Hãy chọn Truy cập mobile | Tiếp tục

 Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Xem: 220106|Trả lời: 174
Thu gọn cột thông tin

[Hiện Đại] Em Là Học Trò Của Anh Thì Sao? | Điền Phản (Ngoại truyện 4 - Hoàn)

  [Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 8-4-2012 16:11:40 | Xem tất |Chế độ đọc





Tên tác phẩm: Em là học trò của anh thì sao?

Tác giả : Điền Phản

Editor : Elvie Yuen

Thể loại: Tình yêu thầy trò, hiện đại

Độ dài : 37 chương + 4 Ngoại truyện

Tình trạng edit : GOING ON

Nguồn tác phẩm:https://haibonthang7.wordpress.com




Giới thiệu sơ lược :

Triệu Thủy Quang mười tám tuổi gặp Đàm Thư Mặc hai mươi tám tuổi.

Anh nói, “Anh lớn hơn em chín tuổi thì sao chứ, có gì mà không tốt? Mọi niềm vui anh sẽ sẻ chia cùng em, mọi khổ đau khó khăn anh sẽ gánh vác thay em.”

Vì thế người đàn ông hoàn mỹ này từng bước theo đuổi từ cấp 3 cho đến tận đại học.

Cô nói, “Gặp Đàm Thư Mặc chính là hạnh phúc lớn nhất đời này của Triệu Thủy Quang cô!”

Cô nữ sinh ngây thơ ngày nào giờ đây đã trưởng thành xinh đẹp như đóa hoa trong nắng mới khiến bao người phải động lòng.

Chính bởi vì năm mười tám tuổi Triệu Thủy Quang không sớm không muộn gặp hai mươi tám tuổi Đàm Thư Mặc, đúng thời gian gặp một nửa của mình, đây không phải là hạnh phúc lớn lao thì còn gì nữa?

Khi bạn mười tám tuổi thì bạn đang làm gì? Có đang buồn phiền vì mối tình đầu của mình không? Hay là đang do dự suy tính cho tương lai mình? Nếu lúc ấy có một bàn tay ấm áp vững chãi cổ vũ, che chở bảo vệ cho bạn, bằng mọi giá mang đến niềm vui cho bạn, thì có phải tương lai của bạn sẽ thay đổi từ đây?

Đây là tình yêu thầy trò, nhưng cũng chẳng liên quan gì đến tình thấy trò, cũng không ai nói về vấn đề tuổi tác cả, đây chỉ đơn giản là một câu chuyện về khao khát tình yêu đôi lứa, về khát vọng một cuộc sống hạnh phúc, tuổi tác không là vấn đề, một câu chuyện nhẹ nhàng ngọt ngào.

Nhân vật chính: Triệu Thủy Quang, Đàm Thư Mặc, Hi Vọng

Nhân vật phụ: Hi Diệu, Đan Dương, Cao Tầm, Trần Tư Dương, Lưu Gia Luân, Bành Hiểu Hiểu, Dương Dương, Hứa Oánh

Thể loại: Thanh xuân.

Loại văn: Ngôn tình, ngọt ngào, sủng.




*** Trích một đoạn trong truyện****


Đàm Thư Mặc thản nhiên nói, “ Triệu Thủy Quang, em từng nói không tin khoảng cách thời gian, anh lớn hơn em 9 tuổi thì sao chứ, có gì không tốt ? Mọi niềm vui anh sẽ sẻ chia cùng em, mọi đau khổ khó khăn anh sẽ gánh vác thay em. 50 tuổi anh sẽ giúp em chọn ghế masage thật tốt, 60 tuổi anh sẽ dạy em cách chà rửa răng giả, 70 tuổi anh sẽ giúp em chọn gậy chống. Mấy thứ này anh đều trải nghiệm trước, cho nên em đừng lo sợ tương lai không biết gì, anh sẽ chỉ dẫn toàn bộ cho em. Anh đều làm trước mọi việc cho em, có cái gì không tốt? ”

Anh nói “ Có cái gì không tốt ” mà giọng điệu lại rất nhẹ nhàng, đầy ắp tình cảm, cô còn có thể nói cái gì không tốt chứ, hai mắt cô đã đỏ hoe, khóe mắt ngấn nước, không ngờ anh thật sự tìm đủ lý do để làm cô vui.

Thật ra Đàm Thư Mặc còn muốn nói, nếu như năm 18 tuổi Đàm Thư Mặc biết mười năm sau sẽ gặp được Triệu Thủy Quang thì anh muốn quay trở về quá khứ xem thử lúc cô 8 tuổi ra sao mà giờ lại bướng bỉnh như vậy, anh muốn tận mắt thăm dò trước.

Nhưng anh biết rõ mọi thứ đã qua rồi, anh nâng cằm cô lên, bên bờ sông gió thổi hiu hiu mang theo hơi thở của cuối mùa hè, mùi hương hoa quế thoang thoảng đâu đây, anh nhìn vào đôi mắt nho nhỏ của cô, trìu mến nói, “when you look ahead to future changes, or think about how the past used to be . Don ‘t forget to look beside you, because that ‘s where you ‘ll find me, loving you with all my heart.”

(khi em băn khoăn về tương lai cận kề, hay vẫn đang chìm đắm trong quá khứ đã qua, thì hãy nhìn sang bên cạnh, nơi mà anh luôn đợi em, yêu em bằng cả trái tim anh.)

Người đàn ông này quả thật biết tận dụng tối đa lợi thế của mình, giọng nói gợi cảm, đôi mắt quyến rũ, ai nói chỉ có con gái mới khiến người ta động lòng, rất nhiều đàn ông nghiêm trang thế này cũng đã giết chết bao nhiêu trái tim con gái.

Triệu Thủy Quang cười nhìn Đàm Thư Mặc, anh từ từ cuối xuống hôn môi cô, lần này hai mắt cô nhắm nghiền không mở toang quác như lần trước nữa, môi anh chỉ mới vừa chạm nhẹ vào môi cô mà mặt cô đã nóng như lửa đốt.

Lần này thì cô đã biết rõ, đàn ông chính là kẻ thù truyền kiếp của con gái, chỉ toàn muốn lấy mạng người khác, trước mặt người đàn ông mạnh mẽ thế này cô cũng chỉ có thể đầu hàng.

Cô choàng tay ôm eo anh, đầu áp sát vào khuôn ngực rắn chắc kia, sát đến nỗi cô có thể nghe được tiếng tim anh phập phồng đập, cô thầm nói, “Em là học trò của anh đó.”

Đàm Thư Mặc cười rộ lên, lồng ngực cũng vì thế mà rung mạnh, giọng nói anh vang bên tai cô, “Thì sao?”

Cô ngẩng đầu lên vừa vặn nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai cùng đường nét thanh tao, đôi mắt nhu huyền của anh.

Anh nói, “Hình như là người nào đó trước đây đã cưỡng hôn anh rồi thì phải.”

Cô nghĩ nghĩ, mới sực nhớ anh ám chỉ cái lần ở bar “Tô”, thì ra anh vẫn còn nhớ lần ấy!

Triệu Thủy Quang luống cuống, vội vàng giải thích, “Cái đó không tính.”

Anh không nói gì chỉ yên lặng cười nhìn cô, thật không ngờ một người ngày thường lạnh lùng cao ngạo như anh mà lại có ánh mắt nồng ấm như vậy.




MỤC LỤC



  

Rate

Số người tham gia 1Sức gió +5 Thu lại Lý do
StefanieVu + 5 Ủng hộ 1 cái!

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 8-4-2012 16:15:02 | Xem tất
Chương 1: Thư bị thôi thành mặc vị nùng

Mùa hè cấp hai quả thật dài đằng đẵng, Triệu Thủy Quang nằm lăn lê ở trên bàn, cả người nóng hừng hực, Nam Kinh không hổ danh là một trong bốn lò bát quái của Trung Quốc, cho dù đã sinh sống ở đây 16 năm nhưng cô cũng chẳng chịu được mỗi khi hè đến, quạt trần thì quay chậm như rùa bò, cũng may nó còn có máy điều hòa, nếu như mà cả máy điều hòa cũng bị hư thì ông trời  không phải đang hại “người nối nghiệp” như cô sao? Muốn rèn giũa nhân tài tương lai thì cũng không cần phải làm thế chứ!

Hèn chi tuần trước cô giáo Anh văn đang mang thai giảng bài chưa hết tiết thì đã té xỉu rồi, mọi người phải lập tức dìu ra ngoài.

Triệu Thủy Quang cũng muốn xỉu lắm chứ, đáng tiếc cô không có mang thai như người ta, càng đáng tiếc hơn là từ đó đến giờ cô không có lá gan lớn làm chuyện động trời vậy đâu!

“Này này, lúc nãy mình gặp một anh chàng đẹp trai ở văn phòng đó, chẳng biết là người thân của ai nhỉ!”

Cao Tầm quay đầu nói, “Thiệt không đó? Không thể nào, hay là bạn của giáo viên nào trong trường?”

“Đẹp trai không?”

“Mấy đứa con gái các cậu đúng thật là nhàm chán mà, chỉ biết mấy cái đó thôi!”, Đám con trai trong lớp nhao nhao nói.

“Thì sao? Đám con trai mấy người biết gì mà nói chứ.”

Vì vậy, lớp tiếng Anh vì giáo viên bộ môn nghỉ chờ sanh lần nữa biến thành một cái chợ!

“Im im, hoa lily đến kìa!”

Cả lớp đột nhiên im lặng, Vương Lị Lị chính là chủ nhiệm kiêm giáo viên môn Văn của lớp Triệu Thủy Quang, người cũng như tên vậy, có khí chất thanh cao như hoa lily, tính tình cũng hiền lành nữa, là một trong số ít giáo viên được học trò yêu mến.

Mà hôm nay hoa lily có gì đó khác khác, ngày thường thì mặt mày trắng nõn, sao hôm nay lại đỏ bừng lên, là do thời tiết quá nóng chăng?

“Từ hôm nay trở đi, giờ tự học Anh văn của các em đã kết thúc, cô xin giới thiệu, đây là thầy dạy Anh văn mới của các em, thầy Đàm.”

Bóng người đứng ngoài cửa từ từ bước vào lớp.

“Hả? Anh chàng đẹp trai!”  Dù cho Cao Tầm có nói nhỏ đến cỡ nào nhưng trong lớp học đang yên tĩnh thế này mọi người đều nghe rất rõ, vì thế ai nấy đều cười khúc khích, chăm chú nhìn xem “anh chàng đẹp trai” đó thế nào. Triệu Thủy Quang cười nghĩ thầm trong bụng, Cao Tầm nói sai rồi, không phải là đẹp trai mà là siêu đẹp trai mới đúng. Đúng thật là bảo bối ngàn năm có một: tướng tá cao ráo, lông mày cao rậm, môi không dày cũng không quá mỏng, tư thái tao nhã có chút cao ngạo.

Triệu Thủy Quang có thói quen gặp ai lần đầu tiên, cô đều nhìn môi mà đoán tướng. Đàn ông môi mỏng như thế này thì luôn luôn bạc tình! Triệu Thủy Quang ngồi ngay ngắn chăm chú nghe mọi người nói, không phải như Hi Diệu đầu óc bay đến tận đâu đó.

“Đây là lớp trưởng Trần Tư Dương.” Trần Tư Dương đứng lên, gật đầu lại ngồi xuống, từ chỗ Triệu Thủy Quang ngồi có thể nhìn thấy một phần gương mặt của Trần Tư Dương, mũi cao thẳng, mắt kiếng nhỏ gọn, đường nét khuôn mặt cũng rất đẹp, 100% học sinh ưu tú, đúng  thật là không hổ danh là học sinh giỏi suốt ba năm liền.

“Đây là lớp phó Lý Giai Nhiên, còn đây là lớp phó học tập Triệu Thủy Quang, cũng là gương mặt tiêu biểu của lớp tiếng Anh!” Triệu Thủy Quang nghe đến tên mình liền đứng lên, mỉm cười nhìn Đàm Thư Mặc. Triệu Thủy Quang là ai chứ, là một trong những học trò cưng của giáo viên, mấy thầy cô cứ hễ mở miệng ra là lại nói “Các em phải noi gương học tập của Triệu Thủy Quang và Trần Tư Dương!”

Hoa lily nói, “Ban cán sự lớp hãy cố gắng giúp đỡ thầy Đàm!”

“Thầy Đàm, lớp của tôi phải làm phiền thầy rồi!” Hoa lily vui vẻ quay sang nói với Đàm Thư Mặc, nghe thế, anh cũng gật đầu cười cười, “Đừng khách sáo!”

Hoa lily e lệ cười, nói, “Thầy Đàm, tôi đi trước đây, có vấn đề gì thì cứ tìm tôi!”

Đàm Thư Mặc bước lên bục giảng, để cặp sách lên bàn. Anh mặc chiếc áo sơmi dài tay rất tươm tất, khuy áo nho nhỏ tinh xảo màu vàng, chiếc khuy thứ nhất thì không có cài chỉ để hờ hững, hàng khuy áo phía dưới thì đều cài vào , mà tay cả khuy ống tay áo cũng cài lại đàng hoàng, đột nhiên trong đầu Triệu Thủy Quang lóe lên ý nghĩ, thầy Đàm không biết nóng là gì ư?

“Tôi tên là Đàm Thư Mặc.” Đàm Thư Mặc mỉm cười, tự giới thiệu bản thân mình, “Tên tôi có từ một câu thơ, Thư là lá thư, Mặc là mực, có ai biết đó là câu thơ gì không?”

Cao Tầm lớn tiếng nói, cô vừa thấy Đàm Thư Mặc đã lóe mắt vì vẻ đẹp trai của anh ta rồi, “Là câu thơ “Thư bị thôi thành mặc vị nùng””.

Đàm Thư Mặc cười cười, sau đó nói tiếp, “Được rồi, chúng ta bắt đầu học, tiết trước các em học đến bài nào rồi?”

Triệu Thủy Quang ngồi ngay ngắn nghe giảng, bình thường thì mấy giáo viên lần đầu tiên lên lớp đều điểm danh học sinh trước, nhưng mà Đàm Thư Mặc chỉ dạy thay cho nên cũng không điểm danh gì cả!

Kết thúc tiết học, mọi người đều công nhận đây chính là một giáo viên đích thực, phát âm chuẩn, giảng ngữ pháp rất cặn kẽ, mà dịch bài lại hay và dễ hiểu nữa!

Ngay cả một người đi học không thèm chú tâm như Triệu Thủy Quang mà còn phải chăm chú nghe giảng, rất nhanh theo kịp tốc độ giảng bài của Đàm Thư Mặc.

“Thứ hai và thứ năm từ hai giờ đến năm giờ chiều là office hour của tôi (làm việc văn phòng), mọi người có gì không hiểu thì cứ đến tìm tôi!” Đàm Thư Mặc vừa thu dọn sách vở vừa nói, sau đó bước ra khỏi lớp.

Trời ạ, thầy Đàm này còn có office hour nữa sao? Giảng viên đại học cũng còn chưa như thế nha!

Chương 2.1:

“Này, nghe nói lớp cậu có một thầy giáo đẹp trai lắm phải không?” Trên đường tan trường về nhà, Lưu Gia Luân khều khều cánh tay Triệu Thủy Quang mà hỏi.

“Phải nói là cực kỳ đẹp trai.” Triệu Thủy Quang liền nhớ tới khuôn mặt của Đàm Thư Mặc.

“Wow, nếu cậu mà nói đẹp trai thì chắc chắn là đẹp trai, haiz, mà đáng tiếc là thầy ấy không dạy Anh văn lớp mình.” Lưu Gia Luân ủ rũ nói tỏ vẻ tiếc nuối.

Lưu Gia Luân là bạn thời thơ ấu của Triệu Thủy Quang, quan hệ của hai người cũng sâu xa lắm, thế này thì phải quay lại lúc còn học mẫu giáo, Triệu Thủy Quang học ở lớp Dâu Tây, còn Lưu Gia Luân thì học lớp Chuối, hai người vì giành quả táo của Vương Tiểu Minh mà đánh nhau ì xèo, đến khi nhà trường mời phụ huynh lên thì ba của Lưu Gia Luân và ba của Triệu Thủy Quang mới nhận ra đối phương chính là bạn trước đây của mình. Cả Lưu Gia Luân lẫn Triệu Thủy Quang lúc đó đều bị hai vị phụ huynh cho “ăn” cốc đầu, bắt phải xin lỗi nhau, từ đó về sau quan hệ hai người trở thành nghiệt duyên. (dính mãi không cách ra được)

Cô và Lưu Gia Luân không học chung tiểu học và cấp hai, nhưng đến cấp ba thì hai người đều nộp đơn dự thi vào cùng một trường.

“À, hay là mỗi ngày cậu mang mắt mình sang lớp cậu đi, để mình dòm thầy ấy tí. ” Lưu Gia Luân hí hửng nói.

“Được thôi, mỗi ngày mình đều dán mắt cậu lên mông mình rồi đem vô lớp!” Triệu Thủy Quang nghiêm mặt nói, tiếp tục đi về phía trước.

“Cậu đi chết đi…”

“Lưu Gia Luân, tối nay mình đến bar “Tô”, nếu mẹ mình có hỏi thì nhớ nói mình qua nhà cậu học bài!” Triệu Thủy Quang luôn gọi thẳng tên họ của Lưu Gia Luân, vì thế Lưu Gia Luân cũng gọi thẳng tên họ của Triệu Thủy Quang.

Triệu Thủy Quang nói tiếp, “Lưu Gia Luân, nếu mình mà kêu cậu là Gia Gia thì mình nôn mất!”

Lưu Gia Luân cũng chẳng chịu yếu thế, phản kích lại, “Nôn cái đầu cậu, mình mới phải là người buồn nôn nè!” Tình cảm con gái với nhau đúng thật là khắng khít một cách khó hiểu.

Câu thơ ấy nằm trong bài này:

Vô đề kỳ II

Lai thị không ngôn khứ tuyệt tung
Nguyệt tà lâu thượng ngũ canh chung
Mộng vi viễn biệt ðề nan hoán
Thư bị thôi thành mặc vị nùng (Thư viết vội qua, mực chưa nồng (là khô ấy))
Lạp chiếu bán lung kim phỉ thúy
Xạ huân vi ðộ tú phù dung
Lưu lang dĩ hận Bồng sơn viễn
Cánh cách Bồng sơn nhất vạn trung

Dịch Nghĩa

Hẹn đến thì chỉ là nói suông, mà đi rồi thì mất tăm tích
Trăng xế trên lầu vẳng tiếng chuông lúc canh năm
Mộng thấy mình xa cách nhau kêu khóc cũng khó tỉnh giấc được
Trong bức thư bị thúc giục viết cho xong nước mực đậm dòng
Ánh nến soi lên một nữa chân lông chim phỉ thúy thêu kim tuyến
Mùi hương xạ thoảng bay qua gối phù dung thêu
Chàng Lưu đã hận núi Bồng Lai xa xôi
Mà mình lại ở cách núi Bồng Lai đến vạn trùng
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 8-4-2012 21:52:40 | Xem tất
Chương 2.2:

Phố 1912 ban ngày nhìn vào thì đơn giản chỉ là một con phố bình thường, con đường sỏi nhẵn bóng, hai bên đường đầy ắp quán cafe, quán bar, mà ngay cả KFC cũng được trang trí theo phong  cách cổ xưa, đi vài bước thì sẽ thấy Dinh Tổng Thống có bề dày lịch sử 600 năm, đi thêm một chút nữa sẽ thấy mai viên của Tôn Trung Sơn. Tán cây, hoa lá hai bên đường đung đưa trong gió tạo nên âm thanh xào xạc rất vui tai.

Đến buổi tối thì phố 1912 lại thay đổi nhanh đến chóng mặt, trở thành nơi náo nhiệt nhất ở đây, quán café mở đèn mờ mờ, quán bar thì đèn màu sắc sặc sỡ, nhân viên phục vụ ở trước cửa hân hoan đón khách, bên trong thì âm nhạc xập xình, nam nữ uốn éo, tư thế rất mập mờ, đèn đường chói mắt, trên đường tỏa ra mùi bia rượu nhàn nhạt, hèn chi mọi người ai cũng nói rằng từ khi Nam Kinh có phố 1912 đến nay, cuộc sống về đêm chậm đi 1-2 tiếng đồng hồ.

“Triệu Thủy Quang, em mà lần sau còn dám mặc đồng phục đến đây nữa thì chị sẽ đá em ra khỏi “Tô” đó!” Hi Diệu kéo Triệu Thủy Quang mặc đồng phục mùa hè đang bưng ly nước trái cây sang một bên nói chuyện.

Hai người ngồi xuống ghế, nhân viên phục vụ tên Tiểu Hàm liền bưng ly rượu đến cho Hi Diệu.

“Chà chà, ra dáng bà chủ quá ta!” Triệu Thủy Quang nghiêng người cười nhìn Hi Diệu đang lắc ly rượu trong tay, vòng mã não màu hồng của Hi Diệu dưới ánh đèn mờ ảo trong quán bar mà phát ra ánh sáng óng ánh.

Hi Diệu đặt ly rượu xuống, chỉ chỉ vào đầu Triệu Thủy Quang, “Em tưởng chị muốn lắm sao, nhưng mà chị nhớ không lầm là lúc ấy ai đó hăng hái hứa là, “Yên tâm, em sẽ giúp chị!”. Xạo xự! Ngày nào tan học xong chị cũng đều tức tốc chạy đến đây cả, còn em thì một cọng lông chân cũng chả thấy đâu hết.”

Quán bar “Tô” này là do Đan Dương mở, sau khi chia tay Hi Diệu thì anh ta đi Vũ Hán, để lại “Tô” cho Hi Diệu quản lý. Triệu Thủy Quang nhớ rất rõ những lời lúc ấy Đan Dương nói với Hi Diệu rằng “mọi vật trên đời này đều có hữu hình và vô hình, hữu hình thì một ngày nào cũng sẽ tan biến như khói, nhưng đã là vô hình thì làm sao mất đi được, giống như tình cảm vậy, nó là một thứ cảm giác vô hình kéo hai người lại với nhau, nếu là thật lòng yêu thì dù có chuyện gì thì tình cảm ấy vẫn mãi trong lòng chúng ta.”

Trong một lần Hi Diệu lên phía Nam hoàn thành buổi báo cáo diễn xuất thì quen được Đan Dương, hai người quen nhau được một năm, nhưng sau đó thì quan hệ trở nên xấu đi, lúc nào cũng cãi nhau cho nên chia tay cũng là điều hiển nhiên.

Cuối cùng Đan Dương có thật lòng yêu Hi Diệu hay không, Triệu Thủy Quang cũng không biết rõ nữa, cô cũng chẳng hỏi, ai mà không có nỗi niềm riêng của mình chứ, đâu phải cứ là bạn bè thì nói huỵch toẹt mọi chuyện cho nhau nghe, dù sao bây giờ Hi Diệu cũng đang sống rất tốt.

Triệu Thủy Quang trầm tư suy nghĩ, theo thói quen cắn cắn đầu ống hút.

“Hi Vọng đã về rồi.” Hi Diệu ngồi dựa vào ghế, không biết là đang nói với ai, cô cảm nhận rất rõ người ngồi bên cạnh mình cơ thể thoáng run lên, không khỏi thở dài.

Triệu Thủy Quang ngồi bần thần trên ghế, cái tên ấy đã khắc nghi trong lòng cô từ bấy lâu nay.

Hi Vọng đã về rồi, một Hi Vọng khiến cô nhớ đến năm cấp hai đầy niềm vui, một Hi Vọng suốt ngày mắng cô là đồ ngốc, một Hi Vọng cứ hễ mùa đông đến là nắm chặt bàn tay nứt nẻ của cô, một Hi Vọng hay véo mũi cô nói “Đồ ngốc, ngay cả đang mùa hè mà cũng để bị bệnh cho được”, Triệu Thủy Quang cô đã từng có Hi Vọng, nhưng khi Hi Vọng đi ra nước ngoài cũng đã khiến hy vọng trong cô tan biến.

Hi Diệu nhìn người con gái mặc đồng phục ngồi cạnh mình đang trầm tư suy nghĩ, đột nhiên cô nhớ lại quang cảnh ba năm trước đây, người em họ ngày thường rất kiêu ngạo, chưa bao giờ thích người con gái nào thế mà hôm đó lại đến “Tô” tìm cô, còn dẫn theo một cô gái mặc chiếc váy viền màu trắng, áo học sinh, giới thiệu với cô, “Hi Diệu, đây là Tiểu Quang nhà em!”. Người con gái kia cười đá vào chân Hi Vọng, “Ai nói là nhà của anh, đầu heo!” Sau đó thì ngẩng đầu cười nhìn cô, lộ ra hai má lúm đồng tiền rất dễ thương.

Cho đến sau khi Hi Vọng xuất ngoại, Hi Diệu mới gặp lại Triệu Thủy Quang ở trên đường, thiếu chút nữa là cô không nhận ra được Thủy Quang rồi, Thủy Quang mặc một chiếc áo sơmi màu trắng, quần tây đen, mái tóc ngắn, dù ăn mặc rất đơn giản nhưng đứng chung với đám con gái ăn mặc thời thượng đang chờ xe bên đường thì cô nổi bật hơn hẳn!

Sau khi quen thân với Triệu Thủy Quang thì Hi Diệu mới biết Thủy Quang thích mặc quần áo càng đơn giản càng tốt, ghét nhất là màu hồng nhạt, rùi quần áo thêm nơ bướm rằng ri này nọ, tốt nhất là áo một màu, nếu như mà áo có tí xíu hoa văn hay là hột kim sa gì đó là cả ngày cô lại cằn nhằn không thôi. Triệu Thủy Quang hễ nhìn thấy Hi Diệu ăn mặc rườm rà, rồi mang vớ đủ màu sắc thế nào cũng sẽ nhíu máy, vì thế Hi Diệu luôn trêu chọc Triệu Thủy Quang lạc hậu. Khi ấy, Triệu Thủy Quang lại nghiêm túc nói, “Em đã qua cái tuổi mộng mơ rồi, người chín chắn trưởng thành thì phải ăn mặc chỉnh tề đơn giản, chỉ cần thoải mái là được. Với lại hàng ngày phải đứng trước gương săm soi quần áo nào đẹp, rồi nghĩ đến hôm nay phải đeo trang sức gì để hợp với bộ quần áo, ngày mai phải đeo bông tai gì cho đẹp thì chắc em điên lên mất, mệt lắm!”

Mỗi khi Hi Diệu trang điểm thì đều nhớ đến lời này của Triệu Thủy Quang, việc Hi Vọng xuất ngoại đã khiến cho Triệu Thủy Quang chín chắn trưởng thành hơn sao?

“Chị đi lên đó đây, mười phút nữa nếu chị không quay lại thì cứ y theo kế hoạch mà làm nha!” Hi Diệu vỗ vỗ vai Triệu Thủy Quang, cô lập tức trở về thực tại. Hi Diệu nói xong cũng lẩn vào đám người đang nhún nhảy theo nhạc. Đây chính làm ám hiệu của Triệu Thủy Quang và Hi Diệu, Hi Diệu là cô gái đầy quyến rũ, cũng rất thích chọc phá người khác, và điều khổ nhất chính là mỗi lần chọc phá ai là chơi tới bến, và cứ mỗi lần như thế thì Đan Dương lại dọn dẹp chiến trường cho Hi Diệu, nhưng giờ thì Đan Dương đã đi rồi , nhiệm vụ này rơi vào tay Triệu Thủy Quang.

Vì sao à? Cũng như Hi Diệu lúc nãy nói, “nhớ không lầm là lúc ấy ai đó hăng hái hứa là, “Yên tâm, chị sẽ giúp em!”.

Cứ mỗi lần Hi Diệu nhắc câu này là Thủy Quang lại cảm thấy mình rất ngốc, cái tật tài lanh hứa hẹn này nọ trước mặt Đan Dương, thế nên bây giờ mới chịu khổ đây này!

Đáng tiếc là Triệu Thủy Quang không có tài giỏi Đan Dương nghĩ ra nhiều cách để giải quyết, bởi vậy cứ mỗi lần như thế cô và Hi Diệu phải giả bộ đồng tính luyến ái.

Hi Diệu nói với cô cứ gặp mất tên hung thần ác sát, say bí tỉ thì cứ nói hai người là đồng tính luyến ái, tiếng anh là lesbian!

Một lát sau điện thoại Triệu Thủy Quang báo tin nhắn, chị vọn vẻn có hai chữ: C7.

Cô liền thay bộ đồng phục ra, mặc lên bộ quần áo đã chuẩn bị sẵn, đeo thêm mấy sợ dây chuyền rồi đi đến thang máy.

Lầu ba này là nơi hết sức lịch sự cùng yên tĩnh, ánh đèn chói lóa soi rọi trên thảm sàn, vì đây là khu vực VIP, từng phòng đều được cách âm, hơn nữa tính cách Đan Dương hơi biến thái một chút cho nên mỗi cánh cửa đều là thủy tinh trong suốt, nhưng rất rắn chắc, điều quan trọng hơn là bên ngoài nhìn vào thì chẳng biết bên trong đang làm gì, nhưng bên trong thì lại thấy rõ mồn một mọi chuyện xảy ra ở ngoài hành lang. Triệu Thủy Quang hô hào trong lòng trấn định tinh thần, tận hưởng cảm giác của kẻ có tiền.

C6, C7, phòng này rồi, Triệu Thủy Quang đã cùng Hi Diệu diễn cái trò này đến lão luyện rồi, cho nên cô cũng chẳng có tí gì khẩn trương cả.

Vẻ mặt bình tĩnh đẩy cửa đi vào, cô lớn tiếng gọi, “Em yêu.” cả phòng đều sửng sốt nhìn cô.

Một đám nam thanh nữ tú đang ngồi nói chuyện vui vẻ, cô nhìn quanh nhưng lại không thấy người mà cô cần tìm.

Đám người đó giờ trừng mắt khó hiểu nhìn cô, chỉ nghe tiếng thì thầm của vài người, tiếng đá và ly rượu va chạm nhau.

Triệu Thủy Quang còn đang định giả bộ say rượu thì bất giác nhìn đến một người ngồi ở góc sofa, một tay đặt lên tay vịn sofa, tay kia lắc lắc ly rượu.

Dù cho ánh đèn có lờ mờ thì cô vẫn nhận ra được khuôn mặt đẹp trai đó, hàng ngày đều gặp khuôn mặt đó, Triệu Thủy Quang nhìn một phát cũng nhận ra.

Đây không phải là Đàm Thư Mặc sao? Triệu Thủy Quang cô tiêu rồi!

Một người đàn ông có mắt phượng đứng lên cười nói, “Em gái, trong đây ai là người yêu của em vậy?”

Người kia cũng cười theo, Triệu Thủy Quang chăm chú nhìn người ngồi ở góc sofa đang thưởng thức ly rượu của mình.

Cả căn phòng im ắng, đang muốn giả lả đưa ra lý do cho qua chuyện rồi chuồn đi thì giọng Hi Diệu vang bên tai cô, “Darling, sao lại đi nhầm phòng thế, đã nói là đừng uống quá nhiều mà không chịu nghe!”

Hi Diệu vừa nói vừa kéo Triệu Thủy Quang ra ngoài, miệng còn oang oáng giải thích, “Đây là người yêu tôi đó, uống nhiều rượu quá nên đi nhầm phòng, mọi người cứ tiếp tục đi nha.”

Triệu Thủy Quang bị Hi Diệu kẹp chặt tay kéo ra ngoài, không tài nào rút ra được, cô hận không bóp chết Hi Diệu tại chỗ này.

Hi Diệu cười cười đóng cửa, mặc cho đám người bên trong ai nấy đều há hốc mồm nhìn hai người.

Cô và Triệu Thủy Quang nhìn cảnh mãi riết rồi quen, Hi Diệu mỗi lần như vậy đều dùng kế sách nói thẳng, thừa dịp người ta mọi người còn đang kinh ngạc thì ba chân bốn cẳng chạy đi.

Hi Diệu đắc ý nói, “Hôm nay tự nhiên tới lượt chị cứu em vậy?”

Triệu Thủy Quang tức giận nói, “Cậu không phải là ở phòng C7, khi không biến đi đâu à!”

Hi Diệu khó hiểu nói, “Lỗi chị của sao, chị đợi em ở C7 cả nửa năm mà chả thấy em ló mặt ra, vừa định đi ra kiếm thì đã thấy em đứng ngây ngốc ở phòng đối diện!”

Triệu Thủy Quang nhìn bên trái là phòng C5, bên phải là C6, tức đến ruột gan lộn tùng phèo.

Nhẫn nhịn cả buổi mới bực tức nói, “Ai rảnh quá sắp xếp mấy căn phòng theo chẵn lẻ!”

Hi Diệu vừa đi vừa cười hả hê, “Đấy, nhờ chị xuất hiện kịp lúc đó!”

Triệu Thủy Quang nhìn bộ mặt hớn hở của Hi Diệu, thò tay véo vào mặt Hi Diệu một cái, “Thầy giáo lớp em cũng ở trong đó đó! Đúng là xui xẻo, cô gái ăn chơi giờ lại thêm cái mác đồng tính luyến ái nữa!”

Hi Diệu nghe xong càng vui vẻ nhảy cẩng lên, quay đầu đi ngược về phía phòng C7: “Đâu? Đâu? Chỉ chị coi coi!”

Triệu Thủy Quang cảm thấy hối hận vì đã nói Hi Diệu nghe, cả đêm nay đây chính là sai lầm lớn thứ 2 mà cô đã phạm phải!

Cô nhanh chóng kéo Hi Diệu xuống dưới, một sinh viên gương mẫu như Hi Diệu sẽ không biết được Triệu Thủy Quang phải trải qua rất nhiều gian khổ mới vào được đại học!
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 8-4-2012 22:00:57 | Xem tất
Chương 3: Anh là hy vọng là nỗi niềm của em.

Triệu Thủy Quang vừa ngồi đọc bài Anh văn với cả lớp vừa len lén nhìn Đàm Thư Mặc đang viết bài trên bảng.

Mới vừa chào đón thầy giáo mới mà cô diễn một màn “ đồng tính luyến ái ” rồi, lá gan của Triệu Thủy Quang cũng lớn lắm chứ, mà thôi, cũng chỉ là học sinh cấp 3 17, 18 tuổi, có gì mà phải sợ!

Nhưng giờ cũng đã hơn nửa tiết rồi, ngoại trừ lúc điểm danh Đàm Thư Mặc gọi tên Triệu Thủy Quang ra thì không có chuyện khác phát sinh.

Triệu Thủy Quang nghĩ thầm trong bụng Đàm Thư Mặc chắc hẳn cũng không nhớ gì chuyện hôm qua !

Vì thế cô yên tâm tiếp tục lấy sách che mặt nói chuyện với Mễ Ny và Cao Tầm.

Cao Tầm thì thào nói, “ Ngày hôm lúc ba mình tới đób, mình thấy Đàm Thư Mặc lái chiếc xe BMW 5 Series, ba mình nói chiếc xe đó là 530i, trị giá hơn 60 vạn tệ đó, người giàu có ! ”

Mễ Ny cũng ngã người ra đằng sau nói chuyện, “ Mình cũng nghe Lý Gia Nhiên nói thầy ấy là du học sinh, gia đình như là làm quan lớn, hiệu trưởng trường mình phải nói cả buổi mới mời được thầy ấy về trường dạy đó. Mình nếu là thầy ấy, mà cũng chả thèm đến đây dạy đâu ! ” Nói xong, Mễ Ny liền nhìn về phía Đàm Thư Mặc.

Thủy Quang nhỏ giọng nói, “ Lý Gia Nhiên là con gái của hiệu trưởng, bạn ấy nói thì chắc là đúng rồi ! ” Cô bất chợt nhớ đến tối hôm qua, hận không thể lấy chân đánh vào mặt mình ! Cô cố gắng trấn an bản thân mình, người như Đàm Thư Mặc sẽ không bao giờ nhớ mặt cô đâu.

Đang nghĩ số mình rất may mắn thì cô lại nghe Đàm Thư Mặc nói, “ Lớp phó học tập đến văn phòng tôi, tan học ! ”

Triệu Thủy Quang nãy còn hí ha hí hửng thế mà lúc này lại như cục đá tan chảy, trời rất nóng mà toàn thân cô toát ra mồ hôi lạnh, còn Mễ Ny và Cao Tầm thì  ánh mắt vui sướng ngưỡng mộ nhìn theo cô ra khỏi phòng học.

Giáo viên ở nước ngoài về có hẳn một văn phòng riêng, hiện tại trong trường này chỉ mình Đàm Thư Mặc mới được như vậy.

Triệu Thủy Quang gõ cửa, bên trong vọng ra giọng nói trầm của Đàm Thư Mặc, “ Vào đi ! ”

Mở cửa đi vào, cô thấy Đàm Thư Mặc một tay cầm ly, một tay cầm bút đang ngồi ở bàn cúi đầu sửa bài tập, từ trên cao nhìn xuống có thể thấy rõ hai hàng lông mày cong dài tinh tế, lông mi dày phủ lấy mí mắt.

Triệu Thủy Quang quả thật khâm phục bản thân mình, lúc này mà còn ham mê sắc đẹp cho được, cô liền mở miệng nói, giọng điệu vô cùng lễ phép, “ Thầy Đàm. ”

Đàm Thư Mặc không ngẩng đầu, chỉ đặt cây bút xuống sau đó để đống bài tập sang một bên, giờ mới ngẩng đầu nhìn cô, “ Đem bài tập về phát lại cho các bạn, thầy đã sửa hết rồi. ” Đôi mắt đen nhìn thẳng Triệu Thủy Quang, khóe miệng còn mỉm cười, “ Cám ơn. ”

Triệu Thủy Quang vội vàng nói, “ Dạ, không có gì, còn chuyện gì nữa không thầy ? ”

Đàm Thư Mặc nói không có sau đó tiếp tục cầm ly lên uống nước.

Triệu Thủy Quang liền tươi cười vui vẻ ôm tập vở đi ra ngoài.

Cách ngày khai giảng chính thức một tuần, trường cho toàn bộ học sinh được nghỉ, Triệu Thủy Quang vốn là muốn đến bar ” Tô ” để chơi, nhưng trời thì nắng chói chang nóng hừng hực, cô sợ mình sẽ mệt mỏi, lại sợ sẽ gặp Đàm Thư Mặc nên dứt khoát buổi sáng ở nhà ôn bài, buổi tối thì xem TV, khiến ba mẹ cô rất đỗi kinh ngạc.

Suốt hai ngày nay hộp thư tin nhắn của cô bị Hi Diệu oanh tạc, vì thế cô buộc lòng phải đến “ Tô ”, trong lòng thầm nghĩ dù sao giờ vẫn chưa tới ngày khai giảng.

Bất kỳ một cô gái nào sau khi chia tay bạn trai, cũng ít nhất một lần tưởng tượng đến cảnh gặp lại người con trai ấy, cho dù lúc ấy bản thân cô gái có buồn hay là vui. Triệu Thủy Quang cũng đã vô số lần mường tượng đến cảnh ấy, nghĩ đến ngày cô và Hi Vọng gặp lai nhau, có thể là hai người tình cờ gặp nhau trên đường, anh đang đi cùng bạn gái, cô ấy cũng có lúm đồng tiền như cô vậy, lúc đó cô sẽ mỉm cười bước đến chào anh hay là sẽ xoay người bỏ đi ? Hay là ra vẻ tự tin, làm bộ ngạc nhiên khi gặp lại anh ? Hay là cô nên bước đến bắt tay anh ? Hoặc lẽ, hai người chỉ yên lặng gật đầu chào nhau sau đó chúc đối phương hạnh phúc ?

Lúc Thủy Quang mở cửa bước vào, thấy thân ảnh quen thuộc năm nào đang ngồi trên ghế sofa, cả người cô lặng đi, hô hấp cũng khó khăn hơn, đứng bất động tại chỗ chằm chằm nhìn người đó, cô nhớ đến những lần mình chọc anh có làn da trắng nõn như con gái, mỗi khi nghe cô chọc như vậy anh theo thói quen mà nhăn trán lại, giờ đây anh đang ngồi đó cầm ly rượu lên uống nhoẻn miệng cười với cô.

“ Tiểu Quang ! ” Cô nghe Hi Diệu kêu mình.

Lúc Hi Diệu mở cửa, cô đã thấy thái độ Hi Diệu có gì đó quái lạ, có chút xấu hổ. Cô thấy rõ khuôn mặt anh sau lưng Hi Diệu, mọi kỷ niệm trong chốc lát đã ùa về trong tâm trí cô.

Cô còn nhớ rõ khi đó hai người gặp nhau, cô nói, “ Em không phải người thích tình yêu vượt biên giới. ”

Hi Vọng nói, “ Khoảng cách cái gì, biên giới cái gì, mấy thứ đó căn bản không phải là vấn đề ! ”

Cô không dám ngẩng đầu nhìn thẳng anh, cuối cùng anh nắm chặt tay cô, nói, “ Anh ở lại, Tiểu Quang, anh sẽ ở lại được chứ ? ”

Cô ngẩng đầu nhìn đôi mắt kiên định của Hi Vọng, anh càng lớn càng đẹp trai hơn, vẻ mặt cũng luôn tự tin.

Cô xém tí là đã đồng ý, nhưng đồng ý rồi thì sao ? Cả hai lúc ấy chỉ có 15 tuổi, có thể làm được gì, cả nhà anh đều di dân sang Canada, mẹ anh làm sao để anh ở lại đây một mình chứ.

Cô nói, “ Chúng ta vẫn còn nhỏ ! ”

Anh cúi gầm mặt, từ từ buông tay ra, anh cũng đã biết rõ đáp án.

Đó cũng là lần cuối cùng hai người nói chuyện với nhau.

Cũng như cô đã nói, hai người lúc ấy còn nhỏ, chỉ mới là trẻ con, ngoại trừ đối phương thì hai người cũng chưa từng thích qua ai, và chẳng ai nói với ai lời chia tay cả, cứ thể mà mọi chuyện lẳng lặng trôi qua, có lẽ quyết định như vậy là chính xác. Tương lai còn rất dài, đời người còn rất nhiều chuyện mình chưa thấy chưa nghe, còn rất nhiều điều tốt đẹp bất ngờ mà mình chưa biết, có thể phía trước con đường mình đi sẽ xuất hiện một người yêu mình sâu đậm, đương nhiên lúc ấy chúng ta phải giữ chặt lấy.

Nhưng điều cô chưa từng nghĩ đến chính là cuộc đời này luôn hữu hạn, nếu như không giữ chặt thì chính bản thân sẽ bỏ lỡ cơ hội, những lời giải thích cho sai lầm ấy chỉ là cái cớ để tự an ủi bản thân mà thôi.

Vì vậy, Triệu Thủy Quang ngoan ngoãn lên cấp 3 học, tiếp tục làm một người con ngoan trò giỏi của mình.

Hi Vọng cùng với mẹ đi đến đất nước lạnh giá, nơi này có mùa đông dài nhất, cũng là mùa mà Triệu Thủy Quang thích nhất.

Hi Diệu nhìn người đứng ngoài cửa bất động, lại xoay đầu nhìn người ngồi trong phòng, cô quả thật cảm thấy đau lòng thay họ, liền kéo Triệu Thủy Quang vào trong đi đến trước mặt Hi Vọng, “ Hai đứa nói chuyện rõ ràng đi ! ”
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 8-4-2012 22:02:31 | Xem tất
Chương 4 : Mấy ai say rượu lại tự nhân mình đã say.

Hi Diệu dắt Triệu Thủy Quang vào trong, trong phòng có rất nhiều người, quen có, không quen cũng có, nhiều người nhìn là nhận ra ngay Triệu Thủy Quang, nhưng vẻ mặt lại có chút ngượng ngùng.

Hi Diệu kêu mọi người tránh qua một bên, kéo Thủy Quang ngồi xuống ghế cạnh Hi Vọng.

Triệu Thủy Quang ngẩng đầu nhìn thấy gương mặt của Hi Vọng, đôi mắt sâu đen, không biết là đang suy nghĩ gì. Ngồi bên phải Hi Vọng còn có một cô gái nữa, người này đang ôm tay anh, nhìn Triệu Thủy Quang cười cười lộ ra hai cái răng khểnh, lòng Triệu Thủy Quang  đột nhiên thoáng đau đớn.

Suy nghĩ miên man một lúc sau đó cô mới lớn tiếng nói, “ Mọi người uống rượu sao ? Hi Diệu, em cũng muốn uống rượu ! ”

Hi Diệu nhìn Triệu Thủy Quang lúc này như một đứa trẻ không chịu thua kém ai, mỉa mai nói, “ Hết rượu rồi, còn trà xanh thôi ! ” Triệu Thủy Quang không uống rượu được mà cũng bày đặt uống với người ta.

Mọi người thấy không có chuyện gì xảy ra nên tiếp tục nói chuyện, Triệu Thủy Quang theo thói quen vẫn uống trà xanh như ngày thường, Hi Vọng đang nói gì đó với cô gái ngồi bên, trong phòng rất ồn, cô cũng chẳng thể nào nghe được họ đang nói gì, không biết tự lúc nào từ trà xanh cô đã chuyển sang uống rượu, đến nỗi mặt đỏ ửng, hai mắt cay xè, cũng không dám nhìn người ngồi cạnh mình.

Triệu Thủy Quang uống hết nửa bình rượu, lảo đảo đứng lên nói với Hi Diệu, “ Em say ! ”

Những chuyện xảy ra sau đó cô cũng không nhớ rõ nữa.

Một lát sau tỉnh dậy cô đang ngồi ở trên sân thượng, bên cạnh có người hút thuốc, cô nhắm mặt lại, không thèm nghĩ nữa.

Người nọ biết cô đã tỉnh, nói, “ Em khỏe không ? ” Giọng nói hòa lẫn cùng tiếng gió rít gào.

Triệu Thủy Quang muốn cười, trước kia xem phim “ Thư tình ”, cô gái trong phim cũng giống như cô bây giờ vậy, sau khi tỉnh dậy, do dự một lúc lâu mới mở miệng nói với đối phương, “ Anh khỏe không ? ”

Bây giờ thì cô đã hiểu rõ rồi, thời gian cũng như một vũ khí lợi hại, có thể xoa dịu nỗi đau của người khác, nhưng chính nó cũng có thể như một con dao cứa sâu thêm vết thương lòng, ngay cả khi gặp lại tưởng chừng như vẫn có thể ngồi nói chuyện như hai người bạn, nhưng sự thật chứng minh rằng là không thể.

Im lặng cả buổi, cô nghĩ thầm trong bụng, “ Anh khỏe không ? ”

Kỳ thật câu hỏi đã không cần đáp án, dù anh khỏe hay không khỏe thì cô và anh cũng đã chẳng còn quan hệ gì với nhau.

Triệu Thủy Quang ôm đầu đứng dậy, cô rất muốn Hi Vọng mỉm cười nói “ Anh rất khỏe. ” Đáng tiếc hôm nay mọi thứ đều diễn ra quá bất ngờ, cô không tài nào giống như trong phim mà có thể bình tĩnh nói mấy lời này.

“ Hi Vọng. ” Cô gái có răng khểnh đứng ở hành lang kêu.

Triệu Thủy Quang bỏ tay Hi Vọng ra, đi xuống lầu, cô bước đi mà lòng đau như cắt, đầu nặng trịch, tim đập thật nhanh, cả người xiêu xiêu vẹo vẹo như sắp té.

Chỉ nghĩ vậy thôi mà Thủy Quang đã té thật, may mắn ở phía dưới có người nhanh tay đỡ lấy cô.

Cô loáng thoáng nghe được tiếng Hi Vọng hô to phía sau, “ Tiểu Quang ! ”

Triệu Thủy Quang nghe được anh kêu tên cô, lòng càng thêm nặng triễu, cũng không quay đầu lại, nói, “ Em không say ! ”

Chân đứng không vững vấp vào nhau, cũng chưa nhìn rõ người trước mặt là ai đã hôn lôn môi người ấy.

Triệu Thủy Quang lặng im, trên đời này mấy ai say lại thừa nhận mình say chứ.

Kỳ thật chỉ là môi chạm môi, răng chạm răng mà thôi.

Theo cái tuổi đời ít ỏi của Triệu Thủy Quang, cô cũng không biết hôn môi thật sự là thế nào, về sau nghĩ lại cũng đoán được cái này chính là KISS mà mọi người thường nói.

Triệu Thủy Quang không nhớ rõ nụ hôn đó kéo dài bao lâu, trong đầu chỉ cảm thấy giận bản thân mình, giận Hi Vọng, sau đó thì đầu óc mơ mơ hồ hồ bị người ta siết chặt lấy, giữ cánh tay đang ôm mình, bên tai chỉ nghe được tiếng nhạc xập xình, giọng nói huyên náo ồn ào của nam nữa ở đây, rất nhiều tạp âm. Đôi mắt sáng trong của Triệu Thủy Quang lờ mờ nhìn người đã cứu mình, lẩm bẩm nói, “ Anh trai này sao thấy quen quen ! ”

Chỉ cảm thấy vòng tay ôm mình buông lỏng, người nọ mặc áo sơmi màu vàng, còn đeo mắt kiếng nữa, đầu óc cô giờ cứ xoay mong mòng, ngã ập vào người đó, thế mà lại bảo mình không say, ai mà tin cho được !
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 9-4-2012 20:16:15 | Xem tất
Chương 5: “Hi Vọng, chúc anh hạnh phúc!”

Hôm sau khi Triệu Thủy Quang tỉnh dậy mở điện thoại thì đã thấy có hơn chục cuộc gọi nhỡ, toàn bộ đều là của Hi Diệu, đang định gọi lại thì đã thấy Hi Diệu gọi lần nữa, cô bắt máy chưa kịp nói gì thì bị Hi Diệu sạc cho 1 trận, “ Em biết uống rượu hả, có biết là hôm qua chị vất vả lắm mới đưa em về nhà không, chị phải nói dối hôm qua là sinh nhật chị cho nên vui quá trớn một tí, em định bôi bác hình tượng đẹp đẽ của chị trong lòng mẹ em hả ? Em thì nằm ngủ chèo queo ở đó, chả biết xảy ra chuyện gì cả, à đúng rồi, nhắc mới nhớ, hôm qua em hôn một anh chàng đẹp trai đó nhà, cực phẩm cực phẩm ! ”

Đầu Triệu Thủy Quang nhức như búa bổ, cúp luôn điện thoại của Hi Diệu.

Lúc ăn sáng, đương nhiên cô cũng bị mẹ la vài câu. Ba Triệu là giám đốc một chi nhánh ngân hàng, còn mẹ Triệu là trưởng phòng kế toán, cả đời chỉ biết đến những con số, đó cũng là truyền thống gia đình cô. Hai người bình thường rất bận rộn vì vậy họ cũng muốn con gái mình chín chắn hơn để họ phải bớt lo lắng.

Lúc uống sữa, Triệu Thủy Quang nhớ đến khuôn mặt Hi Vọng, lòng cô thoáng nhói đau. Đột nhiên cô la lên “ Ah ” một tiếng, làm rớt cả đôi đũa xuống đất.

“ Đứa nhỏ này, làm gì vậy ? ” Mẹ Triệu cầm xẻng từ nhà bếp đi ra, thấy vẻ mặt ngờ nghệch của Triệu Thủy Quang.

Cô thật mong cả đời này mình phải không đi học, cuối cùng cô cũng nhớ ra khuôn mặt của người đàn ông kia, áo sơmi màu vàng, khuy áo màu vàng….

Chỉ còn hai ngày nữa là đến ngày khai giảng thôi !

Hết ngày nghỉ, Triệu Thủy Quang vác chiếc cặp cũ kĩ của mình tiếp tục đến trường làm học trò ngoan, nói thật chứ cô cảm thấy rất sợ, đặc biệt là giờ học Anh văn, lúc đem bài tập đến văn phòng mà cô run như cầy sấy, nhưng mà Đàm Thư Mặc cũng không có nói hay làm gì với cô cả.

Ở cái tuổi này, Triệu Thủy Quang đôi khi cũng nghĩ đến mấy chuyện tình cảm nam nữ, nhưng giờ đầu óc cô đang rối bời, chả tha thiết gì mấy chuyện đó nữa.

Triệu Thủy Quang không có ngốc, cô biết rõ mình là một học trò gương mẫu, trong ngôi trường danh tiếng này, việc học luôn được đặt lên hàng đầu. Tuy rằng cô cũng ham chơi nhưng cô biết rõ chỉ có học thì tốt cho tương lai sau này của mình, vì vậy nửa học kỳ sau, cô không có đến “ Tô ” nữa.

Đối với một người tình trường lão làng như Đàm Thư Mặc, đã hôn qua biết bao nhiêu con gái từ phương Đông đến phương Tây, đẹp có, thân hình bốc lửa hay bình thường cũng có. Anh và Triệu Thủy Quang chỉ là môi chạm môi, răng chạm răng thôi, đối với anh mà nói cái này căn bản không phải là hôn, nói đơn giản hơn là bị người say cưỡng hôn thôi, mà người say kia lại chính là học trò của anh.

Chẳng lẽ giờ anh lại so đo với một đứa học sinh mười bảy, mười tám tuổi sao. Ở cái tuổi của Đàm Thư Mặc mà nói anh sẽ không quan tâm mấy chuyện này, nhiều lắm thì chỉ nhớ trong lớp anh dạy có một nữ sinh tên là Triệu Thủy Quang.

Lúc tan học, Hi Diệu gọi điện đến cho Triệu Thủy Quang, ủ rũ nói, “ Hi Vọng cuối tuần là về nước rồi ! ”

Triệu Thủy Quang đứng dựa vào lan can trên hành lang, bên cạnh là Cao Tầm và Mễ Ny đang ríu rít nói chuyện, cô chỉ đơn giản “ ừ ” một tiếng.

Hi Diệu có chút tức giận, quát lên, “ Triệu Thủy Quang, em tưởng chị là bà tám hả ! Em nhìn xem mấy năm nay em biến thành cái gì rồi, không ngồi lại nói chuyện với nhau được sao. Mà thôi, chị mặc kệ em. ” Hi Diệu nói xong liền cúp điện thoại.

“ Níu kéo gì? ” Cao Tầm quay sang hỏi, Triệu Thủy Quang lúc này mới định thần lại, giọng Hi Diệu rất to vang vọng cả nguyên hành lang này, Cao Tầm và Mễ Ny đứng kế bên không nghe cũng uổng.

Mễ Ny cười nói, “ Gặp tình địch rồi phải không, nói thiệt đi nha. ”

Triệu Thủy Quang lắc đầu nói, “ Gì chứ, bị đòi tiền ấy mà ! Mình đi vay nặng lãi đó ! ” Nghe thế, cả ba bật cười, cùng nhau đi về lớp.

Triệu Thủy Quang nhớ đến câu nói “ Hiện tại em biến thành cái gì rồi hả ? ”của Hi Diệu, cô giờ đây cũng không nhớ nổi trước kia mình có bộ dáng thế nào.

Lúc tan học cô dắt xe đạp cùng về với Mễ Ny, bất chợt cô thấy bóng dáng quen thuộc ở đằng xa.

Cô không nhớ đã bao lâu rồi nữa, anh cũng đã từng đến trước cổng trường vừa đợi cô tan học vừa nói chuyện với bạn bè, lúc cô đến gần thì anh xoay người mỉm cười nói “ Đi thôi ! ”. Đi được vài chục bước thì anh giành lấy chiếc xe đạp của cô, luôn miệng phàn nàn, “ Phiền phức quá ! ”. Cô nói, “ Như vậy mới không bị phát hiện chứ ! ” Anh nhéo nhẹ tai cô, “ Vậy là tội cho em quá rồi ” sau đó lại cười xấu xa, “ Có đứa ngốc mới không phát hiện ! ”

Chuyện yêu đương ở cấp hai cứ như là đánh du kích vậy, sợ giáo viên phát hiện, lại sợ gia đình biết được, bạn bè chỉ trỏ xăm soi, vì thế ai nấy đều phải tránh đi cùng nhau, cẩn thận che dấu từng li từng tí, nhưng cây kim trong bọc có ngày cũng lòi ra, mấy chuyện này cũng không qua mắt được mọi người.

Hôm nay anh cũng đi đến trước mặt cô, đón lấy xe đạp, mỉm cười nói, “ Đi thôi ! ”

Triệu Thủy Quang đang do dự muốn nói gì đó nhưng nghe Hi Vọng nói vậy cô đành phải đi theo anh.

Hai người sóng vai đi, cô nhận ra Hi Vọng đã không còn như trước nữa, anh hiện tại chín chắn hơn, không còn mắc cỡ, không còn tám chuyện hay cãi nhau với cô như trước kia, chỉ lẳng lặng cùng đi với cô mà thôi. Cô không biết phải cư xử với anh thế nào nữa.

Được rồi, coi như là bạn cũ gặp lại, cũng sẽ hỏi thăm nhau thôi, “ Canada vui chứ ? ” Suy nghĩ một lúc lâu, cô hỏi.

Hi Vọng ngẩn người, thản nhiên đáp, “ Đâu cũng vậy thôi. ” Triệu Thủy Quang vẫn khác người, người bình thường khi gặp đều hỏi đối phương “ anh khỏe không ? ”, “ khi nào thì về nước ”, hoặc đại loại như thế, cô hỏi một câu làm anh dở khóc dở cười.

Lúc ấy có mấy nữ sinh đứng cách họ không xa, đang thầm thì nhìn họ nói gì đó, cô loáng thoáng nghe được, “ Đó không phải là hội trưởng cấp hai Hi Vọng sao ? ”  “ Lúc đó…. ” Giọng nói mấy cô gái nhỏ dần.

Triệu Thủy Quang ngẩng đầu nhìn Hi Vọng, mặt mày sáng sủa, mũi cao thẳng, đây chính hy vọng của mọi người chờ mong đây mà ! Anh thoạt nhìn rất kiêu ngạo nhưng lúc vui thì lại cười toe toét, rất dễ gần.

Hi Vọng cúi đầu nhìn cô, ánh mắt vẫn quen thuộc như ngày nào, hỏi, “ Sao lại học trường này ? ”

Cô nói, “ Học ở trường kia lâu quá rồi, cũng nên thay đổi môi trường. ” Đây là lời thật lòng.

Hi Vọng nghe thế anh im lặng một lúc, sau đó ấp úng hỏi, “ Em… thật sự muốn quên hết mọi chuyện sao ? ”

Ở thành phố này có hai ngôi trường đào tạo chung cấp 2 lẫn cấp 3 rất nổi tiếng, một cái ở thành Nam, một cái ở thành Bắc, cho nên học sinh khi thi lên cấp 3 cũng luôn chọn ngôi trường mà mình đang học. Cô thì khác, cô lại chạy đến đây, rời khỏi nơi chất chứa bao nhiêu kỷ niệm của hai người, cắt đứt liên lạc với anh, anh cũng đã từng tìm cô, hỏi bạn bè thì mới biết cô cũng chẳng liên lạc với họ.

Lúc đó anh rất giận, nhưng không thể làm được gì, bởi vì người bỏ đi trước chính là anh.

Lần này trở về, anh muốn gặp Triệu Thủy Quang, nhưng giờ cô đã không còn thương anh nữa, một người con trai 17, 18 tuổi, lại tự tin như anh, không sợ khó khăn hay thất bại gì, chỉ sợ cô sẽ quên anh.

“ Lên xe. ” Anh ngồi lên yên xem, con trai cao 1m8 mà đạp xe đạp của con gái, người phải chồm về phía trước, lưng gập lại y như hình parabol, trông rất buồn cười.

Triệu Thủy Quang vẫn còn do dự thì đã nghe Hi Vọng nói, “ Nếu em còn không lên thì anh sẽ giựt lấy cặp sách và xe đạp của em mà chạy đi đó nha ! ”

Cô lầm bầm lẩm bẩm gì đó rồi leo yên sau ngồi.

Suốt cả chặng đường hai người không ai nói chuyện với ai, mỗi người đều chìm đắm trong thế giới riêng, suy nghĩ riêng của mình.

Kỷ niệm lại lần nữa ùa về, anh cũng đã từng chở cô thế này, mỗi khi cô vừa ngồi lên xe thì anh liền trêu chọc, “ Gần đây em mập hơn đó nha, nặng quá ! ”

Nhưng mỗi lần cô nói muốn giảm cân thì anh lại la làng lên đòi ăn cái này cái kia, bắt cô phải đi ăn cùng anh mới chịu.

“ Em không phải cũng chuyển nhà luôn chứ ? ” Hi Vọng hỏi.

“ Đương nhiên là không ! ” Cô phản bác lại.

Hai người cùng bật cười. Có những thứ người không thể nào thay đổi được.

Trên đường đi, anh kể cô nghe cuộc sống của anh ở Canada, năm thứ nhất thì phát hiện một con gấu ngựa con ở bìa rừng gần trường, người dân trong khu phố liền đem nó trả lại cho gấu mẹ, rồi năm trước lúc từ thư viện đi đến sân vận động, anh nhìn thấy cực quang (hiện tượng sinh học sinh ra ở vùng vĩ độ cao, càng lên cao không khí càng loãng), anh lại kể nhà hàng xóm có nuôi một con chó rất là to. Cô yên lặng nghe anh nói, đây mới thật sự là Hi Vọng mà cô đã từng biết.

Anh dừng lại hẻm nhỏ phía trước nhà cô. Hai người đều không xuống xe.

Triệu Thủy Quang ngồi phía sau nói, “ Cảm ơn. ”

Không phải cảm ơn vì anh đưa cô về, mà là cảm ơn vì anh đã giúp cô vượt qua giai đoạn khó khăn, mang đến nhiều niềm vui cho cô, làm cuộc sống đơn điệu chỉ biết học với học của cô thêm màu sắc, cảm ơn anh đã luôn bên cạnh ủng hộ, quan tâm cô, cảm ơn anh cho cô biết thích một người là như thế nào. Cảm ơn anh đã về thăm cô, dũng cảm đối mặt với quá khứ của hai người. Cảm ơn anh đã giúp cô trưởng thành hơn.

Cô biết rõ Hi Vọng hiểu lời cảm ơn của cô.

Hi Vọng không quay đầu lại, nói, “ Tiểu Quang. ” Nghe anh gọi mình vẫn trìu mến như ba năm trước, cô đột nhiên xúc động rơi lệ.

Anh nói, “ Mai này cho dù là xảy ra chuyện gì, chỉ cần em cần anh giúp, bất luận lúc ấy anh đang ở đâu, làm gì, anh cũng sẽ lập tức chạy đến bên em ! ”

Triệu Thủy Quang vòng tay ôm Hi Vọng từ phía sau, nghẹn ngào nói, “ Hi Vọng, chúc anh hạnh phúc ! ”

Đây là lần cuối cùng cô ôm Hi Vọng, nhiều năm sau khi nghĩ lại lời hứa hẹn của Hi Vọng, cô sẽ cười ngọt ngào, đó là lời hứa hẹn đầy cương quyết của một người con trai, tuy nhiên hai năm sau khi đã lên đại học, cô mới hiểu được lời hứa hẹn này vĩnh viễn sẽ không xảy ra, đã không thể ở bên nhau thì liên lạc chỉ còn là dư thừa, thì làm sao cô có thể nói anh biết mình đang gặp khó khăn và yêu cầu anh giúp cô được.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 9-4-2012 20:17:19 | Xem tất
Chương 6: Kẹo ngọt

Cứ như vậy Hi Vọng lại lần nữa bước ra khỏi cuộc đời Triệu Thủy Quang, để lại một vết thương lòng rất sâu, nhưng ít ra cô cũng đã nói được câu gặp lại, còn những chuyện sau này thì cứ để thời gian quyết định.

Tóc Triệu Thủy Quang đã dài rồi, đuôi tóc hơi quăn, được vén gọn gàng sau lỗ tai, trái với mấy bạn nữ sinh cấp 3 để tóc dài thẳng băng, đối với Triệu Thủy Quang chỉ cần đơn giản thoái mái là được. Hi Diệu thì vẫn như mọi khi, sáng thì đến trường học, tối thì lại đến quán bar.

“Lưu Gia Luân, hôm nay thứ tư mình bận rồi, không thể đi cùng bạn.” Triệu Thủy Quang gửi tin nhắn cho Lưu Gia Luân xong đem bài tập đến văn phòng của Đàm Thư Mặc. Kỳ thi sắp tới rồi, giáo viên ai nấy đều khẩn trương kiểm tra bài vở học sinh, cứ mỗi tuần ba buổi trưa ban can sự lớp phải ở lại trao đổi việc học với giáo viên bộ môn.

Văn phòng của Đàm Thư Mặc nằm độc lập, cho nên mỗi lần gặp giáo viên bộ môn tiếng Anh , cô lại phải đến đây.

Trời dần tối, ánh chiều tà soi rọi trên mặt bàn, sắc hồng phảng phất trên gương mặt tái nhợt của cô gái có cái miệng nhỏ nhắn, mái tóc hơi quăn mềm như nhung bị ánh nắng chiếu óng ánh màu vàng ánh kim.

Đàm Thư Mặc đi ra ngoài dạo một vòng trở về thì phát hiện có người đang ngủ ngon lành trên bàn làm việc của mình.

Ngoại trừ chuyện “hôn nhau” lần trước, Đàm Thư Mặc và Triệu Thủy Quang cũng chỉ gặp nhau vài lần thôi.

Lúc đi học thì cô luôn trốn tiết, điểm danh thì có bạn bè điểm dùm, không bị ai phát hiện cả. Bài tập thì ghi chép đầy đủ, chữ viết không phải là rất đẹp nhưng cũng nắn nót. Hễ thấy giáo viên thì lễ phép chào, đến lúc đi xa rồi thì lại nghe giọng cô ríu rít với bạn bè. Có mấy lần chạy xe qua hẻm nhỏ gần trường, anh thấy cô vừa ăn kem vừa đùa giỡn với mấy nữ sinh lớp bên. Đây cũng là điều bình thường đối với mấy nữ sinh cấp ba.

Triệu Thủy Quang giật mình tỉnh dậy, ngẩng đầu liền thấy một đôi mắt to đen, cô càng hoảng sợ hơn, lập tức đứng dậy hô to, “Chào thầy Đàm.”

Đàm Thư Mặc cảm thấy buồn cười, mới vừa nãy còn ngủ say sưa chẳng biết trời trăng gì mà giờ cô lại nghiêm trang chào mình.

Sững sờ qua đi, anh nhíu mày hỏi, “Viết xong chưa?”

“Dạ, xong ngay !” Triệu Thủy Quang vội ngồi xuống tiếp tục ghi điểm vào sổ, thầm mắng bản thân hôm qua coi chương trình của Lỗ Lỗ khuya quá làm chi, giờ lại ngủ gà ngủ gật ở đây.

“Triệu Thủy Quang” Cô ngẩng đầu bắt gặp gương mặt điển trai đang đi về phía mình.

Đã đến cái tuổi của Đàm Thư Mặc thì điều này không có gì đặc biệt cả, nhưng đối với con gái ở lứa tuổi này bị đàn ông nhìn lâu như vậy, ánh mắt đó không còn gọi là quyến rũ mà là sức hấp dẫn chết người.

Triệu Thủy Quang thở cũng không dám thở mạnh.

Bàn tay to dài lấy một tờ khăn giấy đưa cô, anh nói, “Còn dính chút nước miếng.”

Trời ạ,  囧 xấu hổ chết được!

Luống cuống nhận khăn giấy, cô bất chợt nhớ đến ngày trước mỗi khi cô tỉnh dậy cũng có người đưa cho cô tờ khăn giấy, nhưng người ấy giờ đã đi xa rồi.

Đàm Thư Mặc lấy quyển sách trên kệ ngồi xuống sofa, anh đương nhiên thấy Triệu Thủy Quang đang mông lung suy nghĩ gì đó, anh cảm thấy khó hiểu, một cô gái 17, 18 tuổi thì có gì phải buồn rầu, những muộn phiền bây giờ mai này nghĩ lại chỉ là điều buồn cười mà thôi. Tuy nhiên, Đàm Thư Mặc thầm cảm thấy cô bé này khác với những bạn bè cùng trang lứa, trước mặt người khác thì luôn tỏ ra mình là một cô gái đáng yêu, trước mặt giáo viên thì cư xử lễ phép, cô cho là mình che dấu rất cẩn thận, nhưng trước đạo hành ngàn năm tu luyện đến đẳng cấp của Phật như Đàm Thư Mặc mà nói, anh nhìn là biết ngay, anh còn nhớ ngày đó ở “Tô” cô uống rượu say khướt, ánh mắt chất chứa nhiều đau thương.

“Thầy, em làm xong rồi.” Triệu Thủy Quang sắp xếp bài thi gọn gàng đưa cho Đàm Thư Mặc. Anh coi xong thì nhìn đồng hồ đã thấy 6h, nói, “Nhà em ở đâu, tôi đưa em về.”

Lúc Đàm Thư Mặc chạy xe ra khỏi bãi thì đã thấy Triệu Thủy Quang cúi đầu, chân vò vò dưới đất, đứng ở cổng bãi đổ xe, trên lưng đeo cái cặp to, đầu thì đội mũ len đỏ bằng nhung, thấy anh chạy xe 530Li đến, cô mở cửa xe ngồi vào ghế trước, lễ phép nói, “Cám ơn thầy Đàm.”

Đàm Thư Mặc biết Triệu Thủy Quang là người thông minh và hiểu chuyện, bề ngoài thì nhìn có chút cẩu thả nhưng thật ra bản tính lại điềm tĩnh, anh vốn kêu cô đứng ở dưới lầu đợi mình, thế mà cô lại vừa nói chuyện vừa đi với anh đến bãi đậu xe, lúc ngồi thì cũng ngồi ở phía trước, lễ phép cảm ơn, cẩn thận thắt dây an toàn.

Kỳ thật Đàm Thư Mặc không biết Triệu Thủy Quang là kẻ hai mặt chính hiệu, lúc ở nhà ba Triệu thường bảo cô, “Con gái, lên phía trước ngồi với ba nè.” Triệu Thủy Quang đều trả lời là “Không thích, ngồi phía trước chán lắm, còn phải thắt dây an toàn nữa.”

Triệu Thủy Quang cũng chẳng thích ngồi đằng trước tí nào, cô liếc mắt nhìn ngón tay thon dài của Đàm Thư Mặc nắm chặt vô lăng, rồi lại nhìn lên trên một chút, trời ạ, sao lại có người đàn ông đẹp trai thế này, thật là bất công!

Mọi người đều biết thấy tiếng Anh rất tài hoa và cực kỳ đẹp trai, mỗi lần lớp cô có tiết Anh văn là mấy nữ sinh lớp khác lại thập thò ngoài cửa sổ nhìn trộm, ai nấy đều thích người đẹp trai, nhưng tất cả mọi người chỉ yêu thích trong lòng mà thôi, cho tới bây giờ chưa ai dám thẳng thừng tỏ tình với Đàm Thư Mặc cả.

Triệu Thủy Quang đứng ngồi không yên, cô không tuýp người trầm lặng, thế nên cô loay hoay kiếm đề tài gì đó để giảm bớt không khí im ắng này, đành phải hỏi, “Thầy Đàm, thầy tốt nghiệp ở trường nào thế?”

Đàm Thư Mặc nói, “Nước Anh.”

Triệu Thủy Quang không ngừng cố gắng hỏi, “Tháp Big Ben nước Anh có phải cao 96,3 mét không thầy?”

Đàm Thư Mặc đang lái xe, nghiêng đầu nhìn vẻ mặt hiếu kỳ của Triệu Thủy Quang nói “Phải”, nhưng mà anh cũng chẳng rảnh đến nỗi đi khảo sát thực tế.

Cô hỏi, “Thầy đã tham quan nhà của Sherlock Holmes chưa?”

Đàm Thư Mặc trả lời: “Rồi.”

Cô hỏi, “Thế còn nhà của Agatha Christie?”

Anh nói, “Không có.”

Cô hỏi, “Thế còn nhà của Mark Twain?”

Anh nói, “Đó là ở nước Mỹ.”

Triệu Thủy Quang đổ mồ hôi hột không dám hỏi gì nữa, Đàm Thư Mặc khẽ nhếch miệng, cô gái này cũng không phải quá ồn ào, nghĩ cho cùng chỉ là hoạt bát lém lỉnh.

Triệu Thủy Quang trong lòng cũng chẳng biết làm gì, lục cặp mình lôi ra một hộp nhỏ, lắc lắc vài cái, Đàm Thư Mặc tò mò nghiêng mắt nhìn, thì ra là một hộp kẹo, dán nhãn bò sữa trong phim hoạt hình gì đó.

Triệu Thủy Quang lấy một đống kẹo ra, đợi đến khi đèn đỏ xe dừng lại, thò tay đến trước mặt Đàm Thư Mặc, “Thầy Đàm, ăn kẹo không?”

Đàm Thư Mặc thắng xe, cúi đầu nhìn bàn tay trắng nõn nhỏ nhắn cầm mấy cục kẹo đủ màu sắc.

Triệu Thủy Quang nói thêm, “Không ngọt lắm đâu, đều là vị trái cây hết đấy.” Cô cười đến má lúm đồng tiền đều hiện rõ lên.

Đàm Thư Mặc vốn không thích cầm đồ ăn từ tay người khác, theo anh là mất vệ sinh, hơn nữa tính anh là thế, hôm nay lại ma xui quỷ khiến thế nào tự nhiên lại chọn cục kẹo màu vàng bỏ vào miệng, tiếp tục lái xe, vị chanh lan tỏa trong miệng, ngọt bùi trên đầu lưỡi.

Anh cười thầm trong bụng, quả nhiên là ngọt, kẹo nào mà không ngọt chứ, anh đã sớm biết rồi.

Một lúc sau thì đã đến nhà Triệu Thủy Quang, cô ôm túi sách xuống xe, nói, “Cảm ơn thầy Đàm, hẹn gặp lại.”

Đàm Thư Mặc quay xe, đã đi một quãng đường xa như vậy mà hương vị trái cây vẫn phảng phất trong xe.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 9-4-2012 20:18:24 | Xem tất
Chương 7: Ác mộng 800 mét

Hôm nay tuyệt đối là ngày tận thế của Triệu Thủy Quang, thực tế hàng năm đều có một ngày như vậy. Buổi sáng vừa thức dậy thì mí mắt đã dực liên hồi, điềm xấu đây này! Cô đã giữ cái kỷ lục này suốt sáu năm nay rồi.

Tuần trước, Lưu Gia Luân hỏi cô, “Triệu Thủy Quang, lớp bạn khi nào thi chạy 800 mét thế?”

Vừa nghe xong, Triệu Thủy Quang cảm thấy cuộc sống tươi đẹp của cô chấm dứt từ đây!?!?!

Đứng trên đường băng nhựa màu đỏ, gió cuối thu vi vu thổi, thảm cỏ phất phơ trong gió, Triệu Thủy Quang như tuyệt vọng hoàn toàn.

“Con trai chạy xong hết rồi, nhìn kìa, Trần Tư Dương đang đá banh ở đằng kia!” Cao Tầm vừa cởi áo khoác vừa la oang oáng. (cực kì lớn tiếng + ồn ào)

Thật ra thì cũng không phải oang oáng gì nhưng mà trời sinh Cao Tầm lớn giọng, cho nên nói cái gì cũng to tiếng cả!

Con trai và con gái tách riêng ra học, do giáo viên thể dục nam và nữ đảm trách, bình thường lớp 3 của Triệu Thủy Quang và các bạn gái lớp 4 học cùng nhau, mà mấy bạn gái lớp 4 thì đang ríu rít nhìn Trần Tư Dương chơi đá banh.

Triệu Thủy Quang cũng chẳng quan tâm nhiều, ôm cái bụng đang đau nhức của mình.

Triệu Thủy Quang là người thông minh nhưng cũng là chuyên gia bày trò, mỗi lần thi chạy cô đều cố gắng đến phút cuối cùng để được điểm tốt, chạy nước rút 50 mét thì còn chạy được, nhưng mà điều đáng buồn nhất là dù cho cô có tận sức chạy thế nào thì bao giờ cũng là người chạy chậm nhất, mà chạy 800 mét vĩnh viễn là vết thương lòng của cô!

Lúc ở cấp hai cũng có một cuộc thi chạy thế này nhưng chẳng khổ sở như bây giờ, mỗi lần thi chạy, cô lén chạy ra khỏi đường băng, qua lớp kế bên đánh cầu, kết quả là giáo viên thể dục cứ đợi đợi mãi vẫn đếm thiếu một người, cuối cùng cũng kiếm được Triệu Thủy Quang mặt mày hớn ha hớn hở, liền mắng cho một câu, “Tôi cứ tưởng em chạy đến nỗi lọt xuống hố đó rồi chứ!” Triệu Thủy Quang hơi giật mình nhìn cống nước bên cạnh đường băng: Không thể nào, cái công đó đang đậy nắp mà! (ý nói cái công đó được đầy nắp, mà giáo viên kêu Triệu Thủy Quang lọt hố è mỉa mai Triệu Thủy Quang chạy đâu mất tăm hơi)

Hiện tại ác mộng tái diễn rồi, “Con gái lớp 3 chuẩn bị chạy!” Giáo viên thể dục Mì Ăn Liền hô to.

Thật ra Mì Ăn Liền cũng không phải gọi là Mì Ăn Liền, mà Mì Ăn Liền họ gì thì cô cũng không nhớ rõ, tại vì Mì Ăn Liền có mái tóc quăn như là mì sợi vậy, cho nên tất cả mọi người đều gọi cô ấy là Mì Ăn Liền. Khi đó, nữ sinh cấp 3 không thích để tóc quăn, phải để tóc thẳng băng như canh bún thì mới mô đen.

Triệu Thủy Quang chấp nhận số mệnh cởi áo khoác ra, đi vào bên trong đường băng. Cô nghe tiếng còi huýt liền cắn răng mà chạy.

Chỉ mới chạy có một vòng mà cô đã tuột lại phía cuối, tim đập nhanh, lỗ tai đỏ bừng, thở hổn hển.

Chạy được một lúc thì thấy đám con trai lớp cô đang đá banh, có mấy người hô to lên, “Triệu Thủy Quang cố lên!”

Triệu Thủy Quang quay đầu nhìn, cố sức gạt phăng mấy khuôn mặt bỡn cợt đó khỏi đầu mình, một bạn học cùng lớp chạy tới hỏi Triệu Thủy Quang, “Bạn chạy thì chạy, làm gì mà mặt mày dữ tợn vậy?”

Triệu Thủy Quang nghĩ thầm trong bụng dù sao cô cũng chạy cuối hoài rồi, mất mặt thì mất mặt, chạy được nhiêu cứ chạy.

Đến vòng cuối cùng, cô xuất hết năng lượng cơ thể chạy nước rút!

Lúc chạy đến trước mặt Mì Ăn Liền, cô mới phát giác bên cạnh Mì Ăn Liền còn có một người nữa, đó không phải là Đàm Thư Mặc sao?

Trời rất lạnh, anh mặc một chiếc áo len chui đầu cổ áo hình chữ V màu xám nhạt bằng nhung, quần rộng thùng thình, hai tay bắt chéo đang nói chuyện rất vui vẻ với Mì Ăn Liền.

Triệu Thủy Quang thở hồng hộc đi đến bên Mì Ăn Liền, nói, “Cô, em chạy xong rồi.”

Mì Ăn Liền mặt mày tươi rói nói chuyện với Đàm Thư Mặc chẳng đoái hoài gì tới Triệu Thủy Quang, mà cô cũng chẳng còn sức lực gì, ngồi xổm xuống một bên chờ Mì Ăn Liền.

Một lúc sau, nghe Đàm Thư Mặc nói, “Cô Đặng, tôi phải đi lấy bài thi, lần sau nói tiếp.”

Đàm Thư Mặc trước khi đi còn nghiêng đầu nhìn Triệu Thủy Quang, ánh mắt như giễu cợt vậy, Triệu Thủy Quang mặt đỏ bừng bừng thở hổn hển xem như không thấy, trong lòng thì thầm mắng mấy đời tổ tông nhà Đàm Thư Mặc.

Mì Ăn Liền lấy lại tinh thần, thấy mấy nữ sinh đang ngồi xổm ở dưới đất, nói, “Em kia, ừ, em đó, em chạy bao nhiêu, sao không chịu nói tôi biết vậy?”

Triệu Thủy Quang rất là tủi thân, ngoan ngoãn đứng lên nói, “Cô, em nói rồi nhưng cô đang bận nói chuyện nên chắc không nghe thấy.”

Mì Ăn Liền liền xấu hổ, biện minh, “Đương nhiên là nghe rồi, 4 phút 20 giây, qua.”

Triệu Thủy Quang mừng như chết đi sống lại, cứ nghĩ là mình sẽ không qua, Mì Ăn Liền quả thật rất tốt nha, còn Đàm Thư Mặc nữa chứ, thật đúng là người tốt, được rồi được rồi, không chửi không mắng anh ta nữa.

Cô đến ngồi cạnh Cao Tầm, vừa mới ngồi xuống Mễ Ny liền kéo hai người đứng dậy, “Không được ngồi, mới vừa chạy mà ngồi xuống là mông to lắm đó!”

Hai người thật ra cũng chẳng để ý mấy thứ này, Cao Tầm quay sang hỏi Triệu Thủy Quang, “Lạ à nha, chúng ta chạy được một nửa thì thầy Đàm lại tự nhiên tới đây, bạn nhìn đi, nguyên đám con gái lớp 4 với Mì Ăn Liền đều hớn hở ra mặt!”

Triệu Thủy Quang cũng trả lời đại, “Không biết nữa, thầy ấy nói là đi lấy bài thi gì đó.”

Cao Tầm nói, “Ah, hèn chi, ủa mà không đúng, chỗ cất bài thi là ở lầu Đức Quang, đâu có cùng hướng với sân thể dục đâu!”

Lúc này Đàm Thư Mặc đang đi lên lầu, quay đầu nhìn ra cửa sổ, trên sân thể dục có một cô gái tóc ngắn đang ngồi xổm nói chuyện rất vui vẻ, anh thầm nghĩ trong bụng: “Đứa nhỏ này, chắc là qua rồi.” Sau đó tiếp tục đi lên phòng họp.

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 9-4-2012 20:20:22 | Xem tất
Chương 8: Hội nghị kiểm điểm

“Tôi không phải người có tài năng phi thường, chẳng qua chỉ là trung thành và trung thực, không lừa mình dối người, muốn làm “hình mẫu” để giáo dục những người bình thường.” —- Ngô Ngọc Chương

Sắp đến kì thi, trường học xảy ra một chuyện nói nhỏ không nhỏ mà lớn cũng không lớn, một nữ sinh cấp 3 học lớp 7 mang thai, và hiển nhiên cô gái ấy bị buộc thôi học, tin này rốt cuộc đến tai Ủy Ban Giáo Dục tỉnh, và ra lệnh kiểm điểm toàn trường.

Nữ sinh ấy Triệu Thủy Quang cũng biết, hai người tốt nghiệp từ một trường cấp hai, nữ sinh đó tên là Trần Nhiễm, lúc ở cấp hai Trần Nhiễm đã nổi tiếng khắp trường rồi, Triệu Thủy Quang cũng không nhớ nổi Trần Nhiễm trông như thế nào, không phải do Trần Nhiễm không đẹp mà thật sự không biết mặt mũi Trần Nhiễm thế nào. Ngày nào đi học Trần Nhiễm cũng đều trang điểm cả, mặc dù là trang điểm lên rất đẹp nhưng khuôn mặt sau lớp phấn ấy như thế nào thì không ai biết cả, giáo viên cũng đã nhiều lần nhắc nhở nhưng Trần Nhiễm cũng không nghe, vẫn tiếp tục trang điểm đến trường, bạn học chỉ trỏ sau lưng, nhưng Trần Nhiễm vẫn bỏ ngoài tai những lời nói ấy. Cho đến ngày tốt nghiệp, bạn ấy đã làm một chuyện khiến cả trường ngạc nhiên rớt cả hàm, hôm ấy Trần Nhiễm không hề trang điểm, chỉ cột tóc đơn giản đến trường, qua bên khuôn viên trường cấp 3 tỏ tình với một nam sinh, mọi chuyện được phơi bày, thì ra Trần Nhiễm có vẻ đẹp rất đằm thắm, còn đẹp hơn cả khi trang điểm mấy chục lần, tóm lại là một người đẹp.

Lúc Triệu Thủy Quang gặp lại Trần Nhiễm, khuôn mặt Trần Nhiễm vẫn được trang điểm kỹ càng, hai người gật đầu chào rồi đi lướt qua nhau, năm ấy cũng bởi vì Hi Vọng nên Triệu Thủy Quang cũng buồn rầu ảo não. Danh nhân gặp danh nhân nước mắt lưng tròng.

Triệu Thủy Quang sau này cũng nghe rất nhiều tin đồn về Trần Nhiễm, nào là quen bạn trai lung tung ngoài trường, rồi có thai này nọ, Triệu Thủy Quang tuy ra người nhiều chuyện nhưng cô cũng không thích bàn luận gì về mấy vấn đề này. Hi Diệu cũng biết rõ sự tích quang vinh của Trần Nhiễm, nói, “Chị thích con bé đó!”

Lúc chiều, toàn thể giáo viên cấp ba phải ở lại để dự hội nghị hàng năm, trong hội trường, hiệu trường đau lòng nói, “Học sinh các em bây giờ không chăm lo học hành, mỗi ngày đến trường thì đầu óc lại để đâu đâu, chẳng quan tâm đến tương lai mình gì cả, các em định lấy tương lai mình ra đùa giỡn sao…”

Triệu Thủy Quang nghe được thoáng chốc như chết lặng, Cao Tầm lay lay cô, chỉ về phía Đàm Thư Mặc nói nói, người đàn ông này đúng thật là mặc gì cũng đẹp cũng toát lên vẻ thanh tao thoát tục cả, anh mặc chiếc áo lông cừu màu tím cùng quần hải quân dài màu lam, dáng người cao ráo. Mấy giáo viên nam đều ngồi đó cả, nhưng chỉ liếc mắt nhìn qua thì ai nấy cũng nhận ra anh ngay.

“Nhìn kìa, ngay cả bấm điện thoại mà thầy Đàm cũng phong cách lắm chứ.” Cao Tầm nhỏ giọng nói với Triệu Thủy Quang.

Triệu Thủy Quang vẫn im lặng, nhưng Đàm Thư Mặc quả thật cũng trâu bò lắm, hiệu trưởng ở trên sân khấu nói đến nước bọt văng tung tóe, còn anh thì lại ngồi thoải mái phía dưới.

Hiệu trưởng rốt cuộc đã nói xong bài diễn thuyết vĩ đại của mình, nhìn phía dưới lễ đài im lặng như tờ, ông vô cùng hài lòng với bài diễn thuyết của mình và tin chắc bài diễn thuyết của mình có thể giáo dục được những học sinh vô tri này, hội nghị kiểm điểm chính thức bắt đầu, chủ nhiệm lớp Trần Nhiễm là thầy Trần Từ là người thứ hai lên phát biểu, sau đó tất cả giáo viên đều thay phiên nhau lên, ai nấy đều hùng hồn phát biểu nhưng tiếc là chỉ tốn công phí sức, rèn sắt không thành.

Rốt cuộc cũng đến phiên Đàm Thư Mặc, anh đi lên lễ đài, khuôn mặt đẹp trai, cả người tỏa ra sự tôn quý bẩm sinh.

Đàm Thư Mặc chỉnh micro cao lên, hai tay thọc vào túi quần, bắt đầu nói chuyện, “Mọi người cảm thấy nếu như chúng ta trưởng thành thì sẽ mất đi những gì?”

Cả trường không hiểu ý Đàm Thư Mặc muốn nói gì, ngay cả hiệu trưởng đang bưng chén trà lên định uống cũng dừng lại, ngẩng đầu nhìn Đàm Thư Mặc.

Đàm Thư Mặc không chờ người trả lời, nói tiếp, “Một khi chúng ta trưởng thành, chúng ta sẽ biết được xấu hổ là thế nào, sẽ trở nên hèn nhát, học được cách giả vờ như không nghe không thấy gì, mặc dù người ta gọi điều này là trưởng thành, là người lớn, nhưng chờ tới khi các em nhận ra điều đó thì cũng muộn rồi. Càng trưởng thành các em càng mất đi sự can đảm.”

Giống như mỗi khi lên lớp, giọng điệu anh vẫn chậm rãi, lời nói rõ ràng súc tích, “Các em không hiểu chuyện là vì chưa có kinh nghiệm, cho nên không biết sợ là như thế nào, mà ngay cả chuyện của người xung quanh cũng chẳng thèm quan tâm, các em chỉ cảm thấy thất tình và những chuyện vặt vẵn là quan trọng. Chúng ta phải quý trọng thời gian, nó không chờ chúng ta, mà chính chúng ta phải chạy theo nó, và có những người suốt ngày cứ chìm đắm trong nỗi đau của mình mà không chịu tiến về phía trước, và đương nhiên họ mất đi sự định hướng cho tương lai của mình, thế nhưng không cần vì vậy mà khinh khi bản thân, không cần lo sẽ bị ai cười chê.” Giọng nói anh vang vọng khắp hội trường.

Trên lễ đài trống trải, anh khí thế bức người, ánh mắt của người đàn ông 30 tuổi khiến mọi người phải si mê, “Đừng từ bỏ ước mơ của mình, hãy vạch rõ kế hoạch bản thân, làm những gì mình thích, đừng do dự hay chần chừ, nếu như lúc nào đó mình phạm sai lầm thì cũng không cần phải lo sợ, các em sẽ tự nghĩ ra cách giải quyết, các em tuổi còn trẻ lại rất thông minh, các em nên coi trọng sự chưa trưởng thành của mình, đem nó làm vũ khí lớn nhất, ưỡn ngực tiến về phía trước.” Đàm Thư Mặc nói xong, sau đó xuống đài.

“Loảng xoảng”, chén trà của hiệu trưởng rớt xuống đất, Triệu Thủy Quang thấy Trần Tư Dương vỗ tay rất to, tất cả mọi người cũng vỗ tay theo, trong lòng cô thì lại căng thẳng, Cao Tầm vỗ đến lòng bàn tay đỏ hoét, quay đầu nói với Triệu Thủy Quang, “Đàm Thư Mặc lợi hại, rất lợi hại, mình càng thích thầy ấy hơn hồi đó rồi đấy!”
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 9-4-2012 20:21:43 | Xem tất
Chương 9: Đêm Giáng sinh 1

Một học kỳ trôi qua rất nhanh, giờ đang là tháng 12, ai nấy đều rục rịch chuẩn bị cho lễ Giáng Sinh.

Đối với học sinh cấp 3 mà nói định nghĩa về Giáng Sinh còn rất mơ hồ, trên báo, phim ảnh và truyện tranh cũng có nói đến, nhưng cũng không mấy ai hiểu tường tận được ý nghĩa của lễ Giáng Sinh cả, còn mấy người kinh doanh thì họ chỉ biết những mùa lễ như thế này chính là lúc họ hốt bạc, thế nên cái ý nghĩa thực sự của ngày Giáng Sinh cũng chẳng mấy ai quan tâm, dần dà cái cốt lõi của ngày này cũng bị người ta quên lãng, mọi người chỉ biết đây là mùa của vui chơi mà thôi.

Sau này nghĩ lại, Triệu Thủy Quang tin chắc rằng lễ Noel năm nay rất có ý nghĩa đối với cô và anh.

Lúc Triệu Thủy Quang kéo một người con gái đang say mèm từ “Tô” ra, cô đột nhiên nghĩ đến một câu nói trong bộ phim điện ảnh Pháp “Hai người con gái vô tư”: “Bạn bè tựa như mắt kiếng, lúc đầu cảm thấy đẹp lắm, sau này thì lại phát hiện không thể nào cởi bỏ được, dù là thế thì bạn cũng may mắn đã chọn được một mắt kiếng tốt.” Rất rõ ràng Hi Diệu chính là cái mắt kiếng trên mũi Harry Potter.

“Tiểu Quang, đến đây,ực, đến đây với chị. Để chị nhìn em xem, lâu như vậy không đến đây, ực, em đúng là đồ không có lương tâm…” Hi Diệu say khướt ngã ập trên người Triệu Thủy Quang, cứ liến thoắng nói không dứt.

Triệu Thủy Quang rất là bất đắc dĩ, đã 9h tối rồi, đang ở trong nhà làm con ngoan thì nhận được điện thoại của người con gái nào đó, cô còn chưa alo tiếng nào thì người đầu dây bên kia đã hét toáng lên, “Giáng Sinh vui vẻ”, rồi cúp điện thoại ngay, cô đành phải thu dọn cặp sách, nói dối với ba mẹ là qua nhà Lưu Gia Luân làm bài tập, sau đó liền chạy vọt ra ngoài.

Hiện tại người đầu sỏ trong chuyện này thì đang nôn thốc nôn tháo ở thùng rác cửa sau “Tô”.

Gió lạnh thổi vù vù, đường hẻm nhỏ vắng tanh không một bóng người, chỉ có một cô gái đeo cặp sách to đùng trên lưng ngồi xổm cạnh một cô gái say khướt cứ nấc liên tục, tình cảnh vô cùng quỷ dị.

Triệu Thủy Quang dìu Hi Diệu đứng lên, nhìn mặt Hi Diệu thấm đẫm nước mắt và mồ hôi, cô rút tờ khăn giấy đưa cho Hi Diệu.

Hai người lảo đảo đi ra ngoài, cô vô tình phát hiện có ai đó ở đằng xa, vừa tựa vào cột đèn đường vừa hút thuốc, thấy hai người đi đến liền ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng ngời, khuôn mặt cương nghị, chiếc áo khoác màu đen bay phất phơ trong gió.

Triệu Thủy Quang sướng rên, đây chẳng phải là Đơn Dương đã mất tích hai năm sao!

Nhưng chưa đợi cô nói gì thì người bên cạnh đã phản ứng nhanh hơn, mái tóc dài Hi Diệu vì gió thổi mà lòa xòa trước mặt, đứng thẳng người, lê đôi giày cao gót “cộc cộc” tiến về phía trước. Triệu Thủy Quang biết rõ Hi Diệu muốn duy trì hình tượng cao quý của mình, đáng tiếc là Hi Diệu say đến đứng cũng đứng không vững, thế mà còn sống chết chống đỡ, nhìn bộ dạng xiêu xiêu vẹo vẹo của Hi Diệu mà cô cảm thấy buồn cười.

Đơn Dương dập tắt điếu thuốc, lặng lẽ đứng dưới ánh đèn đường, đôi mắt sáng ngời động lòng người.

Hi Diệu lắc lắc mông, từng bước đi về phía trước, nhưng mà thân thể dường như đã phản bội cô cứ ngả nghiêng ngả ngửa.

Rốt cuộc cô cũng đến chỗ đèn đường, nhìn bóng dáng người đó, nhẹ nhàng ngẩng đầu, tay phải thon dài duỗi ra.

“Cút…. cho tôi!” Cô vừa nói vừa véo mặt anh.

Anh chỉ mỉm cười làm y chang cô, duỗi ra tay phải véo má cô, tí ta tí tửng nói, “Bà xã, anh cút ngay đây, nhưng mà anh cút rồi thì em làm sao tìm được ai tốt như anh được!” Anh gỡ miếng khăn giấy còn dính trên mặt cô xuống, động tác rất dịu dàng,

Dưới ánh đèn đường, vẻ mặt cô đầy vẻ mị hoặc, anh cứ thể trìu mến mỉm cười nhìn cô, haiz, sao mỗi khi hai người gặp nhau thì cô cứ ở trong tình trạng say khướt thế này !

Triệu Thủy Quang mang cặp sách đi ra khỏi hẻm nhỏ, tối nay cô công đức viên mãn rồi.

“Bọn con trai đều như vậy cả, bạo lực, hà khắc, thích bắt nạt người khác, là người đáng ghét nhất!” Những người con gái nói lời này, một ngày nào đó cũng sẽ thẹn thùng trước người con trai mình thích.

Cô cũng đã từng có một giáng sinh như vậy, ngày ấy cô bỏ một cái hộp vào rổ xe, tỏ ra vô tâm nói, “Ừ, quà giáng sinh!” Người kia lại rất vui vẻ, lập tức mở hộp lấy quà ra, một chiếc khăn quàng cổ, anh hân hoan quàng lên cổ mình, nói, “Anh sẽ quàng cái này đi học.” Triệu Thủy Quang cười nhìn anh, “Gấp cái gì chứ, anh quàng hay không quàng cũng được.” Kỳ thật trong lòng cô khi nghe anh nói vậy ngọt đến độ muốn nở hoa, làm sao anh không mừng được chứ, cái này cô đã chọn suốt cả buổi chiều đấy!

Hôm nay vì sao cô đã không còn nhớ được hình thù khăn quàng cổ đó như thế nào, nhưng khuôn mặt tươi cười ấy vẫn hiện rõ mồn một trong đầu cô?
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách