạ châm an thai cho Hạ Quý Phi, lại vì điều ngoài ý muốn này mà châm sai vị trí. Thật ra, với y thuật xuất thần nhập hóa của sư phụ, cho dù có xảy ra biến cố gì, cũng nhất định có thể bảo hộ thai nhi trong bụng Hạ Quý phi an toàn, nhưng nàng ta lại không chịu để sư phụ châm cứu và chữa trị. Lòng nghi ngờ quá sâu, làm lòng người lo sợ. Mà tên hắc y nhân kia hành thích thất bại, lập tức cắn nát túi độc sẵn trong miệng, tự sát bỏ mình, chết không đối chứng.

Thời gian một nén hương trôi qua, Hoàng Đế rốt cục cũng bước ra ngoài, vẻ mặt lãnh khốc, ánh mắt thâm trầm.

“NamCung Uyên.” Giọng nói lạnh như băng, gọi thẳng tên của nam tử kia, không hề gọi hắn là Không Huyền Tử thần y.

“Xin hỏi Hoàng Thượng, tình hình Hạ Quý Phi như thế nào?” Nam Cung Uyên nhìn thẳng Hoàng Đế, bình tĩnh vô cùng.

Giọng điệu Hoàng Đế càng lạnh lùng, “Hài nhi của Trẫm, không thể giữ được.”

Lộ Ánh Tịch ở bên nghe được trong lòng chấn động, Nam Cung Uyên lại chỉ thương xót thở dài một hơi, giống như đã sớm đoán trước.

“Việc hành thích, Trẫm nhất định sẽ điều tra.” Đôi mắt Hoàng Đế sâu không thấy đáy sắc bén như dao, cất tiếng nói lạnh như băng giá, “Nam Cung Uyên chữa bệnh tắc trách, tội này vô cùng xác thực. Người đâu! Đưa hắn nhốt vào thiên lao, giao cho Hình Bộ xử lý!”

Lộ Ánh Tịch kinh hãi, vội vàng la lên, “Hoàng Thượng —”

Nhưng không đợi cô mở miệng cầu xin, Hoàng Đế đã nhìn cô đầy lạnh lùng, cắt ngang lời cô, “Hoàng Hậu có ý kiến gì sao?”

Thấy vẻ mặt hắn hung ác nham hiểm, Lộ Ánh Tịch chỉ biết mím chặt môi, im lặng. Nếu giờ cô lỗ mãng, không chỉ không cứu được sư phụ, mà có khi còn chọc giận hắn, không có ích gì cả.

Lúc này thị vệ ngoài điện đã tiến vào, bắt lấy Nam Cung Uyên.

“Ánh Tịch, không cần lo lắng cho ta.” Vẻ mặt Nam Cung Uyên vẫn bình tĩnh, mặc cho bọn thị vệ áp giải mình đi.

Lộ Ánh Tịch nhìn y dần khuất bóng, bàn tay trắng nõn tức giận nắm chặt lại. Với võ công tuyệt thế của sư phụ, nếu muốn phản kháng, có ai có thể bắt được y? Chẳng qua trời sinh y tính tình lương thiện, không muốn sát sinh, cũng không muốn đả thương ai. Chuyện của Hạ Quý Phi, y nhất định là đang cảm thấy áy náy, tự trách bản thân.

Hoàng Đế tiến đến bên cạnh cô, mắt nheo lại, cầm lấy tay cô.

“Hoàng Thượng?” Lộ Ánh Tịch trong lòng bồn chồn lo sợ, khẽ rút tay lại, hắn lại càng nắm chặt hơn, nắm bàn tay cô đến phát đau.

“Hoàng Hậu như rất quan tâm tới Nam Cung Uyên?” Hoàng Đế không buông tay, làm như thờ ơ hỏi.

“Thần thiếp thân là đồ đệ, đương nhiên phải lo lắng cho an nguy của sư phụ.” Lộ Ánh Tịch kính cẩn trả lời. Cô nhất định sẽ nghĩ biện pháp cứu sư phụ ra, dù cho phải không từ một thủ đoạn nào!

“Hoàng Hậu và Nam Cung Uyên đúng là thầy trò tình thâm, thật khiến Trẫm ngưỡng mộ.” Bàn tay to lớn lại siết chặt hơn, khuôn mặt thản nhiên không chút cảm xúc.

Lộ Ánh Tịch bị đau, hít sâu một hơi. Cô thậm chí còn nghe được đốt ngót tay bị hắn nắm chặt phát ra tiếng “răng rắc”.  Mộ Dung Thần Duệ, ngươi thật khinh người quá đáng!

“Trẫm đang nói chuyện với nàng, sao lại im lặng không nói gì?” Hoàng Đế dường như không màng đến sự đau đớn của cô, nhìn chằm chằm vào mắt cô.

Lộ Ánh Tịch cố nén lửa giận đang cuồn cuộn bốc lên trong lòng, âm thầm vận khí đan điền, chân khí tụ lại trong lòng bàn tay, chống lại vũ lực không chút nương tình của hắn.

Hoàng Đế chậm rãi nhếch môi, đôi mắt hắn tràn ngập ý cười, lực tay càng thêm mạnh mẽ, cũng đã bắt đầu vận nội lực!

Trong không gian tĩnh lặng, hai luồng chân khí mạnh mẽ như nhau đột nhiên đụng phải, giằng co kịch liệt, không ai nhường ai. Trong nháy mắt, cung điện rộng lớn như thế bỗng trở lạnh, khí lạnh bao phủ dày đặc!

Nhưng sau một lát, Hoàng Đế dần dần rút lại chân khí, từng chút từng chút một.

Đáy lòng Lộ Ánh Tịch không khỏi nhẹ nhàng thở ra, cũng chậm chậm rút chân khí về. Hiện tại cũng không phải là lúc vạch mặt, tuy rằng cô rất muốn đánh với hắn một trận sảng khoái.

“Thì ra Hoàng Hậu là một cao nhân thâm tàng bất lộ.” Hoàng Đế buông tay nàng ra, ung dung nói, “Võ công tuyệt đỉnh như vậy, thế gian hiếm có, sư phụ nàng có lẽ lại càng cao thâm phi phàm .”

Lộ Ánh Tịch đột nhiên run lên, phút chốc ngước nhìn hắn. Suy nghĩ của hắn thế nhưng lại sâu xa như vậy! Cố ý ép cô vận nội công, không chỉ muốn thăm dò cô, lại còn muốn thăm dò thực lực của sư phụ! Uổng cho cô tự cho mình thông minh, nhìn thấu lòng người, lại dễ dàng trúng quỷ kế của hắn!

“Sư phụ tính tình điềm đạm chất phác, nguyện vọng cả đời của người là cứu chữa cho mọi người, lần này chỉ là ngoài ý muốn khiến Hạ Quý Phi mất đi long thai, sư phụ nhất định cảm thấy vô cùng hổ thẹn.” Cô trấn tĩnh bản thân, thổn thức than nhẹ, dùng giọng nói mềm mỏng an ủi nói, “Hoàng Thượng cùng Hạ Quý Phi đều là người phúc trạch miên hậu, ngày sau nhất định sẽ lại mang long thai.”

“Phúc trạch miên hậu?” Hoàng Đế hừ một tiếng, sắc mặt lạnh băng, “Sau chuyện hạ độc, lại xuất hiện thích khách hành hung, theo Trẫm nghĩ, có người vốn không muốn thấy huyết mạch của Trẫm tồn tại.”

Lộ Ánh Tịch không nói gì, chỉ rũ mắt xuống giấu đi ánh mắt lạnh như tuyết. Không ngờ hắn cũng đoán được, những việc gần đây đều không phải xuất phát từ việc hậu cung phi tần tranh giành lục đục. Là Phụ Hoàng nôn nóng, không đợi cô mà đã hành động, ra tay diệt trừ thai nhi có khả năng trở thành Thái tử tương lai của Hoàng Triều. Chỉ có Phụ Hoàng mới có thể nghĩ đến việc lợi dụng sư phụ đến hại Hạ Quý Phi đang mang thai. Chỉ là đáng thương cho đứa nhỏ vô tội kia, chỉ vừa mới thành hình, đã bị chết non.

“Nếu để Trẫm tra ra hung thủ đứng sau lưng…” Ánh mắt Hoàng Đế sắc bén, giống như hàn băng vạn năm, lạnh đến thấu xương.

“Lưới trời lồng lộng, Hoàng Thượng nhất định có thể tra ra thủ phạm, bắt về quy án.” Lộ Ánh Tịch phớt lờ ánh mắt nham hiểm của hắn, trầm tĩnh tiếp lời.

Hoàng Đế liếc nhìn cô thật lâu, như muốn tìm tòi dò xét, lại giống như uy hiếp cảnh cáo.

Lộ Ánh Tịch theo bản năng cảm thấy lạnh cả sống lưng. Cô không thể ngồi chờ chết, cô phải chủ động tấn công, tiên hạ thủ vi cường!

“Hoàng Thượng, trong vụ án hạ độc ‘Phong hầu huyết’ trước đó, thần thiếp có chút manh mối.” Cô bình thản nhìn hắn, nhẹ nhàng mở miệng nói.

“Sao?” Ánh mắt Hoàng Đế  không vơi chút hung ác, vẻ mặt càng thêm lãnh khốc.

“Nơi này không tiện nói chuyện, thỉnh Hoàng Thượng di giá Phượng Tê cung được không?” Cô mỉm cười, tự tin chắc thắng.

“Hoàng Hậu nghĩ giờ khắc này Trẫm còn có tâm trạng hưởng thụ ôn hương nhuyễn ngọc ư?” Hoàng Đế trào phúng hỏi.

“Tuy rằng thần thiếp ngưỡng mộ Hoàng Thượng đã lâu, nhưng cũng không đến mức ngu ngốc như vậy.” Nàng cười nhạt. Nhất định có một ngày, cô sẽ chinh phục được lòng của hắn, đoạt lấy giang sơn của hắn, vì vậy không nên nóng vội nhất thời.

Hoàng Đế nhìn cô đầy lạnh nhạt xen lẫn kiêu ngạo, như thể nhìn thấu lòng cô, đôi môi tuyệt đẹp chậm rãi nói một câu vô tình, “Từ bỏ vọng tưởng nực cười của nàng đi.”

Cô không hề sợ hãi, đôi mắt đẹp chuyển động, cười đến sáng lạn chói mắt. Ai thắng ai thua, hiện tại nói ra vẫn còn quá sớm.

Hoàng Đế không hề nhiều lời, phất tay áo bước đi trước.

Lộ Ánh Tịch im lặng đi theo sau lưng hắn, ánh mắt như dao nhọn, đâm thẳng vào lưng hắn. Mộ Dung Thần Duệ, ngươi tốt nhất đừng động tới sư phụ ta dù chỉ là một cọng lông, nếu không ta sẽ trả lại ngươi gấp mười lần!

Bình luận

lỡ sa rùi thì sa lun đi =))  Đăng lúc 25-9-2012 03:10 PM
ui, truyện hay thật đó, dù tự hứa với lòng không được nhảy hố, mà lỡ sa chân mất tiêu rùi  Đăng lúc 25-9-2012 08:32 AM
Truyện hay lắm, cố post đều nha bạn.  Đăng lúc 24-9-2012 10:51 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 12-10-2012 17:56:43 | Xem tất
Bạn ơi, cho mình hỏi trước.
Đọc văn án thấy hay nhưng mà có HE không bạn?
Dạo này mình toàn đọc mấy cổ trang SE nên hơi nản rồi.

Bình luận

HE toàn tập đó bạn, mình chỉ làm HE, k chơi đc với SE ;) bạn cứ yên tâm  Đăng lúc 14-10-2012 01:07 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 21-10-2012 17:25:56 | Xem tất
Mới mấy chap đầu nhưng giữa Hoàng đế và Hoàng hậu gay cấu quá, hay quá,...thật sự đã khơi dậy hứng thú đọc truyện của mình nữa rồi, xếp hàng ngồi chồ truyện của bạn nhé, truyện hơi dài, cố lên bạn!

Bình luận

thanks bạn đã ủng hộ ;)  Đăng lúc 24-10-2012 05:58 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách