Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Tác giả: yool_bluespill
Thu gọn cột thông tin

[Long Fic | T] 8 năm | Yool_bluespill | Ryan (Jiyeon) - Jin - JB - Jung - Yunho | Hoàn thành

  [Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 15-11-2012 00:20:43 | Xem tất
trời ơi sao có chap mà không hú ta tiếnggggggggggggggggg
Ghét vậy đấy
dù đọc lúc 2 chap nhưng vẫn không thỏa mãn
phải nói là hay dã man ý
ôi ôi cái chap 18
giờ thì biết rõ Mark con ai rùi nhé
con Jung vs Yunho
olala
bên chap 19 có bé Hana nhưng theo ta đoán nó cũng chằng phải con Ryan
Bà au cứ thích úp mở
Ôi ông Yunho ghen ghê quá
Rõ là vẫn yêu điên cuồng nhưng lại cố tỏ ra là mình rất hận
nói ra những lời làm tổn thương Jung nhưng ta biết lòng ông ấy thực ra cũng chua xót lắm đúng không bà au
Hi vọng ông Ho sớm phát hiện ra Mark là con ổng, chà chà nghĩ đến khúc đó thôi mà sướng
mà nói ra cũng tội ông key
ông này cũng ghen, cũng yêu nhưng can tội nhút nhát quá
ai là người chụp ảnh thế, chắc lại sắp có chuyện rồi đây
mau mau ra chap nha
hóng quá đi mất
lần này mà không hú ta típ là ta giận không comt lun nhá
5tinggggggggggg
------------------------
buồn quá không biết làm gì vào edit comt típ cho bà au một phát rùi đi ngủ
-----------------------------
do ta bấn cái chap 18 nên tất nhiên ta sẽ chém về nó
Tại sao lúc đó Jung lại rời bỏ YH, có phải do gia đình YH không chấp nhận Jung
kiều như là đưa tiền cho JUng bảo jUng hãy rời xa YH, Jung k lấy tiền nhưng cũng chấp nhận xa anh (giống trong phim ế )
còn việc Jung có thai ngay sau khi chia tay cũng không có gì lạ
thì trong thời gian quen nhau 2 người qh, do YH k để ý nên k nhận ra thôi
mà ông này sao chưa nhìn hình Mark đã ghen lên rồi đi tìm Jung
giá như ông chịu chậm lại 30s để nhìn thôi là mọi chuyện ô tô kê rồi
aaaaaaaaaa nói chung là càng đọc càng bức xúc, mà càng vậy lại càng hóng bà au giải quyết
-----------------------------
mới thêm nv Yul vs bé Hana, lại gây tò mò
hết Mark là con ai giờ đến Hana là con ai
bà au đang cho thi Ai thông minh như bà au đó à?
--------------------------------
mà thắc mắc là chuyện của Jung, Ryan k biết sao Key biết?
đề nghị bà au nên cho ông key nói ra tc của mình vs Jung cho thêm kịch tính
kiểu như là ông YH về xem lại hình, phát hiện ra nét giống nhau giữa mình-Mark- Ryan thì suy ra đc. Ông tìm JUng xin JUng quay lại , ông key tỏ tình... hahaha cái này gọi là hội chứng cuồng cực độ nên đâm ra...
thôi nhìu chuyện z thôi, ta lượn đây, bà au mau có chap nhé
à chap phải dài đấy, phải cỡ 2 chap 18 + 19 ghép lại mới đc
5tingggggggggggggggg

Bình luận

k bít nữa, tự dưng đâm ra bấn cái chap đó. her her  Đăng lúc 16-11-2012 11:11 PM
hà hà mà sao lại đọc lại chap đóa  Đăng lúc 16-11-2012 12:23 AM
ừ đúng, dám làm tổn thương Jung là ta vác dép  Đăng lúc 15-11-2012 01:15 PM
cái ông Yunho cùng làm ta ngứa mắt lắm mún oánh cho 1 trận, Key nữa  Đăng lúc 15-11-2012 12:25 AM
uhm đc rầu nhớ rầu... hí hí bà bạn tui cũng bẩu tui là toàn làm bà ấy đoán ko ra...ay za nghĩ mất cái nè cug hại não ghê gớm  Đăng lúc 15-11-2012 12:24 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 16-11-2012 21:37:39 | Xem tất
ÔI!!! Mừng ss cb!!!
2 chap một lúc đọc thật là sướng!!!

Thật ra chỉ có tên nhân vật là để cho mình dễ tưởng tượng thui
chứ em chưa bao giờ nghĩ fic của ss sẽ đi theo sườn DH2
Vì như vậy sức sáng tạo sẽ bị cản
Hãy cứ thưởng thức như một tác phẩm nghệ thuật và cảm ơn công sức của người viết ;))

Vậy 2 chap này chắc chắn Mak là con Jung òi nhỉ?
Và Ryan là em của Yunho...
Ông JB thì có vẻ dạo này khá yên tĩnh nhĩ
Bà Hyesung thì cũng chẳng thấy xuất hiện..
Không biết bả có nghĩ ra trò gì ác độc nữa không?
tình cảm của Jin và Ryan vậy là tốt lắm rồi
Hy vọng đừng có sóng gió nào đến với họ nữa
Nhưng, trước giông bão trời thường bình yên...
Phía trước thế nào thì chỉ có Au biết =]]

Ss ơi! Sao em ko nhớ Yul là ai hết vậy????
Hổng lẽ có chap mà e chưa đọc ta?
Với em thích giọng văn của ss những chan trước hơn 2 chap này
Nhưng mà chắc tại ss ko có nhìu time
Ko viết đc liên tục, nên chắc là giọng văn sẽ khác khác tí.
Anyway!!! Em ủng hộ ss hết mình!
Đợi chap tiếp của ss!

Bình luận

ừ ss cũng thế..ha ha  Đăng lúc 12-12-2012 09:57 PM
em hỏi ss dzị hoy, chứ ko ưa bạn đấy! Tại bạn í mà e ghét lây JB...  Đăng lúc 8-12-2012 08:59 PM
tự dưng ss ghét nàng ấy nên không cho xuất hiện em à  Đăng lúc 8-12-2012 05:55 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 12-12-2012 21:02:11 | Xem tất
Đôi lời của Au : Nhân ngày 12/12 Yool  tung chap mới khá dài ..keke..chúc cả nhà buổi tối vui vẻ. Chap 21 sẽ được cập nhật trong thời gian tới. Trong chap này xuất hiện 1 nhân vật mới.

Sam : Một người bạn của Jung và Ryan. Anh là bạn tốt của cả 2 chị em và luôn coi 2 người như người nhà của mình. Anh có thói xấu là rất thích trêu trọc người khác nhưng anh rất giỏi trong việc đoán suy nghĩ của người bên cạnh. Chu đáo và cẩn thận, anh là thiên tài ở nhiều lĩnh vực nhưng bề ngoài  đôi khi anh giả bộ như hồ đồ. Anh đích xác như người anh trai thứ 2 , giống như Key ( nhưng anh nói nhiều hơn ^^ )


Chap 20 : Sự thật vẫn luôn là điều khiến người ta đau lòng.


Khi tổn thương trở thành thói quen thì con người tự nhiên sẽ biết cách sống bình thản ♥


2 ngày sau buổi tiệc tại nhà Ryan

Lúc đi ra khỏi nơi chụp ảnh thì đã đêm khuya rồi. Một hãng mỹ phẩm nổi tiếng vốn muốn cùng Ryan hợp tác làm người đại diện, cô đã từ chối vài lần rồi mà họ cứ năn nỉ mãi nên cuối cùng Jung cũng đồng ý, ngoại trừ đóng phim ra, gần đây cô còn rất bận chụp ảnh quảng cáo, đêm nay áp phích tuyên truyền rốt cục đã chụp xong rồi.

Nhiều ngày nay cô đều ở tại nhà mình lúc rảnh thì cũng lăn ra ngủ khiến cho Mak rất bất mãn nên thường tìm Hana để chơi đùa. Bởi vì Jin gần đây đi công tác, cho nên cô ngoài thời gian làm việc cũng chỉ ngủ mà thôi, hoàn toàn được thanh nhàn, chỉ có điều bên tai lại là những lời lo lắng của Jung và Yul.

Yul là chị họ của Ryan còn Hana là con gái của Yul,  Yul trước là là bác sỹ ở một bệnh viện có tiếng của thành phố còn chồng Yul là cảnh sát nên thường xuyên bận rộn. Ryan vốn rất thích trẻ con nên thỉnh thoảng trêu đùa với 2 đứa cháu, mà 2 đứa cháu cũng thích khiến người khác đau đầu nên thường xuyên kêu cô là mẹ Ryan khiến 2 bà mẹ cũng đến khổ với 2 đứa con thiên thần của mình. Chúng nói kêu vậy để sau này đuổi bớt mấy co ruồi nhặng bậu quanh người cô.

Tất nhiên là giờ thì chúng đã lớn nên cần chú ý cách xưng hô không thì người gặp phiền toái không chỉ là Ryan mà giờ về trong nước rồi, tốc độ bắn tin vịt sản xuất tin đồn của dân báo lá cải không thể không đề phòng. Không chừng nay mai báo nào cũng giật tít “ Ngôi sao Ryan có 2 người con riêng” chắc đều được lên trang nhất.

Ryan cười thầm trong bụng “ có khi nào điều này khiến Jin hiểu lầm không nhỉ? Chắc không đâu anh ấy biết Mak mà…keke mình cũng rất thích trẻ con, không biết anh ấy sau này thích mấy đứa nhỉ”

Má cô chợt ửng hồng vì suy nghĩ trong đầu của mình lúc này..

Cùng lúc đó ở một quán ăn kiểu Nhật

Jin ngồi đồi diện với mẹ - người mà anh luôn yêu thương dù trước đây bà đã từng làm tổn thương anh. Anh nhớ lại ngày ấy cũng ở quán ăn anh và Ryan đã tới để ăn một bữa cơm. Anh từng nghĩ hẳn bà rất vui mừng khi biết rằng người anh yêu là Ryan nhưng tại sao mẹ anh lại làm vậy

-        Con sẽ không kết hôn với Iu, con chỉ coi cô ấy như em gái mà thôi.

-        Vì Ryan ư? – mẹ Jin nhìn anh

-        Phải, cô ấy là người con yêu – Jin nhìn mẹ rồi nói

Mẹ Jin đẩy tập hồ sơ lên trên mặt bàn

-        Con đừng nói con không biết chuyện này chứ.

Jin không nhìn tập hồ sơ nhưng anh biết điều này nghĩa là gì - “mẹ điều tra cô ấy ư?”

Jin nghi hoặc cầm tập hồ sơ lên, anh thấy trong đó là hàng loạt thông tin về Ryan vài năm nay: “Cái này mẹ lấy ở đâu ra và thế thì sao? Scand cũng chỉ là tin đồn thôi” – Jin chợt cầm lại trả cho mẹ mình

-        Con đọc đi đã – mẹ Jin vẫn kiên trì đẩy nó cho anh

Một tập ảnh rơi ra trước mặt của Jin, là ảnh của Ryan khi ôm eo những người đàn ông khác, là bức ảnh khi Ryan đi từ trong khách sạn ra, nhưng…….có bức ảnh Ryan đang trong bệnh viện, cô mặc đồ bệnh nhận và cô đang ôm một đứa trẻ, nụ cười cô rạng rỡ. Bên cạnh Ryan còn có Jung và một người đàn ông không phải Key đang nhìn cô hạnh phúc và đứa trẻ đó là Mak.
-        Mẹ đã điều tra bây lâu nay, 6 năm trước Ryan từng không xuất hiện 1 thời gian là 1 năm sau đó mới tiếp tục hoạt động lại, đứa bé tên Mak kia quả thực nhìn qua rất giống với Ryan

-        Đó có thể là trùng hợp

Mẹ Jin tiếp tục đua ra một bản báo cáo khác: “đây là kết quả sét nghiệm AND mà mẹ vất vả lắm mới nhờ người bí mật điều tra được”

-        Mẹ ….- Jin kêu lên.

-        Con xem đi, tuy không phải 100% nhưng 80% chứng mình 2 người họ có quan hệ huyết thống, họ hàng

Trong nháy mắt, Jin ngây dại, thân thể cao to vẫn không nhúc nhích mà ngồi im tại chỗ, con mắt lộ ra vẻ kinh ngạc cực điểm nhưng nhanh chóng thay thế bằng vẻ đau xót:

-        Con có thể tha thứ nếu đó là sự thật, con có thể chấp nhận truyện này.

-        Con có thể nhưng mẹ không thể? Ryan đã giấu con tới tận bây giờ thì con hiểu điều đó có ý nghĩa thế nào rồi. Ryan không hợp với con mà dù có hợp nó cũng không xứng đáng với con.

Câu nói cuối cùng, trên cơ bản là là gằn từng câu từng chữ. Ánh mắt Jin xẹt qua một chút khác thường, lập tức vung tay lên, trên mặt toàn là giận dữ: “con không cần biết, con tin cô ấy.”

Jin lao ra ngoài, phóng xe đi. Đúng, anh tin Ryan, dù có chuyên gì thì anh cũng tin cô ấy không phải người như vậy. Anh phi xe tới nhà của Ryan, ngập ngừng rồi cũng bước vào trong nhà. Anh thấy cô đang ôm một người con trai. Nhìn thấy Jin , cô còn vẫy vẫy anh nữa nhưng….vẫn nắm chặt tay người con trai đó. Tay anh nắm chặt tập hồ sơ mà mẹ anh cố tình để thêm một bộ trên xe giấu vào trong áo khoác ngoài của mình

Ryan thấy Jin tới thì vui mừng lắm, cô cũng không để ý sắc mặt của Jin đã đen đi mà chạy tới lúc lắc tay của anh giới thiệu người trước mặt

-        Jin, đây là Sam- người bạn tốt nhất của em ở bên L.A. Anh ấy đó, vừa mới về nước hôm nay xong. Còn Sam à, đây là Jin..anh ấy là…

Ryan chưa kịp nói đã bị Sam cốc đầu

- Thôi đi cô à, anh biết rồi, không phải giới thiệu – Sam nói rồi chìa tay ra với Jin mỉm cười :

-  Xin chào, tôi là Sam, rất vui được gặp anh.

Jin nhìn người đàn ông trước mặt, ánh mắt kiên định, nụ cười có thể sánh với minh tinh hạng nhất hiện nay, tuy không cao bằng anh nhưng cũng phải gần sấp xỉ  nhưng anh cũng biết con người nhìn càng hòa nhã thân thiện thì nhất định càng ác liệt. Jin ngước mắt lên  - “ rất hân hạnh được gặp anh”

Sam quay lại nháy mắt với Ryan rồi ngồi xuống trực tiếp hạ lệnh “ Ryan , anh muốn ăn táo”. Trong lúc đó, Jin đã nhận ra đây chính là người xuất hiện trong các bức ảnh, ôm…đi cùng Ryan mấy năm bên ngoài. Chính là người này.

Là anh ta.

Trong lúc Ryan đi vào bếp chuẩn bị đồ ăn nhẹ thì Sam ngồi khoanh tay nhìn người đàn ông trước mặt. Anh hất hàm hỏi - “ sao , có chuyện gì muốn nói với tôi, ánh mắt anh như vậy chắc có chuyện muốn hỏi tôi”

Jin không khỏi ngạc nhiên khi nghe Sam nói vậy. Sam hét to với Ryan -“ Jin nói muốn uống cà phê nên pha hộ anh 2 cốc nhé…..”- Tiếng Ryan lầm bẩm trong bếp- “ muốn uống thì nói luôn đi lại còn đổ thừa cho Jin”

Sam nhìn Jin :-  nói đi

-        Sao anh lại nghĩ tôi muốn nói chuyện với anh – Jin nhìn Sam nghi ngờ

-        Oh, tất nhiên đó là linh cảm của tôi mà thôi, mà thường thì linh cảm của tôi rất chính xác , vậy không phải sao – Sam gãy gãy cằm mà gật gù suy nghĩ

Không khí trong phòng trầm lại trong chốc lát.

-        Anh là gì của Ryan ? - Jin không nhịn được mà hỏi

Sam nhún vai - “ là bạn bình thường thôi, vừa là tiền bối vừa là bạn, vừa là người thân, có thể nói chúng tôi cũng có thể coi là bạn bè thân thiết nhiều năm”

-        Nhưng …- Jin chặn lời.-  Mak……

Sam ánh mắt vẫn ôn hòa nhìn Jin không hiện ra chút nào là bất ngờ - Sao thế anh cứ nói đi

-        Không, tôi chỉ là…..nhưng anh là gì của cô ấy, Mak là thế nào? Là c..o..n

Sam đan 2 tay vào nhau, anh ngồi dựa lưng vào sofa ngắt lời Jin.-  “ Ngay từ khi anh hỏi tôi câu này anh đã không có tư cách bên cạnh Ryan. Anh không tin cô ấy”- Ánh mắt Sam như muốn giết người. Sam chậm chãi tiếp lời -“nếu tôi nói Mak là con của tôi và Ryan thì sao? Anh định làm gì ? Bỏ cô ấy ư hay là….anh sẽ là gì?”

-        Tôi sẽ không bỏ cô ấy….-Jin gắt lên- “ tôi chỉ muốn biết chuyện này là thế nào”

-        Ngay từ khi anh mở lời thì anh đã không có tư cách rồi - Sam nhả từng chữ.

Đúng lúc đó Ryan bước ra. Cô thấy 2 người con trai ngồi đó mà không khí có vẻ kỳ lạ. Ryan ngồi xuống bên cạnh Jin - “ anh có sao không?” rồi quay ra lườm Sam -“ anh bắt nạt anh ấy đó hả”.

Sam giơ 2 tay lên đầu hàng- “ anh đâu có, ai dám động vào bảo bối của em chứ”. Ryan đắc thắng giơ 1 ngón tay lên - “ anh mà dám”.

Sam lén lút cầm tách cà phê lên chạy lên .-  “ anh đi nghỉ trước, bao giờ Mak về bảo thằng bé đánh thức anh dậy nhé”- Sam hướng ánh nhìn về phía Jin. Sam vừa đi vừa nghĩ .. “ôi, cậu bé này so với JB có vẻ hơn nhưng lại dễ bị giao động quá, cần phải rèn luyện nhiều.”

Thấy Sam đã đi lên lầu cô ngồi tựa vào lòng Jin, cô thấy hôm nay anh hơi trầm.cô cất tiếng: - “ anh không có gì tò mò sao ?”

- Jin hỏi- “ ví dụ?”.

-        Tại sao Sam lại ở đây và mối quan hệ giữa bọn em là gì?- Ryan mâm mê tà áo của Jin thỏ thẻ hỏi. Bên ngoài cô có thể kiêu ngạo, mạnh mẽ nhưng bên anh cô luôn không tự chủ được mà yếu đuối.

Jin chầm ngâm một lúc rồi nâng cằm cô lên nhìn vào đôi mắt trong suốt kia mà cốc nhẹ vào đầu cô - Chẳng phải em đã giới thiệu rồi ư? Chắc hẳn là người bạn lâu nay em vẫn nhắc với anh rất thích vị cà phê khủng bố em pha đúng không?”

Ryam mỉm cười ngọt ngào. Jin ôm cô trong lòng, đúng thế, anh không nên nghi ngờ cô. Tất cả chỉ là tin đồn mà thôi, mà có phải thì sao chứ, anh rất quý Mak và nếu thằng bé là…là…Jin tự dưng chìm sâu trong suy nghĩ chính mình.

Jin thở dài – Anh sẽ đợi em nói với anh Ryan à …!
………………

Nana – Shinwon hét toáng lên khi anh thấy cô , lại còn giơ tay vẫy vẫy nữa khi gặp Nana ở chỗ chụp ảnh. Anh và Nana cùng JB và Ryan , Alien đã làm bạn với nhau từ rất lâu rồi nhưng cuối cùng mấy người lại chẳng ai thành đôi cả. JB với Ryan cũng thế mà anh với Nana cũng vậy..

-        Em ăn cơm chưa? Có đói bụng không, tý nữa chụp ảnh xong chúng ta đi ăn chứ - Shinwon kéo tay Nana.

-        O mô, cậu sao hôm nay phấn khích vậy ? – Nana ngạc nhiên

-        Ay za, cậu gì chứ, phải gọi là anh..là anh nghe chưa? – Shinwon bậm môi chợn mắt – anh đây sinh trước em 2 tháng đây
Nana tròn mắt nhìn Shinwon – cậu hôm nay ăn phải cái gì vậy hả?

-        Nếu là bạn chúng ta có thể miễn cưỡng gọi nhau như vậy nhưng em không định để mất mặt ở chỗ này chứ- Shinwon cười cười.

-        A lô xô, a lô xê, biết rồi khổ lắm nói mãi, gọi là anh là được chứ gì ? nhưng chỉ lúc nào có người lạ thôi nhé còn lại thì không gọi đâu đấy – Nana cò kè.

-        Cảm ơn em, tối nay anh sẽ mời

Nana lắc đầu nhìn chàng trai trước mặt, cô thở dài một hơi “ không biết bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn cứ trẻ con vậy kìa.

-        Anh có hẹn với Ryan và JB rồi đấy, Alien thì có lẽ không đi được.

-        À kỷ niệm ngày mà chúng ta deut phải không?

-        ừ, ngày chúng ta xa chân vào con đường tội lỗi…ha ha

Một lúc sau Ryan cũng nhận được điện thoại hẹn địa điểm gặp mặt, cô nhanh chóng lấy xe và đi tới quán ăn mà Nana đã đọc địa chỉ. Tới nơi cô đã thấy mọi người tới đủ cả, JB thì vẫn đứng cửa nghe điện thoại. Ryan hù anh một phát đập bộp vào lưng khiến JB giật mình quay người lại

-        Em vào trước đi anh nghe nốt đã – JB cười nói với Ryan.

-        Mau vào nhé, em vào trước – Ryan nhẻn cười thật đáng yêu trước khi đi vào trong khiến JB ngẩn ra một lúc

“ cuối cùng chúng ta cũng giống như ngày xưa rồi” JB chìm trong suy nghĩ đó

-        Alo alo , JB anh còn nghe không – Tiếng trong điện thoại vang lên

-        À, uhm, cứ nói tiếp đi, tôi sẽ liên lạc lại với anh sau – tiếng JB rõ ràng nói với người kia

Buổi tối hôm ấy có lẽ là buổi tối hạnh phúc nhất đối với JB kể từ khi anh gặp lại Ryan bởi vì cô lại trở về làm Ryan trước kia rồi, ánh mắt nhìn anh dù không như trước nhưng nó thực sự cũng khiến anh thấy vui vẻ.

-        Nê, mấy người muốn chết hả, sao không đợi mình – tiếng Alien lanh lảnh từ phía xa vọng lại, có thể nhìn thấy cô vừa từ sân bay về ngay đây quần áo và vali vẫn chưa cất

-        Mau lại đây đi, cậu còn bận rộn hơn ngôi sao holywood đấy – Tiếng Shinwon trêu trọc

-        A, cậu muốn bị mình vặt trụi tóc không hả? – Alien bậm môi định tiến lên cho Shinwon một bài học

-        Mau mau đi không Ryan ăn hết trước bây giờ - JB nhanh tay kéo cô lại trong khi mắt nháy nháy cô nhìn sang bên cạnh Ryan đang  lén lấy miếng thịt trong khẩu phần của cô

-        R…yan….cậu dám….

Căn phòng rộn rã tiếng cười. Xa xa mấy người phục vụ mắt nhìn họ đầy ngưỡng mộ

-        Ay, chị Ryan đẹp quá

-        Cậu thử nhìn xem, JB oppa và Shinwon oppa ai đẹp trai hơn

-        Tất nhiên là Shin oppa rồi

-        Không, là JB oppa chứ

-        Ôi, Nana , cô ấy thật đẹp – Một nhân viên nam trầm trồ

Buổi tối cứ thế trôi qua bình yên và vui vẻ.  Kết thúc buổi tiệc , ai cũng chếch choáng men say, họ bình thường toàn là mấy con sâu rượu nên không dễ gục được nhưng mà hôm nay

1…..2…..3…..6 két bia và 10 chai sochu thì đến thánh cùng phải gục .

-        Nè nè, tỉnh lại đi…..- JB và Shinwon vẫn tỉnh táo hơn 2 người vỗ vào mặt 3 cô gái hi  vọng họ có thể nhanh tỉnh dậy một chút

3 cô gái ngồi dựa vào nhau nhìn 2 chàng trai trước mặt

_ Cậu có thấy JB đẹp choai không? – Nana hỏi Alien

_Hố hố , tất nhiên là Shin đẹp choai roài cậu nói gì lạ vậy – Alie ngồi bên cạnh gật gù

Ryan tiếp lời – Sao cơ, ăn đậu á , uhm cái đó ăn rất ngon, JB múa bài baby oh my love đi

_ không, mình muốn ăn thịt bò cơ , thịt bò . Ryan ngồi giãy dụa.

-        Ay za, đúng là không thể sống nổi với mấy cô nàng này mà – Shin vò đầu vứt tai – Đi thôi, chúng ta cứ kệ họ nằm đây cho tới sáng đi, rồi mai gọi phóng viên vào chụp ảnh tung lên

-        Không được

-        Đi, đi chúng ta đi – Shin kéo tay áo của JB

Cuối cùng thì JB và Shin đành phải đưa 3 cô nàng về nhà nhưng mà 2 người họ cũng chếch choáng say nên tất cả đành gọi Sam tới đón

Sáng hôm sau, ánh sáng nhàn nhạt chiếu dọi căn phòng làm bừng lên khung cảnh hỗn độn trong phòng. JB và Shin co ro nằm ở ghế sofa trong khi 3 cô nàng thì chiếm cứ một chiếc giường, Alien còn giống như sắp ngã tới nơi rồi trong khi Nana và Ryan thì đạp chăn tung khắp nơi mà ngủ.

Bỗng tiếng chuông điện thoại của Nana vang lên :

_ a nhô – cô mơ màng cầm điện thoại lên nghe

-        Jin đây, có Ryan ở đó không, cô ấy không nghe điện thoại – Jin khá lo lắng khi không gọi được cho Ryan nên anh đành gọi cho Nana vì anh biết hôm qua mọi người đi uống cùng nhau.

-        Uhm…có, cô ấy đang ngủ cạnh mình này –Nana lờ sang bên cạnh thấy Ryan vẫn đang ngủ - có cần gọi cô ấy dậy không ?

-        Không cần đâu  - Nói bao giờ dậy gọi lại cho mình là được

-        Uhm……

-        Dậy mau đi mấy cô nương, có bữa sáng rồi đây – Tiếng Sam vang lên trong bếp – , JB, Shin 2 cậu còn nằm trong đấy nữa hả , mau lăn cái thân ra đây.

Căn hộ này là Sam nhưng anh rất ít khi ở đây vì anh không thích cô đơn, mà ở nói này một mình thì rất buồn bởi vậy ít khi lui tới nhưng vẫn có người dọn dẹp, tối qua anh cũng mới về chưa gì đã phải đón một đám sâu rượu này khiến cả đêm anh không ngủ được mà sáng sớm còn phải dậy sớm nấu cơm thế này.

Nghe tiếng của Sam trong điện thoại, Jin khẽ níu mày.

-        …alo alo – tiếng Jin đang nói bỗng bị cúp, hiển nhiên là Nana lại gục xuống ngủ tiếp

Bên kia Jin nhìn vào chiếc điện thoại đã 10 phút mà lắc đầu ngao ngán.

-        Sao thế, chị ấy có đi cùng chúng ta không – Iu ngồi đối điện với Jin hỏi

-        Không, chắc cô ấy quên hẹn rồi , chúng ta không cần đợi cô ấy đâu – Jin mỉm cười nói với cô

-        Liệu chị ấy có hiểu lầm gì không – Iu vẫn có chút chột dạ hỏi lại

-        Không đâu, cô ấy không phải là người như thế đâu, chúng ta đi thôi không mẹ lại đợi

-        Dạ.

Hôm sau trong phòng của phu nhân Park

  Thư ký Yo đưa cho bà một bản báo cáo. Phu nhân Park run run nhận lấy, rở từng trang giấy, nước mắt bà tuôn rơi. Ryan chính là con gái bà.

-        Những ai đã biết việc này. Tiếng nói vang lên trong không gian lạnh lẽo

-        Chủ tịch và giám đốc đã biết và 2 người sẽ tới đây ngay bây giờ ạ

Tiếng bước chân càng dồn dập, một già 1 trẻ bước tới. bà Park ôm lấy chồng:- “là Jiyeon mình à, là con bé mình à, con bé chưa chết em biết mà.- Nói tới đây bà ngất đi trong vòng tay của chồng. Chủ tịch Park vành mắt cũng đỏ lên, ông ôm lấy bà thật chặt nhìn Yunho cũng đang kích đông: - “mau mang con bé tới đây trước khi mẹ con tình dậy,”

Jung giật nảy mình khi nhìn thấy Yunho tới, cô có chút chột dạ nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh đi ra nhìn thẳng vào mắt Yunho: - “anh tới có việc gì ? Tôi nghĩ chúng ta không có việc gì phải nói với nhau nữa”

Yunho nhìn Jung ánh mắt dịu đi rất nhiều so với lần gặp mặt trước nhưng khẩn trương :- “Anh muốn gặp Jiyeon, không là gặp Ryan”.

Jung ngạc nhiên nói-  “sao anh biết tên thân mật của Ryan là Jiyeon, có chuyện gì xảy ra”

Jung cũng quên mất là anh và cô đang có khúc mắc với nhau. Nghĩ tới Ryan bất giác cô cảm thấy lo lắng. Yunho không khỏi vội vàng, anh cần tìm Ryan ngay tức khắc, ánh mắt anh đảo nhìn xung quanh và bắt được hình bóng cô ở xa xa, anh đi như chạy tới kéo tay Ryan trong lúc mọi người chưa kịp định hình thì Ryan đã bị Yunho kéo đi. Jung cũng không khỏi ngơ ngác chạy theo , đúng lúc ra tới cửa thì 1 bàn tay chặn anh lại. Key xuất hiện.

-        Tránh ra…- Yunho ngữ khí lạnh lẽo khi thấy Key ngăn cản mình

-        Tôi không biết tại sao nhưng anh bỏ tay của Ryan ra- Key cũng không khách khí đáp lại

Ryan đưa mắt nhìn Yunho ánh mắt ngạc nhiên thấy rõ

-        Oppa có chuyện gì vậy?

Yunho thở dài - “em cứ đi theo anh được không? Có một người rất muốn gặp em”

-        Nhưng em đang quay mà

Yunho liếc mắt , lập tức có một người đứng lên nói với đạo điễn chuyện gì đó

Ryan nhìn thấy vậy cô đã hiểu chắc có chuyện gì rất quan trọng nên anh ấy mới phản ứng như vậy. Ryan nhìn sang bên Key gật đầu: “em chỉ đi một lát thôi mà, anh không cần lo đâu.”

Jung cất lời “ có cần chị và Key….” Không cần, em chỉ đi một lát thôi”

Ryan ngạc nhiên khi thấy Yunho đưa cô tới một biệt thự lộng lẫy, mà cô đoán là nhà anh tuy nhiên cô hoàn toàn tin tưởng vào Yunho chỉ là anh mãi không nói một tiếng nào chỉ nhìn cô, ánh mắt ấy đau lòng có, thương cảm có, và…..nó giống như ánh mắt của người thân…người thân…như một người anh trai trong gia đình.

Ryan được dẫn tới một căn phòng, cô nhìn thấy bác sỹ đang chăm xóc một vị phu nhân, phải đó chính là phu nhân Park, cô giật mình đi tới ngồi cạnh giường: “ủa bác làm sao vậy? Yunho oppa thế này là sao? Sao phu nhân Park lại ở đây”
Yunho bước lại gần “ đó là mẹ anh”

-        Ủa là bác gái ư? Sao bác lại bị ốm vậy, em có giúp gì đc không? - Vừa nói cô vừa cầm lấy bàn tay gầy guộc của bà.

Bỗng như cảm nhận thấy Ryan, bà Park mở mắt ra : “Jiyeon..” một dòng nước mắt chảy xuống bên má của bà, “Jiyeon..con là con gái của mẹ, là Jiyeon”

Ryan vội giật nảy mình như cô nhanh chóng giữ lại được bình tĩnh “ cháu là Ryan mà bác, là người mà bác vẫn gặp và đi dạo ở công viên gần đây mà”

-        “Không con là con gái của ta, là Jiyeon.”- Một tiếng nói vang lên từ phía đằng xa, ông  Park tiến lại – “con là Jiyeon, nhị tiểu thư của tập đoàn Đông Bang, là con gái của chúng ta, là em gái của Yunho. CHính là con”

Ryan giật mình, cô vội bỏ tay cua bà Park ra: “không? Không phải cháu, cháu không phải”

Yunho tiến tới, anh chậm trãi nói: “em là em gái của anh, Ryan à, không là Jiyeon à,”

Ryan lắc đầu “không phải? không phải cô”. Chẳng phải cô là đứa con gái bị bố mẹ bỏ rơi sao…đúng mẹ của cô đã nói vậy?

Mọi người trong phòng đều trìm trong im lặng, bà Park khóc không ngừng. Ryan cũng đứng ở chỗ đó, không hề động đậy, đôi mắt đẹp to tròn từ từ rơi lệ…  Yunho chậm trãi tiến tới giải thích:

“Năm em 3 tuối thì anh và em bị bắt cóc do chúng muốn đòi tiền chuộc từ gia đình mình. Nhưng”….- .anh ngừng lại một chút – “Đáng lẽ chúng chỉ định bắt cóc anh thôi nhưng do hôm đó chị giúp việc sơ xuất nên 2 anh em ta đều bị bắt đi…Chúng  nói chỉ thả trước một người khi nhận được tiền chuộc. Anh được bố cứu ra trước nên..”

Ông Park ngắt lời:-  “Để bố nói. Chúng ta cứu anh con ra trước vì lúc đó anh con đã bị thương nặng còn con thì không ngờ chúng lật lọng nên con bị chúng quyết định thủ tiêu….là chúng ta tới muộn, tới nơi thì chỉ còn vệt máu và chiếc áo của con ở gần đó nên chúng ta tưởng rằng con đã chết”

-        Vì thế nên mọi người tin rằng tôi đã chết nên không tìm tôi nữa có phải không?

-        Không phải…mẹ và bố đã tìm rất lâu nhưng không có tin tức, sau đó người ta nói phát hiện trong đám cháy gần đó có thi thể một đứa bé gái ..mà đứa bé đó lại bị cháy đen không thể nào xác định được ADN nên anh và bố tin rằng em đã chết chỉ có mẹ là không tin - Yunho buồn rầu nói.

-        Phải….mẹ vẫn luôn tin rằng em còn sống và tìm kiếm không hề nghỉ một ngày nào cả

-        Với tài lực hùng hậu của tập đoàn Đông Bang mà không tìn kiếm được một đứa bé ư?

Cô cười khẩy trong giọng nói toát ra đầy vẻ trâm chọc .Ryan toát mồ hôi, cô đi giật lùi vào tường, ngồi xuống. Yunho và phu nhân Park đi từ kia lại chỉ thấy cô hét lên

-        Tránh xa tôi ra, không phải .

Nói xong cô cảm thấy trái tim đau như muốn ngất đi. Ánh mắt cô dần trĩu lại nhưng cô tự nhủ mình không được ngất, phải. Phải, tất cả chỉ là một giấc mơ mà thôi.

End chap 20

Chap tiếp theo sẽ mở ra cánh cửa quá khứ của Jung và Yunho. Tại sao 2 người lại chia tay ? tất cả sẽ được phơi bày tại chap 21 và Ryan sẽ như thế nào khi cô lại có cảm giác bị bỏ rơi lần nữa?

Chap 21 : Khi tổn thương nối tiếp tổn thương.

Mời mọi người đón đọc



Bình luận

hay quá, đang khúc li kì, hấp dẫn  Đăng lúc 30-3-2013 11:57 PM
hí hí ta cũng không hiểu sao, toàn viết bùn bùn thôi à  Đăng lúc 12-12-2012 10:53 PM
tem của còi:)))))))))))  Đăng lúc 12-12-2012 09:14 PM

Rate

Số người tham gia 1Sức gió +5 Thu lại Lý do
EvelynNg + 5 hay quá mà toàn bùn thôi :(

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 12-12-2012 21:22:42 | Xem tất
Á Á á
SS ơi dừng ngay lúc hấp dẫn nhất
oaoaoa
Mà sao mẹ Jin lại ik điều tra Ryan như vậy :((
Mừ cũng may Jin tin Ryan
Cuối cùng cũng đến phút bít được sự thật rồi
Nhưng mà chắc Ryan đau khổ lắm,em cũng đau nữa nè :((
Rồi Ryan sẽ phản ứng sao nhỉ???
Còn Jung nữa ôi ôi ôi
E sắp lên cơn đau tim rồi ss Yool ơi
Ss mau ra chap mới nhá
Kiểu nỳ sao mai em thi đz ta :))
P/s: iu ss nhiều.Mau ra chap nhá :x

Bình luận

Vâng,mờ ss tung vào noel hay tận thế vậy ạ??  Đăng lúc 15-12-2012 10:22 PM
uhm, thi cho tốt nhé ^^  Đăng lúc 12-12-2012 09:57 PM
Vâng,tại e đang kẹt cái thi học kì nên....  Đăng lúc 12-12-2012 09:42 PM
thế này là dài hơn rồi đó em, chap sau thì dài hơn 1 chút nữa vì ss tập trung về quá khứ của cả Jung và Yunho nữa  Đăng lúc 12-12-2012 09:41 PM
he he,ss tung chap dài dài ý chứ ngắn quá em đau tim lắm :))  Đăng lúc 12-12-2012 09:39 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 12-12-2012 22:50:11 | Xem tất
đầu tiên là vỗ tay hân hoan vì bà bà yool cuối cùng cũng tung hàng
ngâm lâu quá rùi đó
Úi trời chap này đúng là tội Ryan
cái ông Jinnnnnnnnnnnnnnnnn kiaaaaaaaaaaaaaa
Hứ sao lại k tin Ryan chứ
đồ ngốc ngốc ngốc
Ông Sam mới xuất hiện coi bộ cũng là 1 nv đáng gườm
thấy chưa ta đã đoán mà
bé Hana cũng chả phải con Ryan
aaaaaaaaaaa nhắc tới là tức ông Jin à
à cả nguyên nhân sâu xa là bà mẹ ông Jin nữa
ôi mấy cái con người này
chap này Jung xuất hiện có tí xíu à
đang định ăn vạ bắt đền bà yool
nhưng thôi
dù sao chap sau cũng về Jung vs Yunho
ta hóng đấy nhá bà yool kiaaaaaaaaaaaaaaa
mau mau tung chap 21 đi nha
đừng có ngâm lâu quá
khổ ghê á

Bình luận

ok, mà từ giờ tới đó tung lúc nào cũng dk, càng sớm càng tốt  Đăng lúc 12-12-2012 11:21 PM
uhm, tung giáng sinh nhé  Đăng lúc 12-12-2012 11:19 PM
vậy đấy nhé, giáng sinh e đây ở nhà cắm máy tính, tung vào hôm ấy nhé  Đăng lúc 12-12-2012 11:06 PM
ta dành làm quà giáng sinh mà..nên vẫn ngâm.....tới hum ấy..keke  Đăng lúc 12-12-2012 10:56 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 13-12-2012 00:06:48 | Xem tất
chính xác Mar là con của Jung vs Yunho..vì thế adn vs Ryan mới cao
nhưng mẹ Jin thì hơi qá r`..dù gì cũng 1 phần nhờ Ryan mà 2 mẹ con mới làm lành vs nhau
có lẽ chap sau..sẽ có thêm 1 vụ Ryan ghen chuyện Jin vs IU nữa
c nhớ up sớm nhé..nhỡ có tận thế thì sao:))

Bình luận

tem nhanh thật đới  Đăng lúc 24-12-2012 07:33 PM
tỉ từ từ..đọc xong mới comt dc chứ..do e hên thôi:))  Đăng lúc 19-12-2012 12:55 AM
f5 lại đi ta chỉnh cho dễ đọc hơn roài đấy, nhanh tay thế  Đăng lúc 19-12-2012 12:32 AM
phương cách này có vẻ hiệu nghiệm:))  Đăng lúc 14-12-2012 11:08 PM
má ơi, sợ 2 người này quá đi mất....*nuốt nước bọt* tay gõ chap mới ngay và lun  Đăng lúc 14-12-2012 08:38 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 14-12-2012 21:16:50 | Xem tất
chào ss Yool ^^ lâu nay đọc fic chùa hnay mới tạo tài khoản và vào cm cho ss :-* ....
e cũng mới tập tành đọc fic nên chưa bít đánh giá gì nhiều . nhưng nói chung là rất thích fic này cũa ss, hễ cái gì có lâm li bi đát là e thích >"< ...nhưng ss ơi đừng để Jian đau khổ quá, cho họ hp bên nhau đi ss :-(
mà có một điều e còn thắc mắc là Ryan mắc bệnh gì thế ? dường như là nặng lắm ý nên mới phải ngừng hoạt động 1 năm @@
còn Hae Sung thì ngay từ đầu xem Dr2 đã ko thích r . ng gì mà tỏ ra tội nghiệp quá đáng thấy có vẻ giả tạo ...
hóng chap mới của ss ...ra nhanh nhanh trc tận thế ss nhé :))

Bình luận

Đã có chap mới nhé  Đăng lúc 9-8-2013 07:59 AM
ss có thói quen tung tối em à, đừng lo, cứ thoải mái mà thi, thi về có chap mới đọc nhé  Đăng lúc 14-12-2012 09:48 PM
hehe cảm ơn em..ss cũng ship Jian em à...theo nguyện vọng của mọi người có lẽ ss sẽ tung thêm 1 chap nữa vào ngày tận thế..chap sau dài ơi là dài  Đăng lúc 14-12-2012 09:19 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 15-12-2012 21:59:23 | Xem tất
Thành thật sorry au
E đọc chùa bữa giờ
Mà nói đúng hơn là
Nguyên ngày nay cày cái fic của au
Nên giờ mới comt =))
Ji phản ứng thế nào đây
Chấp nhận hay là ...
Mà Ji bị bệnh gì vậy
Khi bệnh thì đập phá đồ
Jin có tin Ji nữa ko
Còn mẹ Jin nữa
Chắc sẽ cản trở 2 đứa nó đây
Thôi e hóng chap sau cua au nhá
~5ting~

Bình luận

Đã có chap mới nhé  Đăng lúc 9-8-2013 07:59 AM
90er - bạn có thể vào phòng tám nc nhé với mình nhé  Đăng lúc 15-12-2012 10:48 PM
uhm....cứ gọi mình là Yool cũng đc.^^  Đăng lúc 15-12-2012 10:10 PM
cảm ơn bạn, lập nick comt cho mình đấy à *tự sướng* mấy hôm nữa có chap mới nhé, mình đang rảnh nên chắc là có chap mới nhanh thôi  Đăng lúc 15-12-2012 10:01 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 15-12-2012 22:42:52 | Xem tất
em đọc bữa giờ rồi
nhưng giờ e mới cmt cho ss nè!

Vậy là Mak là con của Jung và Yunho
Ss chưa tiết lộ nên ko thể chắc chắn đc
Nhưng e hy vọng sẽ có điều gì đó bất ngờ!
Còn về anh chàng mới xuất hiện
anh chàng này làm e tò mò! ;))

Còn về Jin
Phản ứng hôm nay có đôi chút làm e thất vọng
Thật ra thì cũng là phản ứng bình thường thui
Nhưng mà e nghĩ Jin sẽ khác
Jin như thế, nếu Ryan biết được
Chắc cô sẽ thất vọng lắm...
Thui... chờ chap tiếp theo của ss sẽ biết! ;))

Bình luận

uhm, cứ thi xong đi roài comt cugx đc em à  Đăng lúc 19-12-2012 10:27 PM
dạ... ;))  Đăng lúc 15-12-2012 10:51 PM
Phản ứng của Jin cũng là bt như những người khác thôi em à, ss ko định xây dựng 1 jin quá hoàn hảo..keke.con trai mà, đôi khi cũng hay nghi ngờ  Đăng lúc 15-12-2012 10:49 PM
uhm đáng lẽ chap này ss tung phát lun hết nhưng chap sau nhé, nói lun về Jung và Key và mỗi quan hệ kia  Đăng lúc 15-12-2012 10:49 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 19-12-2012 00:28:19 | Xem tất
Đã qua ngày mới vì thế ta tung chap mới ^^ không cần đợi tới ngày tận thế nữa. Yool đã viết xong được vài hôm rồi nhưng sửa đi sửa lại nay mới tung chap. Chap 22 cũng sẽ sớm lên sàn bù lại cho mọi người những ngày yool ngâm fic tận 1 tháng liền. Yool biết mọi người quãng timer này đều rất bận thi cử và chuyện học hàng, chuyện riêng vì giờ là cuối năm rồi mà. Nhưng Yool cũng rất cảm ơn mọi người đã theo dõi Fic tới thời điểm này.  

Có lẽ fic này cũng kéo dài quá lâu rồi thế nên mình sẽ nhanh chóng hoàn thành fic. Nhưng fic của mình có vẻ hơi ít tình tiêt mà bi thương nhiều. Ha ha cũng không biết tại sao mình lại thế. Hi vọng không ai bị tự kỷ bởi fic của mình dù mình rất muốn thế *cười bễn lẽn*


Chap 21


Tổn thương nối tiếp tổn thương


Là anh đã sai ở đâu? Giá như giờ người bên cạnh cô là anh thì liệu cô có hạnh phúc hơn không?



Ryan vẫn đứng dựa vào tường mắt nắm chặt, cô vẫn muốn đây là một giấc mơ chứ cô chưa từng nghĩ nó sẽ trở thành hiện thực. Cô rất quý mến bà Park và Yunho nhưng tại sao 2 người lại là…là…

Cô cứ tưởng cô sẽ rất hận, hận những người đã rời bỏ cô nhưng sự thực thì ngược lại, cô đau lòng…đau lòng vì cô không nghĩ chính là những người cô tin tưởng và không ngờ tới. Ryan gạt tay mọi người ra, cô lảo đảo đi ra ngoài.       

-        Jiyeon, con..- tiếng bà Park vang lên

Nhưng cô không nghe thấy, không nghe thấy gì hết. Ông Park kêu Yunho giữ bà Park lại: “hãy để con bé bình tĩnh lại..thư ký Yo”

Ryan không nhớ làm sao mình có thể đi ra khỏi căn nhà ấy nữa, cô chỉ biết đi đi mà thôi. Đằng sau thư ký Yo vẫn đi theo sau, nhưng anh giữ một khoảng cách nhất định với cô. Ryan run rẩy bấm số gọi cho anh – Jin: “ Anh đang ở đâu?”
Giọng Jin có chút lạnh lùng : “anh đang bận, có việc gì không?’

-        Anh có thể tới chỗ em được không..em….

Jin không nhận ra giọng Ryan có điểm gì lạ bởi anh lúc này không còn bình tĩnh được nữa “ Anh đang có cuộc họp, có gì nói sau đi…” tít…tít….- Ryan sững sờ. Tim cô như bị ai đó bóp nghẹt

Mưa……….mưa……

Điện thoại lại  reo, Ryan vô thức, vô hồn nghe điện thoại cô không biết ai đang nói bên kia nữa. Tiếng nói lo lắng từ phía bên kia điện thoại cứ thế vang lên. Tí tách..tí tách, từng giọt nước mắt lặng lẽ chảy xuống, Ryan ngồi bệt xuống đất. Thư ký Yo bước lên cầm điện thoại nói với người trong đó gì đó.

        Ai cũng muốn có một gia đình cô cũng không phải là ngoại lệ chỉ là gia đình của cô dù không hoàn hảo cô cũng không muốn dời xa nó. Bố cô dù không hay về nhà mà thường xuyên đi công tác nhưng mỗi lần thấy cô, ông đều nhẹ nhàng vuốt tóc cô rồi nói -  con vất vả rồi. Mẹ cô dù thường xuyên gây cho cô vô số phiền toái nhưng nếu cô chịu uất ức thì bà nhất định sẽ vì cô mà đòi là công bằng trước giờ đều thế. Cô không hề biết mình không phải là con đẻ của 2 người cho tới khi đi xét nghiệm máu mới biết mình không chung nhóm máu với cả 2, tới lúc này mẹ cô mới miễn cưỡng nói cho cô biết bà không phải là mẹ ruột cô mà chỉ vô tình cứu cô trên đường sau đó cô lại bị sợ hãi mà không nhớ những truyện đã xảy ra, mà chỉ luôn mồm khóc nói -  “ bố mẹ không cần con, anh hai cũng không cần con….”- rồi sau khi tỉnh dậy thì không nhớ chuyện trước kia nữa vì thế bà cho rằng cô bị gia đình bỏ rơi mà cưu mang cô.

Là thật sao.

Tất cả liệu có phải là sự thật.

Chỉ một lúc sau,mưa vẫn rơi không ngừng, có một người vẫn đứng dưới mưa che ô cho cô. Thư ký Yo nhìn người con gái đang co ro  ngồi đó không cho anh động vào, bất động, không một giọt nước mắt nào rơi nữa kể từ lúc nghe điện thoại xong. Nếu có cũng chỉ là nước mưa theo từng lọng tóc dài rơi xuống bên má cô mà thôi. Cô lúc này run rẩy trong mưa giống như con mèo con đi lạc.

        Bỗng một bóng người chạy trong làn mưa tới bên Ryan, áo không khoác, ô không mang,  quỳ xuống nhìn cô:

-        Em không sao chứ? Có đau ở đâu không? Không sao rồi, anh ở đây.

Nghe thấy tiếng nói quen thuộc có chút hoảng loạn, Ryan ngẩng mặt lên thấy ánh mắt lo lắng của JB thì bức tường phòng ngự của cô đã vỡ tan. Không phải anh, không phải anh…

Anh cũng đã bỏ rơi cô rồi. Anh rốt cuộc còn yêu cô không? Trong lòng đến tột cùng còn có sự tồn tại của cô không? Trong mắt anh, sự tồn tại của cô có lẽ đã cùng mọi người giống nhau đi? Cô thật sự thực hoài nghi.

Cô bỗng “Oanh” một tiếng, cảm giác như vỡ ra, nước mắt cứ thế tuôn trào. Cô rút cục cũng không còn khống chế được bi thương vô tận trong lòng mình, khóc rống lên thân hình lảo đảo ngã xuống. Thời khắc đó, JB cảm giác được nỗi đau trong lòng như khắc cốt ghi tâm.  

        Thư ký Yo vẫn đứng đó trong mưa che cho Ryan bằng chiếc ô duy nhất còn anh vẫn đứng trong mưa nhìn 2 người. JB ngồi đó ôm chặt Ryan trong lòng, cảm nhận từ giọt nước mắt của cô đang rơi xuống ướt thẫm áo anh.

Trong văn phòng làm việc của Jin.

            Jin vứt tờ báo lên trên bàn tại trang nhất của nó , bức hình Ryan và Mak nổi bật với tiêu đề  “Phải chăng Ryan đã có con riêng “ cùng với đó là bức ảnh chụp Ryan ở bữa tiệc , trong phòng ngủ cùng với 2 đứa trẻ rồi còn ảnh của bé Hana và Mak  với câu hỏi? Liệu có phải 2 đứa trẻ này là con Ryan.

        Anh không khỏi chau mày, phải chăng là mẹ anh đã ra tay mà sao tự dưng lại nhảy ra thêm một đứa bé gái nữa? nhìn trong ảnh có vẻ cũng rất thân với Ryan vậy tại sao Ryan chưa từng nói với anh.
Điện thoại vang lên tín hiệu tin nhắn của IU

“ Hôm nọ em đã rất vui và cả bác cũng vậy, hi vọng chúng ta sẽ có cơ hội đó vào lần tới. À, hôm qua thực sự cảm ơn anh”

          Anh đọc tin ngắn xong cũng chỉ nhắn lại câu uhm mà thôi nhưng tự dưng anh có chút giật mình. Anh nhớ lại khi trả lời điện thoại với Ryan xong, cô có vẻ khang khác, anh có nên gọi lại cho cô không. “ Tới giờ họp rồi Jin “ - Thư ký của anh thò đầu vào nhắc. “Thôi, bao giờ xong mình sẽ gọi lại cho cô ấy sau”.  Jin đứng dậy lắc đầu rồi đi vào phòng họp nhưng anh không biết rằng vô tình anh lại làm tổn thương Ryan một lần nữa.

        JB đưa Ryan về nhà anh nhưng thư ký Yo vẫn đi cùng dù anh nói không cần nhưng anh ta vẫn kiên quyết đi theo lên phòng, tới khi thấy Ryan an toàn thì anh vẫn ở đó không di chuyển, JB cũng kệ anh ta dù sao bây giờ tâm trí anh đều đặt trên người Ryan rồi không còn rảnh để quan tâm đến chuyện khác nữa,

        Khi JB đi vào lại đã thấy Ryan đứng cạnh cửa sổ. Trong đôi mắt như hồ thu chứa đựng vẻ trong trẻo trước đây giờ chở nên lặng lẽ. Gió nhè nhẹ thổi qua làm đám lá hoa quỳnh đung đưa xào xạc. Ánh trăng kéo dài cái bóng của cô, che phủ lên trên người Ryan, nuốt chửng lấy cái bóng của cô… Một vài cánh hoa quỳnh rơi trên vai Ryan, thậm chí rơi cả trên tóc làm cho cô mang theo một vẻ thần bí như người trong cõi mơ, không vướng bụi trần.

        Ryan cảm nhận được sự ấm áp bao quanh, JB đã giúp cô khoác thêm một chiếc áo: “sao không ngủ thêm một chút nữa”- Ryan không nói gì mà chỉ lặng yên. JB nhìn cô bấm điện thoại “Sam tới đón em..địa chỉ……” - JB níu tay Ryan lại

-        Em chưa khỏe, để anh đưa em về.

-        Cảm ơn nhưng Sam nói sẽ tới. - Ryan cười với JB như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

-        Cái điện thoại  - Bỗng Ryan lên tiếng.

-        Sao thế - JB không hiểu cô nói gì

-        Anh có nhớ trước em từng bị mất điện thoại không?

-        Có, nhưng sao vậy ? – Jin hỏi lại.

-        Không sao, cái điện thoại đó ngoài những bức ảnh và những kỷ niệm không vui ra thì nó cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa, chẳng phải những gì trong đó đã được mấy người đó mang lên báo hôm qua hết rồi sao.

Ryan liếc nhìn tờ báo trên đầu giường với bức ảnh cô và Mak còn cô trong bệnh viện….mấy bức ảnh này chẳng phải trong điện thoại của cô sao. Chiếc điện thoại đã mất hồi trước khi đi dự tiệc.

-        Em ổn chứ - JB hoài nghi nhìn cô gái trước mặt, mái tóc dài tùy tiện tung bay trong gió đêm, gương mặt vẫn tái nhợt nhưng ánh mắt lại kiên định , dứt khoát.

-        Nê, em không sao.

Ryan đi về biệt thự cùng Sam. Anh tới rất nhanh khi nhận được điện thoại của cô. JB cũng không ngăn cản. Anh nhìn Ryan bước đi bên cạnh Sam mà cảm cô hôm nay mỏng manh như một cái bóng mờ ảo, chạm nhẹ vào sẽ tan biến. Ryan gầy quá – JB chợt nhận ra.

Là anh đã sai ở đâu? Giá như giờ người bên cạnh cô là anh thì liệu cô có hạnh phúc hơn không?

        Yul được Sam gọi nên cô đã đến ngay trong khi Jung và Key không biết đã đi đâu. Yul trước là bác sỹ nên cô khá rành về vấn đề chăm xóc người bệnh.

-        Vâng, em đang ở nhà Ryan, anh cẩn thận nhé.-  Yul nói điện thoại với chồng báo tối nay cô không về nhân tiện bảo anh đi đón Hana về. Chồng cô là cảnh sát nên giờ giấc hơi thất thường một chút nhưng anh nói cô không cần lo hãy cứ ở đó với Ryan.

-        Xem em kìa, sao thành ra bộ dạng này- Yul ngồi xuống bên cạnh Ryan.

Từng giọt nước chuyền chảy từng giọt từng giọt, cô dần thiếp vào giấc ngủ. Phải, tất cả chỉ là một giấc mơ thôi, tỉnh dậy sẽ hết đau. "Tưởng là sẽ không đau. Nhưng mà đau quá, đau quá." Lại một giọt lệ mới rơi xuống.  Jin, anh ở đâu?

Trong một quán bar

Yunho ngồi trong phòng Vip, anh ngồi đó đối diện với  Key, 2 người nhìn nhau mà không nói lời nào khiến căn phòng khá lạnh lẽo và im ắng.

-Tôi rất ngạc nhiên khi anh lại muốn gặp tôi đấy – Yunho cất lời trước. Anh đang ở nhà thì nhận được điện thoại của Key  nói muốn gặp anh.

-Tôi chỉ muốn kể một câu chuyện đã từ rất lâu rồi thôi – Key chậm dãi trả lời

Lúc này Yunho thực sự tò mò – Anh muốn nói Mak là con của tôi ư? Điều này khó có thể sảy ra dù thằng bé khá giống tôi nhưng tôi không hiểu chuyện năm đó là thế nào?

-        Anh thì hiểu gì chứ ? Jung vì anh mà đã rất đau khổ và khó chịu trong một thời gian dài

-        Là con tôi ư? Không thể, năm đó ……- Yunho chợt ngừng lại như nhớ ra điều gì đó

-        Tôi sẽ kể cho anh một câu chuyện – Key không nhanh không chậm cất lời,

6 năm trước.

Một cô gái quỳ trên đất, mái tóc dài bết nước mưa của trận mưa tối qua đang cầu xin một người đàn ông mặc đồ quản gia.

-        Cho cháu vào đi mà, cháu chỉ gặp anh ấy một chút thôi

-        Không được, tiểu thư, chúng tôi cũng  chỉ là người làm thuê mà thôi.- Người đàn ông khó sử từ chối.

-        Cháu chỉ nhìn anh ấy một chút thôi, dù sao hôm nay ở đây cũng không có ai mà – Jung tiếp tục năm nỉ.

-        Ông bà chủ đi vắng nhưng mà ở đây lúc nào cũng có người quan sát, cô bảo chúng tôi phải làm sao – Quản gia vẫn cố gắng từ chối.

-        Cháu chỉ gặp một lát thôi – Jung vẫn kéo tay mấy người xung quanh

-        Cho cô ấy vào đi – Tiếng trong điện thoại vang lên, là tiếng của bà Park khi được thông báo về Jung đang ở trước biệt thự - Đừng nói cho chồng tôi biết, 2 ngày nữa chúng tôi mới về mà Yunho thì cần có cô ấy bên cạnh nên hãy cho cô ấy vào.

-        Dạ - Quản gia nghe điện thoại kính cẩn trả lời

-        Cám ơn bác – Jung mừng rỡ gật đầu.

Jung run rẩy đi theo vào trong phòng, Yunho do bị sốt cao và mấy ngày không ăn uống nên cơ thể bị suy nhược giờ đây anh nằm đó gầy sọp người đi mà trong phòng không lúc nào không có người. Được lệnh, tất cả mọi người đều lui ra ngoài chỉ còn mình Jung đứng đó. Cô ngồi xuống bên cạnh giường, đôi bàn tay run rẩy chầm chập chạm vào mặt của Yunho nhẹ như cầm phải chiếc cốc thủy tinh. Cô sợ anh sẽ biến mất bất cứ lúc nào nếu như đây chỉ là một giấc mơ, đã 1 tháng cô không được gặp anh rồi.

Yunho cảm nhận trên mặt ấm ấm như có gì đó rơi trên mặt anh, chầm chậm anh mở mắt ra , bóng dáng cô nằm trọn trong đôi mắt đen láy của anh, anh mơ hồ kêu lên – Jung, có phải em không? Là em phải không?

Jung cười ngọt ngào với anh vì cô biết chắc chắn sau hôm nay cô và anh có lẽ sẽ chỉ là những con người xa lạ với nhau, anh sống ở một thế giới quá khác biệt so với cô, nếu cô vẫn còn nắm chặt lấy anh chẳng phải chính cô sẽ là người phá vỡ tương lai của anh ư?

-        Phải là em.
-        Đây không phải là mơ phải không?

Jung cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán của anh và thì thầm – phải không phải là mơ, là em đây. Yunho vùng dậy, mấy ngày nay anh được ép ăn cơm, ép chuyền nước nên đã khỏe hơn nhiều chỉ là cơn sốt đã lấy đi của anh quá nhiều sức lực nên anh không thể đi tìm cô được khi mà khắp nơi đều có vệ sỹ ở bên cạnh.

-        Sao em vào được đây – Yunho cầm tay cô hỏi
-        Mẹ anh đã giúp em
-        Ở lại đây với anh, đừng rời xa anh nữa, có được không?

Yunho thì thào rồi vùi đầu vào trong mái tóc cô, mái tóc ướt súng vẫn còn rỏ vài giọt nước xuống cổ anh mát lạnh – Ở lại đây với anh.- Yunho nhắc lại

Jung khẽ đáp – Vâng.

2 ngày sau, Yunho tỉnh dậy việc đầu tiên anh làm là tìm kiếm hình bóng bên cạnh mình nhưng tất cả không có gì cả? không có gì cả? tất cả đều y nguyên như hôm trước lúc anh mê man. Không mùi hương không hình bóng….tất cả chỉ là trong giấc mơ mà thôi.

Cánh cửa bật mở, một y tá bước vào đưa thuốc cho anh. Anh nhìn cô hoài nhi- Tôi đã ngủ bao lâu rồi. Y tá đáp lời anh- 2 ngày.

-        Tôi có tỉnh dậy lần nào không? Không có ai tới đây chứ

-        Không, anh ngủ rất ngon thậm chí còn cười trong giấc mơ nữa

-        Thật không?

-        Phải, 2 ngày nay chỉ có tôi ở đây chăm xóc anh mà thôi – y tá đáp lời.

Yunho nhìn quanh mình một lần nữa tới khi xác nhận không có ai bên cạnh, anh mới nằm xuống “ có lẽ tất cả chỉ là một giấc mơ mà thôi” Anh nghĩ và chìm vào giấc ngủ một lần nữa trong khi miệng vẫn lẩm bẩm – bao giờ khỏe lại mình sẽ đi tìm cô ấy, chắc cô ấy sẽ rất sốc nếu thấy  mình, mình sẽ nhờ mẹ thuyết phục bố. Đúng vậy.- Nói xong anh mỉm cười và ngủ thiếp đi mà không biết rằng ở ngoài kia có một người con gái đang nhìn lên ô cửa sổ phòng anh và đứng lặng một lúc lâu mới rời đi.
Sau khi Yunho khỏe hẳn thì cũng là một tháng sau đó, anh đã nhờ mẹ che dấu giúp và trốn đi ra ngoài được một lát mà không bị vệ sỹ bắt được. Anh nhanh chóng phóng xe tới căn hộ nhỏ của anh và cô nhưng cửa bị khóa, anh ngồi đó yên lặng đợi cô về nhưng mãi vẫn không thấy hình bóng cô vì thế anh chạy đi hỏi hàng xóm bên cạnh.

-        Cô gái sống trong đó hả, sáng sớm nay cô ấy và người yêu đã tới dọn đi nơi khác rồi – Bác hàng xóm bên cạnh tốt bụng bảo cho anh.

-        Người yêu ư? – Yunho không tin hỏi lại

-        Không phải, có lẽ phải gọi là chồng sắp cưới mới đúng có thêm mấy người bạn nữa. Họ bàn bạc về việc tổ chức đám cưới mà

-        Hả? Người đó, người đó trông thế nào – Yunho vẫn không tin vào tai mình

-        Ờ, đó có vẻ là một người lắm tiền, tuy nhìn còn khá trẻ nhưng mà bây giờ con gái có hơn 1, 2 tuổi cũng có làm sao đâu, người đàn ông họ thích là được rồi

Yunho không nghe nữa , anh chạy tới quán cà phê mà cô làm thêm trước đó nhưng họ cũng nói là cô đã nghỉ làm, anh cũng gọi điện cho tất cả bạn bè của cô mà anh biết nhưng nhận lại chỉ là những câu không biết mà thôi. Như chợt nhớ ra điều gì anh phóng xe tới quán ăn của một người bạn của mẹ cô mà trước đây 2 người từng định đi ăn mừng khai trương nhưng hôm đó anh có việc bận không đi được. Anh vẫn nhớ địa chỉ.

-        Ay za, không ăn đâu? Cái này mình không thích ăn đâu tới đám cưới sẽ béo lên mất- tiếng Jung phát ra từng phía bên trong khiến Yunho sững lại.

-        Có sao đâu, chiếc áo đó chẳng phải chúng ta đã chọn loại hơi rộng một chút để cậu mặt thoải mái ư? Tiếng chàng trai bên cạnh cất lời.

-        Unni à, yên tâm đi, mắt nhìn của em tuyệt đối là hạng nhất đó- Tiếng cô gái ngồi phía trước cất lời.

-        Thế anh rể của em sao em chưa thấy đâu hả unni – Cô gái phía bên trai cất lời trong khi cái mồm vẫn đang ngậm uống hút

Phía bên ngoài, Yunho dỏng tai lên nghe. Tiếng Jung chậm dãi trả lời  - chị không biết nhưng có lẽ là anh ấy không tới được đâu? Chắc đang bận ký hợp đồng nào đó, thấy bảo dạo này anh ấy hơi bận

Tiếng mấy người bên trong chép miệng – Ôi tiếc quá em cứ tưởng sẽ gặp được chứ, mà thôi đằng nào trong đám cưới chúng ta chẳng gặp được đúng không?

-        ừ, sẽ gặp thôi - tiếng Jung nói như xé nát trái tim của Yunho đứng ở bên ngoài

Anh hứng hờ đi ra xe trong đầu tiếng nói của những người bên cạnh như không tồn tại. Anh run rẩy ngồi vào xe……Người yêu, đám cưới, anh rể, áo cưới. Họ mới chia tay được 3 tháng mà thôi và đó là do bố mẹ anh ép buộc. Trong đầu anh vang lên tiếng của bố anh “ con bé đó đã nhận chi phiếu 2 tỷ rồi, vì thế con hãy quên nó đi”.- Yunho phóng xe đi, không anh không tin. Về tới nhà, anh không để ý tới quản gia và vệ sỹ đang nhốn nháo bên cạnh

-        Cậu chủ, cậu có thiếp mời – quản gia vội vàng bẩm báo.

-        Vứt hết cho tôi – Yunho đóng sầm cửa lại

-        Nhưng…là của…..Quản gia vội vàng chạy theo

Tại quán cà phê

-        Mà không biết anh rể nhận được thiếp mời chưa nhỉ ? Cô bé bên cạnh Jung vẫn thao thao nói – em thấy bảo là anh rể bị cấm túc cơ mà sao mà tới được chứ?

-        Ờ, nhưng đây là đám cưới của người bạn thân của anh ấy mà quan hệ giữa 2 nhà cũng không tồi nên chắc anh ấy sẽ được đi thôi nhưng chắc sẽ có vệ sỹ hộ tống đi cùng. Ay za nhưng chị nói rồi chị không làm phù dâu được đâu mà sao mấy đứa cứ bắt chị thử áo cùng vậy? - Jung an oán cất tiếng.

-        Thì tại tụi em thích thôi mà với lại dạo nè chị cứ buồn phiền hoài nên bọn em mới làm thế mà ban  nãy Key tới giúp chị dọn đồ thấy bảo bị trêu dữ lắm phải không? Ay za cái ông Key này bình thường ít nói lắm chỉ lúc bị trêu mới nói nhiều một chút à

-        Thế không phải tại mấy đứa à, gì mà người yêu với chồng sắp cưới làm lúc đi ra chị bị mấy cô hàng xóm trêu là sao không mời cưới đó.

-        He he thế ạ, thôi không sao đâu mà, với lại Key và chị cũng đẹp đôi mà mỗi tội chị có anh rể rồi nên mấy người xung quanh cứ thành tượng đồng hết.

-        Không phải em cũng sắp cưới rồi sao, cũng học Key nói ít đi một chút đi.

-        Dạ.

Jung ngồi cắm ống hút tiếp tục nói chuyện với mọi người nhưng trong đầu không khỏi suy nghĩ “ không biết anh ấy dạo này thế nào rồi, có ăn được không? Có đỡ mệt hơn không?.........Chắc mấy hôm nữa, anh ấy tham dự đám cưới sẽ rất ngạc nhiên khi người bạn của anh lại cưới Sunny – một người bạn của cô lâu không gặp. Thế giới này thật nhỏ bé”.

1 tuần sau, Yunho không đi dự đám cưới, anh chỉ gửi quà mừng mà thôi và cũng ngày hôm đó có một phong bao được gửi tới nhà của ông Park. Phòng bì chứa chi phiếu 2 tỷ được Key trao tận tay quản gia trước khi đi tới đám cưới của bạn mình.

1 tháng sau đó, Jung nhìn thấy Yunho trên ti vi khi anh đi dự tiệc của một buổi chiêu đãi, anh đang ôm eo một mỹ nữ ánh mắt sáng ngời tuy có chút lạnh lùng nhưng khi nhìn cô gái bên cạnh anh luôn dịu dàng. Cô biết rằng anh đối xử với phụ nữ hết sức nhẹ nhàng nhưng chưa bao giờ anh quá thân mật với người nào khác ngoài cô vì anh thường nói – Bởi vì chỉ có em mới xứng đáng nhận được sự yêu thương của anh.

2 tháng sau đó, Jung đi tìm Yunho khi cô biết mình có thai, anh đã nhìn thấy cô từ xa nhưng lại làm như xa lạ với cô. Jung nén những giọt nước mắt chực trào xuống đến ngồi bên cạnh anh. Yunho hờ hững nhìn sang đánh giá cô – Cô béo lên, anh nhận ra điều đó. Yunho cười thầm trong bụng ‘ trong khi mình không ăn không ngủ được thì cô ấy lại béo lên”. Jung nhìn Yunho làm như không quen biết cô nhưng lại đối xử dịu dàng với những người phụ nữ bên cạnh cô chợt thấy tủi thân vô cùng.

-        Anh khỏe không.? – Jung lên tiếng phá vỡ bức tường ngăn cách giữa anh và cô

-        Tôi khỏe – Yunho đáp lời

-        Anh…..- Jung ngạc nhiên khi thấy Yunho đôi xử với cô thật lạ lùng, cô cứ tưởng anh sẽ chạy tới mà ôm cô rồi cười – sao em tới được đây?

Yunho thu hết những biến đổi trên khuôn mặt của Jung vào trong mắt, anh cũng có chút đau lòng…không …là vô cùng đau lòng , cô dạo này ra sao ? chồng cô đâu mà cô lại tới đây một mình, cô cần gì ở anh.

-        Em chỉ muốn hỏi anh dạo này thế nào thôi, sao anh không đi tìm em – Jung ngước đôi mắt đã có chút đỏ lên nhìn Yunho.

-        Chẳng phải chúng ta đã chia tay rồi sao

-        Nhưng……

-        Hay cô cần tiền….

Jung quả thực đang cần tiền vì mẹ cô đang ốm nhưng cô không tới để vay tiền anh , cô chỉ thắc mắc tại sao anh tự dưng nhìn cô bẳng vẻ mặt như vậy. Yunho cầm tay cô gái bên cạnh hôn nhẹ lên đó rồi bế cô bé ấy vào trong lòng âu yếm hỏi : - em muốn uống gì nào. Cô gái nũng nịu – em muốn uống coctal cơ. Yunho cầm cốc rượu trên bàn lên rồi quay sang hỏi Jung.

-        Sao thế?

-        Anh đã thay đổi – Jung lùi ra xa anh dần dần.

Yunho cay đắng nhìn cô – không người thay đổi không phải là tôi? Anh nhớ lại cách đây mấy hôm vẫn lén tới chỗ cô nhìn trộm cô và rồi nhận ra rằng cô đang rất vui vẻ khi không có anh, cô cười nói, cô chọn áo cho người con trai khác, cô ôm người con trai khác không phải là anh.

Yunho chậm chãi uống vào một ngụm rượu rồi một tay nâng cằm của cô gái trong lòng anh lên. Anh hôn nhẹ . Tiếng cô gái nhỏ run rẩy trong lòng Yunho đập thẳng vào mắt Jung. Cô đứng dậy lùi vào góc tường nhìn bằng ánh mắt không thể nào tin được chuyện đang sảy ra trước mắt. Cô không tin.

-        Anh đã thay đổi thật rồi- giọng Jung run run nói

-        Tất cả chúng ta đều thay đổi. – Giọng Yunho vang lên

-        Tôi đã nhìn lầm anh rồi, nhìn lầm anh rồi..

Yunho đẩy người trong lòng ra đứng thẳng lên nhìn Jung  

Yunho cười khẩy chính mắt anh trông thấy cô cầm tiền của một người lạ cách đây vài ngày – người mà anh từng gặp trong văn phòng của ông Park thế mà giờ cô lại nói là cô đã trả lại tiền, chính mắt anh nhìn thấy cô vừa cười vừa nói trong siêu thị với người con trai đó thế mà cô lại nói đó là hiểu lầm.  

Yunho lại chỉ cười rồi ngồi xuống bên cạnh mỹ nữ đang tròn mắt nhìn cảnh trước mặt. Anh bá đạo ôm cô gái đó vào lòng rồi hôn cô sau đó nhếch mép bảo mấy người bên cạnh mở chiếc cặp trên bàn ra, bên trong toàn bộ là tiền mặt

-        Nếu cô chịu tiếp rượu tôi ngày hôm nay thì số tiền này là của cô – Yunho nhìn Jung

Mắt Jung lúc này đã đỏ nhưng không hề có một giọt nước mắt mà trong lòng lạnh ngắt – Phải, nếu anh đã chọn không tin tưởng cô, nếu anh đã chọn cách này để sỉ nhục cô thì cô cũng biết rằng tình yêu trong cô đã chết rồi. Chết thật rồi.

-        Phải, tôi hiện nay rất cần tiền, anh có bao nhiêu ? có nhiều tới mức nào, tôi có thể nhận tiền của những gã đàn ông khác nhưng đến chết cũng không nhận tiền của anh – Jung ném cho Yunho 2 đồng tiền trong ví

-        Phí  nói chuyện, không phải trả lại tiền thừa – Jung quay lưng bước đi

Yunho ngồi đó hờ hững. Anh nhìn bóng của cô đi thật xa

Phải, tình yêu của anh cũng đã chết rồi

Chết rồi, trái tim này cũng như đã ngừng đập. Anh đẩy cô gái bên cạnh ra – Cút, cút hết cho tôi.Cả căn phòng lạnh lẽo lúc này chỉ còn mình anh ngồi đó.

Choang…Yunho đấm tay vào chiếc gương bên cạnh, từng mảnh vỡ vỡ vụn , máu từng giọt chảy xuống cũng như trái tim anh vậy , vỡ nát và rỉ máu

Yunho chầm lặng một hồi lâu khi nghe Key kể chuyện xong. Anh sững sờ một hồi lâu.

-        Anh là người hồi đó đã dọn nhà hộ Jung – Yunho nhìn vào mắt Key

-        Phải, là tôi và cũng chính tôi là người đưa trả lại phòng bì tiền cho bố anh

-        Nhưng theo điều tra của tôi thì là do em gái anh quen với Ryan trước rồi anh mới quen với 2 chị em họ cơ mà – Yunho giọng nói đã có chút run run

-        Đó chỉ là những gì anh điều tra được còn sự thật thì tôi đã gặp cô ấy trước đó rồi, cô ấy không muốn để Ryan phải lo lắng cho mình nên mới nói với Ryan như vậy

-        Thực chất anh là ai? Anh yêu cô ấy – Yunho nói theo khi Key đi ra - Nhưng nếu mọi chuyện đều là hiểu lầm thì chỉ cần chúng tôi nói rõ mới nhau thì mọi chuyện sẽ như trước, -  Yunho dằn từng lời

Key quay lại ngồi xuống nhìn Yunho rồi nói:

_ Anh biết Jung phải không? Anh có hiểu rằng cô ấy khi đó đã bị tổn thương tới mức nào không? Sinh con và nuôi con một mình ? Anh tưởng rằng cô ấy ngốc nghếch tới nỗi không biết đó chỉ là trò đùa của anh năm đó để làm cô ấy tức giận ư? Cô ấy biết hết, biết anh hiểu lầm cô ấy nhưng chính thái độ của anh đã làm tổn thương Jung. Cô ấy muốn giải thích nhưng anh không cho cô ấy một cơ hội để nói.

Khi đó, anh có biết cô ấy thê thảm tới mức nào không? Mẹ cô ấy ốm và không có tiền chữa bệnh, cô ấy 1 thân một mình trong bụng lại mang giọt máu của anh, rồi mẹ cô ấy mất đi, cô ấy không thể rơi một giọt nước mắt nào hôm tiễn bà hết vì nước mắt cô ấy cũng cạn khô rồi. Cô ấy không thể không ăn không uống vì còn có Mak, cô ấy không thể đi làm để nuôi sống chính mình vì cô ấy không còn sức lực nữa. Những lúc ấy anh đang ở đâu?

Trong những ngày đó, cô ấy hôm nào cũng thơ thẩn, nếu không phải có Ryan thì có lẽ cô ấy không ngượng dậy được mà đã đi theo mẹ cô ấy rồi. Ryan bất ngờ gặp Jung khi cô ấy tới bệnh viện khám bệnh, chính Ryan cũng không nhận ra Jung khi mà cô ấy tiều tụy đến mức không thể tưởng, như vậy anh có thể tưởng tượng được không? Những lúc ấy anh đang ở đâu?
Chính Ryan đã lấy lại nụ cười cho Jung, chăm xóc cho Mak coi Mak như là con của mình mà nuôi thằng bé khi Jung cũng dần lấy lại nụ cười.

Anh có hiểu anh đã làm gì không hay lúc ấy đang còn mải vui chơi rượu chè như một con sâu rượu. Anh có hiểu rằng anh , chính anh mới là người cần phải tránh xa cô ấy.

-         Thế người khi đó ở cùng với Jung là ai? Đó không phải là anh

-        Đó là Sam, một người bạn của Ryan và Jung, cũng là người đã cưu mang Jung và giúp đỡ Ryan trong những ngày đó.  Còn người ôm cô ấy là tôi, tôi hôm đó say rượu lại mới chia tay người yêu nhưng tất nhiên  giữa chúng tôi không xảy ra chuyện gì hết vào lúc đó? Sao thế ? Nhìn từ đằng sau giống như chúng tôi hôn nhau lắm hả ? Anh còn muốn biết gì nữa không? -  Key bình thản nhìn Yunho. Key hôm đó nhận thấy một người nhìn lén anh và Jung nhưng anh vẫn nghĩ đó là do mình say rượu nên nhớ nhầm. Hóa ra là...............

-        Tôi, tôi……….- Yunho cất không nên lời

-        Và tất nhiên giờ tôi cũng chính thức thông báo với anh rằng, dù Mak có là con anh đi chăng nữa, dù anh còn hay không còn yêu Jung hay không thì điều đó đối với tôi không quan trọng. Tôi đã đợi cô ấy 5 năm thì tôi cũng có thể đợi và yêu cô ấy 10 năm, 20 năm. Hãy buông tay đi, không phải cô ấy còn yêu anh nữa hay không mà anh không xứng. Anh không xứng.
Key bỏ mặc Yunho ôm đầu ngồi đó, anh đi thẳng ra cửa thấy Jung đứng cạnh cửa đợi anh. Anh đã biết cô thế nào cũng đi theo anh khi biết anh đi gặp Yunho

-        Sao thế? Em không sao chứ - Key lo lắng nhìn Jung. Anh bất an khi thấy cô không nói gì.

-        Chúng ta về thôi , Ryan mới về rồi, có lẽ con bé không ổn lắm – Jung nói với Key

Key nắm tay Jung ra ngoài, Yunho đứng ở cửa nhìn theo. Jung quay đầu nhìn lại, cô thấy trong mắt của Yunho tràn ngập đau khổ và hối hận, cô gật đầu chào anh rồi đi thẳng. Key cũng quay lại nhìn Yunho rồi không nói gì cầm tay Jung bước nhanh ra cổng để mặc Yunho đứng đó.

Bên ngoài, trời đã bắt đầu tối. Từng giọt máu ở tay Yunho rơi xuống. Jae Joong nhận được điện thoại tới nơi thì Yunho đã tái nhợt dựa vào góc phòng.

-        Cậu sao rồi – Jae Joong vội vàng kêu người mang hộp cứu thương tới băng bó vết thương trên tay Yunho.
-        Mình sai rồi, mình đã sai rồi – Yunho nắm lấy vai Jae Joong lẩm bẩm như người mất hồn.

Yunho cứ thế lẩm nhẩm, nước mắt cũng đã rơi. Jae Joong nhìn anh buồn bã, đã bao lâu anh mới lại thấy bộ dạng này của Yunho. Trước đây 6 năm trước, sau đó cũng vài lần say rượu, anh biết rằng Yunho không thể quên được Jung bởi trong cơn say chỉ có duy nhất một cái tên được anh lập lại hàng nghìn lần : Ham Eun Jung.

End chap 21.

Giới thiệu chap 22 :

Trong khi đó, trong phòng tắm tiếng nước chảy ào ào át đi tiếng khóc nấc lên của một cô gái.
Ư…uu..u…..hu….hu….
Ư…hu….ư…ư….Tiếng nước chảy át đi tiếng rên rỉ bên trong. Ào…ào….

Key cảm thấy hơi thở đều đều trong lòng mình, anh biết cô đã ngủ nên xoay vai để cô có tư thế thoải mái nhất rồi hôn nhẹ lên trán cô, khẽ gạt từng lọng tóc che phủ mặt cô rồi mỉm cười. – Đừng lo, anh ở đây rồi – Key lẩm bẩm nói thầm trong lòng. Phải, anh sẽ mãi luôn bên cô.

Bình luận

chap sau e cmt luôn nhé ss! ;)) Đang thi!  Đăng lúc 19-12-2012 10:20 PM
temmmmmmmmmmmmm  Đăng lúc 19-12-2012 12:30 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách