Hãy chọn Truy cập mobile | Tiếp tục

 Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Xem: 82106|Trả lời: 65
Thu gọn cột thông tin

[Tiểu Thuyết 18+] Người Tình Của Đại Ca | Tiểu Ngôn

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 16-12-2011 15:38:38 | Xem tất |Chế độ đọc
Tên tác phẩm: Người tình của đại ca
Tác giả: Tiểu Ngôn
Thể loại: Tiểu thuyết
Editor: https://qttp.wordpress.com/
Tình trạng: đã hoàn thành
Độ dài: 10 chương

Văn án:


Anh nổi tiếng với chiến tích huy hoàng trong tình trường, nhưng đối với cô, cùng lắm chỉ là hung thần ác sát mà thôi.

Anh một thân bách chiến bách thắng cớ sao lại muốn chinh phục cô, hại cô mất hết bình tĩnh cùng lý trí. Càng kháng cự lại càng làm tăng ham muốn của anh. Đầu hàng anh có lẽ là phương pháp tốt nhất.

Nhìn bộ dạng anh lo lắng cho mình, cô cười duyên dáng. Một khi đã như vậy, sao trước đây lại không cam tâm tình nguyện ở lại bên cạnh anh chứ?

Nhưng hạnh phúc liệu có dễ dàng đến thế. Tất cả là do ông trời sắp đặt: sáu năm liền trốn ra nước ngoài chỉ là vô ích.

******

Chỉ là một giấc mơ, nhưng nào biết ngay cả trong mộng lại chân thật sống động đến vậy.

Sờ trên, miết dưới, chậm dãi xoa hai phía,…. khiến cô dục hỏa dâng cao.

Hai tay không ngừng… trên thân cô, nhưng chàng trai này đâu phải chồng cô?
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 16-12-2011 15:40:24 | Xem tất
CHƯƠNG 1 PHẦN 1


Tại một góc hoa viên trường trung học Hoa Uyển.

“Nghiêu…” Phạm Lập Hương nói với giọng mềm mại đáng yêu, hơi thở như khiêu khích, đôi môi khêu gợi khẽ thổi nhẹ lên khuôn mặt người thiếu niên. Với những đường cong phát dục thành thục, thân thể mềm mại không xương bắt đầu uốn éo trong lòng chàng trai này.

Thiếu niên đang dựa vào thân cây thản nhiên đón nhận, đối với cô gái đang cố ý câu dẫn mình, không chào đón cũng không bài xích, mặc kệ cô khiêu khích. Cô gái nóng bỏng hôn anh một hồi lâu mới buông anh ra, rồi thở hổn hển, đôi môi xinh xắn như cánh hoa đào, khuôn mặt thì đỏ hồng lên.

“Nghiêu, anh nhất định phải giúp em đứng đầu.”

“Đứng đầu?” Bị gọi thẳng tên, thiếu niên Nghiêu giống như bị gợi lên dục hỏa, trên mặt nổi lên sắc hồng, cánh tay cường tráng phút chốc ôm chặt thân hình như rắn nước của cô gái, tay khác hướng xuống phía dưới hướng chiếc mông nở nang của cô mà xoa nắn, dục vọng dưới hạ thân khiến anh không chịu nổi, nhưng âm điệu vẫn lạnh lùng như cũ.

“Chính là … Chính là …” Phạm Lập Hương rên rỉ, thần trí dần dần trở nên mơ hồ, dục hỏa trong mắt càng đậm, vặn vẹo thân thể đầy đặn, mềm mại trong lòng anh, hận không thể lập tức cùng đối phương hợp thành một thể. “Chính là để kỷ niệm ngày thành lập trường, đã tổ chức hoạt động bình chọn người tình trong mộng, a… ” Đột nhiên thấy thân mình chợt lạnh, y phục bên ngoài dĩ nhiên đã rơi xuống đất, hai người lập tức lăn lộn vào trong bụi cỏ.

Cô quỳ xuống, vội vàng cởi quần áo của anh, làm nũng nói: “Em, Phạm Lập Hương luôn tin rằng dáng người cùng khuôn mặt đều là số một. Nhưng chỉ được danh hiệu thứ ba mà thôi, thật không cam lòng! Nghiêu, anh nhất định phải giúp em, anh xem đi, em có điểm nào kém người khác?” Cô hôn lên vùng ngực rắn chắc của anh, dùng đôi vú đầy đặn va chạm, cọ sát trong ngực anh, hai tay thì cố gắng kích thích da thịt anh.

Anh bừa bãi hưởng thụ sự phục vụ nhiệt tình của cô, với các hoạt động của nhà trường anh chưa từng lưu ý. Thoải mái mà vuốt ve phong nhũ xinh đẹp trước mắt, mày khẽ nhíu lại, anh có chút tò mò, cái trường học ngu xuẩn này có thể tổ chức cái gì. “Người tình trong mộng”, người trước mắt anh khuôn mặt thì xinh đẹp, dáng người thì nóng bỏng, đặc biệt kỹ thuật câu dẫn của cô thì lại càng làm anh thập phần mê muội, nhưng lại chỉ đứng thứ ba sao?

“Một tuyệt thế như em vốn đã là hiếm thấy, lại có thể có người hơn em sao?”

“Đúng vậy, ai biết được sao những tên ngu ngốc này lại chọn như vậy! Thật sự là thiển cận, đúng là không có mắt.” Cô thì thào oán giận.

Đôi môi đỏ mọng hôn lên môi anh, bàn tay nhỏ bé thuận thế dời xuống phía dưới, tới gần cạp quẩn của anh. Trước hành động kích thích của cô, anh bị dục hỏa thiêu đốt, nhất thời hạ thể khó chịu thập phần. Cô càng thêm khẩn cấp khi nhận ra “chướng ngại vật” trên người anh.

Dùng đôi chân dài rắn chắc vòng qua người cô, vị trí hai người lập tức đảo ngược trở lại. Hai tay anh ôm trọn lấy hai bên hông cô, hạ thân cường tráng trùm lên thân thể thơm tho, đầy đặn, gắt gao áp chế cô.

“Nghiêu, anh phải làm chủ cho em!” Cô ra vẻ không đồng ý, xoay thắt lưng kháng cự, nhất thời càng kích thích anh .

“Em đúng là tiểu dâm phụ!” Anh thô lỗ nói, sớm đã bị cô khơi mào dục vọng. Anh vội cởi hết đồ, đại chưởng xâm nhập vào vùng đất bí hiểm của cô. Biết cô đã sớm chuẩn bị, anh ngược lại không vội phát tiết dục vọng của chính mình, lại muốn trêu chọc dục hỏa không thể kìm nén được của cô.

Phạm Lập Hương khuôn mặt ửng đỏ, mười ngón bấm sâu sau lưng anh, cơ hồ như muốn hét lên: “Nghiêu…”

“Người phía trên em là ai?”

“Việc này không thể nói sau sao, Nghiêu… ” Hơi thở của cô gấp gáp, bất an lắc lắc thân thể mềm mại dụ dỗ anh.

“Không được!” Anh vô tình chối bỏ thỉnh cầu của cô, đại chưởng lại ái muội ở nơi riêng tư của cô mà tác quái, cố ý muốn hành hạ cô.

“Em… ” Cô cắn răng, cố nén dục hỏa khó chịu đang dày vò, đột nhiên ai oán nói. “Thứ hai là Nam…  Cung Thu Thủy… ” Cô lắc lắc thân mình đang rất khó chịu, thề sau này cũng không dám dùng thủ đoạn như vậy để nhờ anh.

“Nam Cung Thu Thủy?” Tên này tựa hồ đã nghe qua ở nơi nào.

“Anh…  cô ấy chính là đại tiểu thư của tập đoàn Thế Vinh, cũng là bạn gái cũ của anh, vừa mới chia tay không lâu, chẳng lẽ anh đã quên rồi sao?”
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 16-12-2011 15:41:28 | Xem tất
CHƯƠNG 1 PHẦN 2


Phạm Lập Hương tuy không phục Nam Cung Thu Thủy có danh hiệu cao hơn cô, nhưng đối với một người đoan trang thanh nhã, tiểu thư khuê các như Nam Cung Thu Thủy cũng không dám tỏ thái độ khinh thị. Nếu không phải cuối tuần trước Nghiêu vừa chia tay với Nam Cung Thu Thủy, đưa cô thành bạn gái mới nhất của anh, khiến cho bao nhiêu nữ sinh khác hâm mộ cùng ghen tị, cô cũng không dám có ý tranh giành.

Phạm Lập Hương luôn miệng kêu “Nghiêu”, chính là Diêm Tính Nghiêu, là đại ca của băng lớn nhất trong khu vực, nghe nói băng nhóm lớn nhỏ ở khu vực khác cũng từng đến khiêu khích anh, nhưng trải qua rất nhiều cuộc đụng độ, tranh đấu mãnh liệt, “Diêm Tính Nghiêu” đã trở thành một nhân vật truyền kỳ với danh tiếng lẫy lừng, mà trên người anh cũng có rất nhiều vết sẹo tượng trưng cho vinh quang ấy.

Các học sinh trường trung học Hoa Uyển đối với Diêm Tính Nghiêu vừa kính lại vừa sợ. Hơn nữa Diêm gia là một gia tộc lớn, là đầu rồng trong giới thượng lưu, anh lại là người thừa kế duy nhất của Diêm gia. Trong trường học từ hiệu trưởng, hiệu phó, hội trưởng hội uỷ viên, cho tới nhân viên tạp vụ, căn bản không ai dám có ý bất kính với anh. Cũng còn may là, chỉ cần không trêu chọc anh, anh cũng không thừa hơi chủ động xâm phạm người khác.

Diêm Tính Nghiêu cũng rất tuấn tú, ngũ quan dễ nhìn, mày rậm mắt to, mũi cao miệng rộng, dáng người cường tráng rắn chắc, đôi mắt lợi hại hơn nữa như có khả năng nhìn thấu người khác, cả người hơi thở tản mát ra một cỗ chí mạng nguy hiểm. Vốn lãng tử tiêu sái, hành động lại ngông cuồng ngạo mạn càng làm tăng mị lực của anh. Đây cũng là nguyên nhân khiến làm bao cô gái trẻ chết mê chết mệt.

Diêm Tính Nghiêu có nhiều đàn em dưới tay, thường xuyên qua lại với các bang phái khác nên thế lực của anh rất lớn.

Các cô gái nói yêu anh, anh trắng trợn cùng tất cả các cô ân ân ái ái, mồ hôi đầm đìa, hơi thở rối loạn,……. nhưng “Chỉ là vận động thân thể thôi”. Cho nên anh kết giao với rất nhiều đối tượng, thu nhận cả những đàn em là nữ. Tuy mới mười tám tuổi, nhưng mỹ danh “Trăm chiến trăm thắng” đã nổi tiếng khắp nơi.

“Anh sao vậy?” nghe vậy anh liền tỉnh lại, thế nhưng nét mặt vẫn như cũ, không chút đồng tình. Anh mặc dù không kén chọn, cũng không quan tâm đến thân thế của bạn tình, cũng bởi vì anh chỉ coi các cô là công cụ phát tiết. Một khi đã chán liền không chút do dự lập tức bỏ cũ lấy mới, nguyên nhân chỉ có một: “Anh sợ phiền toái!”

Anh ghét nhất là khi bạn gái khóc sướt mướt, không muốn cùng anh. Chỉ làm bạn tình, đồng ý thì làm, không đồng ý thì biến. Chỉ là cùng nhau hưởng khoái hoạt, ai có tâm tình mà yêu với đương, thật nhàm chán!

“Đứng đầu là ai?” Anh khinh mạn nếm cánh hoa anh đào xinh xắn kia, rồi thuận miệng hỏi.

Cô thở nhẹ một tiếng, vặn vẹo thân thể nở nang mềm mại, cầu xin anh: “Nghiêu, làm ơn…”

“Nói!” Anh một mực nhìn chăm chú vào thân thể người con gái mà dục vọng đã bị kích thích đến cực điểm, sự chịu đựng của anh chỉ có giới hạn.

“Vương Ninh Hinh, là Vương Ninh Hinh!” Cô chán nản kêu lên.“Cô ta chính là thiên tài siêu cấp từ cấp tiểu học đến giờ, thành tích học tập đứng đầu trường mình.”

“Là cô ấy?” Anh có chút kinh ngạc, nhẹ giọng than nhẹ, mày rậm hơi nhíu, tâm tình đột nhiên thay đổi, nhắm đúng vú cô ra sức bóp mạnh

“Á, đau… anh…!” hành động bất ngờ của anh làm Phạm Lập Hương đau phát khóc.

Anh ngừng động tác, hướng bộ ngực căng tròn của cô châm dãi xoa nhẹ, hờn giận nói: “Em còn quá ngây thơ!”

“Nghiên, em biết sai rồi, người ta cũng không dám nữa. Van xin anh thương xót, đừng đùa em nữa!” Cô uể oải trong thất bại rồi khóc lên.

Diêm Tính Nghiên cũng không buồn quan tâm đến cô, vẫn cố chấp theo ý mình…

******

Khuôn mặt thanh lệ nhỏ nhắn dường như không chịu nổi tiếng nói như đàn ong vo ve bên cạnh, thoáng chốc đã nhăn lại. Cô nhức hết cả tai, cái miệng xinh xắn thì thào lẩm nhẩm, cầu mong Chu tiên sinh trong ống tay áo đừng làm cô ngủ gục.

Đều do lòng tham của cô, rõ ràng biết rõ thời gian ngủ của chính mình, một khi không ngủ đủ mười giờ sẽ rất mệt, cả ngày không thể làm được gì. Tối hôm qua check mail đến hai giờ. Buổi sáng chuông báo thức kêu, cô chỉ muốn vùi đầu vào chăn ngủ tiếp, nếu không phải sợ mama lải nhải, cô đã sớm chìm trong mộng đẹp rồi.

Hiện tại là báo ứng sao, cả trường rộng mênh mông nhưng lại không có chỗ nào để an giấc! Lớp học thì vắng người, cô lại không chịu được mùi trong phòng y tế, bất đắc dĩ mới phải dời đôi chân ngọc ngà đến góc này, sao biết được ngay cả nơi này cũng có người kêu toáng lên như thế?

Phép lịch sự tối thiểu ở nơi công cộng cũng không có. Nơi này mặc dù hẻo lánh, nhưng tốt xấu gì cũng có người qua lại, sao có thể làm ồn, không sợ ảnh hưởng đến người khác sao?

Loáng thoáng nghe thấy cô gái kia nhắc đến tên cô, Vương Ninh Hinh tức giận đến mức muốn hét lên, lại phát hiện chính mình không có năng lực làm điều này.

Cô gái kia sao vậy? Còn khóc nữa! Vương Ninh Hinh cảm thấy chính mình mới là người phải khóc ở đây!

Lấy hết dũng khí, cô lập tức ngồi dậy, Vương Ninh Hinh quyết định nói cho cô gái kia biết, cô nguyện ý đem danh hiệu đệ nhất nhường cho cô ta, chỉ cần mau mau trả lại cho cô một không gian yên tĩnh như trước, cô không thể ngủ được trong tình cảnh này, bằng không buổi chiều ngay cả đi bộ cô cũng không có sức.

Vương Ninh Hinh vừa quay đầu, lập tức nhìn thấy một đôi nam nữ trần truồng đang quấn chặt lấy nhau, triền miên không dứt.

Trong nháy mắt, bốn mắt chạm nhau, Vương Ninh Hinh cùng Diêm Tính Nghiêu đều ngây ngốc.

Đối mặt với cảnh tượng “kích thích” như thế này, trong khoảng thời gian ngắn ngủi, Vương Ninh Hinh thật sự không biết nên phản ứng như thế nào.

Sửng sốt một hồi lâu, cô mới lấy lại tinh thần, miệng suýt tý nữa rơi xuống cằm vội vàng khép lại, vội quay sang phía khác. Nhớ lại hình ảnh vừa xong, cả khuôn mặt nhanh chóng đỏ ửng.

Anh… anh không có mặc quần áo?!

Anh… Vương Ninh Hinh quyết định coi như mình hoa mắt, cái gì cũng không nhìn thấy, lập tức đứng lên, không nói một lời nhanh chóng rời đi.

Diêm Tính Nghiêu ánh mặt chặt chẽ giám sát nhất cử nhất động của cô, khuôn mặt đỏ hồng trước mắt khiến anh động lòng. Ánh mắt hạ xuống, trên mặt không chút biểu tình, cho dù người thân chết cũng không quan tâm, hoàn toàn không nhìn ra trong lòng anh đang nghĩ gì.

“Nghiêu… tha cho em được không?” Phạm Lập Hương đáng thương nỉ non, cô thật sự chịu không nổi…

Anh thu hồi tầm mắt, lạnh lùng nhìn người con gái nóng bỏng dưới thân, không khỏi thở ra một tiếng:

“Chết tiệt!”
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 16-12-2011 15:42:46 | Xem tất
CHƯƠNG 1 PHẦN 3


Tiếng chuông du dương báo hiệu giờ tan học vang lên, vườn trường lập tức người tỏa ra như kiến…

Chờ đến hồi chuông cuối cùng, Vương Ninh Hinh mới nhàn nhã trở lại lớp học Hồi giáo, chuẩn bị túi sách đi về nhà.

“Bạn học Vương…!” một giọng nói mang theo vài phần khiếp sợ vang lên.

Trong phòng học chỉ còn mười mấy người, Vương Ninh Hinh vừa quay đầu liền nhìn thấy một người bạn cùng lớp đang nhíu mày nhăn mặt nhìn cô, bộ dạng có chút cầu xin.

Vương Ninh Hinh học nhảy lớp ở học kỳ này, nên tất nhiên còn chưa biết hết mọi người. Hai người bình thường cũng không có giao tình, bởi vậy không khỏi cảm thấy có chút kỳ quái.

“Có việc gì sao?”

Nữ sinh tên Đoạn Chi này vụng trộm nhìn cô, nhỏ giọng yêu cầu: “Hôm nay là ngày trực nhật của mình, bạn… có thể chờ mình làm xong rồi mới đi không? Chỉ cần bạn đồng ý, mình sẽ làm nhanh thôi, cam đoan sẽ không chậm trễ nhiều thời gian của bạn.”

Vương Ninh Hinh theo tầm mắt của cô nhìn lại, chỉ thấy ba cô gái đang đứng trên hành lang, vừa nhìn đã biết không phải người lương thiện rồi. Bọn họ lạnh lùng nhìn Đoạn Chi, gặp phải ảnh mắt của cô, lập tức quay đầu sang chỗ khác.

Đôi mi thanh tú của cô khẽ rung, nhất thời hiểu được nguyên nhân khiến Đoạn Chi khó xử, thì ra là có kẻ muốn gây phiền toái cho cô!

“Được, bạn cứ từ từ làm, mình cũng không gấp.” Vương Ninh Hinh mang sách giáo khoa đã cất trong túi sách ra, ngồi xuống chỗ cũ. “Vở ghi của bạn đâu, cho mình mượn. hôm nay mình mệt, chưa ghi chép gì cả.”

“Có thể, có thể, chờ mình một chút, mình lấy cho bạn ngay.” Đoạn Chi thở dài nhẹ nhõm, vội vàng tới chỗ ngồi của mình lấy cho cô.

…….

Đoạn Chi vốn đang muốn nói thêm điều gì đó, nhưng thấy lớp trưởng đi tới, cô khiếp đảm, vội vàng gật gật đầu rời đi.

“Vương Ninh Hinh, hôm nay thảo luận về hoạt động kỷ niệm ngày thành lập trường tháng sau, bạn có ý kiến gì không?” Lớp trưởng là một chàng trai nhã nhặn, dễ gần, trong lớp được nhiều người quý mến.

“Kỷ niệm ngày thành lập trường?” Vương Ninh Hinh mặt mày biến sắc, thấy đau đầu liền xoa xoa huyệt thái dương. “Lớp mình thảo luận lúc nào?”

******

“Hoa Uyển học viên” Bao gồm tất cả các cấp học, diện tích rộng lớn, cảnh sắc thiên nhiên tươi đẹp hơn nữa kiến trúc lại được chuyên gia thiết kế, cảnh quan nơi đây mang vẻ đẹp không kém gì các danh lam thắng cảnh nổi tiếng, ngày thường cũng không cho người lạ vào. Chỉ có ngày kỷ niệm thành lập trường mới mở cửa đúng một ngày, chào đón học sinh khắp nơi đến dự.

Bởi vậy mỗi năm, hoạt động kỷ niệm ngày thành lập trường được xem là việc trọng đại nhất. Ngày này hàng năm, hội học sinh cũng rất bận rộn, cố gắng làm hoạt động này náo nhiệt hơn. Việc này cũng làm cho Vương Ninh Hinh đau đầu không thôi, bởi vì cô nghe thấy tên mình trong cuộc thi bình chọn Người tình trong mộng, là cuộc thi thường năm và cũng là hoạt động được hoan nghênh nhiều nhất.

“Các bạn lớp mình cảm thấy phương thức năm ngoái không dùng được nữa… A, thực xin lỗi, mình quên là bạn kỳ này mới đến đây học, cho nên không biết…” Lớp trưởng nhã nhặn giải thích, đưa bản báo cáo hội nghị cho cô, mới nói tiếp: “Năm nay lớp mình muốn mở quầy bán đồ ăn, chủ yếu là đồ ăn của Nhật như chả mực viên…, mọi người cho rằng nếu sinh ý tốt thì vừa có thể kiếm được tiền lại vừa được điểm của ban tổ chức. Nếu bán không tốt, mình cũng có thể tự giải quyết nốt. Bạn thấy sao?”

Vương Ninh Hinh nhìn lướt qua bản ghi hội nghị, ký tên ở phía dưới, liền trả lại cho anh. “Mọi người thấy tốt là được rồi, mình không ý kiến.”

“Vương Ninh Hinh!” lớp trưởng nhìn lại tên cô trong danh sách, không tự giác lấy tay điều chỉnh lại gọng kính, dáng điệu có điểm bất an.

“Còn có việc gì sao?” Cô ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt biểu tình.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 16-12-2011 15:43:47 | Xem tất
CHƯƠNG 1 PHẦN 4


“A, kỳ thật cũng không phải là chuyện quan trọng, chỉ là…  mình hay thấy bạn xuống phòng y tế nghỉ ngơi, giống hôm nay vậy, mình không biết… liệu sức khỏe của bạn có vấn đề gì không?” trong ánh mắt tràn ngập sự quan tâm.

Vương Ninh Hinh thản nhiên cười nói, “Mình chỉ là thể lực kém một chút, hơn nữa ngày hôm qua thức đêm, cho nên mới cảm thấy mệt, không có việc gì đâu, cám ơn bạn quan tâm.”

“Thật sự không có việc gì?” Anh nhìn thẳng vào cô, tựa hồ có chút hoài nghi. Thật ra cũng không thể trách anh đa nghi, thầy giáo còn không tin tưởng cô, thật sự là cô rất gầy, như thể chỉ cần một cơn gió thổi qua, cô sẽ bay đi mất.

“Thật tình không có việc gì, cám ơn bạn quan tâm.” Nói xong, cô đột nhiên ngẩng đầu lên: “Lớp trưởng, khi bạn qua cổng trường, có thể chuyển lời cho lái xe của mình được không, bảo rằng mình còn có chút việc nên đợi thêm một lát nữa?”

“Đương nhiên, không thành vấn đề, mình đi đây.”

“Hẹn gặp lại!” Vương Ninh Hinh liếc mắt nhìn Đoạn Chi đang bận rộn, rồi lập tức vùi đầu ghi chép.

Ánh mắt lớp trưởng lưu luyến nhìn Vương Ninh Hinh một lúc lâu rồi mới rời đi.

Qua một hồi, mọi người đã về hết, Đoạn Chi từ đâu vội chạy tới cạnh bàn của cô, thở gấp nói: “Mình… mình làm xong rồi, cám ơn bạn, bạn Vương.”

“Đừng vội, mình không phải đã nói không cần gấp sao.” Vương Ninh Hinh ngẩng đầu nhìn cô cười cười, nụ cười xinh đẹp tựa như hoa xuân nở rộ, làm cho Đoạn Chi nhất thời choáng váng, ngơ ngác nhìn cô chằm chặp. Vương Ninh Hinh không chú ý tới biểu tình của cô, thu dọn mọi thứ gọn gàng, đeo túi sách lên lưng, quay đầu nhìn thì không còn một bóng người ở hành lang.

“Xem ra các bạn đó đại khái cũng không có kiên nhẫn!”

“Sao?” Đoạn Chi nhất thời sửng sốt.

“Bọn họ là ai? Vì sao lại muốn gây phiền toái cho bạn?” Vương Ninh Hinh thuận tay đưa tờ giấy ăn cho cô.

“Bạn… biết họ muốn tìm mình gây rối?” Đoạn Chi kinh ngạc nhìn cô, tay thì tiếp nhận tờ giấy.

Vương Ninh Hinh biểu tình khuôn mặt như muốn nói: Đương nhiên, mình không phải là đứa ngốc!

“Khó trách mọi người đều nói bạn là thiên tài!” Đoạn Chi lúc này mới ngượng ngùng cười cười, rồi lại nhụt chí nói: “Kỳ thật người khác luôn muốn gây khó dễ cho mình mà chẳng cần lý do. Mình đã quen rồi. Bọn họ là tam cô nương, là nổi danh nữ quái trong trường học, người tóc nhuộm tím kia tên là Vương Tuyết Lê, nghe nói có ba làm lão đại của bang nào đó. Cho nên dù có ăn hiếp, quấy phá ai, mọi người cũng chỉ giận mà không dám nói gì, ai cũng không dám đắc tội.”

“Kiêu ngạo như vậy sao?” Vương Ninh Hinh tỏ vè không đồng ý, mi nhăn lại, cùng Đoạn Chi mang túi rác xuống dưới tầng.

Đoạn Chi gật đầu, điều chỉnh túi sách trên vai. “Lần này nguyên nhân bọn họ tìm mình gây phiền toái, đại khái là vì tháng sau kỷ niệm ngày thành lập trường có cuộc thi Trù vương.”

“Trù vương? Lại là hội học sinh?” Thi nấu cơm? Vương Ninh Hinh không thể không bội phục bọn họ, chỉ vì kỷ niệm ngày thành lập trường, bọn họ có thể nói là tốn rất nhiều công sức.

“Đúng vậy!” Nói tới đây, Đoạn Chi ánh mắt như sáng lên, làm khuôn mặt vốn thanh tú trở nên xinh đẹp lạ thường. “Năm nay đặc biệt sẽ trao giải Ngũ Vương, chính là kiếm thuật Tây Dương kiếm vương, cờ vây Quân kì vương, thi thơ Thư pháp vương, vẽ tranh Họa vương và cuối cùng là kỹ thuật nấu nướng Trù vương. Cuộc thi tiến hành từ các cấp, diễn ra vòng loại trước, rồi mới chọn ra các đại biểu, ở ngày kỷ niệm thành lập trường sẽ diễn ra trận chung kết. Người đứng đầu ngoài giấy khen còn được thưởng năm vạn nữa đó. Mình là đại biểu của khối trung học.”

“Bọn họ vì nguyên nhân này mới tìm bạn?” Tam cô nương cũng quan tâm đến thi nấu ăn sao.

“Đúng vậy, Vương Tuyết Lê lần trước đã bị loại, cô ấy không cam tâm, cho nên muốn mình tự động rút lui, như vậy cô ấy có khả năng sẽ được bổ sung thay thế mình và tham gia vào trận chung kết sắp tới. Nhưng mình đã cự tuyệt, cho nên bọn họ liền muốn tìm mình đàm phán. Nhưng lúc này đây mình tuyệt đối sẽ không nhường lại tư cách của mình, dù có làm thế nào cũng vô dụng.” Thấy biểu hiện của cô, biết là cô đã quyết tâm, không thể dao động nữa.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 16-12-2011 15:44:55 | Xem tất
CHƯƠNG 1 PHẦN 5


Lập tức cô đỏ mặt, cúi xuống đầu nói: “Năm vạn tiền thưởng kia đối với bạn có thể không là gì, nhưng với mình mà nói đó quả là một số tiền không nhỏ. Cuối tháng sau là sinh nhật em trai của mình, mình biết nguyện vọng lớn nhất của nó là có một cái máy tính của riêng mình, nhưng máy tình thì lại rất đắt…  nhà mình không có khả năng mua, nhưng mà… nhưng mà mẹ mình ở nhà người ta nấu cơm đã mười mấy năm, từ bé mình đã đi theo bên cạnh học tập. Thật sự đối với công việc bếp núc mình rất tự tin, nếu lần này thắng trong cuộc thi Trù Vương, là có thể dùng tiền này để mua máy tính, đến lúc đó…” hình dung ra bộ dạng vui mừng của em trai mình, cô càng thêm quyết tâm, dù phải chết cũng không bỏ qua cơ hội tốt thế này!

Đột nhiên nhìn vào đôi mắt trong suốt đang mỉm cười của Vương Ninh Hinh, Đoạn Chi không khỏi có chút ngượng ngùng, “Thực xin lỗi, mình không nên nói chuyện này với bạn, nhàm chán lắm phải không?”

“Mình không thấy nhàm chán chút nào, hơn nữa mình thấy bạn rất tuyệt, những cô gái kia cũng không phân biệt tốt xấu. Ai cũng có sở trường riêng, việc bạn được chọn là do chính bạn, có gì sai đâu? Một khi đã có khả năng, bạn nên tin tưởng chính mình. Thật ra, mình rất hâm mộ bạn, bởi vì mình mù tịt nữ công gia chánh, hàng ngày chỉ biết ăn sẵn thôi, muốn mình nấu ăn ư… trong mơ mà thôi.” Vương Ninh Hinh chân chính là một “Thục nữ xa nhà bếp”, với gia thế của tập đoàn Vương thị, trong nhà cô mời được toàn các đầu bếp đẳng cấp quốc tế, tài nấu ăn siêu phàm.

Đoạn Chi lần đầu tiên có thể trò chuyện hăng say như vậy với bạn cùng lớp, hơn nữa hiện tại người cùng cô tán gẫu lại là một đại nhân vật. Ngày xưa, cô đem Vương Ninh Hinh phân loại vào hàng thiên kim tiểu thư, cao không thể với tới. Hôm nay nếu không thật sự sợ hãi, tuyệt vọng, cô căn bản không dám mở miệng yêu cầu Vương Ninh Hinh giúp, nào biết đâu bề ngoài tuy lạnh lùng nhưng Vương Ninh Hinh lại ôn hòa dễ gần như thế.

“Hi, mình biết là bạn an ủi mình, nhưng mình vẫn thấy vui, cảm ơn bạn!” Đến tầng một, cô dừng lại, nhìn Vương Ninh Hinh nói. “Vương Tuyết Lê đã đi rồi, túi rác này rất nhẹ, mình có thể tự mang được, bạn đi trước đi, lái xe nhà bạn đợi lâu như vậy nhất định rất sốt ruột, bạn nhanh về đi.”

Nghĩ đến tối nay còn phải học lớp tiếng Đức, Vương Ninh Hinh gật đầu nói: “Mình đi trước đây, bạn đi đường cẩn thận nhé, bye!” Ngoài việc học ở trường, cha còn giúp cô sắp xếp chương trình học khác, thân là con một của Vương gia, cô phải học rất nhiều thứ để chuẩn bị cho tương lai sau này.

******

Vườn cây ở Hoa Uyển tuy rằng phong cảnh rất đẹp, nhưng lại xa trung tâm, vắng bóng người. Hướng người nhìn về phía trước, giờ phút này cũng có mấy tên nhóc đang tụ hội.

“Tình hình bây giờ rất xấu, Nhóc Chương gần đây không còn khống chế nổi mấy tên thủ hạ nữa.” Hai tay Tôn Duy Ma đan trước ngực, hướng Diêm Tính Nghiêu nói qua tình hình hiện tại.

Được mệnh danh là ‘Quân sư’, với dung mạo tuấn mỹ mang nét gian tà, mái tóc dài được buộc gọn phía sau, trên mặt là một đôi kính mắt, làm giảm đi vài phần u ám, hơi thở nhã nhặn, cho dù đã đến giờ tan học, thế nhưng quần áo anh vẫn gọn gàng phẳng phiu, không có lấy một vết nhăn.

“Đại ca chúng ta thật sự là tuổi trẻ tài cao, hơn hẳn tên vô dụng họ Chương kia, mới tiền nhiệm không đến nửa năm, liền bị bọn đàn em coi thường, thật là kém cỏi!” Một tên con trai đang tựa lưng vào cây chợt nói, trên đầu cắt trọc ba phần, dáng người cường tráng, có chút nhanh nhẹn dũng mãnh.

“Cao Bồi, cậu không thể nói như thế, tên Chương là do đại ca đưa về, khi đó còn chưa biết gì. Hiện tại năm nhất đã vào đến tân sinh, đúng là nghé mới sinh không sợ cọp, đương nhiên làm đại ca sẽ khiến đàn em bất mãn. Có đấu tranh cũng là tự nhiên.”

“Tân sinh? Tôi nói này tôn quân sư, khai giảng được hai tháng rồi, đại ca muốn đem vị trí này truyền cho người giỏi nhất năm nay, cậu nói còn có người nào là tân sinh?!” Cao Bồi tên đầy đủ là Triệu Phi, nhìn Tôn Duy Ma cười nhạt giải thích.

Diêm Tính Nghiêu và hai người bọn họ đều đã cuối năm cấp 3, cho nên muốn tìm người nối nghiệp, có khả năng làm đại ca, đây là chuyện cấp bách, trong lòng bọn họ cũng có sẵn vài người, thế nhưng vẫn cần phải quan sát thêm.

“Cậu cũng được lắm, đi phao cái tin anh chỉ là hổ giấy vô dụng, khiến bọn đàn em không phục?”

“Bởi vì tôi tâm địa thiện lương, không làm những chuyện thiếu đạo đức như ném đá xuống giếng, đánh rắn giập đầu.” Tôn Duy Ma lấy tay phủi bụi, nhấc gọng kính mắt, nhã nhặn nói: “Thê nhưng cậu nói vậy căn bản cũng không sai.”

“Cậu thiện lương?! Tôi khinh! Ý của cậu và tôi khác gì nhau? Giả bộ nhã nhặn!” Khuôn mặt tuấn tú hướng Tôn Duy Ma vọt tới, Triệu Phi luôn xem anh không vừa mắt, chưa thấy qua chàng trai lại có thể xinh đẹp như vậy .

“Đương nhiên khác chứ, ít nhất từ của tôi dùng nhã nhặn hơn. Quân tử động khẩu, tiểu nhân mới động thủ.” Tôn Duy Ma đang nói, hòn đá nhỏ bất ngờ xẹt ngang qua má anh.

Thiếu chút nữa bị hủy dung, Tôn Duy Ma nhất thời phát hỏa, chân thình lình nhấc lên, một khối đá nhọn hoắt ngay lập tức bay về phía Triệu Phi. Triệu phi cũng không chịu yếu thế, trong khoảng thời gian ngắn, đá bay toán loạn.

Diêm Tính Nghiên chỉ đưng một bên xem mà không hề nói gì, hai cái tên kia thì như là thâm thù đại hận, càng xem càng phiền, đá bay đầy trời, bỗng ba một tiếng, cả hai người bị đánh trúng.

“Đại ca!” Diêm tính Nghiêu xuất thủ bất ngờ, làm cho hai người né tránh không kịp, đồng thời nhảy dựng lên, kêu ai một tiếng.

“Kêu cái gì! Hai người làm sao vậy? Hội chưa ra đâu vào đâu mà đã nội chiến, chuyện nhỏ như vậy cũng để tôi phải nói sao!” Diêm Tính Nghiêu tức giận không nhỏ, làm hai người không dám lên tiếng.

Hai người này cũng thật kỳ lạ, quan hệ rõ ràng là tốt vô cùng, nhưng lại thích đấu võ mồm, rồi dần thành quen, một ngày không khắc khẩu vài câu, là y như rằng tâm tư bứt rứt, khó chịu không yên.

Tôn Duy Ma và Triệu Phi lườm nhau một cái, cuối cùng thấy đại ca hôm nay tâm tình không tốt, lập tức khôi phục bộ dạng đứng đắn, tiếp tục bàn về Nhóc Chương, phải có hành động gì để đảm bảo địa vị của chính mình, đồng thời cũng nhân cơ hội này quan sát bọn họ để chọn người kế nhiệm.

Sau khi phân công nhiệm vụ, Diêm Tính Nghiên dừng lại một chút rồi nói, “Có người đến!” Ba người nhanh chóng biến mất trong rừng.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 16-12-2011 19:44:59 | Xem tất
CHƯƠNG 2 PHẦN 1


“Ai da!” Vương Tuyết Lê dùng sức đẩy mạnh, Đoạn Chi kêu lên một tiếng rồi ngã nhào về phía thân cây, túi sách cùng rác rưởi rơi hết xuống đất. “Vương … Vương Tuyết Lê, rốt cuộc cô… muốn thế nào? Không cần phải… quá đáng như vậy.” Đoạn Chi lấy hết dũng khí, đáng tiếc lời nói lại lắp bắp, làm người nghe không cảm thấy nửa điểm uy hiếp.

“Tao quá đáng thì sao? Mày làm gì được tao!”

“Mới chỉ đẩy nhẹ một cái mà đã bảo tao quá đáng? Kịch hay còn chưa hết đâu!” Ba người bộ dạng “lương thiện” nhưng động tác tuyệt không thiện lương, một cước đá bay túi sách Đoạn Chi.

“Không!” Đoạn Chi không kịp làm gì, nhìn theo đống sách vở đã tan nát, cô nhát gan nên cũng không dám phản kháng, vội vàng thu dọn lại, chỉ dám nói trong tiếng khóc: “Các cô… sao có thể…, lại coi thường người khác như vậy.”

“Coi thường mày thì sao?” ba người dùng sức giữ chặt Đoạn Chi, mở miệng uy hiếp: “Nếu mày không tự động rút khỏi cuộc thi, cũng đừng trách tao động thủ, nghe vậy được không?”

“Mình … không thể làm được! Trù vương tam tái quyền là mình khổ công mới giành được…, mình tuyệt … đối sẽ không rút lui.” Cô cố nén nỗi đau thân thể, quỳ rạp trên mặt đất, mu bàn tay bị gót giày dẫm lên đau đến thấu xương, cô cố cam chịu, thế nhưng nước mắt vẫn chảy ra, lăn dài trên má, tay cô thật sự rất đau.

Trước đây, chịu đủ mọi sự coi thường và ức hiếp của bọn chúng nhưng cô vẫn cố nhẫn nhịn, nhưng giờ khắc này, cô nhìn ba người trước mặt, hận ý trong mắt không thể che dấu, nhìn trừng trừng bọn họ. Vì sao? Vì sao thế giới này lại có loại người vô sỉ đến cực điểm như vậy, chỉ giỏi ức hiếp người khác.

Những nữ sinh này cũng thấy lạnh trong lòng, “Mày.. mày nhìn cái gì, cẩn thận tao… móc mắt mày ra.” Ông trời à, cô còn chưa nhìn thấy đôi mắt nào tràn đầy hận ý đến vậy.

“Chỉ cần mày nhường quyền thi đấu cho tao, chúng tao cũng không làm khó dễ mày. Mày kiên quyết từ chối cũng đâu được lợi gì, đây cũng là chị hai tao rơi vào tình thế bắt buộc, tốt nhất mày đừng từ chối nữa.”

“Buông Đoạn Chi ra!” một giọng nói êm ái truyền đến, ba người cùng sửng sốt, Vương Ninh Hinh đã xông lên đẩy ba cô gái kia ra, giải cứu cho Đoạn Chi.

Đoạn Chi nhìn Vương Ninh Hinh, vừa hoảng sợ lại vừa kinh ngạc, trong lòng nghẹn ngào, nhịn không được khóc to một tiếng, đem những uất ức cũng oán hận biến thành nước mắt, khuôn mặt thoáng có điểm mừng rỡ. “Ninh Hinh… Ninh Hinh…”

Vương Ninh Hinh thật cẩn thận kiểm tra Đoạn Chi. Lành lặn, trừ những vết trầy xước bên ngoài, ngoài ra không còn tổn thất nào khác.

Vương Ninh Hinh trong trường rất nổi tiếng, các cô liếc mắt một cái liền nhận ra. “Vương Ninh Hinh, tan học rồi, sao cô còn chưa về nhà?” ba người chột dạ liếc mắt một cái, Vương Tuyết Lê vì là chị cả uy nghiêm, đành phải chủ động ra mặt.

“Bạn là Vương Tuyết Lê?” Vỗ vai Đoạn Chi, Vương Ninh Hinh gật đầu trấn an cô, ý bảo cô đứng sang một bên, rồi mới quay sang nhìn Tuyết Lê cười nhẹ. “Thực xin lỗi, Đoạn Chi là bạn cùng lớp với mình, bạn ấy rất nhát gan, không biết làm sao lại đắc tội với các bạn, tiện thể nhân đó mà đem tay bạn ấy dẫm đạp?”

“A… tôi…” Cái này gọi là không động thủ, chỉ dùng khuôn mặt tươi cười, hơn nữa Vương Ninh Hinh tuy rằng không quá đáng sợ, nhưng trong trường cũng có nhiều quen biết, đắc tội cô thực không có tốt, cũng chính vì thế nên các cô mới phải chờ đợi cho đến lúc Ninh Hinh rời đi mới ra tay, hơn nữa việc này nếu nói ra, chỉ gây rắc rối cho chị hai.

“Chúng tôi chỉ muốn con bé chết tiệt này nhượng lại quyền thi đấu Trù vương cho chị hai, lại không nghĩ con bé kia có chết cũng không chịu, chúng tôi đành phải giáo huấn nó một chút, xem có thông minh ra tí nào không.”

Không nghĩ tới những cô gái này ngoài diện mạo ra, ngay cả suy nghĩ cũng xấu nốt, không phân biệt trắng đen, đông tây nam bắc, rõ ràng đuối lý, lại còn dùng bạo lực, đe dọa và ép buộc đối phương.

Loại người dã man này căn bản không thể nói lý lẽ, huống chi cô cũng không sợ. Vương Ninh Hinh trực tiếp khiêu chiến, chống lại Vương Tuyết Lê. “Bạn học Vương muốn tham gia cuộc thi, mình có thể biết tại sao không?”

“Đương nhiên là muốn trở thành Trù vương rồi, thế mà cô cũng thắc mắc sao!” cô em thiện lương đắc ý cười nhạo nói. Với Vương Ninh Hinh xuất thân cao quý, khí chất thiên kim tiểu thư vừa hận vừa ngưỡng mộ, luôn xem cô không vừa mắt, hôm nay cơ hội đến mà không nhạo báng cô vài câu thì thực sự là có lỗi với chính mình. Hiển nhiên không thấy cô là người tốt, cứ như vậy ngạo nghễ nói.

“Bạn mới là đại ngu ngốc, người bị lưu ban đến hai lần thì thông minh ở đâu, bạn còn dám vác mặt đi mắng người khác là ngốc?” Đoạn Chi tuy sợ hội ba chị em này, khi mình bị mắng thì âm thầm chịu đựng, nhưng nghe bọn chúng mắng Vương Ninh Hinh, từ đáy lòng cô cảm thấy rất khó chịu.

“Con xấu kia … mày muốn chết phải không? Được, để tao giúp mày!” Liên tục bị lưu ban hai năm, là nỗi đau lớn nhất trong lòng cô, ai dám động đến vết thương của cô, cô liền cùng kẻ đó liều mạng. Thẹn quá hóa giận cô không nói hai lời, lấy ra một cây đao Thụy Sĩ dùng sức hướng tới Đoạn Chi mà đâm.

“A!”

Tiếng hét chói tai vang lên…
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 16-12-2011 19:46:32 | Xem tất
CHƯƠNG 2 PHẦN 2


Thấy con dao đang hướng đến chỗ các cô, Vương Ninh Hinh vội đẩy Đoạn Chi ra, chính mình lại không kịp né tránh, mắt nhắm lại. bàn tay thì nắm chặt, chờ đợi nỗi đau sắp đến.

Đột nhiên, không hiểu sao cô lại bị đẩy đến bức tường, một luồng hơi ấm áp bao phủ xung quanh, không cảm thấy đau đớn gì.

“Diêm Tính Nghiêu?!” Không biết là ai kêu ra tên này, các nữ sinh ở đây ai nấy sắc mặt đều trắng bệch.

“A, sao lại không đau nhỉ?” Vương Ninh Hinh buông lỏng bàn tay, vụng trộm thăm dò người phía trước. Cô giương mắt nhìn lên…

Sao lại là anh? Một ngày thấy anh hai lần, thật đúng là khiến trái tim Vương Ninh Hinh chịu không nổi.

Diêm, Vương hai nhà đều là đại thương gia ở Đài Bắc, vì xã giao nên cũng đã gặp mặt vài lần, đại khái là lập trường của hai người khác nhau, Vương Ninh Hinh thấy anh thì liền lẩn trốn, trốn không xong thì coi như không thấy, mà anh cũng làm ngơ. Bởi vậy mặc dù gặp nhau rất nhiều, cũng biết nhau, thế nhưng lại chưa một lần trò chuyện.

“Không đâm trúng đương nhiên sẽ không đau!” Diêm Tính Nghiêu tức giận trả lời.

Nhìn thấy Vương Ninh Hinh bộ dạng ngơ ngác ở trong lòng anh, làm anh vừa tức giận lại vừa buồn cười, nhớ tới cảnh nguy hiểm vừa rồi, trong lòng lửa giận bùng lên, anh tức giận nắm lấy tay cô hét to. “Em thật ngu ngốc! Đầu óc chỉ để trang trí thôi sao?”

“Em…” Vương Ninh Hinh rụt cổ quay đầu đi, tránh tiếng thét chói tai của anh, mới phát hiện người vừa định đâm mình hiện nằm ôm cánh tay mà rên rỉ, người cong lại như con tôm, mà Vương Tuyết Lê cùng cô gái còn lại thì co rúm lại như chuột nhìn thấy mèo, còn có hai người con trai mặc đồng phục của học viện đứng bên cạnh giám sát các cô.

“Ngu ngốc! Em nghĩ cơ thể mình làm bằng kim cương à? Dám dùng thân thể chắn dao, chán sống rồi chắc?”

“Em… em…” Vương Ninh Hinh hai tay ôm đầu, thiếu chút nữa bị tiếng hét của anh làm cho điếc, giương đôi mắt to nhìn vẻ mặt dọa người của anh. Thật đáng sợ! Sống lâu như vậy, cho tới bây giờ không có người nào hét như thế với cô, hôm nay là lần đầu, nhưng lại làm cô hoảng sợ đến ba ngày không hết.

“Em cái mà em? Không nói nổi sao!” Nhìn thấy cô bị chính mình dọa đến ngây ngốc, bất giác anh kìm lại khẩu khí của mình.

“Em… em cũng không phải cố ý, chỉ là… chỉ là nhất thời không tránh kịp thôi!” Vẻ mặt đáng thương, ánh mắt vô tội nhìn anh.

Diêm Tính Nghiêu nghiêm mặt trừng mắt nhìn cô, “Em thật ngu ngốc, nếu biết mình không có bản sự, không cần mơ tưởng làm anh hùng cứu người, em cho là mình có mấy cái mạng? Đại ngốc nữ!”

Cũng do chính mình lỗ mãng, cho dù bị mắng, cũng chỉ biết nghe, dù gì anh cũng là ân nhân cứu mạng của cô.

Vừa nãy chỉ cách một ly nữa thôi là con dao kia đã trúng người cô rồi, nếu không phải anh động tác nhanh nhẹn, một cước đá phăng con dao, chỉ sợ nhân sinh của cô đã chấm dứt ngay tại hôm này. Tuy rằng mỗi lần gặp, cô đều lạnh lùng, đều làm anh suy sụp cùng hờn giận, nhưng nghĩ đến từ nay về sau không còn nhìn thấy cô nữa, đáy lòng bỗng dưng chạnh lại, bàn tay đang nắm lấy cánh tay cô tự nhiên dùng sức.

“Đau!” Vương Ninh Hinh hừ nhẹ, khuôn mặt nhỏ nhắn khẽ nhăn.

Diêm Tính Nghiêu lập tức buông ra, nhưng lại vẫn tức giận nói. “Như vậy cũng không chịu được, em có biết con dao kia mà đâm trúng mình thì sẽ thế nào không?”

Vương Ninh Hinh vỗ về cánh tay, đôi mắt như biển nước mênh mông mở to nhìn anh. Diêm Tính Nghiêu bị nhìn đến không chịu nổi, một tay đặt trên eo kéo cô vào lòng mình. “Xem em sau này còn dám lỗ mãng như vậy không!” Lời nói không còn trách cứ nữa, lại mang theo vài phần ôn nhu.

Nhìn đại ca ôm tiểu mỹ nhân trong lòng, Tôn Duy Ma cùng Triệu Phi không khỏi ngây người, cô… thật đẹp, vẻ đẹp lay động lòng người, còn làm cho người khác mê mẩn.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 16-12-2011 19:47:49 | Xem tất
chương 2 phần 3


Đôi hàng mi thanh tao cân xứng, đôi mắt to tròn, tinh khiết, dưới chiếc mũi xinh xắn là đôi môi chín mọng, gương mặt tỏa ra nét thanh khiết, dịu dàng, hài hòa trên làn da nõn nà như ngọc.

Đặc biệt là đôi mắt tĩnh lặng trong suốt kia, dường như có thể chứa đựng cả bầu trời, lúc này lại mang thần sắc xấu hổ, càng làm người khác không thể kháng cự.

“Đại ca!” Vẫn chưa hết hoàn hồn, Tôn Duy Ma không đành lòng nhìn Vương Ninh Hinh bị pháo oanh tạc không còn đường chạy trốn, vội vàng ra tiếng ngăn cản. “Anh rốt cuộc có hiểu cái gọi là thương hoa tiếc ngọc hay không?! Anh dọa em ấy như vậy, đối với đại mỹ nhân ôn nhu thê này, anh thực sự nhẫn tâm sao!” Lấy khửu tay lặng lẽ huých Triệu Phi, anh đi đến trước mặt Vương Ninh Hinh, nhã nhặn khom người nói: “Bạn Vương Ninh Hinh, xin chào! Người bộ mặt hung thần ác sát này là Triệu Phi, còn người anh tuấn tiêu sái, thông minh cơ trí, phong độ nhất chính là anh, họ Tôn tên Duy Ma, bọn anh đều là huynh đệ kiêm bạn bè của vị anh hùng cứu mỹ nữ nổi danh này.”

“Bạn tốt!” Tôn Duy Ma cùng Triệu Phi là bạn và cũng là trợ thủ đắc lực của Diêm Tính, cũng là nhân vật nổi danh, Vương Ninh Hinh mặc dù chưa thấy qua, nhưng từ hồi đi học cũng đã nghe nói đến .

“Quả nhiên lời đồn không sai! Gặp em ở đây, mới nhớ là học viện có tổ chức bình bầu tam đại mỹ nhân mà em lại có số phiếu cao nhất, vốn đang có chút hoài nghi, không nghĩ tới hôm nay lại có thể diện kiến người đẹp, quả thật danh hiệu này thuộc về em là không sai chút nào. Không biết anh có vinh hạnh được làm bạn với em không.” Nói rồi, Tôn Duy Ma vươn tay ra chờ cô, hoàn toàn không phát hiện khuôn mặt Diêm đại ca của bọn họ xám ngắt lại.

“Anh nữa!” Triệu Phi cũng kích động yêu cầu.

“A, đương nhiên…” Vương Ninh Hinh thoát khỏi vòng tay của Diêm Tính Nghiêu, hào phóng vươn tay ra.

“Đương nhiên không được!” bàn tay nhỏ bé ở giữa chừng đã bị Diêm Tính Nghiêu nhanh tay lẹ mắt chặn đứng, người cũng một lần nữa lại rơi vào trong lòng anh.

“Em không sao, anh buông tay ra!” Vương Ninh Hinh bị ôm lơ lửng giữa không trung, giãy giụa cố gắng thoát khỏi vòng tay anh, nhưng Diêm Tính Nghiêu lại hoàn toàn không quan tâm đến việc cô kháng cự.

“Có thể làm bạn, nhưng không nhất thiết phải bắt tay.” Trừng mắt liếc hai người một cái, anh đột nhiên cảm thấy hai tên này mồm thì nói làm bạn nhưng bộ dạng thực sự chướng mắt, nhất là cái tên công tử Tôn Duy Ma.

Biểu tình lạnh lùng dù không tỏ vẻ uy hiếp, nhưng thực ra là anh đang giận cực độ, Triệu Tôn hai người lại biết rõ sự bình tĩnh của anh chỉ là giả dối, kỳ thật đáy lòng bọn họ cũng có chút kinh hãi, “Bão táp sau tĩnh lặng” chính là lúc này đây, tốt nhất vẫn đề phòng thì hơn.

Xem ra là không thể nắm tay đại mỹ nhân rồi, hai người không phải không tiếc nuối, nhưng cũng chẳng biết làm sao. Bọn họ tự biết thanh xuân còn dài, còn chưa có hưởng thụ hết, quay sang nhìn đại ca, ho khan một tiếng, rồi đồng thời lùi về phía sau.

Diêm Tính Nghiêu lại trừng mắt liếc bọn họ một cái. Các cô cũng thức thời đó!

Không quan tâm đến bọn họ nữa, mày rậm khẽ nhếch, anh bắt đầu xử lý chính sự trước mắt.

“Các cô chính là tam cô nương?” Thanh âm lãnh đạm vang lên làm ba người hoảng sợ gật đầu, biểu hiện giống như chuột khi nhìn thấy mèo, không dám ho một tiếng. Bộ dạng kiêu ngạo, không để ai trong mắt vừa rồi đã biến đâu mất, các cô giờ giống như “người thiện sợ ác”.

“Hai người này là bạn tôi, tôi không muốn nhìn thấy họ gặp nguy hiểm gì nữa, các cô hiểu chưa?”

“Hiểu rồi, hiểu rồi!” nhìn thấy Diêm Tinh Nghiêu, cho dù thế nào đi nữa, chạy trốn vẫn quan trọng hơn! Ba người vội vàng xoay người bỏ chạy.

Nhìn bọn họ vắt chân lên cổ mà chạy, Đoạn Chi cúi đầu thu dọn sách vở cùng rác rưởi, mà trong lòng mừng thầm. Cô vẫn muốn tránh xa Diêm Tính Nghiêu, tuy rằng anh nói giúp cô, nhưng mà… anh thật đáng sợ!

Vương Ninh Hinh đẩy Diêm Tính Nghiêu ra, định ngồi xuống hỗ trợ Đoạn Chi thu dọn.

Diêm Tính Nghiêu ngạc nhiên, lập tức nắm lấy cánh tay của cô, không khỏi hờn giận nói: “Em ở đó làm gì?”

“Giúp Đoạn Chi, anh không nhìn thấy sao?” Cô không rõ anh vì cái gì mà tức giận?

“Không cần giúp!” mặt anh xám lại, chả lẽ thứ rác rưởi kia so với anh còn quan trọng hơn?

“Vì cái gì…”
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 16-12-2011 19:48:58 | Xem tất
chương 2 phần 4


“A Duy cùng A Phi cũng muốn giúp Đoạn Chi, có bọn họ hỗ trợ là đủ rồi.” Lời này vừa nói ra, đột nhiên bị nhắc đến tên Tôn Duy Ma cùng Triệu Phi bất giác giật mình, kêu “A” một tiếng, Diêm Tính Nghiêu lập tức nhìn họ bằng ánh mắt sắc lạnh.

Uy vũ khiến hai người lập tức tươi cười một cách cứng ngắt. “A, để bọn anh! Đều là quân tử, lấy việc giúp người làm vui.” Bọn họ cố nén tiếng khóc thảm trong lòng, lẳng lặng ra giúp, ô ô… sao lại khổ thế này?

Thình lình xảy ra chuyển biến, Đoạn Chi vừa mới kinh sợ một trận, lần này lại tiếp tục hoảng hốt.

“Nhưng mà…” Vương Ninh Hinh vẫn do dự, làm phiền người khác như thế liệu có tốt không?

“Vương đại tiểu thư không phải là luôn lãnh đạm sao, ngày thường ngay cả một câu cũng lười nói, khi nào lại hay vòng vo, tính tình hòa ái dễ gần như thế?” Diêm Tính Nghiêu hai tay giao nhau ở trước ngực, mang chút trào phúng nói. Hơn nữa với anh cô càng đặc biệt lạnh lùng!

“A…” Vương Ninh Hinh không còn lời nào để nói. Cúi đâu thầm nghĩ, cô vẫn luôn lãnh đạm, giúp Đoạn Chi chẳng lẽ vì cảm phục ý chí kiên cường của cô ấy?

Mắt thấy hai người từ từ đi tới, Đoạn Chi vội vàng cầm túi sách đứng lên. “Cám ơn, mình ổn rồi, các bạn tiếp tục trò chuyện, mình đi xử lý túi rác này, hẹn gặp lại!”

“Chờ một chút, vở của bạn này…” Vương Ninh Hinh nhớ ra là quên trả vở cho cô, đây cũng chính là lý do khiến cô quay lại tìm Đoạn Chi.

Đoạn Chi vội vàng đem nó nhét vào túi sách, đầu cũng không quay lại, nắm lấy túi rác co chân bỏ chạy.

Tôn Duy Ma và Triệu Phi cũng sợ tính tình đại ca mình, bỏ lại một câu: “Chúng ta đột nhiên nhớ tới có chút việc muốn làm, bye!”

Hai người theo sát sau rồi biến mất, nhất thời trong khuôn viên rộng lớn như vậy chỉ còn lại hai người kia đang đứng.

Tự nhiên tĩnh lặng lạ thường, ngay cả không khí dường như cũng trở nên loãng hơn, Vương Ninh Hinh cảm thấy khó thở. “A, trời sắp tối rồi, em…”

“Chúng ta đi ăn cơm!” Diêm Tính Nghiêu không chờ cô nói xong.

“Không được!” Trực giác mách bảo, ngay lập tức cô cự tuyệt.

“Vì cái gì em luôn từ chối anh?” Vừa nói, cả người lập tức tản mát ra khí phách dọa người, đi bước một tới chỗ Vương Ninh Hinh, anh hôm nay phải đòi lại công đạo cho chính mình. “Có phải anh không vừa mắt em, cho nên mỗi lần thấy anh, đều hận không thể lập tức bỏ chạy? Nếu không, rốt cuộc vì cái gì? Em chán ghét anh đến thế sao?”

Cô lui một bước, sắc mặt trắng bệch. “A, không phải, anh lầm… rồi , em… bởi vì… bởi vì lái xe đang chờ trước cửa, cho nên… em có thể về nhà ăn, không cần phiền anh.”

“Lý do!” Xem anh dễ bị lừa gạt thế sao, anh như thế nào nhìn không ra cô đang viện cớ chứ? Anh uy hiếp nói: “Hôm nay nếu không nói thật đừng mong anh để em đi, nói được làm được, không tin em có thể thử!”

Thấy anh khẩu khí mười phần hống hách, Vương Ninh Hinh lập tức hiểu anh định làm thật, liếc mắt qua không gian yên tĩnh xung quanh, phát hiện không có người nào có thể cứu cô, cô đột nhiên cảm thấy cực kỳ ủy khuất, liền kêu to một tiếng: “Chán ghét, rõ ràng là mỗi lần đều dùng ánh mắt hung tợn nhìn em, giống như em là quái vật, làm chướng mắt người khác vậy. Nhìn ánh mắt như vậy, tất nhiên là phải trốn đi rồi, có ai thích chính mình trở thành quái vật? Anh đã chán ghét em, vì cái gì mà em phải yêu thích lại cơ chứ?” Trừng mắt liếc anh một cái, nói to hai chữ “Đại ngốc”, rồi Vương Ninh Hinh xoay người bỏ chạy.

Diêm Tính Nghiêu choáng váng, ngơ ngác nhìn theo bóng hình xinh đẹp đang nổi giận bỏ đi, cũng không biết trải qua bao lâu, cho đến một tiếng chim hót cắt qua khu rừng trống vắng, anh mới lấy lại tinh thần. Anh không biết nên khóc hay nên cười. “Thì ra em nghĩ như thế? Làm sao lại coi em là…” Làm sao có thể động lòng với quái vật được chứ?
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách