Hãy chọn Truy cập mobile | Tiếp tục

 Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Tác giả: tsubasa_90_td
Thu gọn cột thông tin

[Hiện Đại] Em Là Học Trò Của Anh Thì Sao? | Điền Phản (Ngoại truyện 4 - Hoàn)

  [Lấy địa chỉ]
 Tác giả| Đăng lúc 24-6-2012 15:11:28 | Xem tất
Chương 26.2
Mấy ngày sau, Triệu Thuỷ Quang nhận được điện thoại của mẹ Triệu, “Đứa nhỏ này, gần này bận cái gì thế, ở trường học tốt không hả, hôm qua mẹ nằm mơ, thấy dẫn con đi ra ngoài chơi, kết quả con lại chạy lung tung đi đâu mất, hại mẹ lo sợ, đi khắp nơi tìm con.”

Triệu Thuỷ Quang nghe xong phì cười, này là chuyện gì chứ, mẹ dẫn cô ra khỏi nhà, mẹ thì đi vòng quanh kiếm cô, còn cô thì lại chạy đâu mất tiêu, làm sao có thể chứ, nghĩ thì nghĩ thế, miệng vẫn khúm núm nói, “Mẹ à, không có gì đâu, con đang ở trường học mà, học hành bận quá thôi, nào có chạy đi đâu.”

Mẹ Triệu huyên thuyên một đống chuyện, trước khi cúp điện thoại còn nói một câu, “Chỉ vì con bình thường cũng đã khiến mẹ lo lắng, cho nên mới nằm mơ như thế.”

Triệu Thuỷ Quang cười trừ, cô đột nhiên nhớ lại lúc còn ở chung với ba mẹ thì mẹ đâu có như thế.

Lúc còn bé, ba mẹ có nói gì thì chúng ta đều cho là đúng cả, bản thân mỗi người con luôn cho rằng ba mẹ mình không gì không làm được. Lúc trưởng thành, phát hiện ra ba mẹ cũng là người bình thường, cũng có lúc phạm sai lầm, có những chuyện lực bất tòng tâm, thế rồi những mộng tưởng về họ tan tành và sụp đổ, kèm theo đó là sự nổi loạn bên trong chính những người con ấy. Lúc lên đại học, bản thân dần tiếp nhận sự thật, không biết từ khi nào đã không còn đối chọi với ba mẹ nữa, và phát hiện rằng ba mẹ đã già rồi cũng cần người chăm sóc, hiển nhiên lòng mỗi người đều cảm thấy ray rứt, ý thức trách nhiệm cũng được nâng cao.

Triệu Thuỷ Quang đột nhiên nhớ đến hôm nọ ăn cơm ở nhà, mẹ Triệu như vô ý hỏi thăm, “Ở trường có thích ai không?”

Cô đang ăn cơm trong miệng, thiếu chút nữa ra phun ra hết, phải biết rằng, lúc cô và Hi Vọng quen nhau, hai người phải vắt óc để đánh du kích,  đột nhiên có một ngày lại được giải phóng, tiến lên làm địa chủ, trong người khoan khoái, đầu óc nhẹ nhàng, nhưng nếu mẹ mà biết rõ người cô “thích” chính là thầy Đàm, không biết có ngất đi không nữa.

Hồi đầu tuần, Hi Diệu mới thi bằng lái xe xong, khoe khoang lái chiếc Hummer của ba đến thẳng trường học đón cô, và từ đó râm ran lời đồn đãi về Triệu Thuỷ Quang, chúng truyền đi còn nhanh hơn cả chất xúc tác.

A: Triệu Thuỷ Quang khoa Kinh Tế Quốc Dân, mỗi tuần lại có mỗi xe khác nhau đưa đón, chảnh ghê.

B: Không phải đâu, hay là có ai bao rồi? Cô ta trông thế nào?

A: Không biết nữa, nghe nói cũng bình thường thôi à, nghe nói có lần còn thấy cô ta lên chiếc BMW nữa, y chang xe của thầy Đàm !

B: Không thể nào!

Triệu Thuỷ Quang cũng rất bất đắc dĩ, từ lúc cô đi xe buýt và bị mất điện thoại đến nay, bạn bè thân thích không ai là không lo cho cô, Hi Diệu thì sợ xảy ra thêm chuyện nên bắt Đan Dương đến chở cô về nhà, hoặc nếu Đàm Thư Mặc rảnh thì đương nhiên cô sẽ đi xe anh, nhưng khi Đàm Thư Mặc không rảnh, anh cũng không yên tâm liền kêu Sở Phỉ Phỉ lái xe Audi đến đón cô.

Cô đúng có “số hưởng” mà, lại dính mấy lời đồn ác độc này, cô biết mọi người có lòng tốt, lại không thể nào cự tuyệt được, mỗi khi ai tới đón mình, cô đều kêu ngừng ở bên ngoài, cách trường học một đoạn xa, nhưng lực lượng quần chúng quá mức vĩ đại rồi !

Trong ký túc xá, Dương Dương là người thẳng thắn, bởi thế hỏi cô ngay, “Triệu Thuỷ Quang, lời truyền tụng về ngài dạo gần đây rất nhộn nhịp nhé, tới đây, giải thích giải thích mau!”

Nghe nói như thế, cũng đủ biết cả ký túc xá đều biết chuyện của mình rồi, Triệu Thuỷ Quang trả lời qua loa, “Đều là xe của bạn mình hết”, cô biết những chuyện thế này càng giải thích càng khiến người ta thêm nghi ngờ mà thôi.

Hứa Oánh nâng cằm Triệu Thuỷ Quang lên, nói, “Cô gái, bạn cô làm gì có nhiều xe thế hả, chắc là nổi tiếng lắm nha, mau giới thiệu chút coi.”

Triệu Thuỷ Quang ôm Hứa Oánh nói, “Ôi, không chịu đâu, bạn thế mà lại nghi ngờ mình, mình nói thật mà!”

Những người khác tự dưng nổi hết da gà lăn lóc trên đất, sách vở hiển nhiên cũng tự động bay qua chỗ ai đó rồi.

Sau đó, những tin bóng gió về Triệu Thuỷ Quang cũng dần chìm vào quên lãng, cô cũng giảm bớt số lần về nhà cuối tuần, việc này sau một thời gian cũng không còn ai nhắc đến nữa.

Tục ngữ nói, đau răng không phải bệnh, nhưng một khi đã đau thì cứ như rằng muốn giết người vậy, Triệu Thuỷ Quang đối với câu tục ngữ này bây giờ đã thấm thía.

Gần đến thi cuối kỳ, cô không thể về nhà được, phải ở lại trường học ôn tập, từ đầu tuần, răng bên phải của cô đã đau nhức, cô chỉ cho rằng là đau răng bình thường nên không có quan tâm, qua mấy ngày sau, càng ngày càng đau hơn, cả người mỏi mệt, vào một buổi sáng, Dương Dương nói với cô, “Tiểu Quang, sao mặt bạn lại một bên to, một bên nhỏ thế?”

Triệu Thuỷ Quang cầm kiếng lên xem, quả nhiên nửa bên mặt bị sưng lên, cô bị Hứa Oánh kéo đến phòng y tế.

Ở phòng y tế, một người phụ nữ mập mạp hơn 40 tuổi đang ngồi nghe điện thoại, nhìn thấy Triệu Thuỷ Quang đi vô, miễn cưỡng cúp máy, hỏi, “Bệnh gì?”

Triệu Thuỷ Quang nghĩ mà buồn cười, giọng điệu này nói đúng hơn là mắng người chỉ đâu phải hỏi bệnh, nhưng răng đau, cô nói không rõ ràng, vì thế Hứa Oánh trả lời thay, “Bạn ấy bị đau răng.”

Người phụ nữ kia chuẩn bị mang bao tay thì Đằng Dương đã đi vào, Triệu Thuỷ Quang mặc niệm trong lòng bản thân lại xui xẻo nữa.

Đằng Dương cười với cô, Triệu Thuỷ Quang mặt đã sưng lên, cũng không thể nào cười nổi, trong ánh mắt kinh ngạc của Đằng Dương, cô làm như không việc gì quay đầu đi, nhìn thấy ánh mắt thích thú của Hứa Oánh, cô biết rõ khuôn mặt này của mình có thể doạ chết người.

Nhân viên y tế mập mạp ấy hỏi Đằng Dương bị gì, Đằng Dương trả lời, “Không có gì, để bạn ấy khám trước đi.” Cậu ta chỉ chỉ Triệu Thuỷ Quang.

Nhân viên y tế cũng không mấy để ý đến lời cậu ta nói, Đằng Dương đành phải nói mình bị sốt, cầm nhiệt kế đo một lúc, quả nhiên là bị cảm mạo, nằm một bên truyền nước biển.

Nhân viên y tế đeo bao tay vào, kéo miệng Triệu Thuỷ Quang săm soi dưới đèn cả buổi, Triệu Thuỷ Quang len lén nhìn thấy ánh mắt dò xét của Đằng Dương, quả là mất mặt thật.

Một hồi, nhân viên y tế tháo bao tay ra, nói, “Răng khôn mọc lệch, nướu bị viêm rồi.”

Đã viết bệnh, vì thế liền hỏi cô, “Muốn đi vào bệnh viện thành phố khám hay là chỉ kê thuốc?”

Triệu Thuỷ Quang ngẫm lại còn một đống sách đang chờ mình, cô ú ớ nói, “Kê đơn thuốc trước”, cô trở lại nội thành rồi đi khám sau cũng được.

Nhân viên y tế nhìn cô và nói, “Để tôi đi xem có thuốc không đã.” Phần lớn thuốc trong trường học đều là thuốc cảm, rất ít khi có thuốc trị đau răng.

Nhân viên y tế vừa đi ra khỏi cửa, Triệu Thuỷ Quang kéo Hứa Oánh tìm chỗ ngồi xuống, trong phòng chỉ có ba người, yên tĩnh đến nổi có thể nghe được tiếng động nhỏ nhất, bầu không khí rất gượng gạo.

Đột nhiên, điện thoại Triệu Thuỷ Quang rung lên như vị cứu tinh cô, cũng không xem là ai gọi, cô trực tiếp bắt máy, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của Đàm Thư Mặc truyền tới, “Đang làm gì vậy?”

Triệu Thuỷ Quang liếc nhìn Đằng Dương đang nằm ở kia, cô hơi căng thẳng, cúi đầu, mặt cô đã sưng lên như thế, chỉ có thể ô a nói, “Đang ở bên ngoài.”

Đàm Thư Mặc nghe giọng cô khang khác, hỏi, “Giọng em bị sao vậy, giờ đang ở đâu?”

Triệu Thuỷ Quang biết là không thể gạt anh được, cô lí nhí nói, “Ở phòng y tế.” Cô còn định nói là bị đau răng nhưng lại thôi, đột nhiên cạch một tiếng, điện thoại đã bị ngắt.

Thông báo: Lịch post truyện bên nhà ss Elvie là 3.5.7. Nên các ngày khác hok có truyện các bạn đừng thắc mắc nha
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 24-6-2012 17:32:23 | Xem tất
tks các bạn đã cố gắng dịch!
nhưng mà truyện này hình như có 41 chương cho nên ráng nha bà con!!!!!!!!!!!!!{:292:}
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 24-6-2012 17:36:49 | Xem tất
Ui, chờ mãi rùi cũng được gặp lại Thuỷ Quang và thầy Đàm, càng về sau càng thấy Thầy Đàm và Thuỷ Quang rất cchi là ngọt ngào nhen, Ủng hộ truyện hết mình............... Thanks nhiều nhiêu............{:311:}
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 24-6-2012 23:55:07 | Xem tất
mấy bạn ơi! bạn nào đã đọc qua THủy tinh trong suốt vs Dư vị trà chiều rồi thì biết nó xoay quanh 4 nhân vật chính là Hiểu khê, Giản Triệt, Lưu Băng, Hạo Nam. NHưng mà mình thật sự không biết cuối cùng Hiểu Khê sẽ chọn người nào? Nghe nhiều người nói thì Thủy tinh trong suốt có 3 tập là dừng lại rồi, nhưng tại sao khi đọc tới cuốn Dư vị trà chiều lại gặp những nhân vật này nữa mà có điều truyện vẫn chưa kết thúc. Trên mạng thì lại tìm thấy được cuốn Thủy tinh trong suốt tập 2 (Minh Hiểu Khê) nhưng mà khổ nỗi đó là truyện tranh không phải truyện chữ nên cũng không biết đường đâu mà rờ! Thôi thì anh chị nào biết, hay đã đọc qua cuốn tập 2 này thì chỉ em dùm nha! em đang mong chờ nhiều lắm..........hic hic

Bình luận

truyện này kết thúc mở bạn ạ mình cũng đang mong 1 tập mới để có kết thúc cho rõ ràng :(  Đăng lúc 25-6-2012 01:10 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 25-6-2012 01:11:24 | Xem tất
thầy Đàm cạch luôn đt là y như rằng 5 phút sau sẽ có mặt ngay tại phòng y tế chứ j =))
người yêu là trên hết mà
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 25-6-2012 12:59:37 | Xem tất
Couple này dễ thương thật đó ^^
Tuy là chênh lệch tuổi khá nhiều nhưng mình không thấy có khoảng cách gì nhiều nhỉ, không biết đến bao giờ họ mới công khai đây ^^
Mong chờ đến T3 để coi tiếp chap mới :D

Bình luận

công nhận, couple này dễ thương quá nhỉ  Đăng lúc 25-6-2012 03:23 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 26-6-2012 10:42:52 | Xem tất
o la la la ............thứ 3 đến rồi....
hóng quá..dài cổ ra rồi...........
ST fighting..........
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 26-6-2012 20:46:10 | Xem tất
ko bít Hàn Hi Hi có xen vào câu truyện tình yêu của thầy Đàm và Triệu Thuỷ Quang hok nhi?
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 28-6-2012 14:12:14 | Xem tất
bạn ơi đoán kiểu này mệt lắm thôi thì tụi mình đành chờ z, chờ cũng dzui mà, thế nào thì Tiểu Quang cũng sẽ ở bên thầy Đàm thôi hà, có thử thách thì truyện mới hay
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 29-6-2012 22:53:19 | Xem tất
1 điều bất cập là dạo này mình bận, nên k post thường đc,thông cảm nhoá ;)

Độ dài bài viết lỗi. Độ dài hiện tại: 96 ký tự Hệ thống giới hạn từ: 100 đến 30000 ký tự

Bình luận

đúng là nhà Sis nuôi nguyên cả một vườn hươu cao cổ :)) hóng truyện của ss mà cổ em dài hơn cổ ngỗng rồi  Đăng lúc 30-6-2012 09:47 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách