Hãy chọn Truy cập mobile | Tiếp tục

 Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Xem: 3206|Trả lời: 6
Thu gọn cột thông tin

[Short Fic | T] The rainy days.. | Vô_Song | YongSeo

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 9-9-2011 10:51:41 | Xem tất |Chế độ đọc
* Author: Vô_Song

* Rating: T

* Status: completed

* Character: YongSeo

* Disclaimer: Họ thuộc về chính họ nhưng trong fic này họ thuộc về tôi.

* Catelogy: Romance










Short fic 5 th: The rainy days



"Anh hứa, chúng ta sẽ gặp nhau vào ngày mưa đầu tiên ở Seoul"




"Nỗi đau có thể diễn tả được không phải là nỗi đau thực sự
Tình yêu có thể làm lại được không phải là tình yêu thực sự"







[Jung Yong Hwa as Jung Yong Hwa]




***




"Em yêu anh, nhưng anh không bao giờ biết em yêu anh nhiều như thế nào
Chúng ta yêu nhau, phản bội nhau nhưng chưa bao giờ từ bỏ nhau"








[Seo Joo Hyun as Seo Joo Hyun]
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 9-9-2011 10:53:40 | Xem tất





Ngủ dưới vòm mây










Đó là một cuộc chia ly
Nhạt nhòa màu mưa và nỗi nhớ
Nơi cơn bão dập vùi tất cả
Bông hoa lan tan tác bên đường.





_ Ngài chắc chắn chứ! – Jung Shin đập bàn một cách mất bình tĩnh.

_ Chúng tôi đã cho người đi xác minh, chiếc xe được xác định bị đánh cắp. Lúc đó chủ nhân của chiếc xe có bằng chứng ngoại phạm rất rõ ràng.

_ Ý ngài nói rằng không thể tìm ra hung thủ.

_ Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức

_ Tôi không cần cái gắng sức đó của ngài. Mẹ của bạn tôi đã chết và anh ấy đang nằm trong bệnh viện. Tôi muốn tên hung thủ. Tôi muốn một cái tên.

_ Khúc cua đó không có đặt camera. Hơn nữa trời mưa đã xóa hoàn toàn dấu vết của vụ tai nạn. Thứ chúng ta có chỉ là biển số xe theo lời cậu Yong Hwa.

_ Chủ nhân thực sự của chiếc xe là ai? – Lần này đến lượt Jong Hyun gạn hỏi.

_ Xin lỗi, chúng tôi không thể tiết lộ vì vụ án đang trong quá trình điều tra.

_ Seo In Pyo – Giọng nói bình thản vang lên sau cánh cửa, Yong Hwa được Min Hyuk đẩy vào phòng thẩm vẫn bằng xe lăn. Khuôn mặt anh tái xanh, dải băng trắng trên đầu và tay đã bắt đầu thấm máu.

_ Anh trai của Seo Hyun… - Jung Shin giật mình.

_ Sao hyung lại đến đây! Anh đã bảo em coi chừng hyung ấy ở mà – Jong Hyun quay sang nạt Min Hyuk.

_ Đừng trách thằng bé. Anh bảo nó đưa anh đến đây – Giọng Yong Hwa trầm xuống, lạnh băng cắt đứt cuộc tranh cãi. – Ngài cảnh sát, tôi muốn biết tại sao ngài loại Seo In Pyo ra khỏi danh sách tình nghi.

_ Anh ta có bằng chứng ngoại phạm đầy đủ. Lúc vụ tai nạn xảy ra là mười giờ tối qua, khi đó Seo In Pyo không có ở Busan. Anh ta ở cũng cô Kim Hyo Yeon suốt đêm để bàn về outfit mới của SNSD trong lần come back này.

_ Vậy ý anh là tôi nói dối.

_ Chúng tôi đang trong quá trình xác mình. Chiếc xe bị mất cắp đó chưa được tìm thấy.

Yong Hwa nhắm chặt mắt, cơn chấn động vẫn chưa qua. Nằm một mình trên mặt đường, cả người bê bết máu, mùi xăng khét lẹt và bước chân nhẹ nhàng của tên hung thủ đến gần mình. Nhưng dù cơ thể có đau đớn, dù gần như mọi bằng chứng đang bác bỏ lời anh nói, anh vẫn không tin mình nhìn nhầm. Đôi giày của người bước lại gần anh lúc đó chính là đôi anh và Seo Hyun mua tặng anh In Pyo nhân dịp sinh nhật. Ngay cả họa tiết cũng là do tay anh vẽ.

_ Trung úy! Có người đến đầu thú về vụ tai nạn tối qua!

Tất cả quay lại nhìn người đàn ông đang ngồi co rúm trên ghế. Bất chợt, Jung Yong Hwa cười vang.











Tất cả bắt đầu  từ một buổi tối cuối tháng, hôm đó trời mưa rất to. Một chiếc xe đi ngược chiều đã đâm vào xe của tôi. Hôm đó, tôi đã cố đưa mẹ lên Seoul để gặp mặt bố mẹ Seo Hyun. Hai ngày sau, đáng lẽ chúng tôi sẽ đính hôn.

Nhưng tất cả đã kết thúc.

Tôi không rõ mình đã sống qua những ngày tháng kinh khủng đó như thế nào. Tôi không nhớ mình đã đau đớn ra sao, đã khóc trên vài anh trai, trên vai những người anh em CN Blue của tôi bao nhiêu lần. Đám tang mẹ được tổ chức rất nhanh, thậm chí một mảnh thân thể nguyên vẹn cũng không thể tìm thấy khi chiếc xe bốc cháy và lao xuống vực. Anh và chị dâu không cho tôi đứng cạnh quan tài với đôi chân và khuôn mặt dập nát. Lúc đó bố ôm chặt lấy tôi và nói rằng.



“Thật vui là con không sao cả?”



Nhưng có ai biết rằng, tôi muốn hôm đó người chết là tôi. Tại sao hôm đó tôi lại văng ra khỏi xe và ở lại, tại sao tôi không đi theo mẹ. Tại sao?



“Con muốn hát!”

“Yong Hwa con đường đó không thể kéo dài đâu con!”

“Nhưng đó là điều duy nhất con muốn!”

“Vậy hãy bước đi và đừng bao giờ nhìn lại!”

Nhưng giờ đây con không thể bước đi, giờ đây tay con đã mất cảm giác, giờ đây con không thể đàn. Con phải làm sao đây?

“Con trai, đừng dừng lại”

“Con mệt mỏi lắm rồi”

“Cứ bước đi, rồi con sẽ tìm được điều con muốn”




Anh trai lên Seoul học từ khi Yong Hwa con nhỏ, bố triền miên với những chuyến công tác xa nhà. Trong cuộc sống của Yong Hwa, mẹ là người duy nhất luôn ở bên anh, động viên anh, cho anh sức mạnh vượt qua khó khăn, cho anh những lời khuyên đúng đắn.


_ Cô bé đó được đấy!

_ Ai cơ!

_ Con trai đừng giả vờ.

_ Con yêu Seo Hyun phải không?

_ Đương nhiên con phải yêu vợ con rồi!

_ Ý mẹ không phải như vậy!

_ Con biết rồi, con yêu mẹ nhất – Anh lè lưỡi và cúp máy trước khi bị mẹ tra khảo thêm.












Ba năm qua, tôi đã mơ một giấc mơ rất dài. Trong giấc mơ của tôi, mọi thứ giống như ngừng lại ở ngày tôi chia tay em trong màn mưa ào ạt năm ấy. Không phải tôi không đủ dũng khí để vượt qua những đợt vật lý trị liệu dai dẳng và đau đớn, không phải lòng kiêu hãnh khiến tôi rời xa em. Suy cho cùng có lẽ vì tôi hèn nhát, vì tôi không muốn em thấy bộ dạng thảm hại của mình, vì tôi không thể tha thứ cho anh trai em. Tôi không đủ vị tha để chấp nhận điều đó. Vì thế tôi phải xa em, chấm dứt hợp đồng với CUBE Ent, rời xa CN Blue và đến vùng đất xa lạ này.

_ Yong Hwa, em ra đây làm gì vậy!

_ Anh hai.

_ Ở Pháp mùa này lạnh hơn Hàn Quốc phải không?

_ Em quen rồi mà, dù sao cũng đã ở đây ba năm rồi.

_ Sắp kết thúc rồi. Kiên nhẫn thêm đi Yong, bác sĩ nói chân em đã có thể đi lại bình thường rồi, chỉ cần cố gắng tập luyện thêm em lại có thể chơi đàn như xưa.

_ Có thể không anh?

_ Chắc chắn. Vì mẹ trên thiên đường sẽ phù hộ cho anh em ta.

_ Vâng, có lẽ là vậy!




Chính tôi cũng không hiểu tại sao mình có thể sống được trong ngần ấy năm. Ba năm dài như ba thế kỷ ở đất Pháp xa lạ này. Vết thương phần mềm trong vụ tai nạn đã lành nhưng tổn thương não khiến cho tôi có nguy cơ bị liệt toàn bộ người bên trái. Rất may ca phẫu thuật đã thành công, tôi chỉ cần luyện tập vật lý trị liệu để hồi phục các chức năng của cơ thể.

Mất mẹ, mất âm nhạc, động lực để tôi sống tiếp giờ là ba, là anh, là những người bạn của tôi. Tôi quên sao được suốt cả năm trời, ba với đôi tay đã yếu, đôi chân đã run run, đôi mắt đã mờ sau bao đêm khóc vì mẹ vẫn dắt tôi đi từng bước, từng bước như thủa lên hai, ba dạy tôi đi từng bước đầu đời. Tôi quên sao được khi tôi rời nạng bước đi trên đôi chân của chính mình ba sung sường đến mức tưởng như ông có cả thế giới trong tay. Tôi quên sao được những ngày anh hai nắn tay tôi từng nhịp từng nhịp, đôi bàn tay cứng đờ vô cảm của tôi cũng dần dần co duỗi được. Tôi quên sao được những đêm chị dâu thức trong bệnh viện, đôi mắt chị thâm quầng và khuôn mặt khi ngủ cũng không hết lo âu. Tôi quên sao được những giây phút vui vẻ khi Jung Shin, Yong Hyun và đôi khi cả Min Hyuk sang thăm tôi.

Tất cả những điều đó cho tôi sức mạnh vượt qua nỗi đau, vượt qua sự sợ hãi, sự chán nản, căm thù chính bản thân mình để đi tiếp.

Và trong những năm tháng ấy, tôi vẫn nhớ em. Nhớ nhiều đến điên cuống, quay quắt. Nhưng tôi vẫn không hỏi ai một câu nào về em. Thậm chí tôi cũng không dám gọi tên em trong hồi ức.

Bởi vì tôi không thể quên, không thể quên giây phút người đàn ông ấy đi lại gần thân thể dập nát của tôi và bỏ đi tàn nhẫn. Tôi không thể quên cách người nhà em gỡ tội cho anh ta bằng một bằng chứng ngoại phạm giả và một người chịu tội thay. Mãi mãi, tôi không bao giờ tha thứ. Dù tôi không có đủ tiền và thế lực đấu lại SM Ent, đấu lại gia tộc họ Seo nhưng chắc chắn một ngày tôi sẽ khiến anh ta phải trả giá.









Nếu tình yêu của chúng ta khi bắt đầu đã là từ một sự giả dối vậy nó sẽ kết thúc bằng một sự giả dối khác phải không anh?



_ Seo Hyun! Seo Joo Hyun! Dậy! Dậy ngay! - Yuri cố lay lắc hết sức có thể cô em gái đang ngủ lăn quay như chết. - Nhanh lên sắp đến giờ rồi, em có muốn ngày đầu tiên làm MC trên Music core đã bị muộn không hả!

_ Rồi em dậy rồi mà!

_ Đừng có vừa nhắm mắt vừa nói như thế! Hôm qua em lên mạng khuya phải không?

_...

Yuri lặng thing không nói. Seo Hyun là đứa nhỏ luôn biết giữ gìn sức khỏe của mình. Cô hiểu trước mặt các chị nói luôn che dấu nỗi đau đớn trong tim, cô hiểu nó luôn cười vì không muốn ai phải lo lắng cho nó cả nhưng cô biết sáng nào thức giấc, gối của nó cũng ướt đẫm. Suốt hơn ba năm qua, sau tai nạn của mẹ Yong Hwa, sau khi cả gia đình họ Jung sang Pháp, không ngày nào Seo Hyun không khóc.


Jung Yong Hwa, rút cục cậu đang làm trò khỉ gì vậy?



Chiếc BMW đen bóng chạy vào tầng hầm của đài truyền hình. Hai cô gái thở dài ngán ngẩm. Lại một ngày làm việc mệt nhoài. Từng cơn gió buốt thổi ù ù qua những tán cây đã bắt đầu rụng lá. Góc đường, một vài tờ rơi bay ra khỏi mép thùng rác quá đầy, lăn lóc bên vệ đường, ánh đèn xe chập chờn trên con đường vắng soi rọi màu xanh sâu thẳm được dùng làm tông màu chủ đạo. Bốn chàng trai từng làm mưa làm gió ở K – biz với “I’m a loner”, “Love”, “First step” đã chính thức trở lại sau ba năm vắng bóng: CN Blue.



Tin tức CN Blue trở lại ngay lập tức trở thành tin bìa của vô khối tờ báo lớn. Nhóm nhạc nam có bước tiến nhanh nhất Kbiz ba năm trước đã quay lại sau vô khối tin đồn tan rã và ngừng hoạt động. Ở thời các nhóm nhạc dance group thống trị thị trường, CN Blue vẫn tạo được cho mình dấu ấn riêng là điều không hề dễ. Chất nhạc lạ tai, giai điệu không dễ quên. Một tay trống tài năng nhưng cực kỳ dễ thương Min Hyuk, một “nữ thần” của bao cô gái Jung Shin, một chàng trai thẳng tính hơi kiệm lời Jong Hyun và rookie điển trai, lịch thiệp Jung Yong Hwa.

_ Nhanh lên, sao các em trễ vậy! – PD sốt ruột giục.

_ Yuri mau lên. Em có màn duet với Nickhun trước khi mở màn.

_ Kiểu này về nhà Victoria sẽ băm em thành cám mất.


Yuri lè lưỡi rồi cũng đi mất hút, chỉ còn lại một mình Seo Hyun ở bãi đậu xe, cô lắc đầu ngán ngẩm, chui vào xe lấy vài thứ rồi lững thững bước vào.

“Ngày hôm nay, sẽ đối mặt ra sao đây?”



_ Chờ chút!

Chàng trai cuống cuồng chạy lại phía thang máy, dùng vai chặn cửa.

_ Jung Shin.

_ À, Seo Hyun mình cứ tưởng

Jung Shin tần ngần đứng mãi không vào.

_ Cậu vào đi.

_ Bọn anh sẽ đi sau.


Người con trai lạnh lùng bước tới, kéo Jung Shin ra ngoài và cúi đầu chào xã giao. Jung Yong Hwa.

Ba năm rồi đấy.

Anh trở về tại sao không nói với em một câu.

Ba năm rồi

Yong Hwa à.


Anh xuất hiện trước mặt tôi đột ngột như giấc mơ. Người con trai tôi nghĩ sẽ chẳng bao giờ gặp lại. Giây phút đó, cơ thể tôi dường như sụp xuống. Tôi muốn gọi tên anh, muốn chạy lại bên anh....Nhưng tại sao lại lạnh lùng như vậy. Yong Hwa à, trước kia anh chưa bao giờ dùng đôi mắt đó để nhìn em.

Và chỉ một bước chân thôi, cánh cửa thang máy đóng lại nặng nề.

Xa anh, em sống trong mộng mị, trong giấc ngủ dài triền miên không dứt. Bầu trời luôn ngập trong mây đen. Nặng nề bức bối.

Ngày anh trở về, trời lại bắt đầu mưa.



.


Tình yêu ranh rới cuối cùng không nằm ở khoảng cách
.


.





Ngồi trong phòng chờ, Yong Hwa thẫn thờ nhìn những giọt mưa cắt chéo trên mặt kính cửa sổ. Cả không gian bên ngoài ngập trong màn hơi nước mở ảo. Ở đâu đó trong con tim đã chai sạm, lời nói trong veo của chàng trai vang lên khi đan tay mình trong đôi bàn tay nhỏ bé.


"Anh hứa, chúng ta sẽ gặp lại nhau vào ngày mưa đầu tiên ở Seoul”




CN Blue chính thức trở lại với ca khúc “Rainy Blue”
Boice phát cuồng lên vì sung sướng
Nhưng suốt một thời gian dài sau đó
Báo chí, fan và rất nhiều nhà phê bình luôn đặt ra nhiều câu hỏi
Vết sẹo dài chạy trên gò mái trái của Yong Hwa
Và tại sao, trưởng nhóm của CN Blue không còn chơi guitar nữa!




- To be continued -

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 9-9-2011 10:54:40 | Xem tất





Có lẽ đó là cầu vồng?



Soudtrack: Like a star - SNSD Tae Yeon
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Like- ... e-One/IW6EDDEA.html







Tìm thấy yêu thương giữa tàn hoa và cát bụi
Đánh rơi trái tim giữa biển cả bao la
Bỏ quên giấc mơ nơi phương trời xa lạ
Để rồi về đây tôi còn lại điều gì...







_ Anh có thể cho em một chút thời gian không?

Seo Hyun đứng cạnh xe của CN Blue, có ý đợi sẵn từ trước, chuẩn bị cho cuộc gặp mặt đầu tiên sau ba năm. Chỉ chờ có hơn mười phút thôi nhưng cô thấy giống như qua hơn mười năm rồi, từng phút trông chờ kim đồng hồ quay, nửa muốn đứng lại gặp anh, nửa muốn bỏ chạy khỏi nỗi sợ hãi đang chực trào dâng trong tim. Trốn tránh thì được gì chứ? Ba năm qua đã là quá đủ rồi! Thà đối mặt còn hơn phủ định mọi thứ! Chối bỏ tình cảm của bản thân là điều đau đớn hơn cả cái chết.

_ Anh xin lỗi, anh phải đến công ty ngay bây giờ!

CN Blue đã lên xe hết, chỉ còn mình Yong Hwa ở lại.

_ Chỉ năm phút thôi.





Seo Joo Hyun mà anh quen luôn là cô gái đầy kiêu hãnh. Cứng cỏi, tự chủ và đầy lòng tin. Thậm chí có một khoảng thời gian anh đã từng nghĩ rằng tình cảm của mình là đơn phương, anh đã có ý định từ bỏ. Ở bên Seo Hyun, Yong Hwa luôn có cảm giác cô ấy không yêu anh nhiều như tình cảm anh dành cho cô.


Bóng cây đã ngả xuống, cả Seoul cuối cùng cũng được đắm chìm trong ngày nắng hiếm hoi, dù sau trận mưa ào ạt, ánh nắng vàng càng yếu ớt và lạnh lẽo. Thế nhưng, trong trái tim cô, lớp băng vừa mới chực tan nay đã đông đặc lại. Giá buốt.



~ Flash back ~



_ Thời gian qua anh có khỏe không?

_ Như em thấy đó. Thật may là anh vẫn sống.

_ Em xin anh, đừng nói với em bằng giọng điệu cay độc đó!

_ Xin lỗi, anh quên mất là Seo Hyun ssi sẽ không nói chuyện mà không có kính ngữ.

_ Yong à…

_ Xin cô tự trọng một chút! Chúng ta không thân thiết đến mức có thể xưng hô suồng sã như vậy! Dù sao tôi cũng hơn Seo Hyun ssi hai tuối.

_ Vết sẹo đó…

Seo Hyun đã đoán trước được thái độ này của Yong Hwa. Cô có thể hiểu anh căm ghét anh trai cô, anh hận gia đình cô. Thậm chí anh càng căm thù chính cô.

_ Nhờ anh trai Seo Hyun ssi ban cho, thật may chỉ là ở mặt. Tôi vẫn chưa mất đi con mắt nào.

_ Em xin lỗi….Em xin lỗi..

_ Seo Hyun ssi đâu có làm gì sai..

_ Em xin lỗi vì không biết chuyện sớm hơn. Em xin lỗi vì không nhận ra ngày chia tay em bàn tay anh quấn băng trắng muốt, không nhận ra chiếc băng tang trên tay anh. Không nhất quyết ngăn cản ba em và chủ tịch Lee. Tất cả là tại em!

_ Mẹ anh đã mất. Tin này bị phong tỏa hoàn toàn nên đương nhiên là em không biết? Nhưng chắc chắn em biết bằng chứng ngoại phạm của anh trai em là giả. Tại sao! Tại sao em lại ỉm đi theo mọi người. – Trái tim tưởng như sắt đá của anh lại một lần nữa mềm yếu trước cô.

_ Em…

_ Vì danh tiếng của bản thân phải không!

Yong Hwa cười khan và quay về xe. Anh tự nguyền rủa bản thân mình tại sao lại đồng ý gặp cô nói chuyện. Tại sao cuối cùng anh vẫn không thể cầm lòng trước những giọt nước mắt của Seo Joo Hyun.

_ Anh In Pyo chết rồi!



.

Đáp lại cô chỉ là tiếng vọng của chính mình. Chiếc xe đen bóng rời đi và mất hút vào khoảng không vô tận. Xa xa đến mức cô nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ bắt kịp.


~ End flash back ~







_ Hyun à, đi thôi! – Yuri vỗ nhẹ lên bờ vai run run của cô.

_ Unnie, em phải làm sao đây?

_ Đừng lo, Seo Hyun sau cơn mưa trời lại sáng thôi.





Nhưng đâu phải sau cơn mưa nào cũng có cầu vồng
Đâu phải sau cơn mưa nào trời cũng hửng nắng
Biết đâu sau cơn mưa, lại là những cơn mưa khác
Dai dẳng hơn, buốt giá hơn.










Cánh cửa nhà giam mở ra, hàng chục cặp mắt chăm chú nhìn chàng trai đang ngồi bàn thăm nom phạm nhân. Dù có cải trang cỡ nào, dù mấy ajuma ở đây không biết CN Blue là ai nhưng chắc chắn họ thường xem ti vi. Lẽ dĩ nhiên Jung Yong Hwa bị mọi người chỉ trỏ “Đấy là anh chàng ở trên tivi”


Yong Hwa không nghĩ rằng mình lại đến đây, sau khi biết Seo In Pyo đã chết, anh chẳng nghĩ ra nơi nào mình có thể trút giận, trút tất cả nỗi căm hờn của mình ngoài nơi này nữa. Mẹ, hắn ta đã chết rồi.

_ Chào cậu! Người ta nói có một người nổi tiếng tới thăm tôi.

Người đàn ông đã luống tuổi ngồi xuống và bắt đầu mở lời trước. Mái tóc muối tiêu, khuôn mặt khắc khổ hơn nhiều so với lần anh gặp ba năm trước.

_ Chào ông!

_ Đừng gọi như vậy! Tôi chỉ hơn cậu vài tuổi thôi. Gọi hyung là được rồi. À, tôi đâu có thể yêu cầu cậu tôn trọng. Tôi là kẻ giết chết mẹ cậu. Cậu tới đây để xỉ vả tôi phải không?

_ Ba năm trôi qua rồi, có quá muộn để tôi đay nghiến anh không, Min Ki Young.

_ Vậy cậu muốn gì?

_ Tại sao ngày ấy lại nhận tội thay hắn ta.

_ Tôi không nhận tội thay. Chính tôi đã ngồi trên chiếc xe đó cũng In Pyo. Tôi cũng là thủ phạm.

_ Nói dối. Khi tôi ở đó, chỉ có một mình Seo In Pyo chạy lại, tôi chỉ nghe thấy tiếng nói của một mình hắn ta.

_ Bởi vì khi đó tôi không thể bước xuống được. Với thân thể trần trụi, tôi đâu thể xuống xe.

_ ….Chẳng lẽ.

_ Tôi yêu Seo in Pyo. Cậu kinh tởm lắm phải không nhưng tôi yêu anh ấy. Lúc đó tôi vừa mặc lại quần áo ở ghế sau, vừa đưa tay bịt mắt anh ấy. Vì thế bi kịch mới xảy ra. - Người đàn ông với đôi mắt trũng lại như hai hố đen sâu hoắm đến tận cùng bình thản kể lại mọi chuyện như cách anh ta nhìn Yong Hwa.

_ …..

_ Kinh tởm lắm phải không Jung Yong Hwa! Đáng khinh lắm phải không? In Pyo vì tôi mà trở thành nỗi ô nhục của gia đình và dòng họ. Họ phỉ nhổ anh ấy, không cho phép anh ấy tham gia vào các buổi họp gia đình. Chuyện này Seo Hyun chưa từng kể với cậu đúng không?

_ Tôi…Nhưng tại sao lại vào tù thay cho In Pyo.

_ Bởi vì tôi muốn sống. Và tôi muốn In Pyo được sống. Nếu cảnh sát điều tra tới In Pyo, nếu mọi việc bị khui ra dư luận. Chắc chắc cả hai chúng tôi sẽ chết. Chắc chắn SM Ent và nhà họ Seo sẽ không để cho chúng tôi yên.

_.....

_ Jung Yong Hwa - Min Ki Young nhìn thẳng vào người đang ngồi trước mặt mình. Người con trai anh đã gặp ba năm về trước, người con trai với nụ cười ghê rợn tận cùng trong sở cảnh sát năm ấy. Lúc anh ta được đẩy qua chỗ anh ngồi, chỉ một giây thôi, khi đôi mắt hai người chạm nhau. Min Ki Young cũng không bao giờ quên được đôi mắt ấy: nó đỏ ngầu, đặc quánh lại nỗi bi thương, nhuộm đen mọi vật bằng cảm giác tang thương mất mát, xát vào lòng người nỗi chua xót của kẻ bị phản bội. Ánh mắt đó còn đau đớn hơn ánh mắt bất lực của In Pyo trong tay những người vệ sĩ, bất lực nhìn anh tới sở cảnh sát. - Tôi muốn nói với cậu câu này từ rất rất lâu rồi. Seo Hyun là cô em gái In Pyo yêu thương nhất. Con bé vô tội.

_ Vậy tôi là kẻ có tội phải không? Vậy tôi căm ghét nhà họ Seo, tôi từ bỏ Seo Hyun là sai sao?

_ Không phải sai, mà đó là một việc ngu ngốc.

_ ….

_ Yêu luôn luôn là ngu ngốc? Chỉ cần là tình yêu đều không có lỗi. Tôi yêu một người không được phép yêu nhưng tôi hạnh phúc. Hạnh phúc vì tôi đã không từ bỏ anh ấy.

_ Kể cả bây giờ sau ba năm trong tù.

_ Phải, sau ba năm, ba mươi năm tôi vẫn sẽ hạnh phúc. Jung Yong Hwa, bây giờ cậu có hạnh phúc không?

Yong Hwa đứng dậy, kết thúc cuộc nói chuyện. Rút cục anh đến đây làm gì, khi phát hiện ra không thể căm thù bất cứ ai. Kể cả người đàn ông đang ở sau song sắt. Rút cục anh đổi lại được gì khi quyết định trở về mảnh đất này. Nhưng dường như nhớ ra điều gì đó, anh nán lại nói thêm.

_ Seo In Pyo chết rồi.

Con người luôn là sinh vật ích kỷ. Dù tai nạn đó chỉ là tình cờ, chỉ là một sai lầm nào đó của thần chết. Nhưng ở đâu đó tận sâu đáy con tim, ở đâu đó nơi chỉ có sự ích kỷ ngự trị, Yong Hwa vẫn muốn, thực sự muốn làm người đàn ông kia đau khổ thực sự. Giống anh. Nhưng đáp lại anh chỉ là một cái gật đầu và đôi mắt lặng tờ như mơ mộng.

_ Tôi biết anh ấy sớm muộn cũng sẽ phải chết.

_ Không đau khổ chút gì sao?

_ Cái gì cơ?

_ Chết.

.

.

_ Chết cũng giống như là tình yêu. Ngày xưa tôi thường nghe In Pyo dạy Hyun rằng: Tình yêu cũng giống như hoa bồ công anh thôi! Jung Yong Hwa, tận đáy lòng, tôi mong cậu hạnh phúc.

_ Tôi còn có thể hạnh phúc sao?

_ Chẳng có gì là không thể!









Tình yêu giống như hạt mầm trên mặt đất đang phát triển và đâm chồi. Hạt bồ công anh có thể nằm một chỗ và cũng có thể bay đi xa. Nhưng để ra hoa bạn cần phải tưới nước, che chắn và nó trở nên rất đáng quý






Cái chết là lời chào tạm biệt và cũng là câu mở đầu cho một trang sách mới
Chết giống như cuộc chia tay của hạt giống hoa bồ công anh
Ngôn ngữ của các loài hoa
Bồ công anh chính là
Tạm biệt và hẹn gặp lại.

















Sau cuộc gặp mặt chóng vánh tại Music core, Seo Hyun và Yong Hwa gần như không hề chạm mặt nhau. Lịch làm việc hai nhóm vô tình hay cố ý mà luôn ngược nhau một cách trái khoáy. Nếu SNSD về Hàn thì CN Blue lại sang Thái, SNSD tới Music core thì CN Blue lại lượn lờ bên Music bank. Ngày ngủ không quá ba tiếng, Jung Yong Hwa lại nếm trải cuộc sống của nghệ sĩ mà ba năm qua anh đã bỏ quên.


“SNSD Seo Hyun và 2AM Jin Won đang hẹn hò?”

“Tình yêu mới của Seo Hyun”

Dạo này không hiểu tại sao, dân tình khắp nơi đồn thổi ầm ĩ về Seo Hyun và Jin Won. Chung quy chỉ tại cái nắm tay bí mật đầy mờ ám ở Dream Concert.


_ Hyung, mặt anh tối sầm lại kia!

_ Đừng có lắm chuyện. Đi ngủ đi mai còn đi sớm. – Yong Hwa thét Jung Shin nhân tiệt trút nốt cục tức nghẹn ứ trong họng.

Yêu nhau này. Nắm tay này cứ nắm tay nhau lên tới thiên đường luôn đi.









Ở một nơi nào đó, có một cô gái vẫn còn thao thức không ngủ được. Seo Hyun vừa đọc xong những bài báo giăng đầy trên mạng. Jin Won rút cục thì cậu ấy đang giở trò gì vậy, rõ ràng lúc đó chính cậu ta kéo tay Hyun lại mà. Bất chợt điện thoại rung lên từng chặp khiến Seo Hyun giật mình.

_ Con chào bác!

[…]

_ Vâng con biết rồi ạ. Sáng mai con không có lịch trình.

[…]

_ Dạ không ạ! Chúng con chưa hề gặp nhau.








Chậm rãi khuấy từng nhịp lên xuống, chỉ một chốc lớp bọt kem hình sao được anh chàng batender điển trai tỷ mẩn vẽ đã bị Seo Hyun làm cho loãng toẹt và biến màu. Tách moutianblue vì thế cũng trở nên lợ một cách khủng khiếp. Biết chắc chắn không thể nhấp môi một giọt nào, cô định gọi thêm một ly cam vắt trong lúc chờ đợi.


_ Uống hết ngay đi!

_ Không chịu, em không thích.

_ Không thích cũng phải uống.

_ CN Blue nghèo lắm. Nếu em cứ bỏ đồ uồng thế này, lấy về rồi sao anh đủ tiền nuôi em.

_ Ai thèm lấy anh.

_ Không lấy anh thì còn ai nữa.

_ Không biết.

_ Seo Hyun, có tin anh phun nước vào mặt em không?

_ Thử coi!






Hạ tay xuống một cách lơ đãng, dòng hồi ức chợt ùa về làm khóe mắt cô cay cay. Không phải bản thân không muốn níu kéo mà bởi vì không đủ dũng khí, bởi vì cô sợ hãi những tổn thương mà người thân của cô đã gây ra cho anh.


_ Với anh, guitar là gì?

_ Nó là ý nghĩa để anh tồn tại.

_ Vậy em là gì?

_ Em á…Là động lực để anh kiếm thật nhiều tiền.

_ Hửm…

_ Mua khoai lang cho em.




Jung Yong Hwa. Anh sẽ không bao giờ biết được em yêu anh nhiều thế nào đâu? Anh sẽ không bao giờ biết được em cần anh nhiều biết bao nhiêu đâu. Em yêu anh. Làm tồn thương anh. Nhưng em lại không muốn từ bỏ anh. Vậy em phải làm sao đây? Làm sao để anh tha thứ và chấp nhận.


_ Có vẻ ta đến muộn đúng không?

_ Là con đến sớm thôi ạ! – Seo Hyun vội vàng đứng dậy. Đây là lần đầu tiên cô gặp riêng ba của anh.

_ Dạo này con khỏe chứ!

_ Vâng mọi chuyện đều ổn.

_ Nhưng thẳng bé Yong Hwa lại không ổn chút nào!

_ ….



.

.

.








Hôm nay Seoul lại đổ mưa. Dường như chưa ngày nào mưa lại ào ạt và phũ phàng đến thế. Màn mưa trắng xóa như muốn xóa nhòa tất cả, lãng quên tất cả, phủ định tất cả. Chàng trai đặt bó cúc trắng lên phiến đã đen bóng, lạnh ngắt. Đôi bàn tay chai sần hơi run run, những ngón tay gầy gò cố gắng gạt bớt nước đọng trên tấm ảnh người quá cố.


“Lâu lắm rồi con mới tới thăm mẹ được! Con xin lỗi! Mẹ ở đây một mình buồn chán lắm phải không. Bố và anh chị vẫn khỏe. Mọi việc ở nhà rất tốt nên không có gì mẹ phải lo lắng cả. À, mẹ muốn hỏi về con phải không? Con là con trai của mẹ mà, đương nhiên giờ này con đang sống…ờ ừm rất là tốt”






...Trời cứ mưa mãi thôii
Những bông hoa không nở…
dẫu anh có tưới cẩn thận
Em nói không yêu nữa thì sẽ không yêu.
Một mình anh chiêm ngưỡng nỗi buồn.
Tình yêu chỉ để lại anh bơ vơ.
Anh …luôn không muốn phải suy đoán
...giữa những phím đen trên chiếc piano
luôn được lấp đầy bằng những khoảng trắng
chỉ cần thiếu một mảnh
sẽ không thể ngân vang.
Làm sao hai trái tim luôn dựa vào nhau
lại nói lời chia ly?
Em biết rõ hơn anh nhưng em lại muốn anh nói ra.
Tình yêu sâu đậm có thể khiến người ta can đảm đến điên rồ
Anh phản bội chính mình vì hi vọng và mong ước của em.
Buông tay em không hỏi thêm điều gì và nói lời chia ly
với anh đó là lần cuối anh chiều theo em
Lạnh lùng, rõ ràng, thờ ơ…rồi sẽ chẳng có gì liên quan nữa
Chỉ cần em được… hạnh phúc

[Betrayal]




“Con muốn hỏi ý kiến mẹ! Con sẽ rời khỏi sân khấu, có lẽ là mãi mãi. Trước đây, khi con muốn trở thành ca sĩ mẹ đã ngăn cản con, mẹ đã nói con đường này không thể dài lâu. Lúc đó con nghĩ mọi việc chỉ cần cố gắng là được nhưng giờ con mệt mỏi lắm rồi, con thực sự muốn nghỉ ngơi. Đôi khi con muốn được ngủ mãi như mẹ”



_ Em nghĩ mẹ không muốn một người ồn ào như anh làm phiền sự yên tĩnh của mẹ đâu!

_ Seo Hyun!


Yong Hwa ngạc nhiên khi thấy cô xuất hiện bên cạnh mình. Qua màn mưa dày đặc, qua đôi mắt đã nhòe đi vì nước mắt, cô hiện lên đẹp như một nữ thần.

_ Sao em lại đến đây?

_ Em biết tất cả mọi chuyện.

_ Em bắt chước giỏi đấy.


.

.

_ Sao anh lại biết?

_ Anh biết tất cả. Chuyện gì anh cũng biết.

.

.

_ Hôm nay bác trai đến gặp em.

_ Ba anh.

_ Bác ấy muốn hai chúng ta quay lại với nhau.

_ ….

_ Em đã từ chối. Bởi vì em biết là không thể.

_ …..- Lòng anh chợt chùng xuống. Bất giác anh muốn hét lên với cô “Tại sao em lại từ chối?”

_ Em biết có những chuyện không thể quên được. Em cũng hiểu tình yêu đã vỡ tan khó có thể hàn gắn. Vậy coi như chúng ta đã kết thúc sau ngày mưa ba năm trước được không?

_ ….

_ Jung Yong Hwa ssi… - Cô quay sang và đưa tay ra – Chúng ta làm bạn được không?

_ ….


Đôi mắt anh nhìn cô ngỡ ngàng. Seo Hyun đã thay đổi rất nhiều, không giống cô bé Seo Hyun nhút nhát của anh trước kia, xa anh cô trở nên bạo dạn hơn, bản lĩnh hơn. Seo Joo Hyun hiện giờ làm cho Jung Yong Hwa cảm thấy mình yếu đuối và ích kỷ.

_ Xin lỗi anh có lịch trình nên phải đi gấp.


Mẹ con lại sai phải không? Con lại bỏ Seo Hyun ở một mình lần nữa. Con biết cô ấy không có lỗi, con biết cô ấy yêu con, con biết con không nên làm tổn thương bất kỳ ai cả. Nhưng con vẫn là kẻ ích kỷ, không thể tiếp tục yêu Seo Hyun nhưng lại không muốn dứt bỏ cô ấy hoàn toàn. Coi Seo Hyun là một người bạn...như vậy tình cảm của chúng con sẽ thực sự không còn tồn tại phải không? Như vậy mọi sự ràng buộc, dù chỉ bẳng nỗi đau, giữa chúng con sẽ kết thúc, như vậy cô ấy sẽ có thể đến với Jin Won. Con ích kỷ và ngu ngốc lắm phải không mẹ.










Em vẫn có thể quay về phải không anh?
Chúng ta vẫn có thể tiếp tục phải không anh?




_ Yong, hôm nay chúng ta đi xem "Pride and Prejudice" nha!

_ Anh không thích!

_ Tại sao?

_ Anh ghét bộ phim đó. Tình yêu Elizabeth và Darcy thật ngớ ngẩn.

_ ....

_ Nỗi đau có thể diễn tả được không phải là nỗi đau thực sự, tình yêu có thể làm lại được không phải là tình yêu thực sự. Nếu họ yêu nhau đến vậy thì ngay từ đầu đừng khinh rẻ nhau, ngay từ đầu đừng từ bỏ nhau.

_ Thôi em nghe lời anh, nhưng chúng ta xem phim gì bây giờ?

_ Kỷ băng hà 3! - Anh phe phẩy hai tấm vé trong tay cười cầu hòa.

_ Cái gì mà triết lý ngớ ngẩn chứ. Anh muốn xem hoạt hình thì cứ nói luôn đi. Yong chodding!



_ Unnie nhưng sau cơn mưa em không nhìn thấy cầu vồng thì phải làm sao?

Lại một lần nữa, cô bất lực nhìn anh tuột khỏi tầm tay với.


- To be continued -


Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 9-9-2011 10:55:23 | Xem tất




Khoảng trời không nhạt nắng




Soudtrack: If - SNSD Tae Yeon

http://mp3.zing.vn/bai-hat/If-Tae-Yeon/IWZDZ9OA.html






Có một câu chuyện từ rất lâu rồi
Câu chuyện xưa kể về một tên sát thủ bị thương
Lê bước dài trên con đường mòn ngập tràn hoa cúc
Rồi chết rục bên đường giữa biển trắng tinh khôi
Tên sát thủ đã không bao giờ kịp trở về nhà!



Câu chuyện về một tên sát thủ. Sát thủ yêu con gái ông trùm của mình nhưng bị gia đình cô gái phản đối. Ông chủ giao cho hắn một nhiệm vụ rất quan trọng và nguy hiểm, nếu hắn có thể trở về hắn sẽ được lấy con gái của ông. Tên sát thủ đã hoàn thành nhiệm vụ nhưng hắn bị thương rất nặng. Hắn đã chết trước khi kịp trở về gặp người con gái ấy.





_ Em không nghe đâu! Em ghét những câu chuyện buồn

_ Trên thế gian này làm gì có hạnh phúc viên mãn, Hyun ngốc.

_ Nhưng em ghét. Người con trai đó quá đáng thương. Tại sao lại khờ như vậy chứ, chẳng phải cứ mang cô ấy đi trốn là được sao.

_ Có nhiều chuyện không đơn giản như em tưởng đâu.

_ Bộ có gì phức tạp sao!

_ …..Không nói với em nữa.




Đến bây giờ em mới hiểu điều anh nói ngày ấy. Mọi chuyện không đơn giản như thế, cuộc sống đâu phải là một cuốn sách chỉ đọc phần đầu là biết phần cuối. Trên đường chúng ta đi, có nhiều khi phải học cách từ bỏ, phải học cách chịu đau đớn, phải học cách sống thật tàn nhẫn…và phải học cách lãng quên. Có lẽ em cũng giống như người con gái đó, mòn mỏi chờ chàng trai trở về trong vô vọng mà không biết anh ta đã chết rục bên đường.

Từ bỏ là điều tốt nhất cho chúng ta phải không anh.













Ngày lại ngày trôi qua lặng lẽ.




Kyoto không hề đẹp rực rỡ ngay từ lần đầu tiên gặp mặt. Thành phố này cơ hồ khoác trên mình lớp áo mờ ảo, một vẻ ngoài lãnh đạm tới mức nhàm chán. Thành phố này không chấp nhận những con người vô tình, chỉ muốn học cách lãng quên. Đến đây, con người chìm xuống mặt hồ hồi ức của chình mình, chìm vào những ký ức đau đớn, hạnh phúc của bản thân. Kyoto là thành phố của quá khứ, tất cả mọi vật đều dẫn về quá khứ chứ không hề hướng đến tương lại. Tất cả nỗi đau, thời gian, không gian đều ngưng lại ở nơi này.


Yong Hwa không hề nghĩ mình sẽ quay trởi lại nơi đây lần thứ hai. Và anh cũng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ ở lại mảnh đất này lâu đến như vậy. Phải chăng ở đây nỗi đau của anh được xoa dịu, phải chăng ở đâu quá khứ của anh đã ngủ quên. Không, Yong Hwa yêu Kyoto vì nơi này ngập tràn hình bóng của cô. Nơi đây, ở xa mảnh đất quá nhiều đớn đau, là nơi duy nhất anh có thể nghĩ về cô trong thanh thản, trong niềm hạnh phúc tột cùng, trong những nụ cười bâng quơ vô nghĩa….và trong nỗi cô đơn đến tận cùng.



_ Em viết gì lên tấm thẻ vậy?

_ Không cho anh biết.

_ Không cho biết thì thôi.



Anh nắm tay cô đi dưới tán hoa anh đào, cả một khoảng trời nhuộm sắc hồng phai mát rượi, khoảng trời ngập tràn khí vị của mùa xuân. Khoảng trời không bao giờ nhạt nắng.


_ Hai vị xin mời viết lưu bút – Chú tiểu đưa cho anh và cô cuốn sổ lưu bút của chùa.

_ Chúng tôi ư! – Yong ngạc nhiên.


_ Vị khách nào đến đây cũng đều viết lưu bút để lại. Đặc biệt là các đôi tình nhân, họ viết về ước mơ, về mong cầu hạnh phúc của mình.



.



.




Bàn tay anh run run lật giở cuốn sổ năm nào anh và cô cùng viết, cuốn sổ có bìa là những giọt mưa rào cắt chéo màn mây. Đã bốn năm trôi qua, tìm lại những dòng chữ ngắn ngủi không phải là một điều dễ dàng.


_ Thí chủ không thể tìm được trang mình đã viết bốn năm trước đâu! – Chú tiểu năm nào đứng trước mặt anh, nét mặt người ấy vẫn im lặng tựa hồ như Đức Phật đang say ngủ, tựa hồ như mặt nước bình lặng, an lành.


_ Tại sao, thưa thầy!


_ Cô gái ấy đã lấy đi rồi. Bốn năm trước, năm nào cô gái ấy cũng đến đây vào đúng ngày tàn của hội ngắm hoa, ngày cơn mưa đầu tiên đổ xuống Kyoto.


_ Seo Hyun tới đây ư?


.


.




_ Oppa, nếu một ngày mình lạc nhau thì phải làm sao?

_ Vậy hãy đợi anh. Nhất định anh sẽ tìm được Seo Hyun.

_ Đến bao lâu.

_ Ngày mưa đầu tiên.



.


.


.



Seo Hyun ngốc nghếch. Tại sao em luôn luôn ngốc như vậy! Tại sao lai phí hoài thời gian cho một người như anh.
Chú tiểu lui ra ngoài, lắc đầu bất lực trước những đớn đau của ái tình nhân gian. Không thể rũ bỏ mọi chuyện, con người luôn luôn là kẻ tự nhấn chìm tương lai, hạnh phúc của mình. Chú tiểu cắt một nhánh hoa trà và cắm vào bình nước đặt trước cửa.


_ Năm nào tới đây cô gái ấy cũng đặt vào đây một bông hoa trà.


_ ….


_ Trong ngôn ngữ các loài hoa, hoa trà tượng trưng cho một tình yêu thuần khiết.

_ Thưa thầy, con muốn hỏi một điều.

_ Từ bỏ có phải là sai lầm không? Thí chủ muốn hỏi câu đó đúng không?

_ Tại sao người biết!

_ Bởi vì năm nào đến đây cô gái ấy cũng hỏi ta câu đó!

_..... – Bởi vì có lẽ thực sự anh và cô đều tin tưởng vào ánh sáng mong manh, một hy vọng mơ hồ nào đó.


_ Và ta luôn trả lời “Ta không biết”. Ta sống ở Kyoto nên cả đời ta chỉ nhìn thấy rừng anh đào ở Kyoto nhưng thí chủ thì khác. Đừng nhìn một cái cây, hãy nhìn cả rừng cây. Và tự khắc thì chủ sẽ biết cái cây nào thực sự thuộc về mình.



Nhưng phải làm sao khi chính con cũng không biết mình thuộc về đâu?




.


.


.




“Hyung, bao giờ mới xuống máy bay vậy?”




Jung Shin liên tục nhắn duy nhất một tin nhắn vào máy của anh suốt một giờ đồng hồ. Điều đó là Yong Hwa thực sự điên tiết, vừa cấm cẳn trả lời lại cậu em yêu quý lần thứ n cũng với một tin nhắn duy nhất, anh vừa cau mày đọc tờ kịch bản được anh quản lý gửi qua mail cho mình. Dẫn chương trình cho Music Core, cũng khá lâu rồi anh không đến đây, nhưng dòng chữ “MC couple” khiến cho Yong Hwa chột dạ nghĩ về vô số giả thiết mà anh không mong gì một trong số chúng xảy ra.



Shin Hye ư?


Không thể nào, cậu ấy đang vi vu bên Ý chụp ảnh cho cái tạp chí gì gì đó mà! Làm sao có thể bay về đây được, hơn nữa hiệu ứng của “Festival” cũng qua lâu rồi mà.




Hara?


Khó lắm, Kara đang cật lực chuẩn bị cho album mới ở Mỹ.


Hay là Hong Ki!


Giả thiết này càng được anh phản đối thậm tệ, thậm chí anh còn không nghĩ nó được đưa ra nữa. Nhưng gần đây Jung Yong Hwa đang khốn đốn vì màn “hôn hít” với lead vocal của FT Island ở Dream Concert làm cho dân tình nóng mắt. Đừng có đổ thừa cho anh, thằng bé và bè lũ xung quanh cứ đè anh ra thì anh làm thế nào được.




Ở trên trời cao xanh vời vợi kia, nhóm trưởng của CN Blue đang ôm đầu bất lực thì ở dưới mảnh đất nâu nâu vuông vuông này, cô út của SNSD cũng giải nảy như đỉa phải vôi trước ý tưởng quá ư kỳ dị của mấy bà chị và cậu bạn “quốc dân” của mình.

_ Anh ấy sẽ không chịu đâu? Mọi người thừa biết rằng Yong Hwa oppa không muốn thì không ai ép anh ấy được đâu.

_ Ơ hay, có ai nói hai đứa làm gì đâu? Chỉ là dẫn chương trình thôi mà, dạo này không hiểu tại sao yêu cầu “Yongseo couple” tái hợp lan tràn trên homepage nên PD mới yêu cầu đó chứ - Tae Yeon ôn tồn giải thích.

_ Đừng tưởng mấy chị muốn nhường vị trí cho cô nương nha. Làm một tuần thôi rồi giả chỗ cho chị mày – Yuri và Tiffany ôm nhau cười rũ rượi.

_ Mọi người – Seo Hyun đứng chống nạnh giữa phòng, tức xì khói mà không làm gì được đám người đang bổ nhào vô đánh hội đồng mình.

_ Thôi, thôi mọi người cho em xin. Seo Hyun cậu đi thay đồ đi. Mình có việc phải đi ngay – Jung Shin xuôi xị theo mọi người rồi cũng chuồn vội ra ngoài.


.


.



Yong Hwa vừa xuống máy bay đã bị anh quản lý lôi vèo tới Music Core, vẫn biết MC là nghề tay trái của anh rồi nhưng đặt anh vào sự đã rồi thế này khiến người điềm tĩnh như Jong Hyun còn sôi máu huống hồ Yong Hwa.

_ Rút cục ai là người dẫn đôi với em vậy? – Anh vẫn chưa hết thắc mắc về dòng để trống trong kịch bản.

_ À thì là…- Anh quản lý ấp úng. Chính anh lúc này cũng hối hận khi bị lôi vào màn kịch quái gở này.

_ Anh sao thế!

_ Seo Hyun!

_ Jung Shin bày ra phải không?


Biểu hiện bình tĩnh thái quá của Yong Hwa khiến anh quản lý không thể không ngạc nhiên. Vẫn biết quan hệ của hai người đã bớt căng thẳng hơn trước, Yong Hwa đã phần nào để quá khứ trôi đi nhưng chấp nhận mọi việc một cách lãnh đạm như vậy không phải là phong cách thường thấy ở Jung Yong Hwa.




Music Core



_ Xin chào các bạn, chúng tôi là YongSeo couple!

_ Hy vọng các bạn chưa quên chúng tôi. Hôm nay tôi và Seo Hyun sẽ mang đến cho các bạn một chương trình thật thú vị.

Tâm điểm của Music Core hôm nay không phải là những màn trình diễn ấn tượng của các nhóm nhạc, không phải sân khấu được thiết kế ba tầng có một không hai mà chính là cặp đôi dẫn chương trình. Một trong những đôi vợ chồng nổi tiếng nhất của We got married đã trở lại: Sweet potato coupleJung Yong Hwa và Seo Huyn. Khán giả reo hò như muốn làm sân khấu nổ tung, những câu nói ngọt ngào, những skinkip đầy bẽn lẽn mang thương hiệu của YongSeo tràn ngập sân khấu. Nhưng đâu có ai ngoài Seo Hyun biết được mỗi lúc anh cười, đôi mắt anh nhìn cô lạnh lùng đến vậy. Đâu có ai ngoài Yong Hwa biết rắng, mỗi lúc anh nắm lấy tay cô, Seo Hyun đều giật tay ra ngay sau đó.


_ Vậy có được không Jung Shin à?


_ Em không biết. Chỉ là em đã chán ngán việc nhìn họ như thế rồi. Muốn cho họ một cơ hội thôi.


_ Có lẽ đây sẽ là lần cuối cùng.


_ Nếu Yong Hwa không nắm bắt từ giờ chị sẽ là người đầu tiên phản đối chúng nó.


_ Hyo Yeon à… - Tae Yeon thoáng lưỡng lự khi nhìn đôi mắt đen thẫm của người bạn.


_ Chẳng nhẽ cậu muốn Seo Hyun như vậy mãi sao. Sau ngày hôm nay, Jung Yong Hwa đừng hòng lại gần con bé.


_ Có lẽ chị ấy đúng đấy. Nếu hai người họ không thể tự tha thứ cho mình, không thể tự vượt qua thì kết thúc là tốt nhất. – Jong Hyun gật đầu.



Jung Yong Hwa
Seo Joo Hyun
Đây là cơ hội cuối cùng của hai người.












_ Chờ em với!


Seo Hyun chạy theo Yong Hwa sau cánh gà. Anh rời khỏi sân khấu nhanh đến mức cô tưởng gần như không thể bắt kịp.


_ Có chuyện gì sao?


_ Em  muốn xin lỗi anh về chuyện hôm nay. Chắc là do các chị bày ra!


_ Anh không sao mà. Dù sao cũng rất vui, đã rất lâu anh không được đứng cùng sân khấu với Seo Hyun.


_ Anh thực sự không sao chứ. – Seo Hyun cọ cọ hai tay vào nhau và vuốt toc liên tục.


_ … - Yong Hwa nhận ra rằng cô bé của anh đang bối rồi.


Seo Hyun đứng ngay bên cạnh anh, gần tới mức anh muốn choàng tya ôm lấy bờ vai cô, muốn lau những giọt mồ hôi trên trán cô. Lúc nào cũng thế, dù có bất cứ chuyện gì, Yong Hwa vẫn luôn thấy mình thực sự bình yên, thực sự thanh thản khi ở bên cô gái này. Người con gái anh đã yêu, người con gái ngây thơ như một tờ giấy trắng. Liệu sau tất cả những sai lầm, anh có thể trở về bên cô. Bàn tay chai cứng nắm chặt lấy mặt dây chuyền. “Seo Joo Hyun, em có nhận ra không? Mặt dây chuyền anh đang đeo chính là chiếc nhẫn đôi của chúng ta đó?”


_ Em muốn nói với anh rằng hôm nay em rất vui! Dù rằng những gì anh nói có phải là do kịch bản hay không nhưng thực sự hôm nay em rất vui.


_ Anh cũng thế - Yong Hwa bật cười khi thấy đôi tai cô đã đỏ ửng lên vì xấu hổ.


_ Seo Hyun !!


_ Có người gọi em đấy! Đi đi!


Anh tạm biệt cô và quay lưng đi. Khuôn mặt tươi cười chuyển sang cay đắng và bất lực. Là Jin Won, anh quên mất rằng anh đâu phải là người con trai duy nhất ở bên cô., anh quên mất những lời đồn thổi của báo chí về quan hệ thân thiệt quá mức bình thường của họ hiện nay. Jin Won, anh biết cậu ấy yêu cô từ lâu lắm rồi. Có lẽ trước cả khi anh yêu cô. Jung Jin Won luôn làm cho Seo Hyun mỉm cười, điều anh mang đến cho cô chỉ là đau khổ.










_ Chuyện gì? Sao tự nhiên ôm cổ mình thế. Mọi người sẽ hiểu lầm đấy.


_ Kệ. – Jin Won cười khà khá, hôn nhẹ lên má Seo Hyun. Mục đích của mình chỉ là làm cho một người hiểu lầm thôi. Jung Yong Hwa à, anh phát khùng lên chưa vậy, mau giành Seo Hyun về đi.


_ Jin Won. Cậu biến ngay đi.


_ Không đi!


_ Đi!


_ Không! – Đôi mắt Jin Won càng híp lại hơn khi nghe tiếng cửa phòng chờ CN Blue khép lại mạnh quá mức bình thường.


_ Seulong hyung đang phát hỏa kìa.


_ Kệ!


_ Jung Jin Won. – Tiếng gọi của “đại ma vương” vang lên trìu mến.


_ Em đây.


Seo Hyun lắc đầu trước cậu bạn càng già càng nhắng của mình. Lúc thoát khỏi Jin Won thì anh đã đi mất hút. Khẽ thở dài, chẳng nhẽ anh không nhận ra cô đeo nhẫn đôi hay sao. Hay chỉ với cô, chiếc nhẫn này mới có ý nghĩa.


Hay chăng đã đến lúc Seo Hyun buông tay thực sự.



_ Seo Hyun ssi, trang phục có vấn đề rồi. Saff không đủ, em có thể tự xuống kho lấy trang phục được không?


_ Vâng. Không sao đâu ạ.












Đồng hồ đã chỉ đến bốn giờ sáng, Yong Hwa cuối cùng cũng được thả về ký túc xa sau một ngày làm việc hết gas. Chỉ được ngủ hai tiếng là anh lại bắt đầu một ngày làm việc mới. Cuộc sống của nghệ sĩ ở Hàn luôn là như vậy, làm việc như một cái máy, lãng quên mọi tình cảm. Đôi lúc anh thấy kiệt sức, đôi lúc anh muốn dùng lại, đôi lúc anh muốn quay về là một người bình thường, yêu một cách bình thường, không đau đớn, không dằn vặt.


Chiếc di động rung lên từng hồi. Cắt đứt dòng suy nghĩ hỗn loạn của Yong Hwa.


Cái tên “Hyo Yeon” nhấp nháy khiến anh ngạc nhiên. Kể từ khi anh và Seo Hyun chia tay. Hyo Yeon chưa gọi cho anh.


_ Mình đây!


[Yong Hwa, Seo Hyun có ở chỗ cậu không?]



_ Ở chỗ mình? Không có.


[Con bé đi đâu được chứ?]



_ Seo Hyun không có ở ký túc xá sao?


[Nó biến mất từ lúc ở Music Core cơ? Mọi người đều nói hai người đi với nhau]



_ Không có. Mình đang ở một mình.


[….]



_ Đừng nói sau vụ MC. Đây lại là trò đùa nữa nha.


[ Không có thời gian đùa với cậu]



Hyo Yeon bực mình cúp rụp máy.

Yong Hwa bắt đầu lo lắng. Seo Hyun không phải người vô trách nhiệm bỏ đi giữa chương trình, cô ấy càng không phải loại con gái đi đêm không biết về nhà. Chắc chắn là xảy ra chuyện rồi. Nghĩ đến đây, anh lao ra khỏi nhà quên cả sự mệt mỏi và đôi tay đã bắt đầu nhức buốt.


_ Jin Won à, anh Yong Hwa đây? Seo Hyun có ở chỗ em không?

[Không có mà. Em đang ở Inchoen.]


_ Lạ thật. Hyo Yeon nói cô ấy không về nhà, đã thế con bỏ dở chương trình nữa.


[Em biết, hôm nay SNSD chỉ biểu diễn với 8 thành viên. Em lại tưởng hai người đi với nhau]


_ Đừng có giỡn đi. Lần cuối em gặp Seo Hyun là khi nào.


[Lúc em sắp lên sân khấu, nghe loáng thoáng saff nói cô ấy vào kho lấy trang phục chuẩn bị cho màn special stage mà]


_ Kho trang phục….

Trong đầu Yong Hwa chợt lóe lên giả thiết. Kho đạo cụ của Music Core rất đặc biệt, nó được đặt ngầm dưới lòng đất còn sâu hơn cả bãi đậu xe, vì thế thang máy ở MBC có cả tầng -1. Điều này là cho rất nhiều người thích thú. Nhưng đến mười hai giờ nó sẽ được đóng tự động bằng vi tính, hoàn toàn không có người ở bên ngoài, nếu có ai bị kẹt lại thì sáng hôm sau mới ra được.

_Jin Won, lúc em gặp Seo Hyun là mấy giờ?


[Trước khi em lên sân khấu, chắc tầm mười một rưỡi.]



_ Trời ạ!

Anh đập bụp điện thoại và quay xe chạy thẳng đến MBC. Bãi đỗ xe của đài truyền hình vắng ngắt. Chỉ có duy nhất xe của Seo Hyun đậu ở đó. Linh tính mách bảo anh rằng có chuyện chẳng lành, Yong Hwa chạy thẳng đến thang máy và bấm nút xuống.

Cánh cửa nhà kho đóng im lìm


_ Seo Hyun, em có trong đó không?

Yong Hwa đập cửa ầm ầm, đôi bàn tay vừa hồi phục của anh đau nhói.

_ Seo Hyun, nghe anh gọi không?

_ Seo Hyun

_ Seo Joo Hyun.

Nhưng đáp lại anh là sự im lặng đáng sợ.

_ Alo, tôi Jong Hwa đây. Gọi bảo vệ đến đây ngay. Có người bị kẹt lại trong nhà kho.

_ Tôi nói nhanh lên.

Gào to và tức giận vô lối với người phụ trách, Yong Hwa khuỵu xuống, ngồi dựa vào cửa. Chắc chắn Seo Hyun đang ở trong đó, bị kẹt lâu như vậy có lẽ cô ấy đang xảy ra chuyện gì rồi.

Cộp…cộp


Tiếng gõ nhè nhẹ vào cửa làm anh để ý.

_ Seo Hyun phải không?

Cộp…cộp


_ Anh đập cửa và gọi to quá. Em trả lời anh đâu có nghe thấy.

_ Anh xin lỗi. Nhưng tại sao em ở trong này.

_ Em vào lấy trang phục. Chẳng may em bị ngã khi trèo thang nên ngất xỉu. Khi em tỉnh lại cửa đã khóa rồi.

_ Em có sao không? Sao bảo vệ lâu quá vậy.

_ Đừng cáu gắt như thế. Em không sao mà.

_ Giọng em yếu lắm.

_ Em lạnh…

_ Seo Hyun, lấy trang phục trong đó đắp tạm đi. Bảo vệ đến ngay bây giờ mà.

_ Em làm rồi đâu cần anh dặn.

_ Phải, anh quên em là Seo Hyun thiên tài mà.

_ Yong Hwa oppa, em buồn ngủ.

_ Không em không được ngủ! – Yong Hwa đập cửa, anh sợ nếu cô ấy ngủ sẽ rơi vào trạng thái hôn mê sâu mất.

_ Anh hát cho em nghe đi.

_ Hát!

_ Hát em nghe, như vậy em sẽ không ngủ.

_ Được rồi, anh sẽ hát.

_ Banmal song.

_ Được rồi, banmal song!



gu ma wo ra neun geu mal do
an nyeong i ran mal do
nae gen neo mu eo ryeo wo yo
jeong mal gam sa hae yo
manhi ko ma wo yo
na neun I mal bakk e mot hae yo
mo deun ge cheo eum I ra seo


Giọng anh nghẹn đắng, từ lúc nào, khuôn mặt Jung Yong Hwa đã đẫm nước mắt.


_ Oppa, anh có thể hát cho em nghe mãi mãi không?

_ Mãi mãi!


Anh không nhớ lúc cánh cửa được mở ra anh đã ôm Seo Hyun chặt như thế  nào. Anh không nhớ rõ lúc đó người cô lạnh như thế nào, không rõ cô đã đánh anh bao nhiêu, đã khóc trên vai anh nhiều thế nào, không nhớ cả giây phút môi anh chạm nhẹ vào môi cô. Yong Hwa chỉ nhớ khi anh thì thầm vào tai cô câu hỏi “Ở bên anh mãi mãi được không?”, Seo Hyun đã mỉm cười gật đầu “Mãi mãi”


Jung Yong Hwa mãi mãi không muốn mất Seo Joo Hyun lần nữa.












Một ngày mưa ở Seoul, trong một quán café nhỏ, những ngón tay tài hoa của ông chủ quán lướt trên những sợi dây đàn. Bản tình ca “Love in the rain” được viết riêng cho người ông yêu. Trong màn mưa nhạt nhòa, người ta vẫn nhận ra gương mặt người mẹ trẻ ôm đứa con trai vào lòng ngập tràn hạnh phúc.



“Ông xã à, hôm nay trời lại mưa rồi”

“Anh biết rồi Hyunie. Năm sau anh sẽ viết “Sunny” chắc chắn trời sẽ nắng”

“Không sợ Sun Kyu unnie giết anh sao?”

“Anh thích trời mưa”

“Với em, mưa Seoul rất đẹp”

“…Rất đẹp”




Ngày mưa đầu tiên ở Seoul, chúng ta đã tìm được nhau
Ngày mưa đầu tiên ở Seoul, chúng ta đã có đứa con đầu lòng
Anh yêu những ngày mưa ở Seoul
Seo Hyun em là con gái của thần mưa




~ ~ The end ~ ~

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 11-9-2011 16:08:03 | Xem tất
Lấy tem nhé, mình là first ^^

Mặc dù đã đọc bên  Web cũ rồi nhưng vẫn cứ thích đọc lại, cho đến giờ là 3 lần ^^

YongSeo tuy có hiểu nhầm đến đâu hay pham sai lầm đến đâu, họ cũng sẽ quay về trở thành YongSeo.

Với ông chồng "ngu ngốc" và ba vợ "khờ khạo" trong tình yêu (đừng giết mình nhá :L)

YongSeo figthing and forever :$

Kaka, mình thích mấy tấm hình trong Fic ấy, rất dễ thương :o

Au cố lên nhá ^^
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 29-7-2012 20:53:45 | Xem tất
hay lém!!!!!!!!!!!!!!!! tuy là shortfic nhưng nội dng ko lủng củng hay wa' đi
ủng hộ ra thêm nhìu chap nha

Rate

Số người tham gia 1Sức gió -1 Thu lại Lý do
yool_bluespill -1 Phiền bạn edit nhé

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 21-10-2012 23:16:33 | Xem tất
hay quá! mà end fic rồi hả bạn!
Long fic, mình thik long-fic hơn!
au mau ra fic mới nhá!
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách